
Stolen Melody, Một tình yêu bị phản bội
Chương 3
Phan Mỹ Hiền POV:
Nụ cười trên môi La Quý Khánh cứng lại trong giây lát. Anh ta có vẻ bối rối, ánh mắt thoáng chút do dự.
"Đi chùa à?" anh ta lặp lại, cố gắng giữ cho giọng nói bình thường. "Hôm đó... có lẽ anh không đi cùng em được."
"Sao vậy?" Tôi nghiêng đầu, giả vờ ngạc nhiên. "Ngày ra mắt bộ sưu tập quan trọng thật, nhưng con của chúng ta không quan trọng hơn sao? Hay là... anh có việc gì khác?"
Khánh lúng túng, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Anh... anh hơi mệt," anh ta viện cớ. "Với lại, hôm đó anh có một cuộc hẹn quan trọng với đối tác, không thể hủy được."
"Vậy sao?" Tôi mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung và thấu hiểu. "Công việc của anh là trên hết mà. Em hiểu mà."
"Vậy... để hôm khác chúng ta đi nhé?" anh ta đề nghị, giọng điệu như trút được gánh nặng.
"Không cần đâu," tôi nói. "Em có thể đi một mình. Hoặc rủ Thảo đi cùng. Anh cứ yên tâm lo cho công việc đi."
Vẻ nhẹ nhõm lộ rõ trên khuôn mặt Khánh. Anh ta bước tới, hôn nhẹ lên trán tôi.
"Bà xã của anh lúc nào cũng hiểu chuyện nhất," anh ta nói, giọng cưng chiều.
Ngày ra mắt bộ sưu tập cuối cùng cũng đến. Buổi sáng hôm đó, trước khi rời khỏi nhà, Khánh đột nhiên dúi vào tay tôi một chiếc bùa bình an nhỏ.
"Anh không đi cùng em được, nhưng anh đã chuẩn bị cái này," anh ta nói, giọng vẫn dịu dàng như mọi khi. "Mong nó sẽ mang lại may mắn cho mẹ con em."
Tôi nhìn chiếc bùa trong tay. Nó được làm khá sơ sài, rõ ràng là một món đồ mua vội ở một quầy hàng nào đó bên đường. Tôi biết, đây chỉ là một hành động xoa dịu rẻ tiền, để anh ta có thể yên tâm đi đến buổi ra mắt quan trọng mà không cảm thấy áy náy.
Một cơn giận dữ cuộn lên trong lồng ngực, nhưng tôi đã nhanh chóng đè nén nó xuống.
Tôi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ.
"Cảm ơn anh," tôi nói, giọng đầy cảm kích. "Em thích lắm."
Khánh có vẻ rất hài lòng. Anh ta hôn tạm biệt tôi rồi vội vã rời đi.
Thay vì đến chùa như đã nói, tôi lái xe thẳng đến nhà bố mẹ nuôi. Tôi muốn cho họ một "bất ngờ" cuối cùng.
Khi tôi đến gần nhà, tôi đã nghe thấy tiếng nói chuyện rôm rả vọng ra từ bên trong. Tôi nhẹ nhàng bước đến bên cửa sổ, không gây ra một tiếng động nào.
"Con đừng mè nheo nữa," giọng mẹ nuôi tôi, bà Phan, vang lên, đầy cưng chiều. "Chờ thêm một thời gian nữa thôi. Đợi con bé đó sinh xong, mọi thứ sẽ là của con."
"Nhưng con không muốn đợi," Mỹ Lan phụng phịu. "Lần trước cũng vậy, rõ ràng là con thích anh Khánh trước, tại sao con lại phải nhường cho chị ta?"
"Nín đi," bà Phan dỗ dành. "Rồi nó cũng sẽ phải nhường lại cho con thôi. Cả chồng, cả con, tất cả sẽ là của con."
Ông Phan, bố nuôi tôi, thở dài một tiếng.
"Thôi đi hai mẹ con," ông nói. "Cứ bình tĩnh. Dù sao thì Khánh và Mỹ Lan cũng đã ở bên nhau rồi. Đừng để người ngoài phát hiện ra, lại phiền phức cho cả nhà, nhất là cho thằng Khánh."
Và rồi, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của chồng tôi.
"Bố mẹ yên tâm," La Quý Khánh nói, giọng chắc nịch. "Bác sĩ đã xác nhận thai nhi rất khỏe mạnh. Đợi con chào đời, con sẽ lo liệu mọi chuyện. Con sẽ không để Mỹ Lan phải chịu thiệt thòi đâu. Tất cả mọi thứ của con, cũng là của em ấy."
Cơ thể tôi run lên. Mọi thứ. Toàn bộ gia đình này, từ chồng tôi, em gái tôi, cho đến bố mẹ nuôi, tất cả đều là một lũ rắn độc. Họ cùng nhau dệt nên một cái bẫy hoàn hảo, và tôi là con mồi ngu ngốc tự chui đầu vào rọ.
Tôi không còn là một con người trong mắt họ. Tôi chỉ là một công cụ, một cái tử cung cho thuê, một cỗ máy đẻ để phục vụ cho hạnh phúc của "cô con gái cưng" của họ.
Đúng lúc đó, bà giúp việc bưng một khay trà đi ra. Khánh mở cửa để nhận lấy. Ánh mắt anh ta bất chợt khựng lại khi nhìn thấy thứ gì đó dưới chân.
Trên bậc thềm, chiếc bùa bình an mà anh ta vừa tặng tôi buổi sáng nằm lăn lóc. Bên cạnh nó là chiếc kẹp tóc hình con bướm mà tôi luôn yêu thích, giờ đã bị gãy nát.
Sắc mặt Khánh tái đi. Anh ta vội vã lao ra ngoài, điên cuồng nhìn quanh.
"Mỹ Hiền! Mỹ Hiền, em ở đâu?"
Anh ta rút điện thoại ra, điên cuồng bấm số của tôi.
Tiếng chuông điện thoại vang lên inh ỏi trong túi xách của tôi. Tôi đang ngồi trong phòng chờ của bệnh viện, đối diện với một nữ y tá.
"Cô Phan Mỹ Hiền?" cô y tá hỏi.
Tôi không trả lời cuộc gọi của Khánh. Tôi chỉ lẳng lặng nhìn vào màn hình điện thoại đang sáng lên với cái tên "Chồng yêu".
"Cô có nghe thấy tôi nói không?" cô y tá hỏi lại. "Chúng tôi cần cô ký vào giấy đồng ý phẫu thuật."
"Phẫu thuật?" Giọng Khánh hét lên trong điện thoại, anh ta đã nghe thấy. "Mỹ Hiền, em đang ở đâu? Em định làm gì?"
Tôi vẫn im lặng.
"Trả lời anh đi!" Khánh gào lên, giọng anh ta tràn ngập sự hoảng loạn chưa từng có. "Em không được làm thế! Đó là con của chúng ta!"
Tôi bình thản nhìn cô y tá, cầm lấy cây bút.
Và rồi, tôi dứt khoát cúp máy.
Tôi tắt nguồn điện thoại, cắt đứt hoàn toàn mọi liên lạc. Thế giới của La Quý Khánh, từ giờ phút này, sẽ không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Có thể bạn cũng thích





