
Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi
Chương 2
Phù Khanh Ly POV:
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi khiến tôi tỉnh giấc. Trần nhà trắng toát, lạnh lẽo. Tôi đang ở trong bệnh viện.
Bụng dưới vẫn còn đau âm ỉ, nhưng nỗi đau lớn hơn là sự trống rỗng đến chết lặng. Tôi đưa tay lên bụng, nơi từng có một sinh linh bé nhỏ đang tồn tại.
Đứa con của tôi... đã không còn nữa.
Nước mắt cứ thế tuôn rơi, thấm ướt cả gối. Tôi đã mất con. Mất đi đứa con mà tôi thậm chí còn chưa kịp cảm nhận sự tồn tại của nó một cách rõ ràng.
Cánh cửa phòng bệnh bật mở. Mạc Quang Trí bước vào, theo sau là Hoàng Khả Khanh đang ngồi trên xe lăn, chân bó bột trắng toát. Trông cô ta thật yếu đuối và đáng thương, như một bông hoa mỏng manh trong gió.
"Tỉnh rồi à?" Mạc Quang Trí liếc nhìn tôi, giọng nói không một chút cảm xúc. "Tỉnh rồi thì chuẩn bị xin lỗi Khả Khanh đi."
Tôi sững sờ nhìn anh ta. Xin lỗi? Tôi mất con, anh ta không một lời hỏi thăm, lại bắt tôi phải xin lỗi người phụ nữ đã hại tôi ra nông nỗi này?
"Tại sao... em phải xin lỗi?" Giọng tôi khàn đặc.
"Vì em mà Khả Khanh bị ngã cầu thang, suýt nữa thì gãy chân." Anh ta chỉ vào cái chân bó bột của cô ta, ánh mắt nhìn tôi đầy trách móc. "Em còn không biết hối cải sao?"
Hoàng Khả Khanh cúi đầu, bờ vai lại khẽ run lên. "Anh Trí, đừng trách chị ấy. Chắc chị ấy không cố ý đâu... Chỉ là... bác sĩ nói chân em sau này có thể sẽ đi lại khó khăn..."
Cô ta nói, giọng nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại ánh lên vẻ khiêu khích.
Tôi bật cười, một nụ cười chua chát và điên dại. "Hoàng Khả Khanh, cô diễn kịch giỏi thật đấy. Rõ ràng là cô tự ngã, sao lại đổ cho tôi?"
"Phù Khanh Ly!" Mạc Quang Trí gầm lên, ánh mắt anh ta đỏ ngầu vì tức giận. "Đến nước này em vẫn còn ngoan cố? Em có biết vì em mà Khả Khanh đã phải chịu bao nhiêu đau đớn không? Mau xin lỗi cô ấy!"
"Em không sai!" Tôi hét lên, nước mắt giàn giụa. "Người sai là các người! Mạc Quang Trí, anh có còn là con người không? Tôi vừa mới mất con! Con của chúng ta! Anh không quan tâm sao?"
"Con?" Anh ta nhếch mép cười lạnh. "Một cái thai còn chưa thành hình mà thôi. Tôi và Khả Khanh sau này sẽ có nhiều đứa con khác. Em không cần phải dùng nó để gây sự chú ý."
Trái tim tôi chết lặng. Hoàn toàn chết lặng.
Anh ta coi đứa con của chúng tôi là gì? Là một công cụ để tôi gây sự chú ý?
"Mạc Quang Trí, anh là đồ cầm thú!" Tôi nghiến răng, căm hận nhìn anh ta.
"Xem ra em vẫn chưa tỉnh ngộ." Anh ta rút ra một tờ giấy từ trong túi áo khoác, ném lên giường bệnh của tôi. "Ký vào đi."
Đó là một tờ đơn xin lỗi. Nội dung là tôi, Phù Khanh Ly, thừa nhận hành vi ghen tuông độc ác, cố ý đẩy ngã Hoàng Khả Khanh, và xin cô ta tha thứ.
"Nếu em không ký," anh ta ghé sát vào tai tôi, giọng nói tàn nhẫn như ma quỷ, "tôi sẽ rút máy thở của em trai em ngay lập tức."
Cơ thể tôi run lên bần bật. Điệp Mai... không, tôi không thể để anh ta làm hại thằng bé.
Tôi cầm lấy cây bút, bàn tay run rẩy đến mức không thể kiểm soát. Từng nét chữ như những nhát dao cứa vào lòng bàn tay tôi.
Phù Khanh Ly.
Tôi ký tên mình lên tờ giấy nhục nhã đó.
Hoàng Khả Khanh mỉm cười hài lòng. Cô ta nũng nịu nói với Mạc Quang Trí: "Anh Trí, em mệt rồi. Em muốn về nghỉ ngơi."
"Được, anh đưa em về." Mạc Quang Trí dịu dàng đáp, rồi quay sang tôi, giọng nói lại trở về vẻ lạnh lùng vốn có. "Phù Khanh Ly, chúng ta kết thúc đi."
Tôi ngẩng phắt lên, nhìn anh ta sững sờ. Kết thúc?
"Tôi đã chán trò chơi này rồi." Anh ta nói, ánh mắt không một gợn sóng. "Em không còn thú vị nữa. Căn biệt thự ở ngoại ô và một khoản tiền sẽ là chi phí bồi thường cho mười năm thanh xuân của em. Từ nay về sau, đừng xuất hiện trước mặt tôi và Khả Khanh nữa."
Anh ta nói xong, liền đẩy xe lăn cho Hoàng Khả Khanh rời đi, không một lần ngoảnh lại.
Căn phòng lại chìm vào im lặng. Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng chặt, trong đầu trống rỗng.
Kết thúc rồi.
Mười năm yêu đương, mười năm hy sinh, cuối cùng đổi lại được một câu "chán rồi" và một khoản tiền bồi thường.
Thật nực cười.
Cơn đau từ bụng dưới lại ập đến, nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa. Trái tim đã chết rồi, thể xác đau đớn một chút thì có là gì?
Tôi từ từ ngồi dậy, rút kim truyền dịch ra khỏi tay. Máu rỉ ra, nhưng tôi không quan tâm.
Tôi phải đi. Đi khỏi nơi địa ngục này.
Tôi phải đến gặp Điệp Mai. Thằng bé là người thân duy nhất còn lại của tôi trên cõi đời này.
Nhưng trước khi đi, tôi cần phải làm một việc.
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo đến chính mình cũng phải sợ hãi.
Mạc Quang Trí, Hoàng Khả Khanh, các người nợ tôi một mạng người. Món nợ này, tôi nhất định sẽ đòi lại, cả vốn lẫn lời.
Tôi nhìn xuống bàn tay mình, nơi cây bút vừa ký tên.
"Được," tôi thì thầm với chính mình, giọng nói kiên định đến lạ thường. "Chúng ta chia tay."
Có thể bạn cũng thích





