
Bốn mươi chín cuốn sách, một lần tính toán
Chương 2
Đình Hồng Nhi POV:
Tôi đặt chiếc áo dài màu xanh ngọc bích vào trong tủ. Đây là chiếc thứ năm mươi, ngay ngắn bên cạnh bốn mươi chín chiếc áo dài khác, mỗi chiếc một màu, một kiểu dáng, nhưng đều chung một ý nghĩa – lời xin lỗi cho một lần phản bội.
Chúng từng là niềm an ủi của tôi. Tôi đã từng ngây thơ tin rằng, chỉ cần anh ta còn tặng áo dài, nghĩa là anh ta còn quan tâm đến cảm xúc của tôi, còn muốn níu giữ cuộc hôn nhân này. Mỗi chiếc áo dài là một lần tôi tự dối lòng mình, một lần tôi cho anh ta cơ hội.
Nhưng sự kiên nhẫn của con người là có giới hạn. Từ an ủi, những chiếc áo dài này trở thành sự mỉa mai. Từ hy vọng, chúng biến thành sự chai sạn.
Và khi tôi mất đi đứa con của mình, chúng chính thức trở thành biểu tượng của sự ngu ngốc.
Chiếc áo dài thứ năm mươi. Con số tròn trĩnh. Đã đến lúc rồi.
Tôi đeo tai nghe bluetooth vào, kết nối với phần mềm theo dõi trên điện thoại của Quang Cảnh. Âm thanh từ đầu dây bên kia lập tức truyền đến.
Anh ta đang ở trong xe. Tiếng động cơ và tiếng nhạc du dương.
Sau đó, có tiếng mở cửa xe. Giọng nói nũng nịu của Tày Thanh Nhã vang lên.
"Chồng ơi, anh đến rồi."
Tim tôi thắt lại, nhưng tôi không cho phép mình khóc. Nước mắt bây giờ là thứ xa xỉ.
"Sao lại đứng ngoài này chờ? Trời lạnh lắm." Giọng Quang Cảnh đầy cưng chiều.
"Em nhớ anh mà." Thanh Nhã cười khúc khích. "Vợ anh lại làm khó anh à? Cô ta đúng là âm hồn không tan. Cứ nghĩ đến việc phải chia sẻ anh với cô ta là em lại thấy khó chịu."
Tôi siết chặt tay. Con hồ ly tinh này lại bắt đầu diễn trò.
"Đừng nói về cô ấy nữa." Giọng Quang Cảnh có chút không kiên nhẫn. "Anh đến đây là để ở bên em."
"Em biết mà." Thanh Nhã lại chuyển sang giọng điệu đáng thương. "Chỉ là em thấy bất công cho anh thôi. Anh tốt như vậy, tại sao lại phải chịu đựng một người vợ như thế? Nếu không phải vì gia thế nhà cô ta, chắc chắn anh đã không phải khổ sở thế này."
"Được rồi, đừng nói nữa." Quang Cảnh ngắt lời cô ta. Có vẻ như anh ta không muốn nhắc đến gia đình tôi.
Sau đó là một khoảng lặng, chỉ còn tiếng thở dốc và những âm thanh ám muội. Tôi biết họ đang làm gì. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng ngăn chặn những hình ảnh ghê tởm hiện lên trong đầu.
Cơn buồn nôn dâng lên cổ họng.
Một lúc sau, tiếng rên rỉ dừng lại. Họ bắt đầu nói chuyện.
"Anh này," Thanh Nhã hỏi, "chuyện em nhờ anh thế nào rồi?"
"Anh đã tìm được chỗ rồi. Phong thủy rất tốt. Đảm bảo 'Bông' sẽ thích." Quang Cảnh trả lời.
"Thật sao? Ở đâu vậy anh?"
"Ở khu nghĩa trang phía Tây thành phố. Nơi đó yên tĩnh, cảnh đẹp, rất thích hợp để an nghỉ."
Khu nghĩa trang phía Tây thành phố? Đó là nơi chôn cất của gia tộc tôi.
"Vậy thì tốt quá. Ngày mai mấy giờ chúng ta đi?" Thanh Nhã hỏi một cách háo hức.
"Sáng mai, khoảng chín giờ. Anh nói với Hồng Nhi là anh đi họp rồi."
"Anh đúng là tuyệt nhất!" Thanh Nhã reo lên, sau đó là một tiếng hôn thật kêu. "Em yêu chồng nhất!"
Đầu óc tôi ong ong. Họ định làm gì ở khu mộ của gia đình tôi? 'Bông' là ai hay cái gì?
Tôi cố gắng lắng nghe tiếp, nhưng Quang Cảnh đã mang điện thoại vào phòng tắm. Tiếng nước chảy ào ào đã át đi mọi âm thanh khác.
Tôi tháo tai nghe ra, quăng mạnh lên giường. Sự tức giận và hoang mang khiến tôi không thể ngồi yên.
Cả đêm đó tôi không ngủ.
Tôi nhớ lại tất cả những gì mình biết về Tày Thanh Nhã. Cô ta là mối tình đầu của Quang Cảnh thời đại học. Một cô gái có vẻ ngoài trong sáng, ngây thơ, gia cảnh bình thường. Nghe nói, mẹ của Quang Cảnh đã kịch liệt phản đối mối quan hệ này. Bà cho rằng Thanh Nhã không môn đăng hộ đối, và quan trọng hơn, bà cảm thấy cô gái này tâm địa không đơn giản.
Cuối cùng, không biết vì lý do gì, Thanh Nhã đột ngột đi du học, cắt đứt mọi liên lạc với Quang Cảnh.
Sau đó, tôi xuất hiện. Con gái của chủ tịch tập đoàn Đình Thị, đối tác lớn nhất của công ty nhà Quang Cảnh. Một cuộc hôn nhân thương mại điển hình.
Tôi đã từng nghĩ, dù không có tình yêu, chỉ cần chúng tôi tôn trọng lẫn nhau, cuộc hôn nhân này vẫn có thể duy trì. Nhưng tôi đã lầm. Quang Cảnh chưa bao giờ quên được Thanh Nhã. Và khi cô ta trở về, mọi thứ bắt đầu vượt ra khỏi tầm kiểm soát của tôi.
Tôi mở lại Instagram của Thanh Nhã, lướt xem những bức ảnh của cô ta. Cô ta sống rất tốt. Nhà đẹp, xe sang, đồ hiệu không thiếu thứ gì. Tất cả đều do Quang Cảnh chu cấp.
Tôi dừng lại ở một bức ảnh Thanh Nhã chụp trong một căn hộ cao cấp. Phía sau cô ta là khung cảnh toàn thành phố về đêm. Tôi nhận ra nơi đó. Đó là căn penthouse ở tòa nhà A, đối diện công ty của Quang Cảnh. Anh ta đã mua nó vào tháng trước, nói với tôi là để đầu tư.
Hóa ra là để xây tổ ấm cho cô ta.
Tôi cười một cách cay đắng. Đình Hồng Nhi ơi là Đình Hồng Nhi, mày đúng là một con ngốc.
Sáng hôm sau, Quang Cảnh dậy rất sớm. Anh ta mặc một bộ vest bảnh bao, thắt cà vạt cẩn thận. Anh ta hôn lên trán tôi, vẫn với vẻ mặt dịu dàng đó.
"Anh đi họp đây. Em ở nhà nghỉ ngơi, đừng đi đâu nhé. Trưa anh sẽ về ăn cơm với em."
Tôi gật đầu, vờ như không có chuyện gì.
"Anh đi cẩn thận."
Anh ta đi rồi, tôi lập tức ngồi dậy. Tôi không thể nằm chờ chết như thế này được.
Tôi gọi cho luật sư của gia đình, hỏi về một số vấn đề liên quan đến ly hôn. Sau đó, tôi gọi cho trợ lý của bố tôi.
"Chú Hùng, chú có thể giúp cháu một việc được không?"
"Tiểu thư cứ nói."
"Chú có còn giữ bản điều tra về cô gái tên Tày Thanh Nhã mà mẹ cháu từng nhờ chú làm không?"
Năm đó, khi biết Quang Cảnh qua lại với Thanh Nhã sau lưng tôi, mẹ tôi đã âm thầm cho người điều tra về cô ta. Bà nói với tôi rằng cô gái này có vấn đề, nhưng tôi đã không tin. Tôi lúc đó vẫn còn yêu Quang Cảnh một cách mù quáng, cho rằng mẹ tôi chỉ đang cố chia rẽ chúng tôi.
Bây giờ, tôi hối hận rồi.
"Có, thưa tiểu thư. Tôi vẫn giữ trong két sắt."
"Chú có thể mang nó đến cho cháu được không? Càng nhanh càng tốt."
"Được. Khoảng một tiếng nữa tôi sẽ có mặt."
Sau khi cúp máy, tôi thay một bộ quần áo màu đen, trang điểm nhẹ để che đi vẻ tiều tụy. Tôi nhìn mình trong gương. Đôi mắt vẫn còn sưng húp, nhưng ánh nhìn đã trở nên sắc lạnh.
Một tiếng sau, chú Hùng đến. Chú ấy đưa cho tôi một tập tài liệu được niêm phong cẩn thận.
"Cảm ơn chú."
"Tiểu thư, có chuyện gì sao?" Chú Hùng lo lắng hỏi.
"Không có gì đâu ạ. Chú về trước đi."
Tôi tiễn chú Hùng ra cửa, rồi quay trở lại phòng khách. Tôi mở tập tài liệu ra, đọc từng trang một.
Càng đọc, tay tôi càng run.
Sự thật bên trong còn kinh khủng hơn những gì tôi tưởng tượng.
Tôi nhìn đồng hồ. Đã gần chín giờ. Tôi cầm lấy túi xách và tập tài liệu, lái xe thẳng đến khu nghĩa trang phía Tây thành phố.
Mạc Quang Cảnh, Tày Thanh Nhã, tôi đến đây.
Màn kịch hôm nay, tôi sẽ là người hạ màn.
Tôi sẽ cho hai người biết, động vào gia đình Đình Hồng Nhi này là một sai lầm.
Có thể bạn cũng thích





