Bìa tiểu thuyết Xác chồng, sự trả thù của cô ấy

Xác chồng, sự trả thù của cô ấy

8.5 / 10.0
Tỉnh dậy sau vụ tai nạn thảm khốc, Nguyễn Thu Huệ bàng hoàng nhận ra linh hồn mình đang trú ngụ trong cơ thể của chính người chồng phản bội – Trần An Nguyên. Từ cuộc đối thoại của mẹ chồng, cô cay đắng hiểu ra thảm kịch vừa qua là âm mưu hòng chiếm đoạt tài sản để anh ta rước nhân tình về nhà. Chứng kiến cảnh con gái nhỏ bị bạo hành, cơ thể đầy vết bầm tím và sốt cao trong sự ghẻ lạnh, lòng thù hận trong cô bùng cháy mãnh liệt. Dưới danh nghĩa của kẻ thù, Thu Huệ bắt đầu kế hoạch trả thù tàn khốc, quyết tâm đòi lại công lý và phá hủy tất cả những gì gia đình chồng hèn hạ đang trân quý.

Xác chồng, sự trả thù của cô ấy Chương 1

Khoảnh khắc tôi mở mắt trong cơ thể của chồng mình, điều đầu tiên tôi nghe thấy là tiếng mẹ anh ta đang cười khẩy ngoài hành lang, nói về việc cuối cùng họ cũng đã loại bỏ được tôi.

Vụ tai nạn xe hơi thảm khốc hóa ra không phải là ngẫu nhiên. Đó là một âm mưu được sắp đặt bởi chính người chồng đầu ấp tay gối và mẹ anh ta, tất cả chỉ để chiếm đoạt tài sản của tôi và dọn đường cho cô nhân tình đang mang thai của anh ta.

Khi trở về nhà trong thân xác của kẻ thù, tôi đã tận mắt chứng kiến con gái ba tuổi của mình, An Nhi, đang sốt cao co ro trên sàn nhà lạnh lẽo, trên người đầy những vết bầm tím do bị ngược đãi.

Nỗi đau đớn, phẫn uất và tuyệt vọng gần như nuốt chửng tôi. Tình yêu và sự hy sinh của tôi trong suốt những năm qua, hóa ra chỉ là một trò cười trong mắt họ.

Họ nghĩ Nguyễn Thu Huệ đã là phế nhân, nằm chờ chết.

Nhưng họ đã nhầm.

Tôi sẽ dùng chính thân phận của Trần An Nguyên, để lấy lại tất cả, và phá hủy mọi thứ mà anh ta và gia đình anh ta trân quý.

Chương 1

Nguyễn Thu Huệ POV:

Khoảnh khắc tôi mở mắt trong cơ thể của chồng mình, điều đầu tiên tôi nghe thấy là tiếng mẹ anh ta, bà Lý Thị Hoa, đang cười khẩy ngoài hành lang bệnh viện, nói về việc cuối cùng họ cũng đã loại bỏ được tôi.

Màu trắng.

Đó là thứ đầu tiên đập vào mắt tôi. Một màu trắng đến lóa mắt, đến mức tôi phải nheo mắt lại. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mũi, khiến tôi cảm thấy buồn nôn. Bên tai là tiếng máy móc kêu tít tít đều đặn và tiếng người nói chuyện rì rầm ở đâu đó rất xa.

Tôi đang ở đâu?

Một cơn đau nhói buốt từ sau gáy lan xuống toàn bộ sống lưng. Tôi rên lên một tiếng, cố gắng cử động, nhưng toàn thân nặng trĩu như đeo chì.

"Nguyên? Con tỉnh rồi à? Con có nhận ra mẹ không?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai. Là mẹ chồng tôi, bà Lý Thị Hoa. Nhưng tại sao bà lại gọi tôi là "Nguyên"? Nguyên là tên chồng tôi, Trần An Nguyên.

Tôi cố gắng mở miệng, muốn nói "Mẹ, là con, Huệ đây", nhưng cổ họng khô khốc, chỉ phát ra được những âm thanh khò khè vô nghĩa.

Bà Hoa vội vàng đỡ tôi ngồi dậy, dúi một ly nước vào tay tôi. "Uống từ từ thôi con. Con làm mẹ sợ chết khiếp."

Tôi nhận lấy ly nước, nhưng ngay khi những ngón tay chạm vào nó, tôi đã sững người. Bàn tay này... to lớn, thô ráp, với những khớp xương nổi rõ. Đây không phải tay của tôi. Bàn tay của Nguyễn Thu Huệ mảnh mai, trắng nõn, được chăm sóc cẩn thận mỗi ngày.

Một cảm giác bất an lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi run rẩy đưa tay lên nhìn. Trên ngón áp út, chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim mà tôi đã tự tay đeo cho Trần An Nguyên đang nằm yên ở đó, vừa vặn một cách hoàn hảo.

Không. Không thể nào.

Tim tôi đập thình thịch như trống trận. Tôi đưa tay lên sờ mặt mình. Gò má góc cạnh, sống mũi cao thẳng, và một lớp râu lởm chởm dưới cằm.

Đây là khuôn mặt của Trần An Nguyên.

Cổ họng tôi như bị bóp nghẹt. Tôi quay cuồng nhìn quanh, ánh mắt dán chặt vào tấm gương trên cánh cửa tủ đối diện giường bệnh.

Người đàn ông trong gương có mái tóc đen rối bù, khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt hoang mang. Đó là chồng tôi. Nhưng ánh mắt đó, ánh mắt kinh hoàng và không thể tin nổi đó, lại là của chính tôi.

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Ngay lúc đó, tiếng nói của mẹ chồng và chị chồng, Trần Thị Phượng, lại vọng vào từ ngoài cửa. Họ nghĩ rằng tôi đã ngủ lại.

"Mẹ nói xem thằng Nguyên bao giờ mới tỉnh hẳn? Con bé kia thì cứ nằm như người thực vật thế, tốn cả đống tiền mỗi ngày."

Giọng Phượng đầy vẻ sốt ruột và tính toán.

"Kệ nó đi," bà Hoa đáp, giọng lạnh tanh. "Nó nằm đó càng lâu càng tốt. Chờ luật sư làm xong thủ tục chuyển hết tài sản của nó cho thằng Nguyên đã. Dù sao nó cũng không có anh em, bố mẹ nó thì già rồi, làm được gì nữa. Vụ tai nạn này đúng là trời giúp nhà ta."

Tai nạn?

"Nhưng mà anh Nguyên cũng bị thương nặng quá," Phượng lo lắng.

"Chỉ là va đập phần mềm thôi, tĩnh dưỡng vài hôm là khỏe. Quan trọng là kế hoạch đã thành công. Chỉ cần con bé kia chết đi, hoặc sống mà không biết gì, thằng Nguyên sẽ được thừa kế tất cả. Lúc đó, mẹ con mình tha hồ mà hưởng phúc. Cả con bé Vương Băng Tâm kia nữa, nó đang mang giọt máu của nhà họ Trần, phải cho nó một danh phận đàng hoàng."

Vương Băng Tâm. Cô nhân tình đang mang thai.

Kế hoạch.

Thừa kế.

Từng chữ, từng chữ một như những nhát dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của tôi. Vụ tai nạn xe hơi thảm khốc khiến tôi suýt mất mạng, hóa ra không phải ngẫu nhiên. Đó là một âm mưu giết người. Một âm mưu được sắp đặt bởi chính người chồng đầu ấp tay gối của tôi và mẹ anh ta.

Tất cả chỉ để chiếm đoạt tài sản của tôi và dọn đường cho cô nhân tình.

Một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy bao trùm lấy tôi. Nước mắt lã chã rơi, nhưng tôi không phát ra bất cứ âm thanh nào. Tôi cắn chặt môi dưới, vị máu tanh nồng lan ra trong miệng.

Tôi nhìn người đàn ông trong gương – cơ thể của kẻ thù tôi. Nỗi đau đớn, phẫn uất, tuyệt vọng gần như nuốt chửng tôi. Nhưng rồi, giữa đống tro tàn của sự tuyệt vọng, một ý nghĩ lóe lên.

Họ nghĩ Nguyễn Thu Huệ đã là phế nhân. Họ nghĩ Trần An Nguyên sẽ sớm tỉnh lại để tiếp quản mọi thứ.

Họ đã nhầm.

Nguyễn Thu Huệ vẫn còn ở đây. Chỉ là đang ở trong một thân xác khác. Thân xác của chính kẻ đã hại cô.

Tôi lau khô nước mắt. Ánh mắt trong gương từ hoang mang chuyển sang lạnh lẽo và kiên định. Tôi nén lại tất cả nỗi đau và sự căm hận.

Trần An Nguyên, anh muốn mọi thứ của tôi ư? Được thôi. Tôi sẽ dùng chính thân phận của anh, sức mạnh của anh, để lấy lại tất cả, và phá hủy mọi thứ mà anh trân quý.

Tôi nhớ lại ngày đầu tiên gặp anh. Anh là chàng trai tỉnh lẻ nghèo khó, hiền lành, luôn tự ti về xuất thân của mình. Tôi, một tiểu thư Hà Nội, đã yêu anh bằng cả trái tim ngây thơ, tin rằng tình yêu có thể vượt qua mọi rào cản. Tôi đã dùng tiền của gia đình để giúp anh khởi nghiệp, để anh có thể ngẩng cao đầu trong xã hội.

Hóa ra, từ đầu đến cuối, đó chỉ là một vở kịch. Một vở kịch mà tôi là diễn viên chính ngu ngốc, còn anh là đạo diễn tài ba.

Giờ thì, vở kịch này sẽ có một kết thúc khác.

Một kết thúc do chính tôi viết nên.

Bà Hoa đẩy cửa bước vào, thấy tôi đã ngồi dậy, mắt mở thao láo nhìn bà, bà ta giật mình. "Nguyên? Con... con không ngủ à?"

Tôi nhìn bà ta, người phụ nữ mà tôi đã từng cố gắng lấy lòng suốt ba năm qua, và nở một nụ cười. Một nụ cười của Trần An Nguyên.

"Mẹ," tôi cất giọng khàn khàn, một giọng nói xa lạ mà giờ đây tôi phải học cách làm quen. "Con đói."

Đọc tiếp

Mục lục của Xác chồng, sự trả thù của cô ấy

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Kế hoạch ly hôn 100 điểm
9.7
Trong cuộc hôn nhân với Khu Trúc Lâm, tôi tự đặt ra quy tắc trừ điểm từ con số 100 để quyết định ngày ly hôn. Bi kịch xảy ra khi tôi gặp tai nạn trong lúc mang thai và cần máu hiếm để duy trì sự sống. Tuy nhiên, Trúc Lâm đã lạnh lùng từ chối yêu cầu từ bệnh viện vì muốn dành riêng túi máu đó cho Thẩm Chi Mai - người tình đầu của anh. Sự ích kỷ của anh đã khiến tôi mất đi đứa con chưa chào đời. Mọi hy sinh và tình cảm suốt ba năm qua hoàn toàn sụp đổ trước sự hiện diện của người phụ nữ kia. Tôi lật trang sổ tay, trừ sạch 100 điểm cuối cùng vì cái chết của con mình rồi bình thản ký đơn ly hôn.
Bìa tiểu thuyết Beta từ chối tôi, vì vậy tôi tuyên bố anh ấy là vua.
9.0
Ngay tại lễ đường, vị hôn phu nhẫn tâm bỏ rơi tôi để chạy theo người yêu cũ với lý do cô ta lên cơn đau tim. Sự vắng mặt của anh ta biến tôi thành trò cười, khiến cha mẹ tôi nhục nhã còn mẹ chồng tương lai lại buông lời cay nghiệt. Khi tôi đến bệnh viện, anh ta chẳng những không hối lỗi mà còn trách tôi ích kỷ, khẳng định mạng sống của bạch nguyệt quang quan trọng hơn đám cưới. Quá thất vọng, tôi quyết định rẽ hướng cuộc đời mình. Trong cơn say tại quán bar, tôi chủ động tiếp cận và buông lời quyến rũ Bùi Vĩ Tín - người chú ruột của kẻ vừa phản bội mình. Tôi muốn anh cùng tôi trải qua một đêm nồng cháy để trả đũa tất cả.
Bìa tiểu thuyết Người chồng cũ phá sản và phải ngủ trên cầu vượt.
9.1
Dư Thanh Hoan dành trọn bảy năm thanh xuân để yêu Kỷ Cảnh Thần, nhưng đổi lại là sự phản bội cay đắng ngay sát ngày cưới. Chứng kiến hôn phu ngoại tình, cô dứt khoát hủy bỏ hôn ước, chấm dứt tình cảm mù quáng. Trước sự công kích từ nhà họ Kỷ, ba người anh trai quyền lực của Thanh Hoan bất ngờ xuất hiện, dùng thế lực đáng gờm để bảo vệ em gái và khiến kẻ phụ bạc phải trả giá đắt. Khi gia đình họ Kỷ hối hận quỳ gối cầu xin, Thanh Hoan đã không còn bận tâm. Cô chọn tìm đến sự che chở của Mặc Trì Dật – đối thủ không đội trời chung của người cũ, cùng anh bắt đầu một chương mới trong cuộc đời.
Bìa tiểu thuyết Cưới chớp nhoáng Tần gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn
8.1
Bị gia đình hào môn giả hủy hôn, Vân Tô bỗng chốc trở thành tâm điểm của những lời mỉa mai. Thế nhưng, cô đã khiến tất cả ngỡ ngàng khi kết hôn thần tốc với nhị gia nhà họ Tần - vị thần tài quyền lực và điển trai nhất Kinh Thành. Dù ban đầu hai người chỉ thỏa thuận chung sống trong hai năm, nhưng sau đó vị tổng tài lạnh lùng lại thay đổi thái độ, nhất quyết không buông tay cô. Lúc này, những thân phận bí mật của Vân Tô dần lộ diện: từ đại sư hội họa, hacker hàng đầu đến bà trùm công nghệ và cuối cùng là thiên kim thật sự của một tập đoàn trang sức danh giá. Những kẻ từng khinh thường cô giờ đây chỉ biết câm lặng trước sự thật chấn động này.
Bìa tiểu thuyết Bị ép ly hôn, tôi nhặt được con tổng tài!
8.3
Cuộc hôn nhân bốn năm của Kiều Y tan vỡ khi cô bị ép ly hôn vì không thể sinh con. Mang theo trái tim đầy thương tổn, cô rời phố thị về một thị trấn nhỏ và tình cờ nhận nuôi một bé trai bị bỏ rơi. Sau bốn năm bình yên, cuộc sống của hai mẹ con bị đảo lộn bởi sự xuất hiện của Cố Sách và đoàn xe sang trọng. Vị tổng tài dùng số tiền bảy tỷ để đổi lấy con trai, nhưng Kiều Y quyết tâm bảo vệ đứa trẻ đến cùng. Trước sự kiên quyết đó, Cố Sách bất ngờ đưa ra đề nghị thu phục cả hai mẹ con về bên mình.
Bìa tiểu thuyết Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của anh ta
9.6
Tại phòng tâm lý, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu mà tiểu thư Kỷ Mộng Mơ đang chờ đợi chính là Trình Lĩnh Nam - người chồng chung chăn gối suốt hai năm qua. Hóa ra, người đàn ông tôi từng cứu mạng và yêu thương lại là người thừa kế một tập đoàn lừng lẫy. Khi anh xuất hiện, anh lạnh lùng lướt qua tôi như kẻ xa lạ để ôm ấp vị hôn thê giàu có. Hóa ra cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là một nhầm lẫn tai hại trong lúc anh mất trí nhớ. Từ người vợ hợp pháp, tôi bỗng chốc trở thành kẻ thứ ba nhục nhã. Đau đớn trước sự phản bội, tôi quyết định liên lạc với người thân ở Pháp để làm thủ tục di cư, vĩnh viễn rời bỏ thực tại nghiệt ngã này.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ