
Stolen Melody, Một tình yêu bị phản bội
Chương 2
Phan Mỹ Hiền POV:
Cái ôm của Khánh vẫn ấm áp như mọi khi, nhưng đối với tôi bây giờ, nó lạnh lẽo như băng. Anh ta nghĩ tôi vẫn là con ngốc dễ bị lừa gạt, vẫn đắm chìm trong vở kịch hạnh phúc giả tạo mà anh ta dựng nên. Được thôi, nếu anh ta muốn diễn, tôi sẽ diễn cùng anh ta.
Nhưng lần này, tôi sẽ là người viết kịch bản.
Tôi khẽ rên lên một tiếng, cố gắng làm cho giọng mình nghe có vẻ yếu ớt và mệt mỏi. Tôi tựa đầu vào vai anh ta, một cử chỉ mà trước đây tôi vẫn thường làm.
"Em chỉ hơi mệt thôi," tôi nói, giọng khàn khàn. "Chắc là do ốm nghén."
Khánh thở phào nhẹ nhõm. Anh ta đỡ tôi đứng dậy, dìu tôi đến bên giường.
"Em nghỉ ngơi đi," anh ta nói, giọng đầy cưng chiều. "Mai anh đưa em đi khám thai, xem con chúng ta thế nào rồi."
"Con chúng ta..." Tôi lặp lại trong đầu, một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi khi anh ta không để ý. Đúng vậy, La Quý Khánh, anh sẽ sớm biết "con chúng ta" sẽ như thế nào thôi. Anh muốn một đứa con cho người tình của anh, phải không? Tôi sẽ cho anh một bất ngờ lớn vào ngày ra mắt bộ sưu tập mới của anh. Một bất ngờ mà cả đời này anh cũng không thể quên được.
Ngày hôm sau, Khánh thực sự đưa tôi đến bệnh viện. Anh ta tỏ ra là một người chồng hoàn hảo, chu đáo đến từng chi tiết. Anh ta hỏi han bác sĩ cặn kẽ về tình hình của tôi và thai nhi, nhận được không ít lời khen ngợi từ các y tá xung quanh.
"Chồng cô chu đáo thật đấy," một cô y tá nói. "Đúng là người đàn ông của gia đình."
Khánh mỉm cười, vòng tay qua eo tôi, tự hào khoe với cả thế giới về "hạnh phúc" của chúng tôi.
"Con là lộc trời cho mà," anh ta nói, cúi xuống hôn nhẹ lên tóc tôi. "Tôi phải trân trọng chứ."
Khi chúng tôi đang đợi kết quả, tôi bất ngờ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Phan Mỹ Lan. Em gái tôi.
Cô ta mặc một chiếc váy bầu rộng thùng thình, tay xoa xoa chiếc bụng nhô cao giả tạo, khuôn mặt lộ rõ vẻ đắc ý. Tôi biết tỏng cái bụng đó chỉ là một miếng đệm silicon. Cô ta đang cố tình chọn ngày hôm nay, chọn thời điểm này để xuất hiện, để khiêu khích tôi.
Tôi nhìn xuống chiếc váy cô ta đang mặc. Đó là một thiết kế trong bộ sưu tập mới nhất của Khánh, một thiết kế mà tôi đã phải thức trắng nhiều đêm để hoàn thành. Cái cách cô ta tính toán thời gian, giả vờ mang thai cùng lúc với tôi, tất cả đều là một phần trong kế hoạch độc ác của họ.
Mỹ Lan bước đến gần, vẻ mặt ngây thơ, giả vờ ngạc nhiên.
"Chị hai, anh rể, hai người cũng ở đây à?" cô ta hỏi, giọng ngọt như mía lùi.
Cô ta đưa tay ra, định chạm vào bụng tôi. "Em xem bé con một chút được không?"
Tôi lạnh lùng lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay bẩn thỉu của cô ta. Ánh mắt tôi sắc như dao, nhìn thẳng vào cô ta.
Mỹ Lan sững lại, nụ cười trên môi cứng đờ. "Chị... chị sao vậy?"
Tôi không trả lời. Thay vào đó, tôi đột nhiên nhăn mặt, một tay ôm lấy bụng.
"A... đau quá..." tôi khẽ rên rỉ, giọng yếu ớt.
Vẻ mặt của Mỹ Lan ngay lập tức biến sắc. Nhưng sự lo lắng của cô ta không phải dành cho tôi.
Khánh, như tôi dự đoán, lập tức cuống cuồng lên. Anh ta vội vã chạy đến bên tôi, quên cả sự tồn tại của Mỹ Lan.
"Em sao vậy? Đau ở đâu?" anh ta hỏi dồn dập, giọng đầy hoảng hốt. "Để anh đưa em vào phòng nghỉ."
Tôi để anh ta dìu đi, nhưng mắt vẫn không rời khỏi hai người họ. Tôi thấy ánh mắt lo lắng của Khánh liếc nhanh về phía Mỹ Lan, một ánh mắt đầy ẩn ý. Anh ta lo cho đứa con trong bụng tôi, đúng. Nhưng là lo cho "đứa con" của Mỹ Lan.
"Em vào trong nghỉ một lát đi," tôi nói, giọng thều thào. "Em muốn ở một mình."
"Anh ở lại với em," Khánh khăng khăng.
"Không cần đâu," tôi đẩy nhẹ tay anh ta ra. "Em chỉ cần yên tĩnh một chút thôi. Anh ra ngoài đợi đi."
Khánh có vẻ do dự, nhưng cuối cùng cũng gật đầu. Anh ta không muốn làm tôi phật lòng vào lúc này.
Ngay khi Khánh vừa quay lưng đi, tôi liền nấp vào một góc khuất, nơi có thể quan sát rõ hành lang. Đúng như tôi nghĩ, anh ta không đi xa. Anh ta vội vã bước đến chỗ Mỹ Lan, người đang đứng đợi sẵn ở góc hành lang.
Tôi lặng lẽ lấy điện thoại ra, bật chế độ quay phim.
"Em đừng lo," Khánh nhẹ nhàng ôm lấy Mỹ Lan, vỗ về. "Chắc là chị ấy chỉ mệt thôi."
"Nhưng em sợ lắm," Mỹ Lan nức nở, dụi đầu vào ngực Khánh. "Lỡ con của chúng ta có mệnh hệ gì thì sao? Anh nói yêu em, nhưng lúc nào anh cũng lo cho chị ấy trước."
"Ngoan nào," Khánh thở dài. "Anh làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho em thôi. Đợi đến khi đứa bé chào đời, anh sẽ ly hôn với chị ấy và chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi. Anh hứa đấy."
Khánh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Anh ta mở ra, bên trong là một chiếc vòng cổ kim cương lấp lánh. Đó là món quà mà tôi đã gợi ý cho anh ta mua tặng "vợ" nhân dịp có tin vui.
"Cái này... là dành cho em," anh ta nói, dịu dàng đeo chiếc vòng vào cổ Mỹ Lan.
Nước mắt Mỹ Lan ngừng rơi. Cô ta mỉm cười mãn nguyện, mân mê mặt dây chuyền.
"Bộ sưu tập lần này bán chạy lắm," cô ta khoe khoang. "Tiền hoa hồng của em cũng được một khoản kha khá rồi đấy. Anh rể, lần sau có ý tưởng gì hay lại mách cho em nhé."
Tôi đứng chết lặng ở góc tường, bàn tay cầm điện thoại nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Ý tưởng? Đó là chất xám của tôi, là mồ hôi nước mắt của tôi. Anh ta không chỉ ăn cắp tình yêu của tôi, mà còn ăn cắp cả sự nghiệp của tôi để dâng cho nhân tình.
Tôi tắt điện thoại, lặng lẽ rời khỏi bệnh viện.
Tôi bước ra khỏi góc khuất, bấm một dãy số quen thuộc.
"Alo, Thảo à? Tớ đây."
Một giọng nói sắc sảo vang lên ở đầu dây bên kia. "Hiền à? Có chuyện gì sao?"
"Giúp tớ một việc," tôi nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ. "Hủy lịch khám thai định kỳ của tớ đi. Thay vào đó, đặt cho tớ một cuộc hẹn khác... ở khoa sản, vào ngày ra mắt bộ sưu tập mới của La Quý Khánh."
Khánh bất ngờ xuất hiện phía sau lưng tôi, ngay khi tôi vừa cúp máy.
"Em nói chuyện với ai vậy?," anh ta hỏi, vẻ mặt có chút bối rối.
Tôi quay lại, mỉm cười thật tươi, một nụ cười mà tôi đã luyện tập trước gương hàng trăm lần.
"À, em gọi cho Thảo," tôi đáp, giọng nhẹ như không. "Em định rủ cậu ấy đi chùa cầu an cho con của chúng ta. Em còn định tự tay làm một vài món đồ lưu niệm nhỏ, để ghi lại khoảnh khắc này."
Có thể bạn cũng thích





