Bìa tiểu thuyết Con trai bí mật của anh ta, tài sản bị đánh cắp của cô ta

Con trai bí mật của anh ta, tài sản bị đánh cắp của cô ta

9.4 / 10.0
Sau bảy năm hy sinh giúp chồng cai nghiện, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong màn kịch tàn nhẫn. Chồng tôi âm thầm lập bảo hiểm cho đứa con riêng năm tuổi cùng cô em nuôi tôi từng yêu quý. Thậm chí, cha mẹ nuôi cũng tiếp tay để tước đoạt mảnh đất của mẹ tôi cho đứa cháu ngoại bí mật đó. Kẻ vốn chiếm hữu tôi điên cuồng lại sẵn lòng ra tay độc ác tại nhà kho bỏ hoang để hủy hoại vợ mình. Khi sự dịu dàng của anh ta chỉ dành cho kẻ khác, tôi quyết định xóa sạch dấu vết và rời bỏ tất cả.

Con trai bí mật của anh ta, tài sản bị đánh cắp của cô ta Chương 1

Vào năm thứ bảy của cuộc hôn nhân, tôi phát hiện ra chồng mình, người tôi đã hy sinh tất cả để giúp anh ta cai nghiện cờ bạc, lại có một bí mật động trời.

Anh ta bí mật mua một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ khổng lồ, mà người thụ hưởng chính lại là đứa con riêng năm tuổi của anh ta và cô em gái nuôi mà tôi hết mực yêu thương.

Cha mẹ nuôi của tôi cũng đồng lõa, vui vẻ nhìn mảnh đất của mẹ tôi được chuyển sang tên đứa cháu ngoại "quý giá" của họ.

Người chồng luôn tỏ ra yêu tôi điên cuồng, chiếm hữu một cách bệnh hoạn, lại chưa bao giờ nổi giận khi con trai làm bẩn chiếc áo đắt tiền của anh ta.

Nhưng anh ta lại có thể nhẫn tâm ra tay với tôi, người vợ đã cùng anh ta trải qua bảy năm sóng gió.

Hóa ra, sự dịu dàng của anh ta, sự bao dung của anh ta, đều có thể dành cho người khác. Chỉ riêng tôi là không được.

Sau khi bị anh ta lừa đến một nhà kho bỏ hoang và bị chính tay anh ta hủy hoại, tôi đã hoàn toàn chết tâm. Tôi bình tĩnh thu dọn hành lý, xóa sạch mọi dấu vết của mình và rời đi.

Chương 1

Qua Lam Phương POV:

Vào năm thứ bảy của cuộc hôn nhân, tôi phát hiện ra chồng mình, Phan Việt Anh, người tôi luôn tin tưởng và yêu thương, đã bí mật lập một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ khổng lồ, mà người thụ hưởng lại không phải là tôi, người vợ hợp pháp của anh ta.

Đó là một buổi chiều ngập nắng, tôi đang dọn dẹp phòng làm việc của Phan Việt Anh thì vô tình làm rơi một tập tài liệu từ trên giá sách. Những tờ giấy trắng muốt rơi vãi trên sàn, và một tập kẹp giấy màu xanh lam đặc biệt thu hút sự chú ý của tôi. Tò mò, tôi nhặt nó lên.

Dòng chữ "Hợp đồng Bảo hiểm Nhân thọ" đập vào mắt tôi, khiến tim tôi khẽ thắt lại một cách khó hiểu. Bên mua bảo hiểm là Phan Việt Anh. Tôi mỉm cười, nghĩ rằng có lẽ đây là một món quà bất ngờ mà anh ấy chuẩn bị cho tôi. Anh ấy luôn như vậy, lãng mạn và chu đáo.

Nhưng khi lật sang trang tiếp theo, nụ cười trên môi tôi đông cứng lại.

Người thụ hưởng thứ nhất: Phan Nam Kiệt. Một cái tên hoàn toàn xa lạ. Bên cạnh là ngày sinh, năm nay vừa tròn năm tuổi.

Người thụ hưởng thứ hai: Qua Hồng Khôi, em gái nuôi của tôi.

Và cuối cùng, ở dòng thứ ba, nhỏ đến mức gần như bị bỏ qua, mới là tên của tôi: Qua Lam Phương, vợ hợp pháp.

Đầu óc tôi trống rỗng. Mọi thứ xung quanh như chìm vào một khoảng lặng chết chóc. Tôi không thể tin vào mắt mình. Có lẽ là một sự nhầm lẫn nào đó. Chắc chắn là vậy.

Tôi vội vã lấy điện thoại, run rẩy gọi đến số tổng đài của công ty bảo hiểm. Sau khi cung cấp mã số hợp đồng và thông tin cá nhân của Phan Việt Anh, giọng nói lạnh lùng của nhân viên tư vấn ở đầu dây bên kia đã xác nhận mọi thứ.

"Thưa cô Qua, hợp đồng này hoàn toàn có hiệu lực pháp lý. Người thụ hưởng được sắp xếp theo đúng thứ tự mà cô vừa đọc."

Điện thoại trượt khỏi tay tôi, rơi xuống sàn nhà tạo ra một tiếng động chói tai. Tôi khuỵu xuống, cảm giác như toàn bộ sức lực đã bị rút cạn. Hóa ra, cuộc hôn nhân bảy năm của tôi, tình yêu mà tôi luôn tự hào, chỉ là một trò lừa bịp được dàn dựng công phu.

Bảy năm. Tôi đã ở bên Phan Việt Anh bảy năm.

Tôi nhớ lại những tháng ngày tăm tối nhất của anh. Anh mắc chứng nghiện cờ bạc, một bí mật mà chỉ mình tôi biết. Nhưng không phải là chứng nghiện cờ bạc thông thường, mà là một căn bệnh tâm lý phức tạp. Các bác sĩ gọi đó là chứng rối loạn kiểm soát xung động, một dạng bệnh hoạn về mặt chiếm hữu. Mỗi khi ham muốn trỗi dậy, anh sẽ trở thành một con người khác, điên cuồng và mất kiểm soát.

Những lần đầu, anh chỉ thua những món tiền nhỏ. Nhưng sau đó, con số ngày càng lớn, đến mức không thể kiểm soát. Anh đã từng thua sạch toàn bộ tài sản của mình, thậm chí còn nợ một khoản khổng lồ.

Để giúp anh, tôi đã không ngần ngại bán đi mảnh đất mà mẹ ruột để lại cho tôi, tài sản quý giá duy nhất của tôi. Tôi đã dùng số tiền đó để trả nợ cho anh, để kéo anh ra khỏi vũng lầy.

Tôi nhớ có một lần, anh lại lên cơn nghiện. Anh lao ra khỏi nhà như một con thú bị thương, và tôi đã cố gắng ngăn cản. Trong lúc giằng co, anh đã đẩy tôi ngã xuống cầu thang. Tôi bị gãy tay, máu chảy ướt đẫm chiếc váy trắng.

Cơn đau thể xác không bằng một phần mười cơn đau trong lòng tôi khi nhìn thấy ánh mắt xa lạ, điên cuồng của anh.

Nhưng rồi, khi tỉnh táo lại, anh đã ôm lấy tôi, khóc như một đứa trẻ. Anh tự dùng tay đấm vào tường đến mức gãy cả xương ngón tay, máu me be bét. Anh nói rằng anh thà chết còn hơn làm tôi bị thương.

Tôi mềm lòng. Nhìn anh đau đớn tự hành hạ bản thân, tôi lại không nỡ buông tay. Tôi cảm nhận được nỗi thống khổ của anh, sự bất lực của anh khi phải đối mặt với con quỷ trong chính con người mình.

Từ đó về sau, tôi học cách chấp nhận. Mỗi khi anh lên cơn, tôi sẽ im lặng để anh đi. Tôi biết anh sẽ quay về, mang theo thân đầy vết thương và sự hối hận tột cùng. Anh sẽ tự trừng phạt mình bằng những cách tàn nhẫn nhất, như thể chỉ có nỗi đau thể xác mới có thể xoa dịu được sự dằn vặt trong tâm hồn.

Có lần, tôi phát hiện anh đang cầm dao lam trong phòng tắm, cổ tay đầy những vết rạch nông sâu. Máu chảy lênh láng trên sàn. Tôi đã hét lên trong hoảng loạn, lao vào giằng lấy con dao từ tay anh, mặc cho lưỡi dao sắc bén cứa vào lòng bàn tay mình.

Đêm đó, tôi đã ôm anh thật chặt, cả hai chúng tôi đều run rẩy. Tôi không dám ngủ, chỉ sợ buông tay ra anh sẽ lại làm điều dại dột. Tôi cứ thế ngồi đó, nhìn anh, hồi tưởng lại những năm tháng chúng tôi đã cùng nhau trải qua.

Phan Việt Anh là mối tình đầu của tôi. Anh hơn tôi hai tuổi, là đàn anh trong trường đại học. Anh đẹp trai, tài giỏi, là con trai của một gia đình giàu có. Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, tôi đã bị anh thu hút.

Anh cũng rất yêu tôi. Anh nói rằng tôi là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của anh. Anh sẽ bảo vệ tôi, che chở cho tôi khỏi mọi giông bão. Sự chiếm hữu của anh đôi khi khiến tôi ngạt thở, nhưng tôi lại tự huyễn hoặc bản thân rằng đó là vì anh quá yêu tôi. Anh không cho phép bất kỳ người đàn ông nào lại gần tôi, kể cả bạn bè. Anh sẽ kiểm tra điện thoại của tôi, đọc trộm tin nhắn của tôi. Nhưng rồi anh sẽ bù đắp bằng những hành động quan tâm ngọt ngào đến tan chảy. Anh nhớ mọi sở thích của tôi, nhớ ngày kỷ niệm của chúng tôi, nhớ cả những câu nói vu vơ mà tôi đã nói.

Tôi đã từng tin rằng, tình yêu của anh dành cho tôi là thật. Chỉ là căn bệnh kia đã biến anh thành một con người khác. Tôi không thể bỏ rơi anh trong lúc anh cần tôi nhất.

Sau nhiều đêm mất ngủ và những cuộc cãi vã triền miên, tôi đã đưa ra một thỏa thuận.

"Việt Anh, chúng ta hãy ly thân đi," tôi nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ. "Em không thể chịu đựng được nữa. Nhưng em sẽ không ly hôn. Em sẽ ở bên cạnh anh, nhưng với tư cách là một người bạn, một người thân, cho đến khi anh chữa khỏi bệnh."

Anh đã phản ứng dữ dội. Anh đập phá đồ đạc, gào thét tên tôi. Anh nói rằng anh không thể sống thiếu tôi.

Nhưng cuối cùng, anh cũng chấp nhận. Cuộc sống của chúng tôi bước sang một trang mới. Chúng tôi vẫn sống chung một nhà, nhưng ngủ riêng phòng. Anh vẫn quan tâm tôi, nhưng không còn sự chiếm hữu bệnh hoạn như trước. Anh bắt đầu đi gặp bác sĩ tâm lý đều đặn. Tôi đã nghĩ rằng, mọi thứ đang dần tốt đẹp hơn.

Tôi đã nghĩ rằng tình yêu của anh, dù có chút méo mó, nhưng vẫn là tình yêu.

Nhưng tôi đã lầm.

Hôm nay, khi nhìn thấy bản hợp đồng bảo hiểm này, tôi mới nhận ra mình đã ngu ngốc đến mức nào. Phan Việt Anh không chỉ ngoại tình, anh ta còn có một đứa con riêng. Và người phụ nữ đó, không ai khác, chính là Qua Hồng Khôi, đứa em gái nuôi mà tôi hết mực yêu thương.

Cơn đau buốt nhói lên trong tim, như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Tôi cảm thấy thật nực cười. Tôi đã hy sinh tất cả vì anh, chịu đựng tất cả vì anh, để rồi nhận lại sự phản bội tàn nhẫn này.

Tôi đứng dậy, bước đi một cách vô định. Tôi không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng tôi cần phải rời khỏi nơi này, nơi chứa đầy sự lừa dối và giả tạo.

Khi đi ngang qua một nhà hàng sang trọng, tiếng cười nói vui vẻ bên trong kéo tôi lại. Qua lớp cửa kính, một cảnh tượng quen thuộc đập vào mắt tôi.

Một bữa tiệc gia đình ấm cúng. Phan Việt Anh đang ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh anh là Qua Hồng Khôi, và trong lòng cô ta là một cậu bé kháu khỉnh. Gương mặt cậu bé có nhiều nét giống Phan Việt Anh. Kia chính là Phan Nam Kiệt.

Và kia, ở phía đối diện, là cha mẹ nuôi của tôi. Họ đang cười nói vui vẻ, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và tự hào khi nhìn vào đứa cháu ngoại "quý giá" của mình.

"Việt Anh à, con đúng là có mắt nhìn. Mảnh đất ở ngoại ô mà Lam Phương để lại đúng là một mỏ vàng. Bây giờ chuyển sang tên Nam Kiệt là hợp lý nhất rồi," giọng nói của mẹ nuôi tôi vang lên, dù cách một lớp kính tôi vẫn nghe rõ mồn một.

"Đúng vậy," cha nuôi tôi tiếp lời, "Dù sao nó cũng là con gái nuôi, tài sản để lại cho cháu ngoại ruột thịt vẫn hơn."

Tai tôi ù đi. Mảnh đất đó... mảnh đất mà tôi đã bán đi để trả nợ cho Phan Việt Anh, không ngờ lại rơi vào tay anh ta bằng cách này. Và cha mẹ nuôi của tôi, những người tôi luôn kính trọng, lại chính là đồng lõa.

Họ đã biến tôi thành một con ngốc. Tất cả mọi người, những người mà tôi yêu thương nhất, đều đã phản bội tôi.

Trong lúc tôi còn đang chết lặng, cậu bé Phan Nam Kiệt nghịch ngợm làm đổ ly nước cam lên chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền của Phan Việt Anh. Tôi nín thở, chờ đợi cơn thịnh nộ quen thuộc của anh. Anh là người cực kỳ ưa sạch sẽ, bất kỳ ai làm bẩn quần áo của anh đều sẽ phải nhận một trận lôi đình.

Nhưng không. Phan Việt Anh không hề nổi giận. Anh chỉ nhẹ nhàng lau vết bẩn trên áo, rồi cưng chiều xoa đầu cậu bé, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng mà tôi chưa bao giờ được nhận.

"Không sao đâu, Kiệt Kiệt ngoan. Chỉ là một chiếc áo thôi mà."

Giọng nói của anh như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.

"Anh đã hoàn tất thủ tục chuyển nhượng rồi. Mảnh đất đó bây giờ hoàn toàn thuộc về Nam Kiệt," Phan Việt Anh quay sang nói với cha mẹ nuôi của tôi, giọng điệu chắc nịch.

Thì ra là vậy. Hóa ra sự dịu dàng của anh, sự bao dung của anh, đều có thể dành cho người khác. Chỉ riêng tôi là không được.

Người đàn ông trước mặt tôi, người mà tôi đã yêu suốt mười năm, bỗng trở nên xa lạ đến đáng sợ.

Tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi quay người, chạy thục mạng ra khỏi nơi đó. Tôi chạy mà không biết phương hướng, chỉ muốn thoát khỏi cơn ác mộng này.

Tôi về đến nhà, lao thẳng vào phòng tắm. Tôi đứng dưới vòi hoa sen, để dòng nước lạnh buốt xối thẳng vào người. Tôi muốn gột rửa tất cả những ký ức dơ bẩn, những sự lừa dối ghê tởm này.

Tôi chà xát cơ thể mình đến mức da thịt đỏ ửng, bỏng rát. Tôi muốn xóa đi tất cả dấu vết của anh ta, xóa đi tất cả những gì thuộc về anh ta.

Cuối cùng, tôi tắt nước, nhìn vào hình ảnh của mình trong gương. Một người phụ nữ tiều tụy, đáng thương.

Không. Tôi không thể gục ngã như vậy.

Qua Lam Phương, mày phải sống. Mày phải sống để đòi lại tất cả những gì thuộc về mình.

Tôi bước ra khỏi phòng tắm, tìm một chiếc vali và bắt đầu thu dọn đồ đạc. Tôi không mang theo bất cứ thứ gì mà Phan Việt Anh đã mua cho tôi. Tôi chỉ mang theo những thứ thuộc về mình, và cả mảnh đất mà mẹ tôi để lại.

Tôi sẽ khiến họ phải trả giá. Tất cả bọn họ.

Từ giờ trở đi, Phan Việt Anh, chúng ta là kẻ thù.

Tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa, cho đến ngày tôi có thể tự tay hủy hoại mọi thứ của anh.

Đọc tiếp

Mục lục của Con trai bí mật của anh ta, tài sản bị đánh cắp của cô ta

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Ly hôn rồi, ông trùm truy thê lại quỳ xuống
8.5
Vừa mang thai năm thứ hai sau cưới, Minh Khê chưa kịp vui mừng đã phải đối mặt với tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Bi kịch ập đến khi một tai nạn khiến cô ngã gục trong vũng máu, nhưng thay vì cứu lấy giọt máu của mình, Phó thiếu lại nhẫn tâm ôm lấy người tình cũ rời đi. Sự tuyệt vọng khiến cô buông xuôi tất cả. Nhiều năm sau, cái tên ấy trở thành nỗi đau cấm kỵ của vị tổng tài Bắc Thành. Ngay trong hôn lễ, anh ta bỗng hóa điên dại, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ ấy mà cầu xin trong nước mắt: Em định mang theo con của anh gả cho ai?
Bìa tiểu thuyết Chồng tôi bắt tôi và em trai anh ta kết hôn giả, nhưng tôi đã thực sự đăng ký kết hôn
8.9
Sau khi đôi mắt hồi phục thị lực, tôi bàng hoàng nhận ra người chồng hiện tại lại chính là em trai của bạn trai mình. Hóa ra, người đàn ông tôi yêu bấy lâu vẫn lén lút bên cạnh tình cũ dù từng hứa sẽ đoạn tuyệt. Anh ta chỉ xem cuộc hôn nhân này là một màn kịch giả tạo để bù đắp cho sự hy sinh mười năm qua của tôi, dự tính sẽ quay lại sau một tháng nữa. Đứng trước sự phản bội cay đắng, tôi giữ kín bí mật về đôi mắt đã sáng lại và âm thầm quan sát. Khi thời hạn mười năm kết thúc, vào ngày thứ 29, tôi quyết định dẫn người em trai đi đăng ký kết hôn thật sự. Nếu anh ta muốn tôi đóng vai em dâu, tôi sẽ khiến vai diễn này trở thành sự thật mãi mãi.
Bìa tiểu thuyết Cưới chớp nhoáng Tần gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn
8.1
Bị gia đình hào môn giả hủy hôn, Vân Tô bỗng chốc trở thành tâm điểm của những lời mỉa mai. Thế nhưng, cô đã khiến tất cả ngỡ ngàng khi kết hôn thần tốc với nhị gia nhà họ Tần - vị thần tài quyền lực và điển trai nhất Kinh Thành. Dù ban đầu hai người chỉ thỏa thuận chung sống trong hai năm, nhưng sau đó vị tổng tài lạnh lùng lại thay đổi thái độ, nhất quyết không buông tay cô. Lúc này, những thân phận bí mật của Vân Tô dần lộ diện: từ đại sư hội họa, hacker hàng đầu đến bà trùm công nghệ và cuối cùng là thiên kim thật sự của một tập đoàn trang sức danh giá. Những kẻ từng khinh thường cô giờ đây chỉ biết câm lặng trước sự thật chấn động này.
Bìa tiểu thuyết Cưới vợ xấu, áo vest cứ tụt xuống
8.8
Tô Noãn là cô gái mồ côi được nhà họ Tô nhận nuôi. Cô bị mẹ nuôi đưa từ nông thôn lên thành phố để thế chỗ em gái, kết hôn cùng Hách Tư Dạ - vị thiếu gia nổi tiếng ăn chơi và phóng túng. Dù là người thừa kế duy nhất của gia tộc họ Hách, Tư Dạ lại bị xem nhẹ vì lối sống bê tha, khác hẳn hình tượng hoàng tử trong mơ. Tuy nhiên, sau khi kết hôn theo di nguyện của ông nội, anh nhận ra người vợ bị đồn là xấu xí chính là cô gái mình từng thầm yêu thời niên thiếu. Đằng sau vết sẹo trên mặt cô là một nhan sắc tuyệt mỹ. Cùng lúc đó, Tô Noãn cũng bàng hoàng phát hiện chồng mình thực chất đang nắm giữ khối tài sản khổng lồ cùng những bí mật khó lường. Liệu mục đích thật sự của anh là gì?
Bìa tiểu thuyết Trái tim tôi, sự tàn nhẫn của anh ấy
7.8
Người chồng từng thề nguyện bảo vệ tôi nay lại nhẫn tâm ép cha mẹ già quỳ gối giữa chốn đông người để lấy lòng nhân tình Tạ Yến Linh. Chỉ vì bảo vệ con gái trước lời vu khống, cha tôi bị hắn ép đập nát kỷ vật gia bảo, dẫn đến việc song thân uất ức nhảy lầu tự vẫn ngay trước mắt tôi. Nỗi đau chưa dừng lại khi tôi sảy thai lúc bị hắn trói ngoài mưa lạnh. Mất đi tất cả, tôi quyết định phối hợp với Lương Hòa Thái, chấp nhận chịu phạt giam cầm trong biệt thự hoang để giả chết, tìm cơ hội làm lại cuộc đời.
Bìa tiểu thuyết Vị hôn phu được nuôi lớn đã yêu người khác? Tôi bỏ đi!
8.7
Trong tai nạn thảm khốc, Ôn Thời Vũ bị hôn phu đẩy vào hiểm cảnh để cứu người khác. Sau khi thoát chết, cô quyết tâm dứt bỏ tình cảm và gia đình bạc bẽo. Ba người anh trai ban đầu khinh thường, tin rằng cô sẽ sớm hối hận quay về. Tuy nhiên, họ sớm rơi vào khủng hoảng: công ty phá sản, sự nghiệp nghệ thuật và đua xe sụp đổ vì thiếu đi sự hỗ trợ thầm lặng của cô. Khi các anh quỳ gối cầu xin sự tha thứ, Thời Vũ đã có chỗ dựa mới quyền lực. Cô lạnh lùng chấm dứt mọi quan hệ, khẳng định lòng tốt của mình đã cạn kiệt.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ