Bìa tiểu thuyết Con trai bí mật của Alpha Mate của tôi, sự từ chối cuối cùng của tôi

Con trai bí mật của Alpha Mate của tôi, sự từ chối cuối cùng của tôi

8.9 / 10.0
Từng nghĩ mình may mắn khi được nhà họ Trần nhận nuôi và kết hôn cùng người thừa kế Trần Đồng Bằng, nhưng sự thật cay đắng đã phơi bày vào kỷ niệm 5 năm ngày cưới. Tôi bàng hoàng phát hiện chồng mình lén lút chung sống với Phó Hồng Mai cùng đứa con riêng bấy lâu nay. Đau đớn hơn, anh ta coi tôi như con rối thế thân, thậm chí dùng thuốc khiến tôi vô sinh để hợp thức hóa việc đưa đứa trẻ kia vào nhà. Hóa ra tình yêu bấy lâu chỉ là màn kịch tàn nhẫn để che đậy bí mật gia tộc. Tuy nhiên, họ đã đánh giá thấp một đứa trẻ mồ côi. Với những bằng chứng trong tay, tôi quyết định sẽ lật tẩy tất cả, buộc kẻ phản bội phải trả giá đắt cho sự lừa dối này.

Con trai bí mật của Alpha Mate của tôi, sự từ chối cuối cùng của tôi Chương 1

Năm năm, tôi đã tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất. Một đứa trẻ mồ côi như tôi được gia đình tài phiệt họ Trần nhận nuôi, gả cho người thừa kế duy nhất, Trần Đồng Bằng.

Cho đến ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi tận mắt chứng kiến chồng mình đang âu yếm một người phụ nữ khác và đứa con trai năm tuổi của họ.

Người phụ nữ đó là Phó Hồng Mai, cô em họ mà gia đình chồng nói đã bị "tâm bệnh" và gửi ra nước ngoài.

Tôi chết lặng khi nghe anh gọi tôi là "con rối" trong vở kịch hoàn hảo của họ, một tấm bình phong để che đậy cho cuộc sống bí mật này.

Tàn nhẫn hơn, anh ta đã lén bỏ thuốc vào đồ ăn của tôi suốt nhiều năm, khiến tôi không thể mang thai, chỉ để có cớ "nhận nuôi" đứa con riêng của mình một cách hợp pháp.

Tình yêu, gia đình, tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu. Họ nghĩ một đứa mồ côi như tôi sẽ biết ơn và im lặng.

Nhưng họ đã lầm. Tôi bình tĩnh thu thập tất cả bằng chứng, chuẩn bị một món quà cuối cùng. Tôi sẽ hạ màn cho vở kịch này, và đảm bảo rằng tất cả bọn họ sẽ phải trả giá.

Chương 1

Bùi Hoa Mai POV:

Năm năm. Suốt năm năm, tôi đã tin rằng mình đang sống trong một câu chuyện cổ tích. Một đứa trẻ mồ côi như tôi, không gia đình, không nơi nương tựa, lại được gia đình tài phiệt họ Trần nhận nuôi. Họ cho tôi một mái nhà, một cái tên, và cả một người chồng hoàn hảo, Trần Đồng Bằng.

Anh là con trai duy nhất của họ, là người thừa kế của tập đoàn bất động sản khổng lồ. Anh lịch lãm, tài giỏi, và trên hết, anh yêu chiều tôi vô điều kiện. Cha mẹ chồng cũng đối xử với tôi như con gái ruột, bù đắp cho tôi tất cả những thiếu thốn tình thương mà tôi đã phải chịu đựng.

Cuộc sống của tôi là một bức tranh lụa hoàn mỹ, không một tì vết. Tôi, Bùi Hoa Mai, một họa sĩ tranh lụa, cuối cùng cũng tìm được bến đỗ bình yên.

Tôi đã tin vào điều đó. Cho đến tận hôm nay.

Ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới của chúng tôi.

Tôi đã tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Tôi có một người chồng hết mực yêu thương, một gia đình chồng luôn bao bọc, che chở.

Tôi thậm chí còn từng có một "kẻ thù" , một người em họ của Đồng Bằng tên là Phó Hồng Mai. Năm xưa, cô ta đã vu oan cho tôi tội đạo nhái ý tưởng tranh vẽ, suýt chút nữa đã hủy hoại cả sự nghiệp của tôi. Nhưng gia đình họ Trần đã đứng về phía tôi. Họ nói rằng Hồng Mai vì đố kỵ mà sinh tâm bệnh, đã được gửi ra nước ngoài để chữa trị và du học. Suốt năm năm qua, tôi chưa từng nghe lại cái tên đó.

Tôi đã tin rằng mình được bảo vệ, rằng mọi sóng gió đều đã bị chặn lại ở ngoài cánh cửa ngôi biệt thự xa hoa này.

Hôm nay là kỷ niệm năm năm ngày cưới của chúng tôi. Đồng Bằng nói anh có một cuộc họp quan trọng đột xuất và sẽ về muộn. Tôi mỉm cười nói không sao, nhưng trong lòng đã âm thầm chuẩn bị một bất ngờ. Tôi muốn đến khu nghỉ dưỡng sang trọng của gia đình ở Phú Quốc, nơi chúng tôi lần đầu hẹn hò, để tạo cho anh một kỷ niệm không thể nào quên.

Tôi lái xe đến tòa nhà tập đoàn, tay ôm một hộp quà được gói cẩn thận. Tôi muốn nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên và hạnh phúc của anh.

Nhưng văn phòng của anh trống không. Thư ký của anh nói rằng anh đã rời đi từ trưa, nói là đi gặp một đối tác quan trọng ở một resort mới khai trương.

Một resort ở Phú Quốc.

Trái tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp. Một sự bất an mơ hồ len lỏi trong tâm trí. Tôi lái xe theo địa chỉ mà cô thư ký đưa, lòng thầm cầu mong rằng đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Càng đến gần, khung cảnh càng trở nên quen thuộc. Đây chính là khu nghỉ dưỡng của gia đình tôi. Của gia đình họ Trần.

Tôi đỗ xe ở một góc khuất và đi bộ vào trong. Qua lớp cửa kính của nhà hàng sang trọng bên bờ biển, tôi nhìn thấy anh. Trần Đồng Bằng, người chồng mà tôi yêu thương hết mực.

Anh đang cười. Nụ cười của anh rạng rỡ, ấm áp, nụ cười mà tôi đã từng nghĩ chỉ dành cho riêng mình.

Và rồi, tôi nhìn thấy người ngồi đối diện anh.

Phó Hồng Mai.

Cô ta không hề gầy gò, xanh xao như trong tưởng tượng của tôi về một người đang "điều trị tâm lý". Ngược lại, cô ta trông vô cùng rạng rỡ, xinh đẹp trong chiếc váy lụa đắt tiền, mái tóc dài uốn lượn xõa trên vai.

Nhưng điều khiến tôi chết lặng không phải là sự hiện diện của cô ta.

Mà là đứa bé trai đang ngồi trong lòng Đồng Bằng.

Đứa bé trông khoảng chừng năm tuổi, với đôi mắt to tròn và nụ cười giống hệt anh. Đồng Bằng đang cúi xuống, hôn lên má đứa bé một cách đầy âu yếm.

Đó là một nụ hôn quen thuộc. Nụ hôn mà mỗi buổi sáng anh vẫn đặt lên trán tôi trước khi đi làm.

Không khí như bị rút cạn khỏi lồng ngực tôi. Tôi phải vịn tay vào bức tường lạnh lẽo mới có thể đứng vững. Mọi âm thanh xung quanh như biến mất, chỉ còn lại tiếng trái tim mình đang vỡ tan thành từng mảnh.

Tôi từ từ tiến lại gần, nấp sau một gốc cọ lớn, đủ gần để nghe thấy cuộc nói chuyện của họ.

"Bố ơi, sinh nhật năm sau bố lại bao trọn resort này cho con nữa nhé?" Giọng đứa bé lanh lảnh vang lên.

Đồng Bằng cười lớn, xoa đầu nó. "Tất nhiên rồi, Tiểu Bảo của bố muốn gì cũng được."

Tiểu Bảo. Sinh nhật.

Hôm nay.

Cũng là ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới của chúng tôi.

Tôi nhớ lại buổi sáng hôm ấy, khi tôi ngỏ ý muốn chúng tôi cùng nhau đi Đà Lạt, nơi tôi luôn ao ước được đến. Anh đã từ chối, nói rằng công việc quá bận rộn.

Bận rộn.

Phó Hồng Mai mỉm cười, giọng điệu ngọt ngào nhưng đầy vẻ châm chọc. "Anh chiều con quá rồi đấy. Mà… chị Hoa Mai không nghi ngờ gì chứ? Em nghe nói chị ấy muốn đi Đà Lạt vào hôm nay."

Nụ cười trên môi Đồng Bằng tắt dần, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng đến đáng sợ. Một vẻ mặt mà tôi chưa từng thấy ở anh.

"Cô ta?" Anh nhếch mép, giọng nói tàn nhẫn không một chút che giấu. "Một đứa trẻ mồ côi được ban cho cuộc sống này thì biết gì mà đòi hỏi? Chỉ cần cho cô ta một chút ngọt ngào, cô ta sẽ tin bất cứ điều gì. Dù sao thì, cô ta cũng nên biết ơn vì đã được làm con rối trong vở kịch này suốt năm năm rồi."

Con rối.

Vở kịch.

Năm năm.

Đầu óc tôi trống rỗng. Mọi thứ xung quanh quay cuồng. Hóa ra, cuộc sống tưởng như hoàn mỹ của tôi, tình yêu tưởng như vĩnh cửu của tôi, tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu. Cha mẹ chồng giàu có, người chồng tận tụy, tất cả đều là giả dối.

Tôi chỉ là một con rối bị họ giật dây. Một đứa trẻ mồ côi may mắn được ban ơn nên phải biết ơn và im lặng.

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi tôi rung lên. Là tin nhắn từ Đồng Bằng.

"Vợ yêu, anh xin lỗi. Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến. Em ăn tối trước đi nhé, đừng đợi anh. Yêu em."

Yêu em.

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình, rồi lại ngước nhìn vào nhà hàng. Anh ta vừa gửi tin nhắn cho tôi, trong khi tay vẫn đang ôm đứa con trai riêng của mình, và người tình ngồi đối diện.

Sự tàn nhẫn này, sự lừa dối này… nó vượt quá sức chịu đựng của tôi.

Tôi đã nghĩ rằng họ nhận nuôi tôi vì thương cảm, vì yêu quý tài năng của tôi. Nhưng không. Họ chỉ cần một tấm bình phong hoàn hảo, một người vợ hiền lành, biết điều, một cô con dâu xuất thân từ trại trẻ mồ côi để dễ dàng điều khiển, để che giấu cho cuộc sống bí mật của họ.

Họ nghĩ rằng một đứa trẻ mồ côi như tôi sẽ biết ơn, sẽ không bao giờ dám phản kháng.

Họ nghĩ rằng tôi sẽ mãi mãi là con rối ngoan ngoãn trên sân khấu của họ.

Họ đã lầm.

Họ đã lầm to rồi.

Cơn đau đớn tột cùng dần nguội đi, nhường chỗ cho một sự lạnh lẽo đến đáng sợ. Tôi sẽ không khóc. Tôi sẽ không gục ngã.

Tôi sẽ hạ màn cho vở kịch này.

Và tôi sẽ đảm bảo rằng khi tấm màn nhung đó rơi xuống, tất cả bọn họ sẽ phải trả giá cho sự dối trá của mình.

Đọc tiếp

Mục lục của Con trai bí mật của Alpha Mate của tôi, sự từ chối cuối cùng của tôi

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Một người đóng thế cho nỗi ám ảnh của anh ấy
8.7
Suốt hai năm làm người tình bí mật của Triệu Tâm Lực, Lữ Hương Thủy chỉ là kẻ thế thân cho chị gái cùng cha khác mẹ. Ngay cả lúc mặn nồng, người đàn ông ấy vẫn gọi tên kẻ khác. Khi chị ta trở về và bày kế vu oan, anh ta đã nhẫn tâm bắt cô quỳ trên mảnh thủy tinh, thậm chí sai người đánh gãy đôi tay vũ công của cô. Bị ép đi tù thay và mất sạch sự nghiệp lẫn tình yêu, trái tim cô hoàn toàn chết lặng. Trong trại giam, người cha ruồng bỏ lại yêu cầu cô gả cho một người đàn ông tàn phế thay cho em gái. Cô chấp nhận đánh đổi để lấy lại hồi môn của mẹ, với điều kiện phải công khai thân phận con riêng của Lữ Linh Nhi.
Bìa tiểu thuyết Vợ bị bỏ rơi, Huyền thoại pháp lý trỗi dậy
9.1
Từng là kiến trúc sư lừng danh phương Bắc với tên gọi Luna, tôi đã từ bỏ tất cả hào quang để làm vợ Công Mục Đồng trong ba năm thầm lặng. Thế nhưng, sự hy sinh đó sụp đổ hoàn toàn trong một bữa tiệc, khi anh bất chấp hiểm nguy để bảo vệ người tình cũ khỏi nồi súp nóng, mặc kệ tôi bị bỏng nặng. Sự lạnh lùng và lời thúc giục tôi tự đi bệnh viện của anh đã dập tắt chút hy vọng cuối cùng. Ngay trong đêm, tôi quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân này bằng một tờ đơn ly hôn khi anh đang say khướt. Ngày mai, danh phận Công phu nhân sẽ biến mất, đánh dấu sự trở lại đầy mạnh mẽ của huyền thoại Luna.
Bìa tiểu thuyết Sau khi tôi qua đời, anh ta sụp đổ
9.5
Mười năm thầm yêu, ông trùm xã hội đen đã cưới được cô tiểu thư nhà giàu khi gia đình cô lâm vào cảnh phá sản. Tưởng chừng hôn nhân là bến đỗ hạnh phúc suốt 5 năm qua, nhưng sự thật tàn khốc dần lộ diện khi cô mang thai. Người chồng từng hết mực cưng chiều bỗng ép cô phá thai để bảo vệ nhân tình. Đau đớn hơn, cô phát hiện chính anh ta là kẻ chủ mưu khiến cha mẹ cô qua đời và gia tộc sụp đổ. Tuyệt vọng, cô bắt tay với kẻ thù của chồng để giả chết và trốn ra nước ngoài. Nhìn thấy cái chết giả của vợ, anh ta hối hận trong nước mắt, nhưng mọi thứ đã quá muộn màng. Một kế hoạch trả thù tàn khốc đang chờ đợi kẻ đã gây ra muôn vàn đau khổ cho cô.
Bìa tiểu thuyết Cưới chớp nhoáng Tần gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn
8.1
Bị gia đình hào môn giả hủy hôn, Vân Tô bỗng chốc trở thành tâm điểm của những lời mỉa mai. Thế nhưng, cô đã khiến tất cả ngỡ ngàng khi kết hôn thần tốc với nhị gia nhà họ Tần - vị thần tài quyền lực và điển trai nhất Kinh Thành. Dù ban đầu hai người chỉ thỏa thuận chung sống trong hai năm, nhưng sau đó vị tổng tài lạnh lùng lại thay đổi thái độ, nhất quyết không buông tay cô. Lúc này, những thân phận bí mật của Vân Tô dần lộ diện: từ đại sư hội họa, hacker hàng đầu đến bà trùm công nghệ và cuối cùng là thiên kim thật sự của một tập đoàn trang sức danh giá. Những kẻ từng khinh thường cô giờ đây chỉ biết câm lặng trước sự thật chấn động này.
Bìa tiểu thuyết Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai
8.7
Hy sinh cả thanh xuân để yêu Đoàn Khải Minh, nhưng đổi lại tôi chỉ nhận về sự phản bội cay đắng. Trong biển lửa tử thần, người chồng thanh mai trúc mã ấy đã nhẫn tâm bỏ mặc tôi dưới đống đổ nát để cứu lấy cô em kế Hạ Bích Trâm. Kiếp trước, anh ta vì ả mà ép tôi hiến tủy, dùng máu vẽ tranh và chịu đựng mọi tủi nhục. Thậm chí, tôi phải chết trong đau đớn khi bị tráo thuốc giảm đau. Sự tuyệt vọng cùng cực hóa thành ngọn lửa hận thù khi tôi bất ngờ được trọng sinh. Trở về quá khứ, tôi quyết định xé nát bản hôn ước, chấm dứt mối quan hệ độc hại này để bắt đầu cuộc đời mới.
Bìa tiểu thuyết Sự phản bội vô tình thứ ba mươi tư của anh ấy
8.5
Cuộc tình mười năm của tôi kết thúc bằng con số ba mươi ba lần hôn lễ bị trì hoãn. Diêm Chung Thủy, vị hôn phu tôi từng hết lòng yêu thương, đã tự tay dàn dựng hàng loạt tai nạn chỉ để không phải cưới tôi. Đối với anh ta, tôi chỉ là một món nợ ân tình, còn người anh thực sự nâng niu là Hàn Giao. Vì người tình, anh nhẫn tâm nhìn tôi bị hãm hại, khiến dì tôi chết thảm và hủy hoại giọng hát của tôi. Sau những cay đắng và lợi dụng, tôi quyết định để lại bức thư vạch trần tất cả rồi biến mất mãi mãi. Tôi sẽ không còn hy sinh mù quáng mà bắt đầu sống vì chính mình.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ