
Người bạn đời bị xóa sổ của Vua Alpha
Chương 3
Góc nhìn của Mai Hà My:
"Khó chịu trong người à? Em có sao không?" Thành lập tức tỏ ra lo lắng, bàn tay anh ta đặt lên trán tôi. Một cử chỉ quan tâm giả tạo đến hoàn hảo.
Tôi gạt tay anh ta ra một cách nhẹ nhàng. "Em không sao. Chắc là do dạo này hơi mệt."
Tôi ngồi xuống bàn, nhìn ly sâm panh sủi bọt. "Thành này," tôi bắt đầu, giọng bình thản đến đáng sợ. "Nếu một ngày, anh gặp một người phụ nữ khác, một người trẻ hơn, xinh đẹp hơn em, và anh yêu cô ấy. Anh sẽ làm gì?"
Anh ta cau mày, vẻ mặt như thể tôi vừa hỏi một câu ngớ ngẩn nhất trên đời. "Em nói linh tinh gì vậy? Sao tự nhiên lại hỏi thế?"
"Chỉ là một câu hỏi giả định thôi." Tôi nhấp một ngụm sâm panh, vị đắng chát lan tỏa trên đầu lưỡi. "Trả lời em đi."
Anh ta ngồi xuống đối diện tôi, nắm lấy tay tôi qua bàn. "My, anh đã nói rồi. Em là duy nhất. Sẽ không có ai khác cả."
"Em muốn nghe câu trả lời. Nếu." Tôi nhấn mạnh. "Nếu chuyện đó xảy ra."
Anh ta thở dài, một chút mất kiên nhẫn thoáng qua trong mắt. "Được rồi, nếu. Thì anh sẽ không bao giờ để chuyện đó ảnh hưởng đến em và gia đình này. Em mãi mãi là vợ anh, là phu nhân của Trương gia. Không gì có thể thay đổi điều đó."
Câu trả lời của anh ta như một nhát búa đóng thẳng vào chiếc đinh cuối cùng trên cỗ quan tài của tình yêu chúng tôi. Anh ta không phủ nhận khả năng ngoại tình. Anh ta chỉ hứa sẽ không để nó ảnh hưởng đến "vị trí" của tôi. Đối với anh ta, tôi là một vị trí, một tài sản, chứ không phải một người vợ để yêu thương.
Chính lúc đó, điện thoại của anh ta lại rung lên, lần này là một tin nhắn. Anh ta liếc nhìn màn hình rồi vội vàng đứng dậy.
"Anh xin lỗi, em yêu. Có việc gấp ở công ty. Một đối tác quan trọng vừa bay từ Singapore qua, anh phải đến gặp họ ngay."
Lại là "đối tác quan trọng". Kịch bản cũ rích.
"Vậy ạ?" Tôi ngước nhìn anh ta. "Quan trọng đến mức phải đi ngay trong đêm sao?"
"Rất quan trọng. Hợp đồng hàng nghìn tỷ. Em ở nhà nghỉ ngơi đi nhé, đừng đợi anh." Anh ta cúi xuống hôn vội lên má tôi rồi quay người đi nhanh như một cơn gió.
Tôi ngồi một mình giữa nến và hoa, nhìn bóng lưng anh ta khuất dần sau cánh cửa. Tôi biết anh ta đi đâu. Tôi biết "đối tác quan trọng" của anh ta là ai.
Một cơn thôi thúc điên cuồng trỗi dậy trong tôi. Tôi muốn thấy tận mắt. Tôi muốn tự tay xé nát tấm màn che cuối cùng của sự giả dối này.
Tôi đứng dậy, thay vội một bộ quần áo đơn giản màu đen, đội mũ và đeo khẩu trang. Tôi không lái chiếc xe sang nào của mình. Thay vào đó, tôi gọi một chiếc taxi công nghệ.
"Cho tôi đến bệnh viện quốc tế FV." Tôi nói với tài xế.
Chiếc điện thoại "sim rác" trong tay tôi đang hiển thị vị trí của một thiết bị định vị GPS siêu nhỏ mà tôi đã gắn dưới gầm xe của Thành cách đây ba tháng. Chấm đỏ đang nhấp nháy ngay tại bãi đậu xe của bệnh viện FV.
Tại sao lại là bệnh viện?
Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Một dự cảm chẳng lành bao trùm lấy tôi.
Khi chiếc taxi dừng lại, tôi trả tiền và nhanh chóng đi vào sảnh chính. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, đi dọc hành lang, mắt liếc tìm bóng dáng quen thuộc.
Và rồi, tôi thấy anh ta.
Anh ta đang đứng trước cửa phòng khám sản phụ khoa. Và bên cạnh anh ta, không ai khác, chính là Vừ Minh Vy.
Anh ta đang choàng tay qua vai cô ta, dịu dàng vuốt ve mái tóc cô ta. Còn cô ta thì tựa đầu vào ngực anh ta, tay đặt lên bụng mình, một cử chỉ đầy tính sở hữu.
Cả thế giới xung quanh tôi như ngừng lại. Tiếng ồn ào của bệnh viện biến mất. Chỉ còn lại hình ảnh đôi nam nữ đang ân ái trước mắt tôi. Chồng tôi, và nhân tình của anh ta. Tại khoa sản.
Họ không hề hay biết sự hiện diện của tôi. Họ đang chìm đắm trong thế giới riêng của họ. Tôi nghe loáng thoáng tiếng thì thầm của Thành.
"Đừng lo, bảo bối. Anh ở đây với em và con rồi."
Con?
Từ đó như một tiếng sét đánh ngang tai tôi.
Đôi chân tôi như bị đóng băng tại chỗ. Tôi không thể di chuyển, không thể thở. Cơn đau thể xác từ căn bệnh hiểm nghèo năm xưa cũng không đau đớn bằng một phần vạn nỗi đau tôi đang cảm thấy lúc này.
Tôi nhớ lại những đêm tôi nằm trong bệnh viện, chiến đấu với tử thần. Anh ta cũng đã ở bên cạnh tôi, cũng nắm tay tôi, cũng nói những lời dịu dàng. Nhưng giờ đây, anh ta đang dùng chính sự dịu dàng đó cho một người phụ nữ khác, và đứa con của họ.
Một y tá đi ngang qua, vô tình va vào vai tôi. "Xin lỗi cô."
Cú va chạm kéo tôi trở về thực tại. Tôi lùi lại, ẩn mình vào một góc tối, nước mắt không thể kiểm soát mà tuôn rơi.
Không, Mai Hà My. Đừng khóc. Mày không được khóc.
Mày đã biết trước ngày này sẽ đến mà.
Tôi cắn chặt môi đến mức bật máu, vị mặn của máu hòa cùng vị mặn của nước mắt. Tôi phải đi khỏi đây. Ngay lập tức.
Trước khi tôi hoàn toàn sụp đổ.
Có thể bạn cũng thích





