
Bóng tối tình yêu: Một kết thúc cay đắng
Chương 3
Hứa Diệu Trang POV:
Kể từ ngày mẹ anh ta mất, Lục Văn Uy đã biến thành một con người khác. Con người dịu dàng, yêu thương tôi trước kia đã chết, thay vào đó là một ác quỷ bị lòng căm thù che mờ lý trí.
Anh ta không ly hôn với tôi. Anh ta nói muốn giữ tôi bên cạnh để dày vò, để tôi mỗi ngày đều phải sống trong địa ngục.
Khi Bé Bông được sinh ra, tôi đã từng hy vọng sự xuất hiện của con bé sẽ làm anh ta thay đổi. Nhưng không. Anh ta nhìn con bé bằng ánh mắt lạnh lùng, coi nó như một phần của món nợ máu mà tôi phải trả.
Anh ta cấm tôi đưa con bé ra ngoài, cấm tôi liên lạc với bất kỳ ai, đặc biệt là Mai Gia Bảo, người anh trai nuôi đã cùng tôi lớn lên ở trại trẻ mồ côi. Anh ta biến căn biệt thự của chúng tôi thành một nhà tù sang trọng.
Mỗi khi Bé Bông bị bệnh, anh ta sẽ mỉa mai: "Sao nó không chết luôn đi? Giống như mẹ nó, cũng là một thứ nghiệt chủng."
Những lời nói đó như những mũi kim độc, đâm sâu vào trái tim tôi.
Tôi đã cố gắng bỏ trốn nhiều lần, muốn mang Bé Bông đi khỏi nơi địa ngục này. Nhưng lần nào cũng thất bại. Lục Văn Uy có tai mắt ở khắp mọi nơi.
Lần cuối cùng tôi bị bắt lại, anh ta đã bóp lấy cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Cô nghĩ cô trốn được sao, Hứa Diệu Trang?" Anh ta cười gằn. "Chỉ cần cô và con bé còn thở, tôi sẽ tìm ra. Tôi sẽ không bao giờ để cô được yên ổn."
"Lục Văn Uy, tôi không giết mẹ anh!" Tôi gào lên trong tuyệt vọng. "Tôi bị oan!"
Tôi chưa bao giờ giết mẹ anh ta. Đúng là bà ấy không thích tôi. Bà ấy luôn cho rằng tôi, một đứa trẻ mồ côi, không xứng đáng với con trai vàng ngọc của bà. Bà ấy đã nhiều lần sỉ nhục tôi, thậm chí còn tìm cách chia rẽ chúng tôi.
Nhưng tôi chưa bao giờ hận bà ấy. Tôi hiểu cho nỗi lòng của một người mẹ.
Ngày bà ấy qua đời vì một cơn đau tim đột ngột, tôi cũng rất đau lòng. Tôi hiểu cảm giác mất đi người thân yêu. Nhưng Lục Văn Uy, bị Tạ Khanh Mai bơm vào tai những lời độc địa, đã tin rằng chính tôi đã cố tình kích động khiến bệnh tim của bà tái phát.
Anh ta không tin tôi. Chưa bao giờ tin tôi.
Tiếng chuông điện thoại của Lục Văn Uy lại vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Là thuộc hạ của anh ta.
"Lục tổng, chúng tôi đã đến thùng rác phía sau bệnh viện. Nhưng... không tìm thấy xác của đứa bé."
"CÁI GÌ?" Lục Văn Uy gầm lên, sự bình tĩnh giả tạo của anh ta vỡ tan. "Không tìm thấy là sao? Một cái xác thì có thể mọc chân chạy đi được à?"
"Lục tổng, chúng tôi... chúng tôi hỏi người gác ở đó. Họ nói... họ nói khoảng một tiếng trước, có một người đàn ông đã đến và mang cái xác đi rồi. Người đó... người đó là Mai Gia Bảo."
Mai Gia Bảo!
Anh Bảo?
Linh hồn tôi run lên. Là anh ấy sao? Anh ấy đã đến và mang Bé Bông đi?
Lục Văn Uy nghiến răng, những đường gân xanh nổi lên trên thái dương. Anh ta ra lệnh cho tài xế: "Đến chung cư của Mai Gia Bảo. Ngay lập tức!"
Anh ta quay sang bác sĩ, giọng lạnh như băng: "Chuẩn bị phòng phẫu thuật. Trong vòng ba tiếng nữa, tôi sẽ mang nguồn tim về."
Chiếc xe lao vun vút trong đêm. Tôi không biết mình nên cảm thấy thế nào. Hy vọng, hay sợ hãi? Anh Bảo đã mang con gái tôi đi đâu? Anh ấy có an toàn không?
Chẳng bao lâu, chúng tôi đã đến trước một khu chung cư cũ kỹ. Lục Văn Uy không cần đợi thang máy, anh ta lao lên cầu thang bộ.
Anh ta dùng chân đạp tung cánh cửa căn hộ của Gia Bảo.
"MAI GIA BẢO!" Anh ta gầm lên. "Giao Hứa Diệu Trang và con của cô ta ra đây!"
Căn hộ trống không. Không một bóng người.
Lục Văn Uy điên cuồng lật tung mọi thứ, tìm kiếm trong từng ngóc ngách. Anh ta như một con thú bị thương, gầm gừ trong giận dữ.
"Hứa Diệu Trang! Cô giỏi lắm! Dám cùng thằng tình nhân này chơi trò mèo vờn chuột với tôi!"
Anh ta đập vỡ một chiếc bình hoa trên bàn, những mảnh sứ văng tung tóe.
"Tôi nói cho cô biết, cô không trốn được đâu! Dù cô có trốn đến chân trời góc bể, tôi cũng sẽ lôi cô ra!"
Tôi đứng ngay đó, nhìn anh ta phát điên. Tôi muốn cười vào mặt anh ta.
Lục Văn Uy, anh sẽ không bao giờ tìm thấy tôi đâu.
Bởi vì tôi đã chết rồi. Anh không thể nhìn thấy tôi.
Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở. Mai Gia Bảo bước vào, trên tay anh là một túi đồ ăn. Thấy cảnh tượng tan hoang trong nhà và Lục Văn Uy đang đứng giữa phòng, anh không hề ngạc nhiên.
Anh chỉ đặt túi đồ lên bàn một cách bình tĩnh.
"Lục tổng, nửa đêm nửa hôm phá cửa nhà người khác, không sợ cảnh sát tìm đến sao?" Giọng Gia Bảo vẫn ấm áp như ngày nào, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén lạnh lùng.
Lục Văn Uy quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào anh.
"Ít nói nhảm đi. Giao người ra đây."
Gia Bảo cười nhẹ, một nụ cười đầy mỉa mai. "Giao ai? Diệu Trang và Bé Bông sao? Lục tổng, anh không thấy mình thật nực cười à? Chính anh đã vứt bỏ con bé, bây giờ lại mặt dày đến đây đòi người?"
"Tao nói giao người ra!" Lục Văn Uy mất hết kiên nhẫn, lao tới túm lấy cổ áo Gia Bảo. "Đừng tưởng tao không biết chúng mày đang âm mưu gì. Giả chết để lừa tiền của tao, rồi cao chạy xa bay? Hứa Diệu Trang, cô ta giỏi tính toán thật!"
Gia Bảo không hề nao núng. Anh gạt tay Lục Văn Uy ra, chỉnh lại cổ áo.
"Lục tổng, anh nên đi khám não đi. Bé Bông đã chết thật rồi. Chính tay anh đã giết chết con bé."
"Nó chưa chết!" Lục Văn Uy gào lên, sự điên cuồng trong mắt anh ta ngày càng rõ. "Đó chỉ là một màn kịch! Hứa Diệu Trang đang trốn ở đâu?"
"Chết rồi." Gia Bảo lặp lại, giọng anh đanh lại. "Hứa Diệu Trang cũng chết rồi."
Lục Văn Uy sững người, như thể bị sét đánh. Anh ta nhìn Gia Bảo, rồi lại bật cười. "Mày cũng biết diễn kịch thật. Để tao xem chúng mày còn diễn được bao lâu."
Anh ta giơ tay lên, định đấm vào mặt Gia Bảo.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại trong túi anh ta rung lên. Là một số lạ.
Anh ta miễn cưỡng nghe máy.
Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông trầm, đều đều.
"Lục tổng, tôi là thám tử tư mà anh đã thuê. Tôi đã tìm ra tung tích của cô Hứa Diệu Trang."
Lục Văn Uy nhếch mép. "Tốt lắm. Cô ta đang ở đâu?"
"Thưa Lục tổng," giọng nói ngập ngừng một chút, "Cô Hứa Diệu Trang... đã qua đời cách đây một tháng. Thi thể được tìm thấy trong một khu nhà bỏ hoang ở ngoại ô, bị phân xác thành nhiều mảnh."
Có thể bạn cũng thích





