Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Stolen Melody, Một tình yêu bị phản bội

Stolen Melody, Một tình yêu bị phản bội

Hạnh phúc vỡ vụn khi tôi nhận ra mình chỉ là công cụ sinh con cho cô em gái vô sinh dưới sự sắp đặt của chồng và gia đình. Không chỉ bị lợi dụng thể xác, tài năng thiết kế của tôi còn bị họ đánh cắp trắng trợn để trục lợi. Tại bữa tiệc đầy tháng, sự thật về thân thế tôi bất ngờ hé lộ sau cái tát tàn nhẫn của bố nuôi. Sự xuất hiện của người phụ nữ quyền quý từ gia tộc Trần danh giá đã giúp tôi tìm lại vị thế tiểu thư thực sự. Với thân phận mới, tôi bắt đầu kế hoạch đòi lại công lý.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Phan Mỹ Hiền POV:

Cái ôm của Khánh vẫn ấm áp như mọi khi, nhưng đối với tôi bây giờ, nó lạnh lẽo như băng. Anh ta nghĩ tôi vẫn là con ngốc dễ bị lừa gạt, vẫn đắm chìm trong vở kịch hạnh phúc giả tạo mà anh ta dựng nên. Được thôi, nếu anh ta muốn diễn, tôi sẽ diễn cùng anh ta.

Nhưng lần này, tôi sẽ là người viết kịch bản.

Tôi khẽ rên lên một tiếng, cố gắng làm cho giọng mình nghe có vẻ yếu ớt và mệt mỏi. Tôi tựa đầu vào vai anh ta, một cử chỉ mà trước đây tôi vẫn thường làm.

"Em chỉ hơi mệt thôi," tôi nói, giọng khàn khàn. "Chắc là do ốm nghén."

Khánh thở phào nhẹ nhõm. Anh ta đỡ tôi đứng dậy, dìu tôi đến bên giường.

"Em nghỉ ngơi đi," anh ta nói, giọng đầy cưng chiều. "Mai anh đưa em đi khám thai, xem con chúng ta thế nào rồi."

"Con chúng ta..." Tôi lặp lại trong đầu, một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi khi anh ta không để ý. Đúng vậy, La Quý Khánh, anh sẽ sớm biết "con chúng ta" sẽ như thế nào thôi. Anh muốn một đứa con cho người tình của anh, phải không? Tôi sẽ cho anh một bất ngờ lớn vào ngày ra mắt bộ sưu tập mới của anh. Một bất ngờ mà cả đời này anh cũng không thể quên được.

Ngày hôm sau, Khánh thực sự đưa tôi đến bệnh viện. Anh ta tỏ ra là một người chồng hoàn hảo, chu đáo đến từng chi tiết. Anh ta hỏi han bác sĩ cặn kẽ về tình hình của tôi và thai nhi, nhận được không ít lời khen ngợi từ các y tá xung quanh.

"Chồng cô chu đáo thật đấy," một cô y tá nói. "Đúng là người đàn ông của gia đình."

Khánh mỉm cười, vòng tay qua eo tôi, tự hào khoe với cả thế giới về "hạnh phúc" của chúng tôi.

"Con là lộc trời cho mà," anh ta nói, cúi xuống hôn nhẹ lên tóc tôi. "Tôi phải trân trọng chứ."

Khi chúng tôi đang đợi kết quả, tôi bất ngờ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Phan Mỹ Lan. Em gái tôi.

Cô ta mặc một chiếc váy bầu rộng thùng thình, tay xoa xoa chiếc bụng nhô cao giả tạo, khuôn mặt lộ rõ vẻ đắc ý. Tôi biết tỏng cái bụng đó chỉ là một miếng đệm silicon. Cô ta đang cố tình chọn ngày hôm nay, chọn thời điểm này để xuất hiện, để khiêu khích tôi.

Tôi nhìn xuống chiếc váy cô ta đang mặc. Đó là một thiết kế trong bộ sưu tập mới nhất của Khánh, một thiết kế mà tôi đã phải thức trắng nhiều đêm để hoàn thành. Cái cách cô ta tính toán thời gian, giả vờ mang thai cùng lúc với tôi, tất cả đều là một phần trong kế hoạch độc ác của họ.

Mỹ Lan bước đến gần, vẻ mặt ngây thơ, giả vờ ngạc nhiên.

"Chị hai, anh rể, hai người cũng ở đây à?" cô ta hỏi, giọng ngọt như mía lùi.

Cô ta đưa tay ra, định chạm vào bụng tôi. "Em xem bé con một chút được không?"

Tôi lạnh lùng lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay bẩn thỉu của cô ta. Ánh mắt tôi sắc như dao, nhìn thẳng vào cô ta.

Mỹ Lan sững lại, nụ cười trên môi cứng đờ. "Chị... chị sao vậy?"

Tôi không trả lời. Thay vào đó, tôi đột nhiên nhăn mặt, một tay ôm lấy bụng.

"A... đau quá..." tôi khẽ rên rỉ, giọng yếu ớt.

Vẻ mặt của Mỹ Lan ngay lập tức biến sắc. Nhưng sự lo lắng của cô ta không phải dành cho tôi.

Khánh, như tôi dự đoán, lập tức cuống cuồng lên. Anh ta vội vã chạy đến bên tôi, quên cả sự tồn tại của Mỹ Lan.

"Em sao vậy? Đau ở đâu?" anh ta hỏi dồn dập, giọng đầy hoảng hốt. "Để anh đưa em vào phòng nghỉ."

Tôi để anh ta dìu đi, nhưng mắt vẫn không rời khỏi hai người họ. Tôi thấy ánh mắt lo lắng của Khánh liếc nhanh về phía Mỹ Lan, một ánh mắt đầy ẩn ý. Anh ta lo cho đứa con trong bụng tôi, đúng. Nhưng là lo cho "đứa con" của Mỹ Lan.

"Em vào trong nghỉ một lát đi," tôi nói, giọng thều thào. "Em muốn ở một mình."

"Anh ở lại với em," Khánh khăng khăng.

"Không cần đâu," tôi đẩy nhẹ tay anh ta ra. "Em chỉ cần yên tĩnh một chút thôi. Anh ra ngoài đợi đi."

Khánh có vẻ do dự, nhưng cuối cùng cũng gật đầu. Anh ta không muốn làm tôi phật lòng vào lúc này.

Ngay khi Khánh vừa quay lưng đi, tôi liền nấp vào một góc khuất, nơi có thể quan sát rõ hành lang. Đúng như tôi nghĩ, anh ta không đi xa. Anh ta vội vã bước đến chỗ Mỹ Lan, người đang đứng đợi sẵn ở góc hành lang.

Tôi lặng lẽ lấy điện thoại ra, bật chế độ quay phim.

"Em đừng lo," Khánh nhẹ nhàng ôm lấy Mỹ Lan, vỗ về. "Chắc là chị ấy chỉ mệt thôi."

"Nhưng em sợ lắm," Mỹ Lan nức nở, dụi đầu vào ngực Khánh. "Lỡ con của chúng ta có mệnh hệ gì thì sao? Anh nói yêu em, nhưng lúc nào anh cũng lo cho chị ấy trước."

"Ngoan nào," Khánh thở dài. "Anh làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho em thôi. Đợi đến khi đứa bé chào đời, anh sẽ ly hôn với chị ấy và chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi. Anh hứa đấy."

Khánh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Anh ta mở ra, bên trong là một chiếc vòng cổ kim cương lấp lánh. Đó là món quà mà tôi đã gợi ý cho anh ta mua tặng "vợ" nhân dịp có tin vui.

"Cái này... là dành cho em," anh ta nói, dịu dàng đeo chiếc vòng vào cổ Mỹ Lan.

Nước mắt Mỹ Lan ngừng rơi. Cô ta mỉm cười mãn nguyện, mân mê mặt dây chuyền.

"Bộ sưu tập lần này bán chạy lắm," cô ta khoe khoang. "Tiền hoa hồng của em cũng được một khoản kha khá rồi đấy. Anh rể, lần sau có ý tưởng gì hay lại mách cho em nhé."

Tôi đứng chết lặng ở góc tường, bàn tay cầm điện thoại nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Ý tưởng? Đó là chất xám của tôi, là mồ hôi nước mắt của tôi. Anh ta không chỉ ăn cắp tình yêu của tôi, mà còn ăn cắp cả sự nghiệp của tôi để dâng cho nhân tình.

Tôi tắt điện thoại, lặng lẽ rời khỏi bệnh viện.

Tôi bước ra khỏi góc khuất, bấm một dãy số quen thuộc.

"Alo, Thảo à? Tớ đây."

Một giọng nói sắc sảo vang lên ở đầu dây bên kia. "Hiền à? Có chuyện gì sao?"

"Giúp tớ một việc," tôi nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ. "Hủy lịch khám thai định kỳ của tớ đi. Thay vào đó, đặt cho tớ một cuộc hẹn khác... ở khoa sản, vào ngày ra mắt bộ sưu tập mới của La Quý Khánh."

Khánh bất ngờ xuất hiện phía sau lưng tôi, ngay khi tôi vừa cúp máy.

"Em nói chuyện với ai vậy?," anh ta hỏi, vẻ mặt có chút bối rối.

Tôi quay lại, mỉm cười thật tươi, một nụ cười mà tôi đã luyện tập trước gương hàng trăm lần.

"À, em gọi cho Thảo," tôi đáp, giọng nhẹ như không. "Em định rủ cậu ấy đi chùa cầu an cho con của chúng ta. Em còn định tự tay làm một vài món đồ lưu niệm nhỏ, để ghi lại khoảnh khắc này."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Vợ bị bỏ rơi, Huyền thoại pháp lý trỗi dậy
9.1
Từng là kiến trúc sư lừng danh phương Bắc với tên gọi Luna, tôi đã từ bỏ tất cả hào quang để làm vợ Công Mục Đồng trong ba năm thầm lặng. Thế nhưng, sự hy sinh đó sụp đổ hoàn toàn trong một bữa tiệc, khi anh bất chấp hiểm nguy để bảo vệ người tình cũ khỏi nồi súp nóng, mặc kệ tôi bị bỏng nặng. Sự lạnh lùng và lời thúc giục tôi tự đi bệnh viện của anh đã dập tắt chút hy vọng cuối cùng. Ngay trong đêm, tôi quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân này bằng một tờ đơn ly hôn khi anh đang say khướt. Ngày mai, danh phận Công phu nhân sẽ biến mất, đánh dấu sự trở lại đầy mạnh mẽ của huyền thoại Luna.
Bìa tiểu thuyết Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm
8.5
Lâm vào đường cùng, Tần Yên buộc phải chấp nhận giao dịch đầy nhục nhã với chồng cũ – Cố Hàn Đình. Vì trả thù cho người trong mộng, anh khiến gia đình cô phá sản và ép cô trở thành người tình bí mật. Ban ngày cô bị tình địch hành hạ, ban đêm lại chịu đựng sự chiếm hữu của anh để cứu em trai. Đỉnh điểm đau đớn là khi anh trơ mắt nhìn cô bị đẩy ngã từ tầng cao. Nhiều năm sau, Tần Yên rạng rỡ trở về với tư cách nữ đại gia, khiến anh trắng tay. Đối diện với lời cầu xin tái hôn muộn màng của người đàn ông đang hối hận đến phát khóc, cô lạnh lùng sánh bước bên đối thủ của anh, quyết tâm gạt bỏ quá khứ để bảo vệ tổ ấm cùng đứa con nhỏ của mình.
Bìa tiểu thuyết Cuộc trốn thoát ngọt ngào của cô ấy khỏi sự hỗn loạn
9.0
Suốt năm năm hôn nhân, Bùi Nhật Hạ luôn ép mình vào khuôn khổ để làm người vợ hoàn hảo của Lục Phú Thịnh. Tuy nhiên, mọi hy sinh đều sụp đổ khi anh phá bỏ mọi quy tắc vì cô em gái nuôi Đèo Bảo Anh. Không chỉ ngang nhiên chiếm đoạt váy áo và trang sức của Nhật Hạ, ả còn dàn dựng cảnh bị hành hung để vu oan cho cô. Thay vì tin tưởng vợ, Phú Thịnh lại mù quáng quát mắng và đuổi cô đi để bảo vệ nhân tình. Chứng kiến sự cạn tình của chồng, Nhật Hạ quyết định dứt khoát từ bỏ. Cô bình thản gọi điện cho một người đàn ông tên Nam với lời đề nghị giúp đỡ, chính thức chấm dứt chuỗi ngày chịu đựng.
Bìa tiểu thuyết Con trai bí mật của anh ta, tài sản bị đánh cắp của cô ta
9.4
Sau bảy năm hy sinh giúp chồng cai nghiện, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong màn kịch tàn nhẫn. Chồng tôi âm thầm lập bảo hiểm cho đứa con riêng năm tuổi cùng cô em nuôi tôi từng yêu quý. Thậm chí, cha mẹ nuôi cũng tiếp tay để tước đoạt mảnh đất của mẹ tôi cho đứa cháu ngoại bí mật đó. Kẻ vốn chiếm hữu tôi điên cuồng lại sẵn lòng ra tay độc ác tại nhà kho bỏ hoang để hủy hoại vợ mình. Khi sự dịu dàng của anh ta chỉ dành cho kẻ khác, tôi quyết định xóa sạch dấu vết và rời bỏ tất cả.
Bìa tiểu thuyết Cuộc ly hôn bí mật của chồng tôi
9.3
Sau 5 năm hôn nhân, Giang Tâm Đan bàng hoàng nhận ra mình đã bị chồng là Diệp Gia Bình bí mật ly hôn. Cay đắng hơn, anh ta đã tái hôn với Trác Huyền Thư - kẻ từng tạt axit hủy hoại đời cô - và có một đứa con riêng 4 tuổi. Dù Tâm Đan từng hy sinh cả nhan sắc lẫn thiên chức làm mẹ để cứu Gia Bình, anh vẫn tàn nhẫn cùng nhân tình đóng kịch lừa dối cô. Cô bị vu oan, đánh đập và sỉ nhục công khai. Đỉnh điểm là khi Gia Bình gạt tay cô ra để bảo vệ Huyền Thư lúc gặp tai nạn, khiến trái tim cô hoàn toàn tan vỡ. Vào đúng ngày kỷ niệm cưới, Tâm Đan quyết định dàn dựng một cái chết giả để vĩnh viễn thoát khỏi thực tại nghiệt ngã này.
Bìa tiểu thuyết Cuộc sống bí mật đầy rắc rối của chồng tôi
9.1
Suốt năm năm hôn nhân, tôi luôn tin rằng chồng mình đang đau khổ vì cái chết của người em họ. Thế nhưng, vào ngày giỗ thứ năm, sự thật tàn khốc hiện ra khi tôi thấy cô ta vẫn còn sống và đang bế một đứa trẻ bên cạnh anh. Đáng sợ hơn, chính cha mẹ ruột của tôi cũng có mặt, trìu mến gọi đứa bé là cháu ngoại. Để che giấu bí mật động trời này, họ cùng nhau vu khống tôi bị điên và lập kế hoạch tống tôi vào bệnh viện tâm thần. Hóa ra, cuộc tình bấy lâu chỉ là màn kịch để họ trục lợi. Trong cơn đường cùng, tôi quyết định liên minh với kẻ thù không đội trời chung của chồng để tìm đường sống. Tôi là Đinh Hải My, và tôi sẽ khiến họ phải trả giá.