Bìa tiểu thuyết Giải mã một cuộc hôn nhân méo mó

Giải mã một cuộc hôn nhân méo mó

9.6 / 10.0
Trong Giải mã một cuộc hôn nhân méo mó, nữ chính hồi sinh sau bi kịch mất con và sự nghiệp. Với thân phận nhà thiết kế An Nhiên, cô bắt đầu hành trình lấy lại danh dự và trả giá kẻ phản bội. Một romance novel đầy kịch tính, hứa hẹn là bộ modern novel lôi cuốn cho độc giả.
Tóm tắt Giải mã một cuộc hôn nhân méo mó
Chỉ vì cú đẩy tàn nhẫn của chồng, tôi không những mất đi đứa con mà còn vĩnh viễn tước mất quyền làm mẹ. Trong khi tôi đau đớn giữa vũng máu, anh ta lại lạnh lùng rời đi để bảo vệ nhân tình, thậm chí vu khống tôi đạo nhái thiết kế của cô ta. Dưới áp lực từ mẹ chồng và sự nghiệp bị hủy hoại, tôi tuyệt vọng tự kết liễu trong ngọn lửa tại xưởng phim. Thế nhưng, định mệnh cho tôi tỉnh lại sau ba năm trong thân phận mới – nhà thiết kế tài năng An Nhiên. Với danh tính này, tôi quyết tâm trở về để đòi lại công lý và khiến những kẻ từng dồn mình vào đường cùng phải trả giá đắt.
Xem thêm

Giải mã một cuộc hôn nhân méo mó Chương 1

Chồng tôi đẩy tôi một cái, khiến tôi mất đi đứa con của chúng tôi.

Bác sĩ nói tôi vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ. Còn anh ta, người gây ra tất cả, lại thản nhiên bỏ đi, để mặc tôi nằm trong vũng máu.

Không chỉ vậy, anh ta còn công khai bảo vệ nhân tình, vu khống tôi đạo nhái thiết kế của cô ta, biến tôi thành kẻ bị cả xã hội phỉ nhổ.

Mẹ chồng dùng công ty của gia đình tôi để ép tôi phải cúi đầu xin lỗi kẻ đã phá nát gia đình mình, phải chấp nhận cô ta và đứa con trong bụng cô ta.

Người đàn ông tôi yêu bằng cả sinh mệnh đã cướp đi con tôi, hủy hoại sự nghiệp và danh dự của tôi, dồn tôi vào đường cùng.

Tuyệt vọng, tôi đã tự tay châm lửa, thiêu rụi xưởng thiết kế cùng với chính mình.

Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, ba năm đã trôi qua. Tôi trở thành An Nhiên, một nhà thiết kế hàng đầu. Lần này, tôi trở về để lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.

Chương 1

Thục Nghi Dung POV:

"Tử cung của cô đã bị tổn thương nghiêm trọng, vĩnh viễn không thể mang thai được nữa."

Lời của bác sĩ giống như một bản án tử hình, lạnh lẽo, không có chút hơi ấm nào, vang vọng trong căn phòng bệnh trắng toát.

Tôi cảm thấy thế giới xung quanh mình sụp đổ.

Không thể mang thai được nữa…

Vĩnh viễn…

Mấy từ này như những mũi kim vô hình, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của tôi. Tôi cảm thấy một cơn đau buốt nhói lên từ bụng dưới, dữ dội hơn bất cứ lúc nào, lan ra khắp cơ thể. Tôi co người lại, hai tay ôm chặt lấy bụng, nhưng không thể ngăn được cảm giác trống rỗng và lạnh lẽo đang lan tỏa từ nơi đó.

Nước mắt không thể kiểm soát mà tuôn rơi, ướt đẫm cả gối. Đứa con của tôi, đứa con mà tôi còn chưa kịp cảm nhận sự tồn tại của nó, đã không còn nữa. Ngay cả quyền làm mẹ, thiên chức thiêng liêng nhất của một người phụ nữ, cũng đã bị tước đoạt một cách tàn nhẫn.

"Tại sao… tại sao lại như vậy?" Tôi nức nở hỏi, giọng nói run rẩy, vỡ vụn. "Không còn cách nào sao, bác sĩ? Xin ông, hãy cứu tôi…"

Vị bác sĩ già thở dài, ánh mắt đầy thương cảm nhìn tôi. Ông lắc đầu.

"Chúng tôi đã cố gắng hết sức, cô Thục. Vết thương quá nặng, chúng tôi không thể làm gì hơn được. Xin cô hãy giữ gìn sức khỏe."

Không thể làm gì hơn được.

Câu nói đó đã dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong tôi. Tôi nằm đó, bất động, cảm giác như linh hồn đã bị rút cạn khỏi cơ thể. Tất cả những gì còn lại chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, chứa đầy nỗi đau và tuyệt vọng.

Mà người gây ra tất cả những điều này, lại chính là người đàn ông tôi yêu nhất, người tôi đã trao cả trái tim và cuộc đời mình.

Cái Quyền Linh.

Chồng của tôi.

Hình ảnh của cuộc cãi vã dữ dội ngày hôm qua lại hiện về trong đầu tôi như một cuốn phim quay chậm. Sự lạnh lùng của anh ta, sự châm chọc trong lời nói, và cú đẩy tàn nhẫn đó.

Tôi ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo, bụng dưới đau quặn thắt. Tôi cảm thấy có thứ gì đó ấm nóng đang chảy ra từ giữa hai chân mình. Tôi nhìn anh ta với ánh mắt cầu xin, nhưng tất cả những gì tôi nhận lại chỉ là sự thờ ơ và chán ghét.

Anh ta thậm chí còn không liếc nhìn tôi lấy một cái, cứ thế bỏ đi, bỏ lại tôi một mình trong vũng máu.

Tiếng tivi trong phòng bệnh bỗng nhiên vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Trên màn hình, là khuôn mặt quen thuộc đến đau lòng của Cái Quyền Linh. Anh ta đang đứng trước một rừng máy quay, vẻ mặt đĩnh đạc, phong thái tự tin.

Bên cạnh anh ta, là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, với ánh mắt ngây thơ và nụ cười rạng rỡ. Kha Ngọc Trang. Sinh viên thực tập được chính chồng tôi bảo trợ.

Người phóng viên hỏi: "Thưa ông Cái, có tin đồn ông và cô Kha đây có mối quan hệ trên mức bình thường, và đây là nguyên nhân khiến vợ ông, nhà thiết kế Thục Nghi Dung, phải nhập viện. Ông có thể giải thích về điều này không?"

Tôi nín thở, chờ đợi câu trả lời của anh ta. Có lẽ, anh ta sẽ phủ nhận. Có lẽ, anh ta vẫn còn một chút tình nghĩa với tôi.

Nhưng không.

Anh ta mỉm cười, một nụ cười quyến rũ chết người nhưng lại khiến tim tôi lạnh buốt. Anh ta đưa tay ra, ôm lấy vai Kha Ngọc Trang một cách đầy che chở.

"Ngọc Trang là một cô gái tài năng và trong sáng. Cô ấy đã phải chịu đựng quá nhiều lời đồn thổi ác ý. Tôi ở đây hôm nay là để bảo vệ cô ấy. Mong mọi người đừng làm tổn thương một tâm hồn vô tội."

Bảo vệ cô ấy.

Vậy còn tôi thì sao?

Người vợ hợp pháp của anh ta, người đang nằm trên giường bệnh, vừa mất đi đứa con của chúng tôi, thì sao?

Sự sỉ nhục và phẫn nộ dâng trào trong lồng ngực tôi. Tôi với lấy chiếc điều khiển, ném thẳng vào màn hình tivi. Một tiếng "rầm" vang lên, màn hình vỡ nát, nhưng hình ảnh đôi nam nữ đó vẫn như in sâu vào tâm trí tôi.

Tôi không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Tôi phải rời khỏi đây, rời khỏi người đàn ông này.

Tôi rút kim truyền dịch ra khỏi tay, mặc kệ cơn đau. Tôi thay bộ quần áo bệnh nhân, loạng choạng bước ra khỏi phòng.

Điều đầu tiên tôi làm là gọi cho luật sư.

"Tôi muốn ly hôn." Giọng tôi khàn đặc nhưng kiên quyết.

Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi vang lên giọng nói ái ngại của luật sư Trương: "Cô Thục, cô có chắc không? Hợp đồng sáp nhập công ty của gia đình cô vào tập đoàn nhà họ Cái có một điều khoản rất bất lợi…"

Tôi biết. Tôi biết rất rõ.

Nhiều năm trước, để mẹ của Quyền Linh chấp thuận cuộc hôn nhân này, gia đình tôi đã bị ép phải sáp nhập công ty dệt may đang ăn nên làm ra của mình vào tập đoàn của nhà họ Cái. Hợp đồng đó, do chính tay mẹ chồng tôi soạn thảo, có một điều khoản ghi rõ: nếu tôi đơn phương ly hôn, gia đình tôi sẽ mất trắng toàn bộ cổ phần.

Đó là một cái bẫy. Một cái bẫy được giăng ra để trói buộc tôi cả đời.

Nhưng bây giờ, tôi không còn quan tâm nữa.

"Tôi không quan tâm. Tôi muốn ly hôn, bằng mọi giá."

Tôi cúp máy, bắt một chiếc taxi về nhà. Căn biệt thự từng là tổ ấm của chúng tôi giờ đây lạnh lẽo và xa lạ.

Tôi bước vào phòng khách, và cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ.

Kha Ngọc Trang đang ngồi trên chiếc ghế sofa mà tôi yêu thích, mặc một chiếc váy ngủ lụa mỏng manh, trên tay cầm một ly rượu vang. Cô ta nhìn tôi, ánh mắt không hề có chút bối rối hay tội lỗi, ngược lại còn mang theo vẻ khiêu khích.

"Chị về rồi à?"

Giọng nói ngọt ngào giả tạo của cô ta khiến tôi buồn nôn.

"Đây là nhà của tôi. Cô cút ra khỏi đây." Tôi gằn từng chữ.

Cô ta bật cười, một nụ cười đầy chế nhạo. "Nhà của chị? Chị chắc chứ? Anh Linh nói, chẳng bao lâu nữa, nơi này sẽ là của em."

Cơn giận bùng lên trong đầu tôi. Tôi bước tới, định cho cô ta một cái tát.

Nhưng một bàn tay mạnh mẽ đã giữ chặt lấy cổ tay tôi.

Cái Quyền Linh.

Anh ta đứng đó, cao lớn như một ngọn núi, che chắn cho Kha Ngọc Trang. Ánh mắt anh ta nhìn tôi lạnh như băng.

"Em làm gì vậy, Nghi Dung?"

"Anh hỏi em làm gì à?" Tôi cười một cách chua chát. "Anh nên hỏi con điếm của anh đã làm gì trong nhà của tôi."

"Nghi Dung!" Anh ta quát lên, siết chặt tay tôi hơn. "Đừng có quá đáng."

"Tôi quá đáng?" Nước mắt lại trào ra. "Cái Quyền Linh, anh có còn là con người không? Tôi vừa mất con của chúng ta, còn anh thì ở đây bảo vệ nhân tình của mình?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, muốn tìm kiếm một chút hối hận, một chút đau lòng.

Nhưng không. Chỉ có sự lạnh lùng và chán ghét.

Tôi hất mạnh tay anh ta ra. "Tôi nhắc lại lần nữa. Đây là nhà của tôi, tôi là vợ hợp pháp của anh. Cô ta không có tư cách ở đây."

Kha Ngọc Trang bỗng nhiên đứng dậy, bước tới trước mặt tôi. Cô ta cúi người, vẻ mặt đầy ăn năn.

"Chị Dung, em xin lỗi. Tất cả là lỗi của em. Em không nên làm phiền đến anh Linh và chị. Em sẽ đi ngay bây giờ."

Cô ta nói, rồi lại quay sang Quyền Linh, ánh mắt ngấn lệ. "Anh Linh, anh đừng vì em mà cãi nhau với chị Dung. Em không đáng đâu."

Màn kịch hoàn hảo.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã bị lừa. Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy ghê tởm.

"Cô bớt diễn kịch đi." Tôi lạnh lùng nói. "Cô nghĩ tôi còn tin những giọt nước mắt cá sấu của cô sao? Cô trèo lên giường chồng người khác, phá hoại gia đình người khác, bây giờ còn giả vờ đáng thương à?"

"Em…" Kha Ngọc Trang run rẩy, lùi lại phía sau Quyền Linh, như một con thỏ nhỏ bị dọa sợ.

"Đủ rồi!" Cái Quyền Linh gầm lên, đẩy tôi ra. "Nghi Dung, tôi không ngờ em lại trở nên độc ác và cay nghiệt như vậy. Ngọc Trang chỉ là một người bị hại. Chính tôi là người theo đuổi cô ấy."

Anh ta thừa nhận. Anh ta công khai thừa nhận đã phản bội tôi.

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nát.

Tôi nhìn anh ta, nhìn người đàn ông tôi đã từng yêu bằng cả sinh mệnh. Giờ đây, anh ta thật xa lạ.

"Cái Quyền Linh," giọng tôi bình tĩnh đến lạ thường, "chúng ta ly hôn đi."

Đọc tiếp

Mục lục của Giải mã một cuộc hôn nhân méo mó

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Ly hôn rồi, ông trùm truy thê lại quỳ xuống
8.5
Vừa mang thai năm thứ hai sau cưới, Minh Khê chưa kịp vui mừng đã phải đối mặt với tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Bi kịch ập đến khi một tai nạn khiến cô ngã gục trong vũng máu, nhưng thay vì cứu lấy giọt máu của mình, Phó thiếu lại nhẫn tâm ôm lấy người tình cũ rời đi. Sự tuyệt vọng khiến cô buông xuôi tất cả. Nhiều năm sau, cái tên ấy trở thành nỗi đau cấm kỵ của vị tổng tài Bắc Thành. Ngay trong hôn lễ, anh ta bỗng hóa điên dại, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ ấy mà cầu xin trong nước mắt: Em định mang theo con của anh gả cho ai?
Bìa tiểu thuyết Beta từ chối tôi, vì vậy tôi tuyên bố anh ấy là vua.
9.0
Ngay tại lễ đường, vị hôn phu nhẫn tâm bỏ rơi tôi để chạy theo người yêu cũ với lý do cô ta lên cơn đau tim. Sự vắng mặt của anh ta biến tôi thành trò cười, khiến cha mẹ tôi nhục nhã còn mẹ chồng tương lai lại buông lời cay nghiệt. Khi tôi đến bệnh viện, anh ta chẳng những không hối lỗi mà còn trách tôi ích kỷ, khẳng định mạng sống của bạch nguyệt quang quan trọng hơn đám cưới. Quá thất vọng, tôi quyết định rẽ hướng cuộc đời mình. Trong cơn say tại quán bar, tôi chủ động tiếp cận và buông lời quyến rũ Bùi Vĩ Tín - người chú ruột của kẻ vừa phản bội mình. Tôi muốn anh cùng tôi trải qua một đêm nồng cháy để trả đũa tất cả.
Bìa tiểu thuyết Trúc mã giữ thân vì mối tình đầu, tôi ly hôn rồi nghén, anh ta điên rồi
9.5
Năm mười tám tuổi, Vân Thanh Ly rơi vào bi kịch khi bị làm nhục, chính Thẩm Hàn Chu đã cứu rỗi và cho cô một cuộc hôn nhân ấm êm. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra tất cả chỉ là màn kịch tàn nhẫn. Anh cưới cô để bảo vệ người tình trong mộng khỏi cảnh tù tội, coi cô như vật hy sinh thế thân. Khi sự thật phơi bày và bạch nguyệt quang quay về, Thanh Ly dứt khoát ly hôn. Thẩm Hàn Chu ngạo mạn tin rằng cô sẽ phải quỳ gối cầu xin quay lại, nhưng anh đã lầm. Thanh Ly tái xuất rực rỡ với tư cách ngôi sao công nghệ, khiến anh hối hận quỳ trong mưa cầu xin sự tha thứ. Tuy nhiên, lúc này bên cạnh cô đã có một vị đại thiếu gia quyền lực khác sẵn sàng bảo vệ. Anh ta ôm chặt cô vào lòng, lạnh lùng cảnh cáo kẻ phản bội và khẳng định chủ quyền tuyệt đối với vợ yêu của mình.
Bìa tiểu thuyết Chồng tồi đừng ngao nữa, tôi gả vào hào môn anh điên gì
9.8
Vì muốn cho tình cũ một danh phận khi cô ta mang thai, Lục Thần Chu tàn nhẫn ép Tống Nhiễm ký đơn ly hôn, quên sạch lời hứa bảo vệ cô trọn đời. Sau ba năm ẩn mình làm vợ hiền, Tống Nhiễm quyết định tháo bỏ lớp ngụy trang, để lộ nhan sắc tuyệt mỹ cùng hàng loạt thân phận chấn động: từ thiên tài y học, thiết kế đến tay đua vô địch. Khi cô trở lại đỉnh cao danh vọng, gã chồng cũ hối hận quỳ gối cầu xin tái hôn nhưng chỉ nhận lại sự khinh miệt. Lúc này, người quyền lực nhất Kinh Đô là Cố Đình Xuyên đã công khai ôm chặt cô vào lòng, khẳng định chủ quyền và thẳng tay trừng trị kẻ bội bạc dám làm phiền vợ mình.
Bìa tiểu thuyết Xuyên không Liên Sao, được bốn vua thú chiều chuộng hết mực
9.2
Bạch Vi xuyên không tới Liên Sao, nơi giống cái quý hiếm nhưng cô lại bị coi là phế vật. Đối lập với cô là người chị Bạch Lâm tài giỏi, kẻ không chỉ cướp đi vị hôn phu đầu tiên mà còn nhắm đến bốn người chồng thú nhân ở lần ghép nối sau của cô. Ban đầu, cả Vua Succubi, người cá kiêu kỳ, Vampire thủy tổ lẫn chàng người sói hoàng tộc đều hững hờ, thậm chí đòi hủy bỏ hôn ước với cô. Không hề bi lụy, Bạch Vi quyết định từ bỏ tất cả để tập trung gây dựng sự nghiệp lẫy lừng. Thế nhưng, khi cô trở nên rực rỡ và quyền lực, bốn vị vua thú từng chối bỏ cô lại hối hận muộn màng, đỏ mắt quay về quỳ gối cầu xin sự tha thứ.
Bìa tiểu thuyết Quá muộn cho sự tha thứ của anh ấy
9.0
Cận kề cái chết, tôi cay đắng khi bị gia đình và vị hôn phu ép buộc hiến đi quả thận duy nhất còn lại cho chị gái song sinh, An Linh Đan. Năm năm trước, chị ta đã cướp một quả thận của tôi để cứu cha, đồng thời đoạt lấy mọi tình thương và thành quả sự nghiệp của tôi. Giờ đây, họ dùng cuộc hôn nhân hứa hẹn làm mồi nhử để ép tôi ký giấy hiến tạng. Trong cơn tuyệt vọng, tôi đồng ý bước lên bàn mổ lạnh lẽo. Khi linh hồn lìa khỏi xác, tôi mới nghe thấy tiếng bác sĩ bàng hoàng thét lên rằng tôi chỉ có một quả thận và cơ thể đầy độc tố. Một vụ mưu sát kinh hoàng cuối cùng cũng bị phơi bày.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ