
Người bạn đời bị xóa sổ của Vua Alpha
Chương 2
Góc nhìn của Mai Hà My:
Thành bước ra từ phòng tắm, quấn hờ một chiếc khăn ngang hông, mái tóc ướt nhỏ nước xuống bờ vai săn chắc. Anh ta luôn biết cách sử dụng vẻ ngoài của mình như một vũ khí.
"Em đang nhìn gì vậy?" Anh ta cười, tiến lại gần, mùi sữa tắm nam tính quen thuộc xộc vào mũi tôi. Mùi hương đã từng khiến tôi cảm thấy an toàn, giờ đây chỉ khiến tôi buồn nôn.
Anh ta cố gắng kéo tôi vào một nụ hôn, nhưng tôi lại quay đi, giả vờ chỉnh lại lọn tóc mai. "Em đang nghĩ về bất ngờ của anh."
"Sẽ không phải chờ lâu đâu." Anh ta nháy mắt, rồi bắt đầu mặc bộ đồ ngủ lụa cao cấp.
Tôi ngồi xuống giường, cầm lấy chiếc điện thoại chính của anh ta đặt trên tủ đầu giường, giả vờ như đang xem tin tức. Màn hình khóa là ảnh của tôi, được chụp trong chuyến đi đến Paris của chúng tôi. Trông tôi thật hạnh phúc. Một hạnh phúc giả tạo.
Một thông báo từ Zalo hiện lên trên màn hình.
`Minh Vy: Anh yêu, khi nào anh qua? Bé con nhớ ba đó.`
Tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, nhưng nét mặt tôi không hề thay đổi. Tôi biết. Tôi đã biết từ lâu. Nhưng mỗi lần nhìn thấy bằng chứng, cơn đau vẫn cứa vào tim tôi như một nhát dao.
Tôi đặt điện thoại xuống đúng vị trí cũ, ngay khi anh ta quay lại.
"Em xem gì mà chăm chú vậy?"
"Không có gì, chỉ là vài tin tức về thị trường chứng khoán thôi." Tôi đáp, giọng bình thản.
Sự dối trá đã trở thành một phần trong hơi thở của tôi, dễ dàng như hít thở không khí. Tôi đã học được điều đó từ anh ta.
Anh ta cầm lấy điện thoại của mình. Tôi thấy ngón tay cái của anh ta lướt nhanh, mở ứng dụng Zalo, gõ vài chữ rồi tắt màn hình. Chắc hẳn là để trấn an "bảo bối" của anh ta.
"Đi nào, em yêu." Anh ta nắm lấy tay tôi, kéo tôi ra phía ban công. "Bất ngờ của em đây."
Ngoài ban công, một chiếc bàn ăn đã được dọn sẵn với nến và hoa hồng. Một chai sâm panh hảo hạng đang được ướp lạnh. Khung cảnh nhìn ra Sài Gòn về đêm thật lộng lẫy, nhưng trong mắt tôi, nó chỉ là một bức tranh vô hồn.
Tôi đã quá mệt mỏi với những màn kịch này.
Đột nhiên, điện thoại của anh ta trong túi áo choàng lại rung lên. Lần này là một cuộc gọi video từ TikTok. Tôi không cần nhìn cũng biết là ai.
Anh ta liếc nhìn màn hình, rồi vội vàng từ chối cuộc gọi. "Lại mấy đứa môi giới phiền phức."
Một lời nói dối vụng về.
Nhưng vài giây sau, điện thoại của tôi, chiếc điện thoại "sim rác" mà tôi giấu trong túi váy, lại sáng lên. Một thông báo livestream.
Là Vừ Minh Vy.
Cô ta đang livestream.
Tôi giả vờ cần vào nhà vệ sinh, lách vào một góc khuất và mở video lên.
Màn hình hiện lên khuôn mặt xinh đẹp nhưng đầy thách thức của Vừ Minh Vy. Cô ta đang ngồi trong chính nhà hàng mà tôi thấy trong video trước đó.
"Chào mọi người," cô ta nói, giọng ngọt ngào một cách giả tạo. "Hôm nay Vy Vy có một chuyện vui muốn chia sẻ với cả nhà."
Cô ta cười, một nụ cười đắc thắng. "Hôm nay có một người rất đặc biệt đã tặng cho Vy Vy một món quà. Anh ấy nói đây là 'bảo bối' của anh ấy."
Rồi cô ta giơ tay lên. Trên cổ tay mảnh khảnh của cô ta, một chiếc vòng tay kim cương lấp lánh dưới ánh đèn. Nó không giống hệt chiếc "Chân trời của My", nhưng thiết kế và những viên kim cương xanh đặc trưng không thể nhầm lẫn được. Đó là một phiên bản khác, nhỏ hơn, nhưng ý nghĩa thì như một cái tát trời giáng vào mặt tôi.
"Đẹp không cả nhà?" Cô ta xoay cổ tay, để cho hàng ngàn người xem trong livestream có thể thấy rõ. "Anh ấy nói, đây là khởi đầu cho một chân trời mới. Chân trời của Vy."
Bình luận bùng nổ. "Trời ơi, có phải là chủ tịch Trương không?" "Vòng tay này quen quá!" "Vy Vy sướng thật!"
Cơn đau buốt nhói lên trong lồng ngực tôi. Nó không còn là một nhát dao nữa, mà là hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ đang cứa nát trái tim tôi. Sự sỉ nhục. Sự trơ trẽn. Anh ta không chỉ phản bội tôi, anh ta còn để cho cả thế giới biết rằng tôi là một kẻ thất bại, một người vợ bị cắm sừng một cách công khai.
Tôi cảm thấy lồng ngực mình co thắt lại, khó thở. Không khí xung quanh như đặc quánh lại. Tôi vịn tay vào tường, cố gắng đứng vững.
Tiếng của Thành gọi từ ngoài ban công: "My, em làm gì trong đó lâu vậy? Ra đây đi, sâm panh sắp hết lạnh rồi."
Giọng nói đó, giờ đây nghe thật ghê tởm.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn sóng thần đang gào thét trong lòng. Bình tĩnh. Phải bình tĩnh. Mọi chuyện sắp kết thúc rồi.
Tôi tắt điện thoại, nhét nó lại vào túi và bước ra ngoài. Nụ cười vẫn nở trên môi tôi, nhưng đôi mắt tôi đã chết.
"Em đây rồi." Tôi nói, giọng nhẹ như không. "Em chỉ thấy hơi khó chịu trong người thôi."
Có thể bạn cũng thích





