Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Sự phản bội của tình yêu: Một cuộc hôn nhân giả tạo

Sự phản bội của tình yêu: Một cuộc hôn nhân giả tạo

Năm năm làm vợ Vòng Minh Cảnh, tôi cam chịu mọi nhục nhã để trả ơn cứu mạng cho cha mình. Thế nhưng, sự hy sinh đó chỉ đổi lấy sự lạnh lùng và tàn nhẫn. Khi bị nhân tình của anh ta vu oan đến mức gãy chân, tôi bàng hoàng phát hiện cuộc hôn nhân này hoàn toàn là giả dối, chỉ nhằm lừa gạt mẹ chồng. Vì người phụ nữ kia, anh ta không tiếc lời sỉ nhục, thậm chí dùng cực hình tra tấn tôi. Sự thật phũ phàng khiến trái tim tôi vụn vỡ. Trước từ đường, tôi quỳ xuống dập đầu đến chảy máu, khẩn thiết van xin mẹ chồng cho phép ly hôn. Tôi quyết tâm rời bỏ địa ngục này để tìm lại tự do, dù cái giá phải trả có là mạng sống của chính mình.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Năm năm làm vợ quân phiệt Vòng Minh Cảnh, tôi đã nếm trải đủ mọi sự lạnh nhạt và sỉ nhục. Tôi nhẫn nhịn tất cả, chỉ vì muốn báo đáp ân tình cha tôi đã hy sinh để cứu anh ta.

Nhưng khi tôi bị người tình của anh ta vu oan đến gãy chân, tôi lại tình cờ nghe được cuộc đối thoại của họ.

"Giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi, ngay từ đầu đã là giả."

Hóa ra, cuộc hôn nhân năm năm chỉ là một màn kịch để lừa dối mẹ chồng. Vì người tình, anh ta có thể bắt tôi quỳ gối xin lỗi con chó của cô ta, có thể dùng hình phạt ngũ mã phanh thây tra tấn tôi đến chết đi sống lại.

Năm năm hy sinh, đổi lại chỉ là một thân đầy thương tích và sự thật phũ phàng. Trái tim tôi đã chết hoàn toàn.

Tôi lê tấm thân tàn tạ quỳ trong từ đường, dập đầu đến chảy máu.

"Con xin mẹ, xin mẹ cho con được ly hôn."

Lần này, tôi chọn tự do, dù phải trả giá bằng cả mạng sống.

Chương 1

Lỗ Diệu Hương POV:

Tôi quỳ trong từ đường cổ kính của nhà họ Vòng, tấm lưng vốn đã hằn sâu vết roi nay lại ứa ra một tầng máu mới, thấm ướt lớp áo lụa mỏng manh. Chân trái của tôi, bị đánh gãy trong một "tai nạn" được dàn dựng cẩn thận, đang sưng tấy và đau nhức đến tê dại.

"Con xin mẹ, xin mẹ cho con được ly hôn." Tôi ngẩng đầu, nhìn người phụ nữ quyền lực nhất nhà họ Vòng, mẹ chồng tôi, bà Lương Khánh Vy. Giọng nói của tôi khàn đặc, yếu ớt, nhưng từng chữ đều chứa đựng sự quyết tâm cuối cùng.

Cơn đau từ sống lưng và chân trái lan ra khắp cơ thể, nhưng không thể nào sánh bằng nỗi đau đang giày vò trái tim tôi.

Năm năm.

Năm năm làm vợ Vòng Minh Cảnh, tôi đã nếm trải đủ mọi sự lạnh nhạt, sỉ nhục và tổn thương.

Bà Lương Khánh Vy ngồi trên chiếc ghế thái sư bằng gỗ tử đàn, đôi mắt phượng sắc sảo nhìn tôi chằm chằm. Bà không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Không gian trong từ đường tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ và tiếng thở nặng nề của tôi.

"Tại sao?" Cuối cùng, bà cũng lên tiếng, giọng nói không hề có chút ấm áp nào. "Diệu Hương, con biết rõ quy tắc của nhà họ Vòng. Con gả vào đây, chính là người của nhà họ Vòng. Chết, cũng phải là ma của nhà họ Vòng."

Tôi cúi đầu, nước mắt không thể kìm nén mà lăn dài trên gò má tái nhợt.

"Thưa mẹ, con biết. Con biết con nợ nhà họ Vòng, nợ anh Minh Cảnh một mạng sống." Tôi nấc lên, giọng nói nghẹn ngào. "Cha con đã vì cứu anh ấy mà hy sinh. Con gả vào đây là để báo đáp ân tình. Nhưng..."

"Nhưng sao?"

"Nhưng trong lòng anh ấy, chưa bao giờ có chỗ cho con." Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt bà. "Năm năm qua, anh ấy chưa một lần coi con là vợ. Vị trí Vòng thiếu phu nhân này, con ngồi không nổi nữa."

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tôi nhớ lại đêm tân hôn, Vòng Minh Cảnh thậm chí còn không xuất hiện. Anh ta đã ở bên cạnh Nhâm Thơ Thơ, người tình đầu của anh ta, cả đêm. Tôi, một cô dâu mới, đã trở thành trò cười cho cả thành phố.

"Chỉ vì điều này thôi sao?" Bà Lương Khánh Vy nhíu mày, dường như không tin vào lời tôi nói. "Đàn ông tam thê tứ thiếp là chuyện thường tình. Minh Cảnh nó là CEO của Vòng Thị, là người đứng đầu cả một gia tộc, bên cạnh có vài bóng hồng cũng không có gì là lạ."

Những lời bàn tán xì xào của các cô, các dì trong nhà họ Vòng lại vang lên bên tai tôi.

"Con nhỏ đó lại đến tìm thiếu gia rồi kìa."

"Chứ còn gì nữa, cô ta là thanh mai trúc mã của thiếu gia, nghe nói tình cảm sâu đậm lắm."

"Thiếu phu nhân đúng là đáng thương, có cái danh mà chẳng có cái thực."

Bà Lương Khánh Vy ho nhẹ một tiếng, những âm thanh đó lập tức im bặt. Bà nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. "Diệu Hương, Thơ Thơ chỉ là quá khứ. Con mới là vợ danh chính ngôn thuận của Minh Cảnh."

Tôi cười khổ. Danh chính ngôn thuận?

Tôi nhớ lại những đêm dài cô độc, nằm trong căn phòng tân hôn lạnh lẽo, nghe tiếng cười nói vui vẻ của Minh Cảnh và Thơ Thơ vọng lại từ phòng khách. Tôi nhớ những lần anh ta ép tôi uống thuốc tránh thai sau mỗi lần gần gũi hiếm hoi, lạnh lùng nói: "Cô có thể có được địa vị, nhưng đừng bao giờ mơ đến việc sinh con cho tôi. Người sinh con cho tôi, chỉ có thể là Thơ Thơ."

Năm năm, tôi đã cố gắng. Tôi đã nhẫn nhịn. Tôi đã tin rằng chỉ cần mình đủ chân thành, đủ tốt, anh ta sẽ có một ngày nhìn lại.

Nhưng tôi đã sai.

Sự nhẫn nhịn của tôi chỉ đổi lại sự lấn tới của Nhâm Thơ Thơ, và sự bảo vệ mù quáng của Vòng Minh Cảnh.

Tôi nhớ đến con chó cưng của Thơ Thơ, nó đã lao vào cắn nát bắp chân tôi. Khi tôi cố gắng đẩy nó ra, Thơ Thơ đã khóc lóc nói tôi cố tình làm hại con chó của cô ta. Và Minh Cảnh, không một lời hỏi han vết thương của tôi, đã bắt tôi phải quỳ gối xin lỗi con chó.

Tôi nhớ đến bộ sườn xám tôi mất cả tháng trời để thêu cho anh ta, Thơ Thơ đã lén bỏ phấn hoa vào. Minh Cảnh bị dị ứng nổi mẩn khắp người, và anh ta đã tát tôi một cái trời giáng, gọi tôi là kẻ độc ác.

Và lần này, trên du thuyền, Thơ Thơ đã dàn cảnh tự ngã xuống biển, rồi vu cho tôi đẩy cô ta. Minh Cảnh đã không ngần ngại sai người đánh gãy chân tôi.

Tất cả đã quá đủ rồi. Trái tim tôi đã chết.

"Con đã quyết định rồi." Tôi dập đầu xuống nền gạch lạnh lẽo, máu trên trán lại một lần nữa tuôn ra. "Con xin mẹ thành toàn. Con chấp nhận mọi hình phạt của gia tộc."

Bà Lương Khánh Vy nhìn tôi hồi lâu, trong mắt bà dường như có một tia đau lòng thoáng qua. Cuối cùng, bà thở dài.

"Được. Nếu con đã quyết tâm như vậy, ta sẽ không giữ con nữa." Bà đứng dậy, giọng nói lạnh lùng trở lại. "Nhưng con phải biết, muốn rời khỏi nhà họ Vòng không phải là chuyện dễ dàng. Con phải chịu một trăm trượng, phế bỏ võ công, xóa đi ký ức về nhà họ Vòng. Con có chịu được không?"

Một trăm trượng. Đó là hình phạt tàn khốc nhất của gia tộc, đủ để lấy mạng một người bình thường.

Nhưng so với địa ngục tôi đã trải qua, nó chẳng là gì cả.

"Con chịu được." Tôi ngẩng đầu, ánh mắt kiên định chưa từng có.

Tự do, dù phải trả giá bằng mạng sống, tôi cũng cam lòng.

Sau khi nhận hình phạt, tôi gần như chỉ còn lại nửa cái mạng. Tôi được đưa về căn phòng của mình, một căn phòng lạnh lẽo như chính cuộc hôn nhân của tôi.

Tôi lê lết tấm thân tàn tạ, cố gắng đi xuống lầu. Vết thương sau lưng đau như xé rách da thịt, mỗi bước đi đều như có hàng ngàn mũi kim châm vào.

Vừa đến chân cầu thang, tôi đã nghe thấy giọng nói nũng nịu của Nhâm Thơ Thơ vọng ra từ phòng khách.

"Anh Cảnh, khi nào anh mới ly hôn với con nhỏ đó vậy? Em không muốn đợi nữa đâu."

"Nhanh thôi." Giọng Vòng Minh Cảnh trầm thấp, đầy vẻ cưng chiều. "Em còn lo lắng gì chứ? Chẳng lẽ em không tin anh?"

"Nhưng mẹ anh... bà ấy có vẻ rất thích Lỗ Diệu Hương." Nhâm Thơ Thơ lo lắng.

Vòng Minh Cảnh cười khẩy một tiếng, giọng nói đầy vẻ khinh miệt. "Thích thì sao? Cô ta vốn dĩ chỉ là một con tốt thí. Giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi, ngay từ đầu đã là giả."

Cả người tôi cứng đờ. Máu trong người như đông lại.

Giả?

"Cái gì? Giả ư?" Nhâm Thơ Thơ cũng kinh ngạc không kém.

"Phải." Minh Cảnh thản nhiên thừa nhận. "Là để lừa mẹ thôi. Vợ của Vòng Minh Cảnh tôi, chỉ có thể là em, Nhâm Thơ Thơ."

Hóa ra là vậy. Hóa ra năm năm qua, tôi chỉ là một con rối trong vở kịch của anh ta. Ngay cả một tờ giấy chứng nhận hôn nhân hợp pháp, tôi cũng không xứng có được.

Một cảm giác chua chát và nhục nhã dâng lên trong lòng. Nhưng kỳ lạ thay, tôi lại cảm thấy một tia giải thoát.

May quá, sắp đi rồi.

Tôi siết chặt nắm tay, chuẩn bị quay người rời đi.

"Gâu!"

Một tiếng sủa vang lên, con chó bull Pháp tên Cà Phê của Nhâm Thơ Thơ đột nhiên từ đâu lao ra, ngoạm thẳng vào bắp chân còn lành lặn của tôi.

Cơn đau xé rách da thịt khiến tôi khuỵu xuống. Máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ cả ống quần. Tôi cố gắng giãy giụa, nhưng con chó vẫn cắn chặt không buông.

"Cà Phê!" Nhâm Thơ Thơ hốt hoảng chạy từ trên lầu xuống. Cô ta mặc một bộ váy ngủ bằng lụa mỏng, khoác hờ chiếc áo choàng lông, trông ra dáng một bà chủ thực thụ.

Cô ta không hề đỡ tôi dậy, mà dùng hết sức đẩy tôi ra, ôm lấy con chó của mình.

"Lỗ Diệu Hương! Mày lại muốn làm hại Cà Phê của tao phải không?" Cô ta trợn mắt, tức giận quát.

Tôi đau đến mức không nói nên lời, chỉ có thể chỉ vào vết thương đang chảy máu của mình. "Là... là nó cắn tôi trước..."

"Nó cắn mày?" Nhâm Thơ Thơ cười khẩy. "Cà Phê của tao ngoan như vậy, sao có thể tự nhiên cắn người? Chắc chắn là mày đã chọc tức nó!"

Tôi không còn sức để tranh cãi. Tôi chỉ muốn đứng dậy và rời khỏi nơi này.

Nhưng Nhâm Thơ Thơ không có ý định buông tha cho tôi. Thấy tôi định đứng dậy, ánh mắt cô ta lóe lên một tia độc ác. Cô ta giơ tay lên, định tát tôi.

Tôi theo phản xạ đưa tay lên đỡ.

Đúng lúc này, một bóng người cao lớn đột nhiên xuất hiện, kéo Nhâm Thơ Thơ vào lòng.

Là Vòng Minh Cảnh.

Anh ta lạnh lùng nhìn tôi, người đang chật vật trên sàn nhà, máu chảy đầm đìa. Ánh mắt anh ta không có một tia thương xót, chỉ có sự chán ghét và phẫn nộ.

"Lỗ Diệu Hương, cô lại muốn giở trò gì nữa?"

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn, thân phận cô Lục bị phát hiện
9.1
Sau ba năm hôn nhân bí mật nhưng chưa từng gặp mặt chồng, Lục Vãn quyết định ký đơn ly hôn khi biết anh dành sự quan tâm đặc biệt cho tình cũ. Rời khỏi cuộc hôn nhân vô vọng, cô khiến tất cả ngỡ ngàng khi lộ diện là một thiên tài đa năng: từ bác sĩ, hacker, điệp viên đến nhà thiết kế và tay đua lừng danh. Chứng kiến sự tỏa sáng của vợ cũ, người chồng từng lạnh nhạt bắt đầu hành trình truy đuổi đầy hối lỗi. Anh không chỉ tìm cách bóc tách từng lớp thân phận bí ẩn của cô mà còn sẵn sàng dâng hiến toàn bộ tài sản cùng mạng sống để cầu xin một cơ hội hàn gắn.
Bìa tiểu thuyết Trạng Nguyên Bội Tín, Đẩy Em Vào Tay Ăn Mày
9.2
Từng là thủ khoa trung học nhưng Lâm Sơ Tịch lại nhẫn tâm phản bội tôi để đi theo hầu hạ Trưởng công chúa. Vì đố kỵ với tình cảm xưa cũ, bà ta đã ép tôi chịu nhục trước đám đông, đẩy tôi vào đường cùng đến mức muốn tự sát. Giữa lúc tuyệt vọng, một người ăn mày đã xuất hiện cứu rỗi và dang tay đón nhận tôi. Chứng kiến cảnh đó, Trưởng công chúa buông lời mỉa mai về sự môn đăng hộ đối giữa những kẻ bần hàn. Tôi cứ ngỡ lời hứa bảo vệ của người đàn ông ấy chỉ là sự an ủi nhất thời. Thế nhưng, sự thật chấn động dần hé lộ khi anh khoác lên mình bộ giáp bạc oai phong, thống lĩnh mười lăm vạn đại quân tiến về kinh thành để đòi lại công lý cho tôi.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, người chồng tay đua hối hận phát điên
9.2
Vào kỷ niệm bảy năm ngày cưới, Lục Dữ và tôi xảy ra tranh cãi nảy lửa vì bất đồng chuyện con cái. Cùng lúc đó, tôi bàng hoàng phát hiện ảnh chụp tình tứ của anh bên người bạn thanh mai tại sân đua. Suốt nhiều năm qua, anh luôn dùng lý do an toàn để ngăn cản tôi đến xem mình thi đấu, nhưng thực tế đồng đội của anh đều coi cô gái kia mới là người đồng hành đích thực. Nhận ra bản thân chỉ là kẻ ngoài cuộc trong thế giới của chồng, tôi lặng lẽ tháo nhẫn và đề nghị ly hôn. Rời bỏ cuộc hôn nhân lừa dối, tôi quyết định đeo lại đôi găng tay đua xe đã phủ bụi bấy lâu. Hóa ra, tốc độ chưa bao giờ là thứ khiến tôi sợ hãi.
Bìa tiểu thuyết Người bạn đời không mong muốn của anh là một Sói Trắng bí mật
9.4
Hạ An ẩn mình suốt mười năm dưới lốt Omega yếu ớt để bảo vệ con gái Mỹ Anh, che giấu thân phận Bạch Lang hùng mạnh. Bi kịch ập đến khi Mỹ Anh bị Lệ Chi, con riêng của chồng cô – Alpha Vĩnh Khang, tra tấn dã man ngay tại trường. Thay vì bảo vệ, Vĩnh Khang lại tàn nhẫn chối bỏ Hạ An, trao tấm thẻ bạn đời cho tình nhân Kiều My và ra lệnh trừng phạt cô bằng bạc. Sự phản bội tột cùng này đã đánh thức sức mạnh cổ xưa. Khi Vệ binh Hội đồng Tối cao xuất hiện và cúi đầu trước Luna Hạ An, thân phận thật sự của cô chính thức lộ diện, sẵn sàng đòi lại công lý cho con gái mình.
Bìa tiểu thuyết Cả nhà giành quân công ta quay lưng gả cho vương gia
8.9
Tận hiến năm năm nơi biên thùy, quân công của nàng lại bị muội muội cướp đoạt, còn vị hôn phu phản bội khiến nàng chết thảm giữa đêm tuyết. Trùng sinh trở về, nàng từ bỏ danh lợi lẫn kẻ bạc tình, quyết định chọn gả cho Dự Vương Tiêu Chấp – vị vương gia tàn tật có tính cách tàn độc khiến ai cũng khiếp sợ. Mặc kệ sự mỉa mai của thế gian, nàng chữa lành đôi chân cho hắn, cùng vị nam nhân này lật đổ mọi âm mưu thâm độc của gia đình. Khi Dự Vương khôi phục uy quyền, cũng là lúc nàng cầm tướng ấn khiến vạn quân quy phục. Những kẻ từng sỉ nhục nàng giờ đây chỉ có thể ngước nhìn cặp đôi quyền lực nhất triều đình.
Bìa tiểu thuyết Hầu phủ vong ơn bội nghĩa? Nhiếp Chính Vương chống lưng, không tha thứ
9.8
Vì đại cục của Hầu phủ, Thẩm Thu Từ chấp nhận nương tựa Nhiếp Chính Vương nhưng cuối cùng lại chết trong uất hận bởi sự phản bội của phu quân và mẹ chồng. Sống lại một đời, nàng thề sẽ khiến những kẻ vong ơn phải trả giá đắt. Không còn là nữ tử yếu đuối, Thu Từ gây dựng sự nghiệp, khoác lên mình chiến bào, trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù nơi biên ải. Giữa lúc danh tiếng lẫy lừng, nàng phát hiện ra Hoắc Vân Tranh - kẻ thù kiếp trước - luôn âm thầm bảo vệ và dành cho nàng tình yêu sâu đậm.