Bìa tiểu thuyết Cả nhà giành quân công ta quay lưng gả cho vương gia

Cả nhà giành quân công ta quay lưng gả cho vương gia

8.9 / 10.0
Tận hiến năm năm nơi biên thùy, quân công của nàng lại bị muội muội cướp đoạt, còn vị hôn phu phản bội khiến nàng chết thảm giữa đêm tuyết. Trùng sinh trở về, nàng từ bỏ danh lợi lẫn kẻ bạc tình, quyết định chọn gả cho Dự Vương Tiêu Chấp – vị vương gia tàn tật có tính cách tàn độc khiến ai cũng khiếp sợ. Mặc kệ sự mỉa mai của thế gian, nàng chữa lành đôi chân cho hắn, cùng vị nam nhân này lật đổ mọi âm mưu thâm độc của gia đình. Khi Dự Vương khôi phục uy quyền, cũng là lúc nàng cầm tướng ấn khiến vạn quân quy phục. Những kẻ từng sỉ nhục nàng giờ đây chỉ có thể ngước nhìn cặp đôi quyền lực nhất triều đình.

Cả nhà giành quân công ta quay lưng gả cho vương gia Chương 1

"Doanh Nhi, muội muội con từ nhỏ đã yếu ớt, bao năm qua cũng may nhờ có nó tận tâm thị phụng bên cạnh bọn ta. Lần này con lập được quân công và nhận được ban thưởng, chi bằng hãy… nhường cho nó đi."

Âm thanh quen thuộc vang lên bên tai, đôi mắt Tô Doanh lập tức mở bừng lên.

Trước mắt nàng là đại sảnh quen thuộc của Tô gia, phụ thân Tô Đông Thành cùng với mẫu thân Hứa thị đang ngồi nghiêm chỉnh ở vị trí chủ tọa.

Muội muội Tô Linh Nhi, mặc trang phục cung đình màu hồng mới tinh, trang điểm tươi tắn khả ái, đang nép sát vào người Hứa thị, đưa ánh mắt đầy mong chờ về phía nàng.

Một tiếng sét như đang vang rền trong đầu, chấn động tới mức khiến thần hồn của nàng run rẩy không ngừng.

Nàng… đã được tái sinh rồi!

Quay trở về điểm xuất phát của mọi số phận bi thảm trong kiếp trước, giây phút mà phụ mẫu không chút liêm sỉ yêu cầu nàng đem quân công mà nàng dùng tính mạng để đổi lấy nhường lại cho Tô Linh Nhi!

Nỗi căm hận dữ dội, đau đớn như dòng nham thạch đang phun trào từ dưới lòng đất, chỉ trong chớp mắt đã nuốt chửng tứ chi và xương cốt của nàng!

Móng tay của Tô Doanh bấu chặt vào lòng bàn tay, cơn đau nhói đã miễn cưỡng kéo nàng ra khỏi nỗi kinh hãi và phẫn nộ.

Trong kiếp trước, chiến sự ở biên giới phía bắc bùng lên, gót sắt của Man tộc hung hãn tràn qua biên giới.

Triều đình ban xuống chiếu lệnh: Hễ là môn đệ từ ngũ phẩm trở lên, cần phải hiến dâng trăm lượng vàng hoặc cử tử đệ tòng quân. Nếu trong nhà không có nam đinh đủ tuổi, cũng có thể cử một nữ tử thay gia tộc xuất chinh, quân công lập được đều được ghi dưới tên của gia tộc.

Tô gia tử tự ít ỏi, phụ thân không có nam đinh thừa kế môn đình, muội muội Linh Nhi lại có thể trạng yếu ớt từ nhỏ, nên nàng đã chủ động gánh vác trọng trách, khoác áo giáp cầm vũ khí, lao ra chiến trường.

Ròng rã suốt năm năm, nàng chiến đấu anh dũng đẫm máu, đã nhiều lần quẩn quanh trước Quỷ Môn Quan, thứ chống đỡ cho nàng vượt qua tuyệt cảnh hết lần này tới lần khác, chính là nỗi nhung nhớ dành cho người thân.

Có lẽ phụ mẫu sẽ cảm thấy tự hào về nàng chứ nhỉ? Và cả vị hôn phu đã định hôn ước với nàng từ nhỏ, người thiếu niên lang đã từng hứa hẹn sẽ bảo vệ nàng suốt cuộc đời, nhất định cũng đang chờ mong nàng khải hoàn trở về nhỉ?

Nhưng khi nàng công thành trở về, những tình cảm ấm áp mà nàng đã từng mơ tưởng biết bao nhiêu lần lại không có cái nào trở thành sự thật. Thứ đang chờ đợi nàng chỉ có yêu cầu vô lý khiến người ta thất vọng đau khổ.

Sao nàng có thể nguyện ý chứ? Từng dòng chiến công đều là do nàng lấy máu và nước mắt để viết nên, dựa vào đâu mà chỉ cần vài câu nói qua loa là phải nhường lại cho người khác?

Thế nhưng phụ mẫu lại dùng huyết mạch tình thân để bức ép, lạnh lùng nói rằng quân sách năm xưa vốn đăng ký tên của Tô Linh Nhi.

Quân công này, lẽ ra nên thuộc về Tô Linh Nhi.

Nếu nàng cố chấp không đồng ý, bèn là phạm vào đại tội khi quân, sẽ kéo theo toàn bộ Tô phủ bồi táng theo cùng!

Trong lòng nàng tràn đầy bi ai và phẫn nộ nhưng lại không có nơi để kêu oan, chỉ bởi năm năm trong quân doanh, để che giấu dung mạo, từ đầu tới cuối nàng luôn đeo mặt nạ, bây giờ ngay cả việc chứng minh thân phận của mình mà nàng cũng không thể làm được.

Điều khiến trái tim nàng đau như dao cắt chính là, Tần Tranh, vị hôn phu mà nàng ngày đêm nhung nhớ, không những không đứng ra chủ trì công đạo cho nàng, mà ngược lại còn dùng lời ngon tiếng ngọt, một mực khuyên nàng "nghĩ cho đại cục", đem công lao nhường lại cho Tô Linh Nhi.

Đợi tới cuối cùng khi nàng gật đầu đồng ý yêu cầu hoang đường này, Tô Linh Nhi vừa quay lưng bèn lập tức dựa vào quân công mạo nhận này, cầu chỉ từ Thánh thượng, xin được ban hôn với Tần Tranh!

Tới khi đó nàng mới bàng hoàng nhận ra, hai người này từ lâu đã lén lút âm thầm tư thông sau lưng nàng!

Tới cuối cùng, Tô Linh Nhi được phong làm huyện chủ một cách long trọng và đầy vinh quang, gả vào Hầu phủ trở thành Thế tử phi, hưởng trọn vinh hoa phú quý.

Còn nàng bởi vì vết thương cũ nơi chiến trường không được chữa trị kịp thời, nên bệnh nặng triền miên, phải nằm liệt giường, hơi thở chỉ còn thoi thóp.

Nhưng mặc dù nàng đã sa sút đến như thế, thì Tô Linh Nhi vẫn không chịu buông tha cho nàng.

Cái đêm tuyết rơi dày đặc ấy đã trở thành cơn ác mộng không thể xóa nhòa suốt cả cuộc đời nàng.

Tô Linh Nhi mang theo nụ cười độc ác, chỉ huy bọn nô bộc lôi một người đang hấp hôi như nàng ra khỏi chiếc giường rách nát cũ kỹ.

"Hảo tỷ tỷ, chỉ cần ngươi biến mất khỏi thế gian này, thì sẽ không còn ai biết được bí mật ta mạo nhận quân công nữa…"

"Người đâu! Mau chặt hết tay chân của ả cho ta, sau đó đem ném ra cánh đồng tuyết hoang dã ngoài kia, ném càng xa càng tốt!"

Thân thể tàn phế của nàng bị ném vào biển tuyết trắng xóa, bông tuyết như lông ngỗng lạnh lùng phủ kín mặt mũi của nàng.

Ý thức của nàng mờ dần trong cơn giá lạnh và đau đớn, dòng máu tươi nóng hổi vẫn không ngừng tuôn ra, nhuộm đỏ cả lớp tuyết trắng bên dưới…

"Doanh Nhi, nếu nàng đã là thê tử chưa quá môn của Tần Tranh ta, thì nên nghĩ cho gia tộc nhiều hơn. Linh Nhi cơ thể mỏng manh, lại không có chỗ dựa, ngày sau việc nghị thân e rằng sẽ rất khó khăn. Quân công mà lần này nàng giành được, chi bằng hãy nhường cho nàng ấy, xem như giành lấy tiền đồ cho nàng ấy, cũng là trọn nghĩa làm tỷ tỷ của nàng."

Một giọng nói trong trẻo, ấm áp kéo nàng từ biển ký ức đẫm máu đó quay trở về thực tại.

Là Tần Tranh!

Nàng hít sâu một hơi, sau đó cụp mắt xuống, đè nén nỗi căm hận khắc cốt ghi tâm vào tận sâu trong đáy mắt, sau đó từ từ lên tiếng, thốt ra ba chữ: "Được, ta nhường."

"Được! Được! Đây mới là hảo nữ nhi biết nghĩ cho đại cục của Tô gia ta!" Phụ mẫu phút chốc cười rạng rỡ, trong ánh mắt tràn đầy vẻ hài lòng.

Trong mắt Tô Linh Nhi bộc phát ra nỗi vui mừng khôn xiết, lập tức tỏ ra thân mật chạy tới khoác lấy tay nàng, giọng ngọt như mật: "Đa tạ tỷ tỷ! Tỷ tỷ đối xử với Linh Nhi tốt nhất, ân tình này, Linh Nhi suốt đời không quên!"

Tần Tranh cũng nở nụ cười hài lòng, chỉ là ánh mắt dịu dàng đó từ đầu tới cuối đều chỉ dừng lại trên người Tô Linh Nhi, chưa từng liếc nhìn nàng lấy một lần.

Trong mắt Tô Doanh thoáng qua ánh nhìn khinh miệt cực kỳ lạnh lùng.

Chẳng phải là Tô Linh Nhi tìm đủ trăm phương ngàn kế để giành lấy quân công này hay sao? Nàng cho!

Chẳng phải nàng ta tham lam hư vinh, muốn tước đoạt mối nhân duyên với Hầu phủ hay sao? Nàng cũng cho toại nguyện!

Trong kiếp này, nàng cũng muốn xem thử, phú quý và tôn vinh lớn tày trời này, Tô Linh Nhi có mệnh số để hưởng thụ hay không!

Giặc Bắc Man chưa từng từ bỏ dã tâm, chiến sự biên ải bùng cháy trở lại chỉ là chuyện sớm muộn. Nhưng lần này, nàng tuyệt đối sẽ không hiếu thuận một cách ngu xuẩn như trong kiếp trước, chỉ cần bị vài lời khóc lóc cầu xin của phụ mẫu là mềm lòng, tiếp tục thay "hảo muội muội" này dấn thân vào chiến trường, một nơi mà xương trắng chất cao như núi!

Đọc tiếp

Mục lục của Cả nhà giành quân công ta quay lưng gả cho vương gia

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Kế hoạch ly hôn 100 điểm
9.7
Trong cuộc hôn nhân với Khu Trúc Lâm, tôi tự đặt ra quy tắc trừ điểm từ con số 100 để quyết định ngày ly hôn. Bi kịch xảy ra khi tôi gặp tai nạn trong lúc mang thai và cần máu hiếm để duy trì sự sống. Tuy nhiên, Trúc Lâm đã lạnh lùng từ chối yêu cầu từ bệnh viện vì muốn dành riêng túi máu đó cho Thẩm Chi Mai - người tình đầu của anh. Sự ích kỷ của anh đã khiến tôi mất đi đứa con chưa chào đời. Mọi hy sinh và tình cảm suốt ba năm qua hoàn toàn sụp đổ trước sự hiện diện của người phụ nữ kia. Tôi lật trang sổ tay, trừ sạch 100 điểm cuối cùng vì cái chết của con mình rồi bình thản ký đơn ly hôn.
Bìa tiểu thuyết Sau khi tôi qua đời, anh ta sụp đổ
9.5
Mười năm thầm yêu, ông trùm xã hội đen đã cưới được cô tiểu thư nhà giàu khi gia đình cô lâm vào cảnh phá sản. Tưởng chừng hôn nhân là bến đỗ hạnh phúc suốt 5 năm qua, nhưng sự thật tàn khốc dần lộ diện khi cô mang thai. Người chồng từng hết mực cưng chiều bỗng ép cô phá thai để bảo vệ nhân tình. Đau đớn hơn, cô phát hiện chính anh ta là kẻ chủ mưu khiến cha mẹ cô qua đời và gia tộc sụp đổ. Tuyệt vọng, cô bắt tay với kẻ thù của chồng để giả chết và trốn ra nước ngoài. Nhìn thấy cái chết giả của vợ, anh ta hối hận trong nước mắt, nhưng mọi thứ đã quá muộn màng. Một kế hoạch trả thù tàn khốc đang chờ đợi kẻ đã gây ra muôn vàn đau khổ cho cô.
Bìa tiểu thuyết Sau khi từ chức, cô mang thai cặp song sinh của sếp
9.0
Chấp nhận làm thư ký kiêm tình nhân bí mật suốt ba năm vì gánh nặng gia đình, cô luôn giữ thái độ chừng mực và hiểu chuyện. Tuy nhiên, khi thông tin anh sắp đính hôn với tình cũ nổ ra, cô quyết định chấm dứt mối quan hệ sai trái này. Không chỉ từ chức, cô còn mang theo cái thai đôi để bỏ trốn biệt tích. Năm năm sau, cô trở lại đầy kiêu hãnh với tư cách CEO một tập đoàn tỷ đô và tuyên bố sẽ thâu tóm công ty của sếp cũ. Giữa lúc dư luận xôn xao, anh lại dồn cô vào góc tường, khẩn khoản cầu xin cô đừng rời đi lần nữa và nguyện dâng hiến tất cả tài sản làm của hồi môn để chuộc lỗi.
Bìa tiểu thuyết Ngày ly hôn, cô nắm chặt dao mổ trong tay và xé toạc tất cả!
9.2
Hứa Tri Du che giấu thân phận thiên tài quân y để làm vợ Thẩm Hồng Nghiệp, nhưng chỉ nhận lại sự coi thường và phản bội vì bị cho là bà nội trợ kém cỏi. Sau khi ly hôn để chấm dứt chuỗi ngày bị sỉ nhục, thân thế thực sự của cô mới dần lộ diện: con gái của giáo phụ khét tiếng và mẹ là huyền thoại y học. Trong khi chồng cũ hối hận muộn màng, Tri Du lại rơi vào tầm ngắm của Lệ Thừa Kiêu, một ông trùm giới hắc đạo với tình yêu chiếm hữu điên cuồng. Anh sẵn sàng tiêu diệt kẻ ngáng đường để giữ cô bên mình, nguyện quỳ dưới chân váy người đẹp chỉ cầu một tình yêu chân thành.
Bìa tiểu thuyết Yêu đến chết đi sống lại
8.0
Bảy năm sau ngày chia ly, cô quay trở lại với diện mạo hoàn toàn khác biệt cùng danh tính mới. Người chồng cũ không hề nhận ra cô, nhưng anh đang lâm trọng bệnh và cần máu của cô để giữ lấy mạng sống. Thay vì nhận tiền, cô yêu cầu anh đóng vai cha của con gái mình trong một tháng. Anh đồng ý, nhưng rồi liên tục thất hứa vì người cũ, khiến con trẻ bị tổn thương trước những lời chế giễu. Khi bị chất vấn, anh lạnh lùng ném ra tấm séc và sỉ nhục cô đang cố tình lôi kéo sự chú ý, mà không hề hay biết đứa bé chính là giọt máu của mình. Sau khi ca phẫu thuật hoàn tất, cô quyết định sẽ mang con đi thật xa, biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời anh.
Bìa tiểu thuyết Lầm phòng cưới với chị, Lục tổng dỗ cầu thai
8.5
Để thoát khỏi âm mưu của bố dượng, Thời Nhược Cấm cùng chị gái chấp nhận gả vào Lục gia để xung hỉ. Sự nhầm lẫn trong đêm tân hôn khiến cô trở thành vợ của Lục Huân Lễ - người đàn ông lạnh lùng vốn là vị hôn phu của chị mình. Trước yêu cầu phải mang thai trong ba tháng, Nhược Cấm luôn cẩn trọng vì sợ bị xua đuổi, để rồi dần rung động trước anh. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra sự che chở của Huân Lễ chỉ là giả dối khi anh luôn bí mật dùng biện pháp tránh thai. Tổn thương sâu sắc, Nhược Cấm quyết định rời đi, khiến người đàn ông vốn điềm tĩnh phải quỳ xuống cầu xin sự tha thứ. Giữa lúc đó, sự bảo vệ từ chị gái và lời đề nghị oái oăm của cậu em chồng đào hoa càng khiến mối quan hệ thêm phần kịch tính.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ