
Sự tính toán của nghệ sĩ dương cầm
Chương 3
An Tuyền POV:
Miệng tôi đã bị một miếng vải bịt chặt lại. Tôi chỉ có thể phát ra những tiếng "ư...ư..." vô nghĩa trong cổ họng, điên cuồng lắc đầu.
Không phải. Không phải tôi.
Tôi không làm.
Nhưng không một ai tin tôi. Ánh mắt của Vương Triều Thiên chỉ có sự chán ghét và tức giận.
An Hương Ly. Lại là An Hương Ly.
Tôi nhớ lại ngày đầu tiên cha tôi dắt cô ta về nhà, một cô gái mười tám tuổi với đôi mắt ngây thơ và vẻ ngoài yếu đuối. Ông nói cô ta là em gái cùng cha khác mẹ của tôi, mẹ cô ta vừa qua đời, hy vọng tôi có thể chăm sóc cho cô ta.
Chỉ vài tuần sau đó, cô ta đã dàn dựng một vở kịch bị người giúp việc "bắt nạt", khóc lóc thảm thiết trong vườn.
Tôi đã cố gắng giải thích với Triều Thiên rằng người giúp việc đó đã làm ở nhà tôi hơn mười năm, tính tình hiền lành, không thể nào làm ra chuyện đó. Nhưng anh chỉ gạt đi.
"Em đừng quá khắt khe với con bé. Nó đã chịu nhiều thiệt thòi rồi."
Sau đó, những chuyện tương tự liên tục xảy ra. Chiếc váy dạ hội đắt tiền của tôi bị cắt nát, cô ta nói là "vô tình làm hỏng". Bộ trang sức mẹ tôi để lại bị mất, cô ta lại khóc lóc nói rằng mình không biết gì. Mỗi lần như vậy, Triều Thiên đều đứng về phía cô ta.
Tôi đã cố gắng vạch trần bộ mặt thật của cô ta, nhưng lần nào cũng thất bại. Dưới sự "bảo vệ" của Triều Thiên và sự diễn xuất tài tình của mình, cô ta luôn biến thành nạn nhân đáng thương, còn tôi trở thành một người chị độc đoán, hẹp hòi trong mắt mọi người.
Và Triều Thiên, người đàn ông từng hứa sẽ tin tưởng tôi vô điều kiện, giờ đây lại nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ.
"An Tuyền, em thay đổi rồi." Anh ta đã nói với tôi như vậy sau một lần tôi và Hương Ly cãi nhau. "Sao em không thể bao dung một chút? Hương Ly chỉ là một đứa trẻ đáng thương, em nỡ lòng nào đối xử với nó như vậy?"
"Dạy cho nó một bài học cũng là để nó trưởng thành hơn."
Câu nói đó của anh ta như một nhát dao đâm vào tim tôi. Anh ta đang nói tôi sao? Người được anh ta cưng chiều từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ phải chịu một chút ấm ức nào, giờ lại bị chính anh ta dùng những lời lẽ cay độc nhất để chỉ trích.
Tôi chưa bao giờ ghen tị với An Hương Ly. Tôi có tất cả mọi thứ: gia đình, sự nghiệp, và tình yêu của Vương Triều Thiên. Tôi không có lý do gì để ghen tị với một đứa con riêng không danh không phận.
Cho đến ngày con cá Koi tên "Kim Long" chết.
Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó. Tôi đang ở trong phòng làm việc thì nghe thấy tiếng thét kinh hoàng của Hương Ly từ phía sân sau. Khi tôi chạy ra, cô ta đang quỳ sụp bên hồ cá, khóc lóc vật vã. Con cá Koi màu vàng kim lấp lánh, món quà mà Triều Thiên đã đặc biệt mang từ Nhật Bản về tặng cô ta, đang nổi lềnh phềnh trên mặt nước.
"Chị... tại sao chị lại làm vậy?" Cô ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi đầy căm phẫn.
Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Vương Triều Thiên đã từ đâu lao tới, tát tôi một cái trời giáng.
"An Tuyền! Cô điên rồi sao?"
Tôi đã cố gắng giải thích, rằng tôi đã ở trong phòng làm việc cả buổi sáng. Nhưng không ai nghe. Họ tìm thấy một gói thuốc độc nhỏ trong thùng rác phòng tôi. Đó là bằng chứng không thể chối cãi.
Và rồi, địa ngục bắt đầu. Anh ta nhốt tôi trong tầng hầm, và chuẩn bị cho bữa tiệc sỉ nhục ngày hôm nay.
---
Có thể bạn cũng thích





