Bìa tiểu thuyết Cưới chớp nhoáng Tần gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn

Cưới chớp nhoáng Tần gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn

8.1 / 10.0
Bị gia đình hào môn giả hủy hôn, Vân Tô bỗng chốc trở thành tâm điểm của những lời mỉa mai. Thế nhưng, cô đã khiến tất cả ngỡ ngàng khi kết hôn thần tốc với nhị gia nhà họ Tần - vị thần tài quyền lực và điển trai nhất Kinh Thành. Dù ban đầu hai người chỉ thỏa thuận chung sống trong hai năm, nhưng sau đó vị tổng tài lạnh lùng lại thay đổi thái độ, nhất quyết không buông tay cô. Lúc này, những thân phận bí mật của Vân Tô dần lộ diện: từ đại sư hội họa, hacker hàng đầu đến bà trùm công nghệ và cuối cùng là thiên kim thật sự của một tập đoàn trang sức danh giá. Những kẻ từng khinh thường cô giờ đây chỉ biết câm lặng trước sự thật chấn động này.

Cưới chớp nhoáng Tần gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn Chương 1

Trong phòng tổng thống của khách sạn, bầu không khí mập mờ biến mất.

Vân Tô tỉnh dậy nhìn người đàn ông tuấn mỹ bên cạnh, vẻ mặt bối rối và phức tạp.

Tối qua ở buổi tiệc cô đã uống rượu, rồi đột nhiên phát hiện có điều không ổn đã nhanh chóng rời đi, sau đó mơ màng chạy đến bộ phận phòng khách, thấy một cánh cửa phòng khép hờ liền xông vào.

Ngay sau đó trong tầm mắt xuất hiện một hình bóng cao lớn anh tuấn.

"Cút ra ngoài!"

Đây là câu đầu tiên người đàn ông nói với cô, lạnh lẽo và phẫn nộ.

Lúc đó quá khó chịu, cô không hề nghe rõ, chỉ cảm thấy đối phương cực kỳ đẹp trai, hơi thở lạnh lẽo trên người điên cuồng thu hút lấy cô, không khống chế được mà muốn đến gần, áp sát vào anh...

Vân Tô cau mày, không còn mặt mũi nào nghĩ tiếp nữa.

Người bên cạnh đột nhiên cử động chút, cô trở nên kinh hãi, lập tức hoàn hồn, chột dạ nhìn chằm chằm hàng lông mày tinh xảo của người đàn ông.

Vài giây trôi qua, may mà người đàn ông vẫn chưa tỉnh.

Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, ngay lập tức cẩn thận vén chăn lên, đứng dậy xuống giường, nhịn cảm giác khó chịu của cơ thể rồi nhanh chóng nhặt quần áo vương vãi trên mặt đất.

Ngủ xong là chạy, dường như hơi vô đạo đức.

Mặc quần áo tử tế, Vân Tô đứng bên giường nhìn người đàn ông vẫn đang chìm trong giấc ngủ, khuôn mặt này thật sự rất đẹp, cô từng gặp nhiều trai đẹp, nhưng rạng rỡ chói mắt như vậy vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Chỉ là hơi hung dữ, nhất là tối qua...

Cảnh tượng mập mờ đột ngột xông thẳng vào trong đầu, mặt Vân Tô nóng ran, lập tức ngừng hồi tưởng.

Suy nghĩ một lát, cô lấy từ trong túi xách ra một tấm chi phiếu rồi nhẹ nhàng đặt trên tủ đầu giường, nghĩ một hồi vẫn cảm thấy không ổn, lại viết một tờ giấy nhớ đặt cùng chi phiếu.

Sau đó quay người rời đi.

Trong thang máy, điện thoại đổ chuông, Vân Tô lấy điện thoại ra nghe: "A lô."

"Hửm? Cậu sao thế? Sáng sớm ra sao trông có vẻ mệt mỏi vậy?" Trong điện thoại, người phụ nữ nhạy bén hỏi.

Vân Tô khẽ ho một tiếng, trầm giọng nói: "Tối qua mất ngủ, ngủ không ngon."

"Mất ngủ? Đang yên đang lành sao lại mất ngủ chứ?"

"Không có gì." Vân Tô xoa nhẹ mi tâm, không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, chuyển sang hỏi: "Cậu gọi điện cho tớ từ sáng sớm có chuyện gì vậy?"

"À, người của Tần Tư Yến lại đến phòng tranh rồi, đưa ra mức giá gấp mười lần muốn bức tranh đó của cậu, cậu có muốn cân nhắc chút không?"

Vân Tô nhất thời chưa đáp lời.

Sợ như cô từ chối, người phụ nữ lập tức nói tiếp: "Bảo bối, cậu phải biết Tần Tư Yến là ai đấy? Người nắm quyền Tập đoàn GE, quyền thế ngập trời, máu lạnh vô tình, thủ đoạn tàn nhẫn, là người không ai dám đắc tội đâu!

Có thể thấy anh ấy rất muốn bức tranh này, tớ đã từ chối anh ấy một lần rồi, từ chối thêm lần nữa thì tớ thật sự lo lắng cái mạng nhỏ này của tớ khó mà giữ được."

Nghe đồn 16 tuổi Tần Tư Yến lên làm chủ, xoay chuyển cục diện đấu đá nội bộ, 18 tuổi đã trở thành người nắm quyền thực tế của Tập đoàn GE, hiện nay mới 26 tuổi mà đã đưa giá trị thị trường của Tập đoàn GE tăng lên gấp mấy lần, thủ đoạn cao minh, có thể nói là đế vương giới kinh doanh danh xứng với thực.

Người bên ngoài không ai biết anh trông như thế nào, nhưng những lời đồn thổi về anh chưa bao giờ dứt.

Suy nghĩ một lát, Vân Tô đồng ý: "Được, đưa cho anh ấy đi."

Bức tranh đó vốn định tặng cho nhà họ Triệu, bây giờ không cần thiết nữa rồi.

Nhà họ Triệu ghét bỏ cô xuất thân bình thường, không chịu thực hiện lời hứa với bố, cô càng không muốn lấy tên công tử bột phong lưu thành tính.

Người phụ nữ thở phào nhẹ nhõm, không giấu được niềm vui sướng: "Được, sau khi giao dịch hoàn tất tớ sẽ lập tức chuyển tiền cho cậu."

Vân Tô: "Không cần mức giá gấp mười lần, tính theo giá gốc là được rồi."

Người phụ nữ cười hì hì: "Tớ biết mà, cho dù anh ấy dám cho thì tớ cũng không dám nhận đâu."

Hôm nay là thứ Bảy, bạn cùng phòng đều không có ở đây.

Về đến ký túc xá Đại học Kinh Thành, Vân Tô lập tức lao vào phòng tắm, gần như nhắm mắt suốt cả quá trình không nhìn bản thân mình.

Tắm xong thay quần áo, cô đi đến trước bàn học ngồi xuống, lấy máy tính ra nhanh chóng xâm nhập hệ thống camera của khách sạn.

Trùng hợp là camera trong phòng riêng tụ tập tối qua bị hỏng, không ghi lại bất cứ hình ảnh nào trong phòng riêng.

Cô đương nhiên không tin sẽ có chuyện trùng hợp như vậy, suy nghĩ một lát, những ngón tay thon dài lại một lần nữa gõ trên bàn phím, vài phút sau thì dừng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình lạnh lẽo.

Đúng là cô ta.

Ngừng một lát, Vân Tô lại chuyển màn hình sang bộ phận phòng khách của khách sạn, nhìn hình ảnh mình xông vào phòng của người đàn ông thì khẽ cau mày, nhưng không hề xóa nó đi, trên chi phiếu có con dấu của cô, xóa camera chỉ là việc thừa thãi.

Cô không định trốn tránh chuyện này, chỉ là cảm thấy tình huống đó thật sự lúng túng nên mới chạy đi.

Nếu đối phương không hài lòng với cách xử lý này thì có thể bàn bạc lại.

Nhưng vẫn hy vọng người đàn ông có thể nhận lấy chi phiếu, coi như chuyện này chưa từng xảy ra.

Trong phòng khách sạn.

Tần Tư Yến đứng bên giường, đôi mắt phượng u ám nhìn chằm chằm tờ giấy nhớ trong tay.

[Xin lỗi, tối qua tôi bị gài bẫy, cảm ơn anh đã giúp tôi, tấm chi phiếu này cho anh, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì đi.]

Ánh mắt anh lạnh lẽo, đột ngột vo tròn tờ giấy nhớ thành một cục, ánh mắt lại nhìn về phía tấm chi phiếu đó, sắc mặt càng thêm âm trầm.

Nếu không phải độc tố trong cơ thể đột nhiên phát tác rồi nhất thời đánh mất lý trí, anh chắc chắn sẽ không xảy ra quan hệ với cô.

Ngủ xong là chạy, còn dám sỉ nhục anh như vậy, to gan thật đấy!

Tần Tư Yến hung hăng vứt cục giấy đi, cầm điện thoại lên gọi cho trợ lý, ánh mắt lơ đãng thấy một vệt đỏ sẫm trên ga giường...

Một tiếng sau.

Trợ lý cẩn thận đi đến bên cạnh Tần Tư Yến: "Tần tổng, đã điều tra được rồi."

Trên ghế sofa, Tần Tư Yến nhắm mắt, vẻ mặt lạnh lùng cứng rắn, khí thế như bậc đế vương khiến người ta không rét mà run: "Nói."

"Vân Tô, 20 tuổi, sinh viên năm ba khoa Công nghệ thông tin Đại học Kinh Thành, thành tích xuất sắc nhưng gia cảnh không được tốt lắm, bố qua đời, mẹ tái giá. Bây giờ đang một mình học tập ở Kinh Thành, tối qua là buổi tụ tập bạn học của cô ấy.

Qua camera thì có thể thấy lúc đó đầu óc cô ấy thật sự không tỉnh táo, cửa phòng anh không đóng kỹ nên cô ấy vô tình xông vào."

"Gia cảnh không tốt?" Tần Tư Yến đột ngột mở mắt, nghi ngờ: "Vậy tấm chi phiếu này là sao chứ?"

Tấm chi phiếu mười con số không là gì với anh, nhưng với một sinh viên bình thường thì không phải là một con số nhỏ.

"Trong Đại học Kinh Thành có lời đồn nói bố cô ấy từng giúp đỡ một gia đình giàu có ở Kinh Thành, trước lúc lâm chung gửi gắm con gái cho đối phương, hy vọng con gái mình có thể gả vào đó, nhưng đối phương không chấp nhận, dường như đã đưa cho cô ấy một khoản tiền."

Tần Tư Yến nhìn về phía chi phiếu trên bàn trà, đôi mắt phượng khẽ híp lại, khuôn mặt tuấn tú tối tăm khó đoán, khiến người ta đoán không ra đang suy nghĩ điều gì.

Trình Mộc liếc sang, đây chắc là tấm chi phiếu có mệnh giá nhỏ nhất mà boss từng thấy, ngủ với boss, còn dám sỉ nhục như vậy, e là người phụ nữ này chết chắc rồi.

"Tần tổng, có cần đến Đại học Kinh Thành đưa người đến đây không?"

Trầm mặc một lát, Tần Tư Yến phân phó: "Đừng ra tay trong trường học, đưa đến biệt thự."

"Vâng." Ngừng một lát, Trình Mộc nhớ ra điều gì, lại nói: "Còn nữa, Tần tổng, bà chủ bức tranh là đại sư Phiêu Linh đã đồng ý bán rồi, anh xem nên đưa đến biệt thự hay trang viên?"

Lấy được bức tranh yêu thích, sắc mặt Tần Tư Yến hơi dịu đi chút: "Đưa đến biệt thự, cậu đích thân đi đi, đóng khung treo ở phòng khách."

Trình Mộc gật đầu: "Vâng, vậy bây giờ tôi lập tức qua đó."

Đọc tiếp

Mục lục của Cưới chớp nhoáng Tần gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Sau khi từ chức, cô mang thai cặp song sinh của sếp
9.0
Chấp nhận làm thư ký kiêm tình nhân bí mật suốt ba năm vì gánh nặng gia đình, cô luôn giữ thái độ chừng mực và hiểu chuyện. Tuy nhiên, khi thông tin anh sắp đính hôn với tình cũ nổ ra, cô quyết định chấm dứt mối quan hệ sai trái này. Không chỉ từ chức, cô còn mang theo cái thai đôi để bỏ trốn biệt tích. Năm năm sau, cô trở lại đầy kiêu hãnh với tư cách CEO một tập đoàn tỷ đô và tuyên bố sẽ thâu tóm công ty của sếp cũ. Giữa lúc dư luận xôn xao, anh lại dồn cô vào góc tường, khẩn khoản cầu xin cô đừng rời đi lần nữa và nguyện dâng hiến tất cả tài sản làm của hồi môn để chuộc lỗi.
Bìa tiểu thuyết Độc quyền yêu thương, cô dâu tái hôn của tỷ phú
8.9
Cuộc hôn nhân sắp đặt của cô bỗng chốc trở thành bi kịch khi người chồng tuyên bố bất lực trong đêm tân hôn. Sự thật phũ phàng lộ ra, anh ta chỉ đang giữ mình vì mối tình đầu, khiến cô quyết định ly hôn. Trở thành người phụ nữ từng lỡ dở, cô phải đối mặt với những lời mỉa mai, chờ đợi sự thất bại từ dư luận. Thế nhưng, cô bất ngờ tìm được bến đỗ mới bên một tổng tài quyền lực và điển trai. Dẫu cô tự ti về danh phận tái hôn, anh vẫn dùng giọng nói trầm ấm khẳng định sự bảo hộ tuyệt đối. Thực chất, người đàn ông này đã thầm lên kế hoạch từ lâu để dành trọn cho cô sự sủng ái độc nhất vô nhị.
Bìa tiểu thuyết Lời hứa của anh, sự hủy hoại của cô
8.7
Trong đêm trao giải Ngôi Sao Vàng, Vũ Thục Uyên bàng hoàng khi vị hôn phu Tô Triệu Việt tước đoạt giải thưởng mười năm nỗ lực của cô để trao cho em gái nuôi Mục Hạ Linh. Vì sự thiên vị mù quáng, anh không tiếc tay chà đạp danh dự, ép cô chịu nhục trên phim trường và tuyên bố phong sát sự nghiệp cô. Đỉnh điểm của bi kịch là khi Triệu Việt đẩy ngã Thục Uyên lúc cô đang mang thai, khiến cô suýt mất con chỉ vì tin lời Hạ Linh. Nhìn sự lạnh lùng của người đàn ông mình từng yêu, Thục Uyên quyết định công khai mọi sự thật, từ bỏ hào quang và rời sang Pháp, vĩnh viễn đặt dấu chấm hết cho quá khứ đau thương.
Bìa tiểu thuyết Tình yêu liều lĩnh của anh, cuộc đời tan vỡ của cô
8.3
Suốt mười hai năm, tôi chấp nhận làm người tình trong bóng tối kiêm thư ký riêng cho Vương Khánh Giang, giúp anh ta dẹp bỏ mọi rắc rối. Thế nhưng, khi tình cũ Hoàng Bảo Châu quay về, anh ta sẵn sàng đẩy tôi vào hiểm cảnh, từ việc làm mồi nhử bắt cóc đến bỏ mặc tôi trong thang máy rơi tự do, thậm chí bắt tôi ngồi tù thay cô ta. Dù sau này anh ta đỡ nhát dao chí mạng để cứu tôi, sự hy sinh muộn màng đó chỉ khiến tôi thêm ghê tởm. Khi em trai - sợi dây ràng buộc cuối cùng không còn, tôi lạnh lùng chấm dứt tất cả bằng sự thật tàn khốc rằng mười hai năm qua tôi ở bên anh ta chỉ vì tiền.
Bìa tiểu thuyết Cơn thịnh nộ của vợ, triều đại tan thành tro bụi
8.5
Suốt mười lăm năm từ thuở hàn vi đến khi gây dựng đế chế, Đàm Mai Trang đã dành trọn tình yêu cho Tưởng Quyền Thế. Thế nhưng, tại nơi linh thiêng nhất, cô bàng hoàng chứng kiến anh ân ái cùng người khác. Để bảo vệ nhân tình, anh nhẫn tâm bẻ gãy cổ tay cô. Cay đắng hơn, Mai Trang phát hiện họ đã lén lút bên nhau ba năm, ngay lúc cô sảy thai vì cứu anh. Đỉnh điểm của bi kịch là khi cô biết chính chồng mình đã hạ độc khiến cô vô sinh vì chê cô bẩn. Sự hy sinh đổi lấy phản bội tột cùng.
Bìa tiểu thuyết Quá muộn cho sự tha thứ của anh ấy
9.0
Cận kề cái chết, tôi cay đắng khi bị gia đình và vị hôn phu ép buộc hiến đi quả thận duy nhất còn lại cho chị gái song sinh, An Linh Đan. Năm năm trước, chị ta đã cướp một quả thận của tôi để cứu cha, đồng thời đoạt lấy mọi tình thương và thành quả sự nghiệp của tôi. Giờ đây, họ dùng cuộc hôn nhân hứa hẹn làm mồi nhử để ép tôi ký giấy hiến tạng. Trong cơn tuyệt vọng, tôi đồng ý bước lên bàn mổ lạnh lẽo. Khi linh hồn lìa khỏi xác, tôi mới nghe thấy tiếng bác sĩ bàng hoàng thét lên rằng tôi chỉ có một quả thận và cơ thể đầy độc tố. Một vụ mưu sát kinh hoàng cuối cùng cũng bị phơi bày.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ