Bìa tiểu thuyết Stolen Melody, Một tình yêu bị phản bội

Stolen Melody, Một tình yêu bị phản bội

8.1 / 10.0
Hạnh phúc vỡ vụn khi tôi nhận ra mình chỉ là công cụ sinh con cho cô em gái vô sinh dưới sự sắp đặt của chồng và gia đình. Không chỉ bị lợi dụng thể xác, tài năng thiết kế của tôi còn bị họ đánh cắp trắng trợn để trục lợi. Tại bữa tiệc đầy tháng, sự thật về thân thế tôi bất ngờ hé lộ sau cái tát tàn nhẫn của bố nuôi. Sự xuất hiện của người phụ nữ quyền quý từ gia tộc Trần danh giá đã giúp tôi tìm lại vị thế tiểu thư thực sự. Với thân phận mới, tôi bắt đầu kế hoạch đòi lại công lý.

Stolen Melody, Một tình yêu bị phản bội Chương 1

Ngay vào khoảnh khắc tôi nhận được tấm ảnh siêu âm đầu tiên, biết rằng mình đang mang trong bụng đứa con mà vợ chồng tôi đã mong chờ suốt bao năm.

Tôi đã phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: người chồng hoàn hảo của tôi, cùng toàn bộ gia đình tôi, đang cùng nhau dựng nên một vở kịch dối trá. Đứa bé này không phải dành cho tôi, mà là để dành cho đứa em gái vô sinh của tôi.

Họ không chỉ muốn tôi mang thai hộ, mà còn ăn cắp tài năng thiết kế của tôi để vun đắp cho sự nghiệp của chồng và tình yêu của họ. Trong bữa tiệc đầy tháng của đứa trẻ mà họ nhận nuôi để che mắt thiên hạ, tôi đến vạch trần tất cả.

Bố nuôi không những không hối cải mà còn cho tôi một cái tát trời giáng.

"Mày đúng là đồ sao chổi! Tao đã nhặt mày về từ bãi rác!"

Lời nói của ông ta đã vô tình tiết lộ bí mật về thân thế của tôi.

Ngay lúc đó, một người phụ nữ quyền quý xuất hiện, chắn trước mặt tôi. Bà tuyên bố tôi chính là đứa cháu gái thất lạc của gia tộc Trần danh giá. Thân phận thật sự được tiết lộ, màn trả thù của tôi chính thức bắt đầu.

Chương 1

Phan Mỹ Hiền POV:

Ngay vào khoảnh khắc tôi nhận được tấm ảnh siêu âm đầu tiên, biết rằng mình đang mang trong bụng đứa con mà vợ chồng tôi đã mong chờ suốt bao năm, tôi đã phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: người chồng hoàn hảo của tôi, La Quý Khánh, cùng toàn bộ gia đình tôi, đang cùng nhau dựng nên một vở kịch dối trá tàn nhẫn. Đứa bé này, sinh linh bé bỏng trong bụng tôi, thực chất không phải dành cho tôi. Nó là để dành cho Phan Mỹ Lan, đứa em gái vốn được chẩn đoán là vô sinh của tôi.

"Anh Khánh, em lo quá." Giọng nói nũng nịu, yếu ớt của Mỹ Lan vang lên từ phía sau cánh cửa phòng làm việc hé mở. "Lỡ như chị hai phát hiện ra thì sao? Chị ấy sẽ không chịu nổi đâu."

Một khoảng lặng ngắn ngủi, đủ để trái tim tôi thắt lại. Tôi nghe thấy tiếng thở dài của Khánh, một tiếng thở dài mà tôi từng nghĩ là vì công việc mệt mỏi, nhưng giờ đây, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

"Đừng lo, em yêu." Giọng nói trầm ấm của anh ta vang lên, cái giọng nói đã từng khiến tôi say đắm, giờ đây lại giống như một lưỡi dao vô hình. "Mỹ Hiền sẽ không bao giờ biết được đâu. Chị ấy tin anh tuyệt đối."

"Nhưng mà..." Mỹ Lan vẫn do dự. "Em thấy tội lỗi quá. Chị ấy đã hy sinh cho em nhiều như vậy rồi."

"Chính vì chị ấy yêu em nên mới làm thế," Khánh quả quyết. "Đây là cách tốt nhất. Em sẽ có một đứa con, còn chị ấy sẽ nghĩ rằng mình đang xây dựng một gia đình hạnh phúc. Mọi người đều vui vẻ. Em chỉ cần đóng vai một người em gái ngoan ngoãn, biết điều là được."

"Nhưng còn sự nghiệp của anh thì sao?" Mỹ Lan hỏi, giọng điệu chuyển sang một sự lo lắng khác. "Bộ sưu tập lần này... chị hai vẫn chưa đưa bản phác thảo mới cho anh."

"Chuyện đó cứ để anh lo." Khánh cười khẩy, một nụ cười mà tôi có thể hình dung ra được, đầy tự tin và khinh miệt. "Chị ấy yêu anh đến mức sẵn sàng vứt bỏ cả sự nghiệp của mình. Vài bản thiết kế thì có là gì? Chẳng mấy chốc chúng sẽ nằm trên bàn làm việc của anh thôi."

Họ không biết, tôi đang đứng ngay sau cánh cửa, tay vẫn còn cầm tờ giấy siêu âm mỏng manh. Tôi đứng đó, trong hành lang lạnh lẽo của chính ngôi nhà của mình, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim vô hình đang đâm xuyên qua da thịt.

Cơn đau buốt nhói lên từ lồng ngực, không phải cơn đau thể xác, mà là một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Tôi đã định gõ cửa, định khoe với anh về tin vui này, về sinh linh bé bỏng mà chúng tôi cùng nhau tạo ra. Tôi đã tưởng tượng ra vẻ mặt hạnh phúc của anh, vòng tay ấm áp của anh ôm lấy tôi.

Gió lạnh từ cửa sổ cuối hành lang lùa vào, khiến tôi rùng mình. Tôi bất giác đưa tay lên bụng, nơi một mầm sống đang lớn dần. Tôi lo cho nó, lo nó sẽ bị lạnh. Một ý nghĩ thật ngớ ngẩn và vô nghĩa.

Cảm giác bị phản bội giống như một cơn sóng thần ập đến, nhấn chìm tôi trong sự tuyệt vọng và ghê tởm. Mọi thứ vỡ vụn. Tình yêu, hôn nhân, gia đình – tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu, và tôi là diễn viên chính ngu ngốc nhất.

Nó giống như một tảng băng khổng lồ đè nặng lên ngực, khiến tôi không thể thở nổi. Mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác đau đớn đến xé lòng.

Tôi không biết mình đã lê bước về phòng ngủ như thế nào. Con đường quen thuộc bỗng trở nên xa lạ và gập ghềnh. Tôi không còn sức để bật đèn, cứ thế ngã vật xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Cơ thể tôi run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì một sự thật quá kinh hoàng. Tôi co người lại, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm và an toàn trong vô vọng.

Một cơn buồn nôn trào lên cổ họng, nhưng tôi không còn sức để nôn. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, nóng hổi trên gò má lạnh buốt của tôi.

Tôi không buồn đưa tay lên lau. Cứ để nó chảy, như thể nó có thể cuốn trôi đi nỗi đau và sự ghê tởm đang gặm nhấm tâm hồn tôi.

Tiếng tay nắm cửa xoay nhẹ.

Tiếng giày da quen thuộc vang lên trên sàn gỗ, mỗi lúc một gần.

Một bóng người cao lớn quỳ xuống bên cạnh tôi. La Quý Khánh. Chồng tôi. Kẻ phản bội.

"Em sao vậy?" Giọng anh ta vẫn dịu dàng như mọi khi, một sự dịu dàng giả tạo đến kinh tởm.

"Mẹ nói em trông không khỏe khi từ nhà về," anh ta tiếp tục, giọng đầy lo lắng. "Em bị ốm à?"

Bàn tay ấm áp của anh ta nhẹ nhàng đặt lên trán tôi, một cử chỉ mà trước đây tôi luôn khao khát. Đôi mắt anh ta nhìn tôi, chứa đầy sự quan tâm giả dối.

"Mỹ Hiền, em nói gì đi chứ?" Anh ta khẽ lay người tôi. Bàn tay anh ta trượt xuống vai, rồi nhẹ nhàng xoa lưng tôi.

"Em đang mang thai, phải cẩn thận chứ," anh ta thì thầm, giọng nói như rót mật vào tai tôi.

Tôi ngước lên, nhìn thẳng vào đôi mắt anh ta. Đôi mắt mà tôi đã từng cho là cả thế giới của mình. Giờ đây, tôi chỉ thấy trong đó một sự dối trá không đáy.

Sự dịu dàng này, sự quan tâm này, tất cả đều là một phần của kế hoạch. Tất cả chỉ để đảm bảo rằng tôi, con rối ngu ngốc này, sẽ ngoan ngoãn sinh ra đứa con cho em gái anh ta yêu.

Tôi nhớ lại mọi chuyện. Scandal tình ái năm đó suýt chút nữa đã hủy hoại tôi. Chính Khánh đã xuất hiện như một vị cứu tinh, bất chấp mọi lời đàm tiếu để ở bên tôi. Gia đình họ Phan, cha mẹ nuôi của tôi, cũng ra sức vun vào, nói rằng chỉ có Khánh mới có thể mang lại cho tôi hạnh phúc.

Họ còn ép tôi phải công khai tuyên bố rằng người trong scandal đó không phải là Khánh, mà là một người khác, để bảo vệ danh tiếng cho anh ta.

Và rồi, màn cầu hôn công khai như một câu chuyện cổ tích đã khiến tôi tin rằng mình đã tìm thấy hoàng tử của đời mình. Tôi đã tin rằng anh ta là sự cứu rỗi của tôi.

Sau khi kết hôn, tôi lui về hậu trường, âm thầm dùng tài năng hội họa của mình để hỗ trợ sự nghiệp thiết kế thời trang của anh ta. Tôi đã vẽ nên linh hồn cho thương hiệu "K&H".

Những mẫu thiết kế lấy cảm hứng từ tranh lụa của tôi đã giúp thương hiệu của Khánh phát triển thần tốc. Từ một xưởng may nhỏ, nó đã trở thành một thương hiệu thời trang cao cấp chỉ trong vòng vài năm. Khánh trở thành một cái tên được săn đón trong giới thượng lưu.

Và rồi, chúng tôi quyết định có con. Tôi đã nghĩ rằng mình đang có một cuộc sống viên mãn không gì sánh được.

Khánh ôm tôi vào lòng, một cái ôm thật chặt, thật ấm áp.

"Cảm ơn em, bà xã," anh ta thì thầm bên tai tôi. "Chúng ta sắp có một gia đình trọn vẹn rồi."

Anh ta mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ có thể làm tan chảy bất kỳ trái tim nào. Nhưng đối với tôi lúc này, nó chỉ khiến dạ dày tôi cuộn lên trong cơn buồn nôn kinh tởm.

Đọc tiếp

Mục lục của Stolen Melody, Một tình yêu bị phản bội

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Một người đóng thế cho nỗi ám ảnh của anh ấy
8.7
Suốt hai năm làm người tình bí mật của Triệu Tâm Lực, Lữ Hương Thủy chỉ là kẻ thế thân cho chị gái cùng cha khác mẹ. Ngay cả lúc mặn nồng, người đàn ông ấy vẫn gọi tên kẻ khác. Khi chị ta trở về và bày kế vu oan, anh ta đã nhẫn tâm bắt cô quỳ trên mảnh thủy tinh, thậm chí sai người đánh gãy đôi tay vũ công của cô. Bị ép đi tù thay và mất sạch sự nghiệp lẫn tình yêu, trái tim cô hoàn toàn chết lặng. Trong trại giam, người cha ruồng bỏ lại yêu cầu cô gả cho một người đàn ông tàn phế thay cho em gái. Cô chấp nhận đánh đổi để lấy lại hồi môn của mẹ, với điều kiện phải công khai thân phận con riêng của Lữ Linh Nhi.
Bìa tiểu thuyết Sau khi tôi qua đời, anh ta sụp đổ
9.5
Mười năm thầm yêu, ông trùm xã hội đen đã cưới được cô tiểu thư nhà giàu khi gia đình cô lâm vào cảnh phá sản. Tưởng chừng hôn nhân là bến đỗ hạnh phúc suốt 5 năm qua, nhưng sự thật tàn khốc dần lộ diện khi cô mang thai. Người chồng từng hết mực cưng chiều bỗng ép cô phá thai để bảo vệ nhân tình. Đau đớn hơn, cô phát hiện chính anh ta là kẻ chủ mưu khiến cha mẹ cô qua đời và gia tộc sụp đổ. Tuyệt vọng, cô bắt tay với kẻ thù của chồng để giả chết và trốn ra nước ngoài. Nhìn thấy cái chết giả của vợ, anh ta hối hận trong nước mắt, nhưng mọi thứ đã quá muộn màng. Một kế hoạch trả thù tàn khốc đang chờ đợi kẻ đã gây ra muôn vàn đau khổ cho cô.
Bìa tiểu thuyết Ly hôn rồi, ông trùm truy thê lại quỳ xuống
8.5
Vừa mang thai năm thứ hai sau cưới, Minh Khê chưa kịp vui mừng đã phải đối mặt với tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Bi kịch ập đến khi một tai nạn khiến cô ngã gục trong vũng máu, nhưng thay vì cứu lấy giọt máu của mình, Phó thiếu lại nhẫn tâm ôm lấy người tình cũ rời đi. Sự tuyệt vọng khiến cô buông xuôi tất cả. Nhiều năm sau, cái tên ấy trở thành nỗi đau cấm kỵ của vị tổng tài Bắc Thành. Ngay trong hôn lễ, anh ta bỗng hóa điên dại, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ ấy mà cầu xin trong nước mắt: Em định mang theo con của anh gả cho ai?
Bìa tiểu thuyết Hôn sâu say đắm, anh mềm lòng dỗ dành đừng ly hôn
8.9
Chỉ sau một năm chung sống, thái độ của Tạ Cẩn Hoài đột ngột xoay chuyển khiến Nam Vãn Tinh ngỡ ngàng. Mọi nỗ lực hàn gắn của cô đều vô vọng khi phát hiện bí mật về người thanh mai trúc mã được gia đình chồng che giấu. Nhận ra bản thân chỉ là công cụ thương mại trong mắt chồng, lại chịu cảnh mẹ chồng ghẻ lạnh và cuộc sống cô độc, Vãn Tinh quyết định ly hôn để tìm lại chính mình. Rời khỏi vai trò nội trợ, cô tỏa sáng rực rỡ và thu hút nhiều người theo đuổi. Lúc này, Tạ Cẩn Hoài mới hối hận, tìm mọi cách dỗ dành mong cô quay về. Thế nhưng, sự phản bội trong quá khứ đã khiến trái tim cô trở nên lạnh giá.
Bìa tiểu thuyết Mỗi năm đều bình an, chia tay mãi mãi
8.2
Quyết tâm rời bỏ cuộc hôn nhân bế tắc, cô đăng ký tham gia chương trình bác sĩ không biên giới tại Đông Quốc trong hai năm. Trước sự ngỡ ngàng của giám đốc, cô khẳng định bản thân sắp ly hôn và mong muốn giữ kín hành tung với chồng cũ. Quá khứ là chuỗi ngày chịu đựng đau khổ khi cô vừa phải chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác, vừa bàng hoàng phát hiện chồng mình ngoại tình cùng người em gái kế. Sau bao nỗ lực tìm kiếm sự thật, cô quyết định buông tay để tự giải thoát cho chính mình. Thế nhưng, khi cô lâm vào tình trạng nguy kịch trên giường bệnh, người đàn ông ấy lại quỳ xuống khẩn cầu cô tỉnh lại trong muộn màng. Liệu sự hối hận đó có thể bù đắp được những tổn thương sâu sắc mà cô đã phải gánh chịu suốt thời gian qua?
Bìa tiểu thuyết Độc quyền yêu thương, cô dâu tái hôn của tỷ phú
8.9
Cuộc hôn nhân sắp đặt của cô bỗng chốc trở thành bi kịch khi người chồng tuyên bố bất lực trong đêm tân hôn. Sự thật phũ phàng lộ ra, anh ta chỉ đang giữ mình vì mối tình đầu, khiến cô quyết định ly hôn. Trở thành người phụ nữ từng lỡ dở, cô phải đối mặt với những lời mỉa mai, chờ đợi sự thất bại từ dư luận. Thế nhưng, cô bất ngờ tìm được bến đỗ mới bên một tổng tài quyền lực và điển trai. Dẫu cô tự ti về danh phận tái hôn, anh vẫn dùng giọng nói trầm ấm khẳng định sự bảo hộ tuyệt đối. Thực chất, người đàn ông này đã thầm lên kế hoạch từ lâu để dành trọn cho cô sự sủng ái độc nhất vô nhị.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ