
Sự tính toán của nghệ sĩ dương cầm
Chương 2
An Tuyền POV:
"Quỳ xuống, An Tuyền."
Giọng nói của Vương Triều Thiên lạnh lẽo và không chút cảm xúc, vang vọng trong không gian xa hoa của sảnh tiệc. Anh ta đứng trước mặt tôi, cao lớn như một vị thần phán xét, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào tôi.
"Quỳ xuống cho đến khi nào Hương Ly cảm thấy hài lòng."
Xung quanh, hàng trăm ánh mắt của giới thượng lưu Sài Gòn đổ dồn về phía tôi. Họ thì thầm, chỉ trỏ, ánh mắt vừa tò mò, vừa hả hê, vừa khinh bỉ. Tôi, phu nhân của tập đoàn Vương Thịnh, người phụ nữ tài sắc vẹn toàn mà họ từng ghen tị, giờ đây lại thảm hại như một con chó.
Trên cổ tôi là một chiếc vòng da màu đen, có gắn một quả chuông nhỏ. Mỗi khi tôi cử động, tiếng chuông lại vang lên lanh lảnh, như một lời chế nhạo không ngừng. Một sợi xích bạc nối từ chiếc vòng cổ được chính tay chồng tôi cầm lấy.
Tôi không thể tin được, người đàn ông đã từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời, giờ lại dùng chính đôi tay đó để trói buộc và sỉ nhục tôi.
"Anh Thiên..."
Một giọng nói yếu ớt, run rẩy vang lên. An Hương Ly bước ra từ phía sau lưng Vương Triều Thiên, đôi mắt to tròn ngấn lệ, gương mặt xinh đẹp tái nhợt đầy vẻ đáng thương. Cô ta nép vào vòng tay anh, cơ thể nhỏ bé khẽ run lên.
"Đừng vì em mà làm khó chị Tuyền... Em không sao đâu, thật đấy. Chỉ là... chỉ là em nhớ Kim Long quá..."
Cô ta nức nở, những giọt nước mắt trong suốt như pha lê lăn dài trên má. "Kim Long là món quà đầu tiên anh tặng em, là niềm an ủi duy nhất của em ở cái nhà này. Em đã chăm sóc nó cẩn thận như vậy... Tại sao... tại sao chị ấy lại có thể ra tay độc ác đến thế?"
Giọng cô ta đầy uất nghẹn và đau khổ, như thể người vừa mất đi không phải là một con cá, mà là cả thế giới của cô ta.
Vương Triều Thiên ôm chặt cô ta vào lòng, ánh mắt nhìn tôi càng thêm căm phẫn.
"An Tuyền, cô nghe thấy chưa? Đến lúc này rồi mà cô vẫn không chịu thừa nhận tội lỗi của mình sao?" Giọng anh ta gầm lên, sợi xích trên tay siết chặt lại, khiến tôi đau đến nghẹt thở.
"Chỉ vì ghen tuông vớ vẩn mà cô lại đi hại một sinh vật vô tội! Cô có còn là con người không?"
An Hương Ly vùi mặt vào ngực anh ta, khóc nấc lên từng tiếng. "Anh Thiên, đừng mắng chị ấy nữa... Có lẽ chị ấy không cố ý đâu... Chỉ là chị ấy không thích em, nên mới... mới trút giận lên Kim Long thôi..."
Từng lời từng chữ của cô ta như những mũi kim châm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của tôi.
---
Có thể bạn cũng thích





