Bìa tiểu thuyết Sự phản bội của tình yêu: Một cuộc hôn nhân giả tạo

Sự phản bội của tình yêu: Một cuộc hôn nhân giả tạo

8.5 / 10.0
Năm năm làm vợ Vòng Minh Cảnh, tôi cam chịu mọi nhục nhã để trả ơn cứu mạng cho cha mình. Thế nhưng, sự hy sinh đó chỉ đổi lấy sự lạnh lùng và tàn nhẫn. Khi bị nhân tình của anh ta vu oan đến mức gãy chân, tôi bàng hoàng phát hiện cuộc hôn nhân này hoàn toàn là giả dối, chỉ nhằm lừa gạt mẹ chồng. Vì người phụ nữ kia, anh ta không tiếc lời sỉ nhục, thậm chí dùng cực hình tra tấn tôi. Sự thật phũ phàng khiến trái tim tôi vụn vỡ. Trước từ đường, tôi quỳ xuống dập đầu đến chảy máu, khẩn thiết van xin mẹ chồng cho phép ly hôn. Tôi quyết tâm rời bỏ địa ngục này để tìm lại tự do, dù cái giá phải trả có là mạng sống của chính mình.

Sự phản bội của tình yêu: Một cuộc hôn nhân giả tạo Chương 1

Năm năm làm vợ quân phiệt Vòng Minh Cảnh, tôi đã nếm trải đủ mọi sự lạnh nhạt và sỉ nhục. Tôi nhẫn nhịn tất cả, chỉ vì muốn báo đáp ân tình cha tôi đã hy sinh để cứu anh ta.

Nhưng khi tôi bị người tình của anh ta vu oan đến gãy chân, tôi lại tình cờ nghe được cuộc đối thoại của họ.

"Giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi, ngay từ đầu đã là giả."

Hóa ra, cuộc hôn nhân năm năm chỉ là một màn kịch để lừa dối mẹ chồng. Vì người tình, anh ta có thể bắt tôi quỳ gối xin lỗi con chó của cô ta, có thể dùng hình phạt ngũ mã phanh thây tra tấn tôi đến chết đi sống lại.

Năm năm hy sinh, đổi lại chỉ là một thân đầy thương tích và sự thật phũ phàng. Trái tim tôi đã chết hoàn toàn.

Tôi lê tấm thân tàn tạ quỳ trong từ đường, dập đầu đến chảy máu.

"Con xin mẹ, xin mẹ cho con được ly hôn."

Lần này, tôi chọn tự do, dù phải trả giá bằng cả mạng sống.

Chương 1

Lỗ Diệu Hương POV:

Tôi quỳ trong từ đường cổ kính của nhà họ Vòng, tấm lưng vốn đã hằn sâu vết roi nay lại ứa ra một tầng máu mới, thấm ướt lớp áo lụa mỏng manh. Chân trái của tôi, bị đánh gãy trong một "tai nạn" được dàn dựng cẩn thận, đang sưng tấy và đau nhức đến tê dại.

"Con xin mẹ, xin mẹ cho con được ly hôn." Tôi ngẩng đầu, nhìn người phụ nữ quyền lực nhất nhà họ Vòng, mẹ chồng tôi, bà Lương Khánh Vy. Giọng nói của tôi khàn đặc, yếu ớt, nhưng từng chữ đều chứa đựng sự quyết tâm cuối cùng.

Cơn đau từ sống lưng và chân trái lan ra khắp cơ thể, nhưng không thể nào sánh bằng nỗi đau đang giày vò trái tim tôi.

Năm năm.

Năm năm làm vợ Vòng Minh Cảnh, tôi đã nếm trải đủ mọi sự lạnh nhạt, sỉ nhục và tổn thương.

Bà Lương Khánh Vy ngồi trên chiếc ghế thái sư bằng gỗ tử đàn, đôi mắt phượng sắc sảo nhìn tôi chằm chằm. Bà không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Không gian trong từ đường tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ và tiếng thở nặng nề của tôi.

"Tại sao?" Cuối cùng, bà cũng lên tiếng, giọng nói không hề có chút ấm áp nào. "Diệu Hương, con biết rõ quy tắc của nhà họ Vòng. Con gả vào đây, chính là người của nhà họ Vòng. Chết, cũng phải là ma của nhà họ Vòng."

Tôi cúi đầu, nước mắt không thể kìm nén mà lăn dài trên gò má tái nhợt.

"Thưa mẹ, con biết. Con biết con nợ nhà họ Vòng, nợ anh Minh Cảnh một mạng sống." Tôi nấc lên, giọng nói nghẹn ngào. "Cha con đã vì cứu anh ấy mà hy sinh. Con gả vào đây là để báo đáp ân tình. Nhưng..."

"Nhưng sao?"

"Nhưng trong lòng anh ấy, chưa bao giờ có chỗ cho con." Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt bà. "Năm năm qua, anh ấy chưa một lần coi con là vợ. Vị trí Vòng thiếu phu nhân này, con ngồi không nổi nữa."

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tôi nhớ lại đêm tân hôn, Vòng Minh Cảnh thậm chí còn không xuất hiện. Anh ta đã ở bên cạnh Nhâm Thơ Thơ, người tình đầu của anh ta, cả đêm. Tôi, một cô dâu mới, đã trở thành trò cười cho cả thành phố.

"Chỉ vì điều này thôi sao?" Bà Lương Khánh Vy nhíu mày, dường như không tin vào lời tôi nói. "Đàn ông tam thê tứ thiếp là chuyện thường tình. Minh Cảnh nó là CEO của Vòng Thị, là người đứng đầu cả một gia tộc, bên cạnh có vài bóng hồng cũng không có gì là lạ."

Những lời bàn tán xì xào của các cô, các dì trong nhà họ Vòng lại vang lên bên tai tôi.

"Con nhỏ đó lại đến tìm thiếu gia rồi kìa."

"Chứ còn gì nữa, cô ta là thanh mai trúc mã của thiếu gia, nghe nói tình cảm sâu đậm lắm."

"Thiếu phu nhân đúng là đáng thương, có cái danh mà chẳng có cái thực."

Bà Lương Khánh Vy ho nhẹ một tiếng, những âm thanh đó lập tức im bặt. Bà nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. "Diệu Hương, Thơ Thơ chỉ là quá khứ. Con mới là vợ danh chính ngôn thuận của Minh Cảnh."

Tôi cười khổ. Danh chính ngôn thuận?

Tôi nhớ lại những đêm dài cô độc, nằm trong căn phòng tân hôn lạnh lẽo, nghe tiếng cười nói vui vẻ của Minh Cảnh và Thơ Thơ vọng lại từ phòng khách. Tôi nhớ những lần anh ta ép tôi uống thuốc tránh thai sau mỗi lần gần gũi hiếm hoi, lạnh lùng nói: "Cô có thể có được địa vị, nhưng đừng bao giờ mơ đến việc sinh con cho tôi. Người sinh con cho tôi, chỉ có thể là Thơ Thơ."

Năm năm, tôi đã cố gắng. Tôi đã nhẫn nhịn. Tôi đã tin rằng chỉ cần mình đủ chân thành, đủ tốt, anh ta sẽ có một ngày nhìn lại.

Nhưng tôi đã sai.

Sự nhẫn nhịn của tôi chỉ đổi lại sự lấn tới của Nhâm Thơ Thơ, và sự bảo vệ mù quáng của Vòng Minh Cảnh.

Tôi nhớ đến con chó cưng của Thơ Thơ, nó đã lao vào cắn nát bắp chân tôi. Khi tôi cố gắng đẩy nó ra, Thơ Thơ đã khóc lóc nói tôi cố tình làm hại con chó của cô ta. Và Minh Cảnh, không một lời hỏi han vết thương của tôi, đã bắt tôi phải quỳ gối xin lỗi con chó.

Tôi nhớ đến bộ sườn xám tôi mất cả tháng trời để thêu cho anh ta, Thơ Thơ đã lén bỏ phấn hoa vào. Minh Cảnh bị dị ứng nổi mẩn khắp người, và anh ta đã tát tôi một cái trời giáng, gọi tôi là kẻ độc ác.

Và lần này, trên du thuyền, Thơ Thơ đã dàn cảnh tự ngã xuống biển, rồi vu cho tôi đẩy cô ta. Minh Cảnh đã không ngần ngại sai người đánh gãy chân tôi.

Tất cả đã quá đủ rồi. Trái tim tôi đã chết.

"Con đã quyết định rồi." Tôi dập đầu xuống nền gạch lạnh lẽo, máu trên trán lại một lần nữa tuôn ra. "Con xin mẹ thành toàn. Con chấp nhận mọi hình phạt của gia tộc."

Bà Lương Khánh Vy nhìn tôi hồi lâu, trong mắt bà dường như có một tia đau lòng thoáng qua. Cuối cùng, bà thở dài.

"Được. Nếu con đã quyết tâm như vậy, ta sẽ không giữ con nữa." Bà đứng dậy, giọng nói lạnh lùng trở lại. "Nhưng con phải biết, muốn rời khỏi nhà họ Vòng không phải là chuyện dễ dàng. Con phải chịu một trăm trượng, phế bỏ võ công, xóa đi ký ức về nhà họ Vòng. Con có chịu được không?"

Một trăm trượng. Đó là hình phạt tàn khốc nhất của gia tộc, đủ để lấy mạng một người bình thường.

Nhưng so với địa ngục tôi đã trải qua, nó chẳng là gì cả.

"Con chịu được." Tôi ngẩng đầu, ánh mắt kiên định chưa từng có.

Tự do, dù phải trả giá bằng mạng sống, tôi cũng cam lòng.

Sau khi nhận hình phạt, tôi gần như chỉ còn lại nửa cái mạng. Tôi được đưa về căn phòng của mình, một căn phòng lạnh lẽo như chính cuộc hôn nhân của tôi.

Tôi lê lết tấm thân tàn tạ, cố gắng đi xuống lầu. Vết thương sau lưng đau như xé rách da thịt, mỗi bước đi đều như có hàng ngàn mũi kim châm vào.

Vừa đến chân cầu thang, tôi đã nghe thấy giọng nói nũng nịu của Nhâm Thơ Thơ vọng ra từ phòng khách.

"Anh Cảnh, khi nào anh mới ly hôn với con nhỏ đó vậy? Em không muốn đợi nữa đâu."

"Nhanh thôi." Giọng Vòng Minh Cảnh trầm thấp, đầy vẻ cưng chiều. "Em còn lo lắng gì chứ? Chẳng lẽ em không tin anh?"

"Nhưng mẹ anh... bà ấy có vẻ rất thích Lỗ Diệu Hương." Nhâm Thơ Thơ lo lắng.

Vòng Minh Cảnh cười khẩy một tiếng, giọng nói đầy vẻ khinh miệt. "Thích thì sao? Cô ta vốn dĩ chỉ là một con tốt thí. Giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi, ngay từ đầu đã là giả."

Cả người tôi cứng đờ. Máu trong người như đông lại.

Giả?

"Cái gì? Giả ư?" Nhâm Thơ Thơ cũng kinh ngạc không kém.

"Phải." Minh Cảnh thản nhiên thừa nhận. "Là để lừa mẹ thôi. Vợ của Vòng Minh Cảnh tôi, chỉ có thể là em, Nhâm Thơ Thơ."

Hóa ra là vậy. Hóa ra năm năm qua, tôi chỉ là một con rối trong vở kịch của anh ta. Ngay cả một tờ giấy chứng nhận hôn nhân hợp pháp, tôi cũng không xứng có được.

Một cảm giác chua chát và nhục nhã dâng lên trong lòng. Nhưng kỳ lạ thay, tôi lại cảm thấy một tia giải thoát.

May quá, sắp đi rồi.

Tôi siết chặt nắm tay, chuẩn bị quay người rời đi.

"Gâu!"

Một tiếng sủa vang lên, con chó bull Pháp tên Cà Phê của Nhâm Thơ Thơ đột nhiên từ đâu lao ra, ngoạm thẳng vào bắp chân còn lành lặn của tôi.

Cơn đau xé rách da thịt khiến tôi khuỵu xuống. Máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ cả ống quần. Tôi cố gắng giãy giụa, nhưng con chó vẫn cắn chặt không buông.

"Cà Phê!" Nhâm Thơ Thơ hốt hoảng chạy từ trên lầu xuống. Cô ta mặc một bộ váy ngủ bằng lụa mỏng, khoác hờ chiếc áo choàng lông, trông ra dáng một bà chủ thực thụ.

Cô ta không hề đỡ tôi dậy, mà dùng hết sức đẩy tôi ra, ôm lấy con chó của mình.

"Lỗ Diệu Hương! Mày lại muốn làm hại Cà Phê của tao phải không?" Cô ta trợn mắt, tức giận quát.

Tôi đau đến mức không nói nên lời, chỉ có thể chỉ vào vết thương đang chảy máu của mình. "Là... là nó cắn tôi trước..."

"Nó cắn mày?" Nhâm Thơ Thơ cười khẩy. "Cà Phê của tao ngoan như vậy, sao có thể tự nhiên cắn người? Chắc chắn là mày đã chọc tức nó!"

Tôi không còn sức để tranh cãi. Tôi chỉ muốn đứng dậy và rời khỏi nơi này.

Nhưng Nhâm Thơ Thơ không có ý định buông tha cho tôi. Thấy tôi định đứng dậy, ánh mắt cô ta lóe lên một tia độc ác. Cô ta giơ tay lên, định tát tôi.

Tôi theo phản xạ đưa tay lên đỡ.

Đúng lúc này, một bóng người cao lớn đột nhiên xuất hiện, kéo Nhâm Thơ Thơ vào lòng.

Là Vòng Minh Cảnh.

Anh ta lạnh lùng nhìn tôi, người đang chật vật trên sàn nhà, máu chảy đầm đìa. Ánh mắt anh ta không có một tia thương xót, chỉ có sự chán ghét và phẫn nộ.

"Lỗ Diệu Hương, cô lại muốn giở trò gì nữa?"

Đọc tiếp

Mục lục của Sự phản bội của tình yêu: Một cuộc hôn nhân giả tạo

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Chồng tồi đừng ngao nữa, tôi gả vào hào môn anh điên gì
9.8
Vì muốn cho tình cũ một danh phận khi cô ta mang thai, Lục Thần Chu tàn nhẫn ép Tống Nhiễm ký đơn ly hôn, quên sạch lời hứa bảo vệ cô trọn đời. Sau ba năm ẩn mình làm vợ hiền, Tống Nhiễm quyết định tháo bỏ lớp ngụy trang, để lộ nhan sắc tuyệt mỹ cùng hàng loạt thân phận chấn động: từ thiên tài y học, thiết kế đến tay đua vô địch. Khi cô trở lại đỉnh cao danh vọng, gã chồng cũ hối hận quỳ gối cầu xin tái hôn nhưng chỉ nhận lại sự khinh miệt. Lúc này, người quyền lực nhất Kinh Đô là Cố Đình Xuyên đã công khai ôm chặt cô vào lòng, khẳng định chủ quyền và thẳng tay trừng trị kẻ bội bạc dám làm phiền vợ mình.
Bìa tiểu thuyết Mỗi năm đều bình an, chia tay mãi mãi
8.2
Quyết tâm rời bỏ cuộc hôn nhân bế tắc, cô đăng ký tham gia chương trình bác sĩ không biên giới tại Đông Quốc trong hai năm. Trước sự ngỡ ngàng của giám đốc, cô khẳng định bản thân sắp ly hôn và mong muốn giữ kín hành tung với chồng cũ. Quá khứ là chuỗi ngày chịu đựng đau khổ khi cô vừa phải chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác, vừa bàng hoàng phát hiện chồng mình ngoại tình cùng người em gái kế. Sau bao nỗ lực tìm kiếm sự thật, cô quyết định buông tay để tự giải thoát cho chính mình. Thế nhưng, khi cô lâm vào tình trạng nguy kịch trên giường bệnh, người đàn ông ấy lại quỳ xuống khẩn cầu cô tỉnh lại trong muộn màng. Liệu sự hối hận đó có thể bù đắp được những tổn thương sâu sắc mà cô đã phải gánh chịu suốt thời gian qua?
Bìa tiểu thuyết Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của anh ta
9.6
Tại phòng tâm lý, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu mà tiểu thư Kỷ Mộng Mơ đang chờ đợi chính là Trình Lĩnh Nam - người chồng chung chăn gối suốt hai năm qua. Hóa ra, người đàn ông tôi từng cứu mạng và yêu thương lại là người thừa kế một tập đoàn lừng lẫy. Khi anh xuất hiện, anh lạnh lùng lướt qua tôi như kẻ xa lạ để ôm ấp vị hôn thê giàu có. Hóa ra cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là một nhầm lẫn tai hại trong lúc anh mất trí nhớ. Từ người vợ hợp pháp, tôi bỗng chốc trở thành kẻ thứ ba nhục nhã. Đau đớn trước sự phản bội, tôi quyết định liên lạc với người thân ở Pháp để làm thủ tục di cư, vĩnh viễn rời bỏ thực tại nghiệt ngã này.
Bìa tiểu thuyết Ngày kỷ niệm cưới, tôi đưa cả gia đình chồng vào
9.0
Vào đúng ngày kỷ niệm hôn nhân, tôi vô tình tìm thấy bí mật động trời khi định dùng điện thoại cũ của chồng làm video tặng anh. Trong máy hiện lên một nhật ký mang tên 'Nhật ký của bé' do chính chồng tôi viết, kể về hành trình mang thai đầy hạnh phúc của một người phụ nữ không phải tôi. Dù anh ta thản nhiên bịa chuyện cho bạn mượn máy để che đậy, tôi vẫn bình tĩnh tìm ra ảnh chụp bản siêu âm của người phụ nữ họ Từ trong thùng rác điện thoại. Với bằng chứng ngoại tình không thể chối cãi này, tôi mỉm cười nhấc máy gọi cho mẹ chồng, bắt đầu kế hoạch đáp trả gia đình anh ta.
Bìa tiểu thuyết Yêu đến chết đi sống lại
8.0
Bảy năm sau ngày chia ly, cô quay trở lại với diện mạo hoàn toàn khác biệt cùng danh tính mới. Người chồng cũ không hề nhận ra cô, nhưng anh đang lâm trọng bệnh và cần máu của cô để giữ lấy mạng sống. Thay vì nhận tiền, cô yêu cầu anh đóng vai cha của con gái mình trong một tháng. Anh đồng ý, nhưng rồi liên tục thất hứa vì người cũ, khiến con trẻ bị tổn thương trước những lời chế giễu. Khi bị chất vấn, anh lạnh lùng ném ra tấm séc và sỉ nhục cô đang cố tình lôi kéo sự chú ý, mà không hề hay biết đứa bé chính là giọt máu của mình. Sau khi ca phẫu thuật hoàn tất, cô quyết định sẽ mang con đi thật xa, biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời anh.
Bìa tiểu thuyết Cưới vợ xấu, áo vest cứ tụt xuống
8.8
Tô Noãn là cô gái mồ côi được nhà họ Tô nhận nuôi. Cô bị mẹ nuôi đưa từ nông thôn lên thành phố để thế chỗ em gái, kết hôn cùng Hách Tư Dạ - vị thiếu gia nổi tiếng ăn chơi và phóng túng. Dù là người thừa kế duy nhất của gia tộc họ Hách, Tư Dạ lại bị xem nhẹ vì lối sống bê tha, khác hẳn hình tượng hoàng tử trong mơ. Tuy nhiên, sau khi kết hôn theo di nguyện của ông nội, anh nhận ra người vợ bị đồn là xấu xí chính là cô gái mình từng thầm yêu thời niên thiếu. Đằng sau vết sẹo trên mặt cô là một nhan sắc tuyệt mỹ. Cùng lúc đó, Tô Noãn cũng bàng hoàng phát hiện chồng mình thực chất đang nắm giữ khối tài sản khổng lồ cùng những bí mật khó lường. Liệu mục đích thật sự của anh là gì?
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ