Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi

Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi

Mười năm thanh xuân, Mạc Quang Trí đã đưa tôi từ vũng bùn lên làm công chúa, nhưng cũng chính tay anh đẩy tôi vào vực thẳm. Vì người phụ nữ khác, anh nhẫn tâm bắt tôi quỳ dưới mưa dù tôi đang mang thai, khiến tôi mất đi đứa con. Trong khi anh lo lắng cho tình nhân, thì lại lạnh lùng rút ống thở của em trai tôi đang sống thực vật. Chỉ trong chớp mắt, tình yêu, đứa trẻ và người thân duy nhất của tôi đều tan biến dưới sự tàn độc của anh. Ôm hận thù sâu sắc, tôi giả vờ phục tùng để tìm cơ hội trốn chạy. Vào đêm anh ngủ say, tôi mang theo tro cốt của em trai, lặng lẽ biến mất khỏi cuộc đời kẻ đã hủy hoại mình mãi mãi.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Phù Khanh Ly POV:

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi khiến tôi tỉnh giấc. Trần nhà trắng toát, lạnh lẽo. Tôi đang ở trong bệnh viện.

Bụng dưới vẫn còn đau âm ỉ, nhưng nỗi đau lớn hơn là sự trống rỗng đến chết lặng. Tôi đưa tay lên bụng, nơi từng có một sinh linh bé nhỏ đang tồn tại.

Đứa con của tôi... đã không còn nữa.

Nước mắt cứ thế tuôn rơi, thấm ướt cả gối. Tôi đã mất con. Mất đi đứa con mà tôi thậm chí còn chưa kịp cảm nhận sự tồn tại của nó một cách rõ ràng.

Cánh cửa phòng bệnh bật mở. Mạc Quang Trí bước vào, theo sau là Hoàng Khả Khanh đang ngồi trên xe lăn, chân bó bột trắng toát. Trông cô ta thật yếu đuối và đáng thương, như một bông hoa mỏng manh trong gió.

"Tỉnh rồi à?" Mạc Quang Trí liếc nhìn tôi, giọng nói không một chút cảm xúc. "Tỉnh rồi thì chuẩn bị xin lỗi Khả Khanh đi."

Tôi sững sờ nhìn anh ta. Xin lỗi? Tôi mất con, anh ta không một lời hỏi thăm, lại bắt tôi phải xin lỗi người phụ nữ đã hại tôi ra nông nỗi này?

"Tại sao... em phải xin lỗi?" Giọng tôi khàn đặc.

"Vì em mà Khả Khanh bị ngã cầu thang, suýt nữa thì gãy chân." Anh ta chỉ vào cái chân bó bột của cô ta, ánh mắt nhìn tôi đầy trách móc. "Em còn không biết hối cải sao?"

Hoàng Khả Khanh cúi đầu, bờ vai lại khẽ run lên. "Anh Trí, đừng trách chị ấy. Chắc chị ấy không cố ý đâu... Chỉ là... bác sĩ nói chân em sau này có thể sẽ đi lại khó khăn..."

Cô ta nói, giọng nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại ánh lên vẻ khiêu khích.

Tôi bật cười, một nụ cười chua chát và điên dại. "Hoàng Khả Khanh, cô diễn kịch giỏi thật đấy. Rõ ràng là cô tự ngã, sao lại đổ cho tôi?"

"Phù Khanh Ly!" Mạc Quang Trí gầm lên, ánh mắt anh ta đỏ ngầu vì tức giận. "Đến nước này em vẫn còn ngoan cố? Em có biết vì em mà Khả Khanh đã phải chịu bao nhiêu đau đớn không? Mau xin lỗi cô ấy!"

"Em không sai!" Tôi hét lên, nước mắt giàn giụa. "Người sai là các người! Mạc Quang Trí, anh có còn là con người không? Tôi vừa mới mất con! Con của chúng ta! Anh không quan tâm sao?"

"Con?" Anh ta nhếch mép cười lạnh. "Một cái thai còn chưa thành hình mà thôi. Tôi và Khả Khanh sau này sẽ có nhiều đứa con khác. Em không cần phải dùng nó để gây sự chú ý."

Trái tim tôi chết lặng. Hoàn toàn chết lặng.

Anh ta coi đứa con của chúng tôi là gì? Là một công cụ để tôi gây sự chú ý?

"Mạc Quang Trí, anh là đồ cầm thú!" Tôi nghiến răng, căm hận nhìn anh ta.

"Xem ra em vẫn chưa tỉnh ngộ." Anh ta rút ra một tờ giấy từ trong túi áo khoác, ném lên giường bệnh của tôi. "Ký vào đi."

Đó là một tờ đơn xin lỗi. Nội dung là tôi, Phù Khanh Ly, thừa nhận hành vi ghen tuông độc ác, cố ý đẩy ngã Hoàng Khả Khanh, và xin cô ta tha thứ.

"Nếu em không ký," anh ta ghé sát vào tai tôi, giọng nói tàn nhẫn như ma quỷ, "tôi sẽ rút máy thở của em trai em ngay lập tức."

Cơ thể tôi run lên bần bật. Điệp Mai... không, tôi không thể để anh ta làm hại thằng bé.

Tôi cầm lấy cây bút, bàn tay run rẩy đến mức không thể kiểm soát. Từng nét chữ như những nhát dao cứa vào lòng bàn tay tôi.

Phù Khanh Ly.

Tôi ký tên mình lên tờ giấy nhục nhã đó.

Hoàng Khả Khanh mỉm cười hài lòng. Cô ta nũng nịu nói với Mạc Quang Trí: "Anh Trí, em mệt rồi. Em muốn về nghỉ ngơi."

"Được, anh đưa em về." Mạc Quang Trí dịu dàng đáp, rồi quay sang tôi, giọng nói lại trở về vẻ lạnh lùng vốn có. "Phù Khanh Ly, chúng ta kết thúc đi."

Tôi ngẩng phắt lên, nhìn anh ta sững sờ. Kết thúc?

"Tôi đã chán trò chơi này rồi." Anh ta nói, ánh mắt không một gợn sóng. "Em không còn thú vị nữa. Căn biệt thự ở ngoại ô và một khoản tiền sẽ là chi phí bồi thường cho mười năm thanh xuân của em. Từ nay về sau, đừng xuất hiện trước mặt tôi và Khả Khanh nữa."

Anh ta nói xong, liền đẩy xe lăn cho Hoàng Khả Khanh rời đi, không một lần ngoảnh lại.

Căn phòng lại chìm vào im lặng. Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng chặt, trong đầu trống rỗng.

Kết thúc rồi.

Mười năm yêu đương, mười năm hy sinh, cuối cùng đổi lại được một câu "chán rồi" và một khoản tiền bồi thường.

Thật nực cười.

Cơn đau từ bụng dưới lại ập đến, nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa. Trái tim đã chết rồi, thể xác đau đớn một chút thì có là gì?

Tôi từ từ ngồi dậy, rút kim truyền dịch ra khỏi tay. Máu rỉ ra, nhưng tôi không quan tâm.

Tôi phải đi. Đi khỏi nơi địa ngục này.

Tôi phải đến gặp Điệp Mai. Thằng bé là người thân duy nhất còn lại của tôi trên cõi đời này.

Nhưng trước khi đi, tôi cần phải làm một việc.

Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo đến chính mình cũng phải sợ hãi.

Mạc Quang Trí, Hoàng Khả Khanh, các người nợ tôi một mạng người. Món nợ này, tôi nhất định sẽ đòi lại, cả vốn lẫn lời.

Tôi nhìn xuống bàn tay mình, nơi cây bút vừa ký tên.

"Được," tôi thì thầm với chính mình, giọng nói kiên định đến lạ thường. "Chúng ta chia tay."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Cưới 3 năm chưa động phòng, tôi tái giá anh sốt sắng gì?
8.3
Mười năm thanh mai trúc mã và ba năm hôn nhân không tình dục chỉ mang lại cho Hứa Đường sự hững hờ của anh trai cùng sự phản bội từ Cố Thừa Châu. Cầm tờ giấy chẩn đoán ung thư dạ dày, cô quyết định buông bỏ tất cả để lột xác thành đại ca công nghệ. Ngay khi hết thời hạn ly hôn, cô lừa anh ký đơn để giải thoát. Lúc này, Cố Thừa Châu mới hối hận, đỏ mắt cầu xin cô nhận lấy dạ dày của mình để bù đắp. Ngay cả những người anh từng coi thường cô cũng rơi vào cảnh túng quẫn, van nài sự giúp đỡ. Thế nhưng, bên cạnh Hứa Đường đã có một người đàn ông khác xuất sắc hơn che chở. Với cô, loại tình cảm đến muộn màng từ những kẻ tệ bạc giờ đây hoàn toàn vô giá trị và không đáng để tâm.
Bìa tiểu thuyết Ông chồng đen tối: Tái hôn thì xếp hàng!
9.4
Cuộc hôn nhân giữa Mễ Bạch và vị thiếu gia tài phiệt vốn chỉ là một thỏa thuận chính trị giữa hai gia tộc. Trái với sự kỳ vọng, cô luôn giữ thái độ cam chịu và lặng lẽ đến mức khiến anh dần quên đi sự hiện diện của người vợ bên cạnh. Tuy nhiên, ngay khi bản hợp đồng ly hôn vừa được ký kết, bộ mặt thật của cô mới dần lộ diện, khiến anh nhận ra mình chỉ là một quân cờ bị lợi dụng. Đúng lúc này, người đàn ông cô từng yêu sâu đậm năm xưa đột ngột quay về, nhưng giờ đây anh ta đã trở thành anh rể của cô. Đối diện với sự quan tâm của người cũ, Mễ Bạch lạnh lùng cự tuyệt để giữ khoảng cách. Trong khi đó, chồng cũ của cô lại bắt đầu bám lấy không rời, thậm chí còn đưa ra những lời đề nghị điên rồ về tương lai của cả hai, khiến cô chỉ biết ngán ngẩm đáp trả trước sự đeo bám quỷ quyệt đó.
Bìa tiểu thuyết Phó tổng đừng ngược đãi, phu nhân đã ký giấy ly hôn
8.0
Suốt ba năm chung sống, Ôn Lương vẫn chẳng thể khiến trái tim Phó Tranh rung động. Khi người tình trong mộng của anh quay về, thứ cô nhận được lại là tờ đơn ly hôn tàn nhẫn. Dù đã cố gắng níu kéo bằng hy vọng về một đứa con chung, cô chỉ nhận lại sự cự tuyệt lạnh lùng từ người chồng đầu ấp tay gối. Tuyệt vọng và đau đớn, Ôn Lương quyết định buông bỏ, đặt bút ký tên chấm dứt mối quan hệ không lối thoát này. Thế nhưng, khi cô nằm trên giường bệnh với trái tim tan vỡ, người đàn ông sắt đá ấy lại bất ngờ quỳ xuống khẩn cầu. Phó Tranh, kẻ vốn nổi tiếng quyết đoán và lạnh lùng, giờ đây lại hạ mình van xin cô đừng rời bỏ anh.
Bìa tiểu thuyết Ông Cố, xin ông đừng ngược đãi tôi nữa. Vợ tôi mất rồi.
9.6
Năm năm trước, Nguyễn Thanh Hạ kiên quyết kết hôn với Cố Khinh Chu bất chấp sự ngăn cản. Cô say mê gương mặt cùng đôi mắt của anh đến mức chấp nhận mọi sự phản bội, kể cả khi anh công khai đưa tình nhân về nhà. Với cô, chỉ cần diện mạo đó còn nguyên vẹn, cô sẽ mãi bao dung để trả món nợ tình trong quá khứ. Tuy nhiên, một vụ tai nạn xe hơi đã khiến khuôn mặt Cố Khinh Chu chằng chịt vết sẹo vĩnh viễn. Ngay lập tức, Thanh Hạ lạnh lùng rời bỏ anh không một dấu vết. Khi Cố Khinh Chu quỳ gối cầu xin lý do, cô chỉ xót xa chạm vào vết sẹo và cay đắng nhận ra người cũ trong lòng mình vừa chết đi thêm lần nữa.
Bìa tiểu thuyết Tuân lệnh Quái vật, nhưng hãy trả thù
8.6
Mối tình tám năm bỗng chốc tan vỡ khi vị hôn phu chuốc thuốc, giam cầm tôi ngay đêm tân hôn. Anh ta trơ trẽn ép tôi thay em gái gả cho Nghiêm Nam Quân, một bạo chúa tàn độc với lời đồn khắc chết 29 đời vợ, rồi còn bắt tôi làm tình nhân bí mật. Trước sự uy hiếp của cha ruột và sự phản bội đau đớn, tôi không hề gục ngã hay van xin. Khoác lên mình bộ váy cưới đỏ thẫm, tôi chấp nhận bước chân vào hào môn đầy rẫy nguy hiểm. Thà làm vợ danh chính ngôn thuận của quái vật còn hơn sống kiếp nhục nhã bên kẻ phản bội.
Bìa tiểu thuyết Cấm kỵ sụp đổ, chim hoàng yến của Mục Dã trốn thoát
8.2
Để thực hiện ước mơ quay lại sân khấu, Cố Miên chấp nhận trở về bên cạnh Mục Dã. Ban ngày họ là anh em, nhưng khi màn đêm buông xuống, cô lại là người tình bí mật của anh. Cố Miên dần đánh mất trái tim trong mối quan hệ cấm kỵ này, cho đến khi người trong mộng của anh xuất hiện, khiến cô bàng hoàng nhận ra mình chỉ là kẻ thế thân. Sau khi dứt khoát rời bỏ, Cố Miên lột xác thành ngôi sao rực rỡ được vạn người săn đón. Chứng kiến cô tỏa sáng, Mục Dã mới hối hận khôn nguôi. Anh điên cuồng tìm cách giữ cô lại nhưng chỉ nhận được sự lạnh lùng. Kẻ từng làm chủ cuộc chơi giờ đây phải hạ mình cầu xin cô quay về.