
Sự phản bội của tình yêu: Một cuộc hôn nhân giả tạo
Chương 2
Lỗ Diệu Hương POV:
Giọng nói của Vòng Minh Cảnh lạnh như băng, đâm thẳng vào trái tim vốn đã đầy sẹo của tôi.
Tôi nhìn vết thương đang không ngừng rỉ máu trên chân mình, rồi lại nhìn anh ta, người đang ôm chặt Nhâm Thơ Thơ trong lòng như thể cô ta là báu vật dễ vỡ nhất thế gian. Một cảm giác đau đớn đến nghẹt thở dâng lên trong lồng ngực.
"Là cô ta..." Tôi cố gắng nén cơn run rẩy, giọng nói lạc đi. "Là cô ta định đánh tôi trước."
"Anh Cảnh, anh xem đi!" Nhâm Thơ Thơ lập tức giãy nảy trong lòng anh ta, nước mắt lưng tròng. "Cô ta vô cớ đánh Cà Phê, em chỉ muốn nói lý với cô ta thôi, vậy mà cô ta còn định đánh cả em nữa!"
Vòng Minh Cảnh nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi càng thêm lạnh lẽo. "Cô dám động đến Cà Phê? Cô có biết nó quan trọng với Thơ Thơ như thế nào không?"
Tôi bật cười, một nụ cười đầy cay đắng và tuyệt vọng. Nước mắt không thể kiểm soát mà trào ra. "Anh chỉ thấy cô ta, chỉ thấy con chó của cô ta. Vậy anh có thấy chân tôi đang chảy máu không? Là nó đã cắn tôi!"
Vì quá kích động và mất máu, cơ thể tôi lảo đảo, tôi phải bám vào lan can cầu thang mới không ngã quỵ xuống.
Ánh mắt Vòng Minh Cảnh lướt qua vết thương trên chân tôi, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi dường như thấy một tia dao động trong mắt anh ta. Nhưng nó biến mất quá nhanh, nhanh đến mức tôi nghĩ mình đã nhìn lầm.
"Để tôi gọi bác sĩ đến băng bó cho cô." Giọng anh ta có chút dịu đi, nhưng vẫn đầy vẻ xa cách.
Nhưng chút dịu dàng hiếm hoi đó đã bị Nhâm Thơ Thơ dập tắt ngay lập tức. Cô ta lại dụi đầu vào ngực Minh Cảnh, khóc nức nở. "Anh Cảnh, Cà Phê bị cô ta dọa sợ rồi. Nó là kỷ vật duy nhất mà cha để lại cho em... Nếu nó có mệnh hệ gì, em cũng không muốn sống nữa..."
"Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa." Vòng Minh Cảnh lập tức luống cuống, anh ta vỗ nhẹ lên lưng cô ta, giọng đầy cưng chiều. "Nói cho anh biết, em muốn xử lý chuyện này thế nào?"
Nhâm Thơ Thơ ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn về phía tôi, khóe miệng cong lên một nụ cười đắc thắng. "Bắt cô ta xin lỗi Cà Phê."
Vòng Minh Cảnh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm không rõ cảm xúc. "Diệu Hương, xin lỗi Cà Phê đi, chuyện này coi như xong."
Tôi không thể tin vào tai mình. Anh ta muốn tôi, người bị hại, phải xin lỗi một con chó?
Một tiếng cười chua chát bật ra khỏi miệng tôi. Trong mắt anh ta, tôi còn không bằng một con vật cưng.
Tôi lắc đầu, khuôn mặt trắng bệch vì mất máu. Giọng nói của tôi run rẩy nhưng kiên quyết. "Tôi không sai. Tôi không xin lỗi."
"Hức... hức..." Nhâm Thơ Thơ lại bắt đầu khóc lóc, cả người co giật trong lòng Minh Cảnh.
Vòng Minh Cảnh cau mày, vẻ mặt mất hết kiên nhẫn. "Lỗ Diệu Hương, cô dám cãi lệnh tôi?"
Tôi nhìn anh ta, đôi mắt đã khô cạn nước mắt. Tôi đã từng ngoan ngoãn nghe lời, từng hy vọng sự phục tùng của mình sẽ đổi lại một chút chân tình. Nhưng kết quả thì sao? Tôi nhận lại được gì ngoài sự sỉ nhục và tổn thương?
"Nếu tôi vẫn còn là Vòng thiếu phu nhân," tôi gằn từng chữ, "thì tôi có quyền không xin lỗi một con vật đã làm tôi bị thương."
Vòng Minh Cảnh im lặng một lúc, rồi anh ta nhếch mép, một nụ cười tàn nhẫn hiện lên trên môi. "Thiếu phu nhân? Đừng lấy cái danh đó ra để dọa tôi. Cô nên biết, tôi có thể cho cô, thì cũng có thể lấy lại."
Anh ta lại ra lệnh, giọng nói không cho phép kháng cự. "Xin lỗi, hoặc là đừng trách tôi không nể tình."
Tôi nhìn anh ta, cảm thấy thật nực cười. Nể tình? Anh ta đã bao giờ nể tình tôi chưa? Chỉ vì một con chó, anh ta có thể ép tôi đến bước đường này.
Tôi chậm rãi đứng dậy, cắn chặt răng chịu đựng cơn đau từ vết thương, lảo đảo bước đến trước mặt anh ta.
"Tôi không sai. Tôi sẽ không xin lỗi." Tôi lặp lại, giọng nói kiên định.
Vòng Minh Cảnh sững người một lúc, rồi ánh mắt anh ta trở nên giận dữ. "Người đâu! Lôi cô ta ra sân quỳ, khi nào chịu xin lỗi thì thôi!"
Nhâm Thơ Thơ ngừng khóc, cô ta liếc nhìn tôi bằng ánh mắt đắc thắng và hả hê.
Khi hai vệ sĩ to lớn bước đến định lôi tôi đi, tôi đột nhiên gọi anh ta.
"Vòng Minh Cảnh."
Anh ta quay lại, vẻ mặt vẫn lạnh lùng. "Sao? Chịu xin lỗi rồi à?"
Tôi cắn chặt môi, cổ họng như bị một khối đá chặn lại. Tôi đã định nói cho anh ta biết rằng tôi sắp rời đi, rằng chúng tôi sắp kết thúc. Nhưng cuối cùng, tất cả những gì tôi có thể thốt ra chỉ là một câu nói đầy cay đắng.
"Anh... thật tàn nhẫn."
Vòng Minh Cảnh day day thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu. "Đừng lãng phí thời gian của tôi nữa. Làm theo lệnh đi."
Nói xong, anh ta quay người, ôm Nhâm Thơ Thơ đi lên lầu, không một lần ngoảnh lại.
Tôi đứng đó, nhìn theo bóng lưng tuyệt tình của anh ta, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu.
Không sao, tôi tự nhủ. Sắp được tự do rồi. Chỉ cần chịu đựng thêm một chút nữa thôi.
Có thể bạn cũng thích





