
Bóng tối tình yêu: Một kết thúc cay đắng
Chương 2
Hứa Diệu Trang POV:
Tạ Khanh Mai, người bạn thanh mai trúc mã của Lục Văn Uy, người phụ nữ luôn xuất hiện bên cạnh anh ta như một cái bóng.
Tôi nhớ lại những lần cô ta cố tình đến bệnh viện nơi tôi làm việc, dùng những lời lẽ cay độc nhất để sỉ nhục tôi, nói rằng tôi không xứng với Lục Văn Uy, rằng tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi hèn mọn, dùng thủ đoạn để trèo lên giường của anh ấy.
Lúc đó, Lục Văn Uy luôn đứng về phía tôi. Anh ấy sẽ lạnh lùng cảnh cáo cô ta: "Khanh Mai, Diệu Trang là vợ anh. Em nên tôn trọng cô ấy."
Nhưng tất cả đã thay đổi sau cái chết của mẹ anh.
Tạ Khanh Mai vòng tay qua cổ Lục Văn Uy, giọng nói ngọt ngào đến phát ngấy.
"Anh Uy, anh đi đâu mà lâu vậy? Em và con đợi anh mãi."
Lục Văn Uy ôm lấy eo cô ta, sự lạnh lùng trên mặt tan đi đôi chút, thay vào đó là vẻ dịu dàng mà tôi đã rất lâu rồi không được nhìn thấy.
"Giải quyết một chút chuyện vặt." Anh ta đáp gọn, ánh mắt liếc về giỏ đồ sơ sinh trên tay vệ sĩ. "Cái xác giả của con bé đó, anh đã xử lý rồi."
Xác giả?
Trong mắt anh, cái chết đau đớn của con gái chúng tôi chỉ là một trò đùa, một màn kịch do tôi dàn dựng?
Trái tim tôi, thứ vốn đã không còn tồn tại, lại nhói lên một cơn đau dữ dội.
Tạ Khanh Mai hơi ngạc nhiên, cô ta liếc nhìn anh ta thăm dò. "Xác giả? Ý anh là... Bé Bông chưa chết thật sao?"
Tôi nín thở, nhìn chằm chằm vào Lục Văn Uy. Tôi muốn xem anh ta sẽ trả lời thế nào. Tôi muốn tìm kiếm dù chỉ một tia nghi ngờ, một thoáng do dự trong mắt anh ta.
Nhưng không có gì cả.
Tôi nhớ lại lúc Bé Bông mới chào đời, Lục Văn Uy đã vui mừng đến thế nào. Anh ấy đã ôm con bé trong tay, cẩn thận hôn lên trán nó, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc vô bờ. Anh ấy nói: "Diệu Trang, cảm ơn em. Con gái chúng ta thật xinh đẹp."
Vậy mà giờ đây...
"Tất nhiên là chưa chết." Lục Văn Uy cười khẩy. "Hứa Diệu Trang xảo quyệt như vậy, sao có thể để con át chủ bài của mình chết dễ dàng thế được? Anh dám chắc cô ta đang trốn ở một góc nào đó, chờ anh trả đủ một tỷ để cô ta và người tình cao chạy xa bay."
Anh ta dừng lại, rồi nói tiếp với một giọng điệu vui vẻ đến rợn người. "Nhưng không sao, cứ để cô ta nghĩ mình đã thắng. Đợi đến ngày giỗ mẹ anh, chúng ta sẽ mở một bữa tiệc thật lớn để ăn mừng."
Ăn mừng cái chết của con gái mình?
Lục Văn Uy, anh còn có tính người không?
Đột nhiên, Tạ Khanh Mai nhăn mặt, ôm lấy bụng. "A... Anh Uy, em... em đau bụng quá..."
Lục Văn Uy lập tức hoảng hốt. "Sao vậy? Sắp sinh rồi sao?" Anh ta vội vàng bế cô ta lên, hét lớn với tài xế. "Đến bệnh viện! Nhanh lên!"
Chiếc xe lại lao đi trong đêm.
Tại bệnh viện, Tạ Khanh Mai nhanh chóng được đưa vào phòng sinh. Lục Văn Uy đứng ngồi không yên bên ngoài, vẻ mặt lo lắng mà anh ta chưa bao giờ dành cho tôi hay Bé Bông.
Vài giờ sau, tiếng khóc của trẻ sơ sinh vang lên. Một bé trai kháu khỉnh được y tá bế ra.
"Chúc mừng Lục tổng, là một bé trai, nặng 3.2 kg."
Lục Văn Uy vội vã đón lấy đứa trẻ. Anh ta nhìn đứa bé trong tay, khuôn mặt giống anh ta như tạc, và một nụ cười rạng rỡ, chân thật hiện lên trên môi. Anh ta cúi xuống, hôn lên má đứa bé một cách đầy yêu thương.
"Con trai của ba."
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
Cũng là con của anh, tại sao số phận lại khác biệt đến thế?
Bé Bông của tôi đã phải chết trong đau đớn và cô độc. Còn đứa trẻ này lại được chào đón trong vòng tay yêu thương và sự mong chờ của cha nó.
Sự bất công này khiến tôi muốn hủy diệt cả thế giới.
Lục Văn Uy đang ngắm nhìn con trai mình thì điện thoại reo. Anh ta nghe máy, giọng điệu lập tức trở nên lạnh lùng, xa cách.
"Có chuyện gì?"
Sau khi nghe vài câu, anh ta nói: "Tôi đang bận, không có thời gian. Cứ theo kế hoạch mà làm."
Anh ta cúp máy, quay lại với đứa bé, sự dịu dàng lại tràn ngập trong mắt. "Bảo bối của ba, ba sẽ không để ai làm phiền con đâu."
Tôi chết lặng.
Đứa bé này... cũng là con của Lục Văn Uy.
Anh ta đã phản bội tôi từ bao giờ? Ngay cả khi tôi và Bé Bông còn đang phải chịu đựng sự dày vò của anh ta, anh ta đã có một gia đình mới, một đứa con khác.
Tôi lao tới, muốn cào xé khuôn mặt giả tạo của anh ta, nhưng tôi chỉ là một linh hồn vô dụng. Tôi chỉ có thể điên cuồng gào thét trong câm lặng, nhìn anh ta âu yếm đứa con của anh ta và người đàn bà khác.
Đúng lúc này, một bác sĩ với vẻ mặt nghiêm trọng bước ra từ phòng khám.
"Lục tổng, chúng tôi có chuyện cần nói với anh."
Vẻ mặt Lục Văn Uy trầm xuống. "Có chuyện gì với Khanh Mai sao?"
"Không phải Lục phu nhân." Bác sĩ lắc đầu. "Là cậu chủ nhỏ. Chúng tôi phát hiện cháu bé bị bệnh tim bẩm sinh, một dạng rất hiếm gặp gọi là hội chứng tim trái giảm sản. Tình hình rất nghiêm trọng."
Vẻ dịu dàng trên mặt Lục Văn Uy đông cứng lại.
Bác sĩ nói tiếp, giọng đầy ái ngại: "Loại bệnh này cần phải phẫu thuật cấy ghép tim mới có hy vọng sống. Vấn đề là, tìm được một trái tim phù hợp với trẻ sơ sinh gần như là không thể. Trừ khi... có một đứa trẻ khác cùng huyết thống, cùng độ tuổi..."
Bác sĩ ngập ngừng, không dám nói tiếp.
Nhưng tôi đã hiểu. Lục Văn Uy cũng đã hiểu.
Một nụ cười kỳ lạ, đáng sợ từ từ nở trên môi Lục Văn Uy. Vẻ bàng hoàng ban đầu biến mất, thay vào đó là sự bình tĩnh đến lạnh người.
"Tim sao?" Anh ta lẩm bẩm. "Thật trùng hợp. Tôi có một nguồn cung cấp hoàn hảo."
Anh ta rút điện thoại ra, gọi cho thuộc hạ của mình.
"Tìm thấy Hứa Diệu Trang và con của cô ta chưa?"
Sự im lặng bao trùm.
"Chưa tìm thấy?" Giọng anh ta trở nên nguy hiểm. "Vậy thì đào tung cả thành phố này lên cũng phải tìm ra cho tôi! Mang xác con bé đó về đây!"
Tôi run rẩy. Linh hồn tôi như muốn tan vỡ.
Bây giờ tôi đã hiểu. Tôi đã hiểu tất cả.
Anh ta tin rằng Bé Bông vẫn còn sống. Anh ta muốn tìm con bé về, để lấy trái tim của con bé, cấy ghép cho đứa con trai mới sinh của anh ta.
"Haha..." Tôi bật ra một tiếng cười khô khốc, thê lương.
Lục Văn Uy, anh không chỉ là cầm thú. Anh là ác quỷ.
Anh ta quay sang người bác sĩ vẫn đang kinh ngạc, ném cho ông ta một tấm thẻ đen. "Chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật. Tiền không phải là vấn đề. Nguồn tim, tôi sẽ tự lo liệu."
Anh ta nhìn xuống đứa con trai đang ngủ say trong lòng, thì thầm: "Con trai, đừng sợ. Ba sẽ trả thù cho bà nội. Hứa Diệu Trang và con của cô ta nợ chúng ta một mạng, giờ là lúc họ phải trả cả vốn lẫn lãi."
Bà nội...
Tôi nhớ lại ngày mẹ Lục Văn Uy qua đời. Anh ta đã phát điên. Anh ta lao vào đánh tôi, bóp cổ tôi, gào thét rằng chính tôi đã hại chết bà.
Anh ta lôi tôi đến trước linh cữu của bà, bắt tôi quỳ xuống, ép đầu tôi dập xuống sàn nhà lạnh lẽo đến khi trán tôi chảy máu.
"Hứa Diệu Trang," anh ta gằn từng tiếng, đôi mắt đỏ ngầu vì căm hận. "Tôi sẽ không giết cô ngay. Tôi sẽ để cô sống, để cô nếm trải nỗi đau gấp trăm, gấp ngàn lần tôi đang phải chịu. Cô và con gái của cô, cả hai sẽ phải trả giá. Tôi thề!"
Lời thề độc địa đó đã trở thành một lời nguyền, đeo bám và hủy hoại cuộc đời tôi và con gái tôi cho đến tận bây giờ.
Có thể bạn cũng thích





