Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Bốn mươi chín cuốn sách, một lần tính toán

Bốn mươi chín cuốn sách, một lần tính toán

Ngày giỗ mẹ cũng là lúc tôi cay đắng mất đi đứa con chưa kịp chào đời. Trong khi đó, người chồng Mạc Quang Cảnh lại mải mê chúc mừng sinh nhật nhân tình. Anh ta trở về với chiếc áo dài thứ năm mươi cùng những lời hứa hẹn bù đắp giả tạo để che đậy sự phản bội, mà quên mất nỗi đau tang tóc tôi đang gánh chịu. Sự ghê tởm lên đến đỉnh điểm khi tôi phát hiện họ còn định làm chuyện đồi bại ngay tại khu mộ gia đình mình. Không còn nhẫn nhịn, tôi âm thầm cài phần mềm nghe lén vào máy anh ta. Cuộc hôn nhân năm năm chính thức rạn nứt, giờ là lúc tôi bắt anh ta phải trả giá cho mọi tội lỗi.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Đình Hồng Nhi POV:

Không khí ở nghĩa trang buổi sáng thật trong lành nhưng cũng thật lạnh lẽo. Tôi đậu xe ở một góc khuất, từ từ đi bộ về phía khu mộ của gia tộc họ Đình.

Từ xa, tôi đã thấy bóng dáng của Mạc Quang Cảnh và Tày Thanh Nhã.

Họ đang đứng trước một khoảng đất trống, ngay cạnh ngôi mộ của mẹ tôi. Thanh Nhã mặc một chiếc váy đen, vẻ mặt bi thương, tay ôm một chiếc hũ sành nhỏ màu trắng. Quang Cảnh đứng bên cạnh, một tay ôm vai cô ta an ủi, một tay cầm một cái xẻng nhỏ.

Anh ta đang đào đất.

Cơn thịnh nộ bùng lên trong lồng ngực tôi. Tôi bước nhanh tới, không hề che giấu tiếng giày cao gót nện trên nền đá.

"Hai người đang làm gì ở đây?"

Giọng nói lạnh như băng của tôi khiến cả hai giật mình quay lại.

Quang Cảnh sững người, vẻ mặt kinh ngạc tột độ. Cái xẻng trên tay anh ta rơi xuống đất, tạo ra một tiếng "loảng xoảng" chói tai.

Thanh Nhã nhìn thấy tôi, trong mắt thoáng qua một tia hoảng sợ, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ đáng thương. Cô ta nép vào người Quang Cảnh, giọng nói run rẩy.

"Chị… chị Hồng Nhi… Sao chị lại ở đây?"

Tôi không thèm trả lời cô ta. Tôi bước thẳng đến, giáng một cái tát trời giáng vào khuôn mặt xinh đẹp nhưng giả tạo đó.

"Bốp!"

Âm thanh vang dội phá tan sự tĩnh lặng của nghĩa trang.

"Cô lấy tư cách gì để gọi tên tôi?" Tôi gằn giọng, ánh mắt như muốn thiêu đốt cô ta. "Cô có biết đây là đâu không? Đây là nơi an nghỉ của tổ tiên nhà họ Đình chúng tôi. Cô định làm cái trò bẩn thỉu gì ở đây?"

Thanh Nhã ôm lấy một bên má sưng đỏ, nước mắt lưng tròng. "Em… em chỉ muốn chôn cất 'Bông' thôi… Nó là con mèo em yêu quý nhất… Em muốn nó được an nghỉ ở một nơi tốt đẹp…"

"Nơi tốt đẹp?" Tôi cười khẩy. "Thế giới này rộng lớn như vậy, cô không tìm được một nơi nào khác sao? Hay cô cố tình chọn nơi này để khiêu khích tôi? Để xúc phạm đến gia tộc của tôi?"

Tôi túm lấy tóc cô ta, giật mạnh ra sau.

"Cô nghĩ mình là ai? Là con dâu nhà họ Đình chắc? Muốn chôn cất vật nuôi của mình trong khu mộ của gia tộc tôi? Cô nằm mơ à?"

Đây là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được. Khu mộ gia tộc là nơi thiêng liêng, chỉ dành cho những người mang dòng máu của gia tộc. Việc chôn cất một con vật ở đây là một hành động đại bất kính, là một sự xúc phạm đến tất cả những người đã khuất.

"Anh Cảnh… cứu em…" Thanh Nhã khóc lóc, quay sang cầu cứu Quang Cảnh.

Quang Cảnh lúc này mới hoàn hồn. Anh ta vội vàng chạy tới, cố gắng gỡ tay tôi ra khỏi tóc Thanh Nhã.

"Hồng Nhi, em bình tĩnh lại đi! Có chuyện gì từ từ nói!"

"Bình tĩnh?" Tôi quay sang nhìn anh ta, ánh mắt đầy căm phẫn. "Anh bảo tôi phải bình tĩnh như thế nào khi thấy chồng mình dẫn tiểu tam đến đào mộ tổ tiên nhà mình? Mạc Quang Cảnh, anh còn có chút liêm sỉ nào không?"

Thanh Nhã nhân cơ hội tôi không để ý, liền đẩy tôi ra, trốn sau lưng Quang Cảnh. Cô ta tiếp tục vở kịch của mình. "Chị Hồng Nhi, em xin lỗi… Em không biết quy tắc… Em chỉ nghĩ đơn giản là muốn tìm một nơi yên tĩnh cho 'Bông' thôi… Chị đừng giận anh Cảnh, là lỗi của em…"

Quang Cảnh che chắn cho cô ta, quay sang nói với tôi: "Hồng Nhi, Thanh Nhã không cố ý. Em đừng làm quá lên như vậy."

"Làm quá?" Tôi nhìn Quang Cảnh, không thể tin vào tai mình. Anh ta đang bênh vực cô ta?

"Anh nói tôi làm quá?" Tôi chỉ tay vào cái hũ sành trên tay Thanh Nhã. "Anh có biết hành động của hai người là đang sỉ nhục mẹ tôi, sỉ nhục cả dòng họ nhà tôi không? Mẹ tôi lúc còn sống đã đối xử với anh như thế nào? Bà ấy coi anh như con ruột, giao con gái bà ấy cho anh. Vậy mà bây giờ anh lại dẫn tình nhân đến làm cái chuyện đại nghịch bất đạo này ngay trên mộ của bà ấy! Mạc Quang Cảnh, lương tâm của anh bị chó ăn rồi à?"

Những lời nói của tôi như một nhát dao đâm thẳng vào tim Quang Cảnh. Sắc mặt anh ta tái đi, ánh mắt lộ rõ vẻ tội lỗi và hối hận.

"Anh… anh không nghĩ nhiều như vậy…" Anh ta lắp bắp.

"Không nghĩ nhiều? Hay là trong mắt anh, gia đình tôi, mẹ tôi, và cả tôi nữa, đều không bằng một con mèo của cô ta?" Tôi hét lên, nước mắt không thể kìm được nữa. "Ly hôn đi, Mạc Quang Cảnh! Tôi không thể chịu đựng được nữa rồi!"

Hai từ "ly hôn" khiến Quang Cảnh chấn động. Anh ta nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ hoảng loạn.

"Không… Hồng Nhi, đừng nói vậy… Anh sai rồi, anh thật sự sai rồi… Em đừng ly hôn…"

Đúng lúc này, Thanh Nhã lại bắt đầu khóc lóc thảm thiết hơn.

"Chị Hồng Nhi, đều là lỗi của em… Chị đừng vì em mà ly hôn với anh Cảnh… Em sẽ đi ngay… Em sẽ không bao giờ làm phiền hai người nữa…"

Cô ta nói rồi quay người định bỏ đi, nhưng lại cố tình loạng choạng như sắp ngã. Quang Cảnh theo phản xạ vội đỡ lấy cô ta.

Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt, chỉ cảm thấy nực cười.

Tôi lau nước mắt, giọng nói trở nên lạnh lùng. "Mạc Quang Cảnh, tôi cho anh lựa chọn cuối cùng. Một là anh đuổi cô ta đi ngay lập tức, hai là chúng ta gặp nhau ở tòa."

Quang Cảnh nhìn tôi, rồi lại nhìn Thanh Nhã đang yếu đuối trong vòng tay mình. Anh ta trông có vẻ rất khó xử.

"Hồng Nhi, em xem, cô ấy…"

"Được." Tôi không đợi anh ta nói hết câu. Tôi gật đầu, nở một nụ cười chua chát. "Tôi hiểu rồi."

Tôi quay người, định rời đi. Nhưng khi đi ngang qua ngôi mộ của mẹ tôi, tôi khựng lại.

Trên bia mộ, ai đó đã đặt một chậu hoa lan hồ điệp màu tím.

Đây không phải là hoa tôi mang đến. Và chắc chắn cũng không phải của Quang Cảnh.

Tôi bước lại gần, nhìn kỹ hơn. Dưới chậu hoa, có một tấm thiệp nhỏ.

"Gửi bác gái. Cháu là Thanh Nhã. Cháu biết bác rất thích hoa lan. Cháu hy vọng ở thế giới bên kia, bác sẽ không còn cô đơn nữa."

Cơn giận dữ một lần nữa bùng lên. Tôi quay phắt lại, đi thẳng đến chỗ Thanh Nhã, giật lấy cái hũ sành từ tay cô ta và ném mạnh xuống đất.

"Choang!"

Chiếc hũ vỡ tan tành. Tro cốt màu trắng xám văng tung tóe.

"A!" Thanh Nhã hét lên.

"Cô còn dám động đến mộ của mẹ tôi?" Tôi gầm lên, hai mắt đỏ ngầu. "Cô nghĩ mình là ai mà dám đặt hoa lên mộ mẹ tôi? Cô muốn thay thế vị trí của tôi sao?"

Nơi đó, không chỉ là mộ của mẹ tôi. Đó còn là nơi tôi và mẹ có nhiều kỷ niệm nhất. Mẹ tôi lúc sinh thời rất thích hoa lan hồ điệp, bà đã tự tay trồng một vườn lan nhỏ ngay cạnh mộ phần sau này của mình. Bà nói, sau này khi bà mất đi, bà vẫn muốn được ngắm nhìn những bông hoa mình yêu thích.

Vậy mà bây giờ, cô ta dám đặt một chậu hoa khác lên đó, như thể muốn xóa đi dấu vết của mẹ tôi, muốn chiếm lấy vị trí của bà.

Hành động này, còn tàn nhẫn và độc ác hơn cả việc chôn cất con mèo kia.

"Cô đúng là đồ rắn độc!" Tôi lao vào, túm lấy tóc Thanh Nhã, đập đầu cô ta xuống đất.

"Xin lỗi mẹ tôi! Mau xin lỗi mẹ tôi!"

"Đau… Anh Cảnh, cứu em…" Thanh Nhã la hét thảm thiết.

Quang Cảnh vội vàng chạy tới, kéo tôi ra. Lần này anh ta dùng sức rất mạnh, khiến tôi ngã sõng soài trên đất.

"Đình Hồng Nhi! Em điên đủ chưa?" Anh ta hét vào mặt tôi, ánh mắt đầy giận dữ.

Tôi ngước lên nhìn anh ta, trái tim như bị hàng vạn mũi kim đâm vào. Anh ta đánh tôi. Vì cô ta mà đánh tôi.

Tôi bật cười, một tràng cười điên dại và chua chát.

"Phải, tôi điên rồi! Là do hai người các người ép tôi phát điên!"

Tôi đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên người. Tôi nhìn Quang Cảnh, rồi nhìn Thanh Nhã đang được anh ta che chở.

"Được thôi. Mạc Quang Cảnh, anh đã chọn cô ta." Tôi nói, giọng bình thản đến lạ. "Vậy thì hai người cứ ở đây mà diễn vở kịch tình yêu sâu đậm đi."

Tôi quay người, bước đi không một chút do dự.

"Đứng lại!" Quang Cảnh gọi theo.

Tôi không quay đầu lại.

Phía sau, tôi nghe thấy tiếng Thanh Nhã khóc lóc: "Anh Cảnh, em xin lỗi… đều tại em…"

Và tiếng Quang Cảnh an ủi cô ta: "Không phải lỗi của em. Chúng ta đi thôi. Anh sẽ tìm một nơi khác tốt hơn cho 'Bông' ."

Họ cùng nhau rời đi, bỏ lại tôi một mình giữa nghĩa trang lạnh lẽo.

Tôi đứng trước mộ mẹ, nhìn chậu lan hồ điệp màu tím chói mắt. Tôi nhấc nó lên, ném mạnh vào một gốc cây gần đó.

Sau đó, tôi gọi cho người quản trang.

"Chú à, phiền chú cho người đến dọn dẹp khu mộ nhà họ Đình giúp cháu. Có một ít rác bẩn cần được xử lý."

Nói xong, tôi quay người đi về phía chiếc xe của mình. Nhưng khi đi ngang qua một khu vườn nhỏ gần đó, bước chân tôi đột nhiên dừng lại.

Đó là vườn hoa mẹ tôi tự tay chăm sóc lúc sinh thời.

Và ngay giữa vườn hoa, một ụ đất mới được đắp lên. Trên đó, có một tấm bia gỗ nhỏ, khắc hai chữ: "Bông Yêu" .

Đôi mắt tôi tối sầm lại.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Lời nói dối của Alpha, sự nổi loạn của Omega
8.2
Kiến trúc sư Hà Gia Anh tưởng mình có tất cả khi trở về gia đình tài phiệt và đính hôn cùng Cao Tuấn Ngọc. Tuy nhiên, cô bàng hoàng nhận ra vị hôn phu vốn đã có tổ ấm riêng bên Khang Vân Ly và đứa con trai bí mật. Đau đớn hơn, cha mẹ ruột cô chính là kẻ chủ mưu, dùng tiền gia tộc nuôi dưỡng nhân tình của con rể và coi cô như vật thế thân. Họ thậm chí định tống cô vào viện tâm thần để chiếm đoạt vị trí. Bị phản bội bởi những người thân yêu nhất, Gia Anh quyết định không cam chịu. Tại bữa tiệc tập đoàn, cô công khai toàn bộ bằng chứng ngoại tình và sự tàn độc của gia đình, chính thức bắt đầu hành trình trả thù.
Bìa tiểu thuyết Giải mã một cuộc hôn nhân méo mó
9.6
Chỉ vì cú đẩy tàn nhẫn của chồng, tôi không những mất đi đứa con mà còn vĩnh viễn tước mất quyền làm mẹ. Trong khi tôi đau đớn giữa vũng máu, anh ta lại lạnh lùng rời đi để bảo vệ nhân tình, thậm chí vu khống tôi đạo nhái thiết kế của cô ta. Dưới áp lực từ mẹ chồng và sự nghiệp bị hủy hoại, tôi tuyệt vọng tự kết liễu trong ngọn lửa tại xưởng phim. Thế nhưng, định mệnh cho tôi tỉnh lại sau ba năm trong thân phận mới – nhà thiết kế tài năng An Nhiên. Với danh tính này, tôi quyết tâm trở về để đòi lại công lý và khiến những kẻ từng dồn mình vào đường cùng phải trả giá đắt.
Bìa tiểu thuyết Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo
7.8
Vào đúng ngày kỷ niệm thành hôn, Ôn Tự bị nhân tình của chồng hãm hại, dẫn đến sự cố tình một đêm với người lạ. Đau đớn vì mất đi sự trong trắng và hay tin tiểu tam mang thai, cô quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân bế tắc. Dù bị chồng cũ mỉa mai là đang diễn kịch, Ôn Tự vẫn dứt khoát rời đi để sống cuộc đời mới. Từ một người vợ nội trợ mờ nhạt, cô tỏa sáng rực rỡ dưới danh phận họa sĩ tài năng và được vô số người săn đón. Lúc này, người chồng cũ hối hận tìm đến cầu xin sự tha thứ nhưng lại bàng hoàng khi thấy cô đang trong vòng tay của một ông trùm quyền lực. Người đàn ông ấy lạnh lùng khẳng định vị thế của cô: Nhìn cho kỹ, đây chính là chị dâu của cậu.
Bìa tiểu thuyết Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!
9.5
Tống Hoan vốn bị coi thường là cô gái xấu xí, vô dụng trong khi em kế Thẩm Thanh Âm lại được trọng vọng và sắp kết hôn với thiếu gia Hoắc Tư Dực. Thế nhưng, ngày đại hôn diễn ra, Tống Hoan mới là người lộng lẫy bước vào hào môn khiến Thanh Âm bỗng chốc hóa trò cười. Dù thiên hạ tin rằng cô sẽ sớm bị xua đuổi, nhưng hàng loạt thân phận bí ẩn của cô dần lộ diện: từ nữ hoàng y dược, chuyên gia tài chính đến thiên tài AI. Sự tỏa sáng này khiến nhà họ Thẩm hối hận muộn màng. Cuối cùng, đích thân Hoắc Tư Dực đã công khai nhan sắc thật không tì vết của vợ mình, khiến cả mạng xã hội bùng nổ vì ngưỡng mộ.
Bìa tiểu thuyết Con trai bí mật của Alpha Mate của tôi, sự từ chối cuối cùng của tôi
8.9
Từng nghĩ mình may mắn khi được nhà họ Trần nhận nuôi và kết hôn cùng người thừa kế Trần Đồng Bằng, nhưng sự thật cay đắng đã phơi bày vào kỷ niệm 5 năm ngày cưới. Tôi bàng hoàng phát hiện chồng mình lén lút chung sống với Phó Hồng Mai cùng đứa con riêng bấy lâu nay. Đau đớn hơn, anh ta coi tôi như con rối thế thân, thậm chí dùng thuốc khiến tôi vô sinh để hợp thức hóa việc đưa đứa trẻ kia vào nhà. Hóa ra tình yêu bấy lâu chỉ là màn kịch tàn nhẫn để che đậy bí mật gia tộc. Tuy nhiên, họ đã đánh giá thấp một đứa trẻ mồ côi. Với những bằng chứng trong tay, tôi quyết định sẽ lật tẩy tất cả, buộc kẻ phản bội phải trả giá đắt cho sự lừa dối này.
Bìa tiểu thuyết Chú rể bỏ trốn, tôi kết hôn với kẻ địch của anh
8.4
Khương Duy Ý và Cố Dịch An vốn là thanh mai trúc mã lâu năm với đám cưới trong mơ tại thành phố A. Tuy nhiên, ngay ngày trọng đại, chú rể bất ngờ bỏ đi theo một cuộc gọi, để mặc Duy Ý bẽ bàng trước quan khách. Giữa lúc dư luận mỉa mai, cô gây chấn động khi công khai kết hôn cùng Thẩm Cận Châu - đối thủ đáng gờm của người cũ. Động thái xác nhận từ người đàn ông quyền lực này khiến tất cả ngỡ ngàng. Nhiều người cho rằng cô may mắn khi tìm được bến đỗ tốt hơn, còn Duy Ý cũng thản nhiên thừa nhận. Sự thật về cuộc hôn nhân chỉ dần hé lộ khi Thẩm Cận Châu khẳng định anh đã đạt được tâm nguyện bấy lâu. Câu chuyện xoay quanh mối tình đầy bất ngờ và sự trả đũa ngọt ngào của cô tiểu thư bị phản bội.