
Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi
Chương 3
Phù Khanh Ly POV:
Những ngày sau đó, tin tức về Mạc Quang Trí và Hoàng Khả Khanh tràn ngập trên khắp các mặt báo và mạng xã hội.
Anh ta công khai thừa nhận mối quan hệ của họ. Anh ta gọi cô ta là "nàng thơ", là "tình yêu đích thực" của đời mình. Những lời lẽ ngọt ngào mà anh ta từng nói với tôi, giờ đây lại dành cho một người phụ nữ khác.
Mạc Quang Trí không tiếc tiền vung tay vì tình nhân mới. Anh ta mua lại cả một phòng tranh chỉ để tổ chức triển lãm cá nhân cho "thiên tài hội họa" Hoàng Khả Khanh. Anh ta tặng cô ta những món đồ hiệu đắt đỏ, những chiếc xe hơi sang trọng, và một căn biệt thự nhìn ra sông Sài Gòn.
Báo chí ca ngợi họ là cặp đôi tiên đồng ngọc nữ, một câu chuyện tình yêu lãng mạn giữa một thái tử điên cuồng và một cô gái họa sĩ trong sáng, kiên cường.
Tôi đọc những tin tức đó, trái tim không còn đau nữa, chỉ còn lại sự chết lặng. Từng dòng chữ như một sự chế giễu cay độc cho mười năm ngu ngốc của tôi.
Tình yêu của anh ta, hóa ra cũng chỉ rẻ mạt như vậy.
Sau khi ra viện, tôi không trở về căn biệt thự mà anh ta "bồi thường" cho tôi. Nơi đó chứa đầy những ký ức đau khổ, tôi không muốn ở lại dù chỉ một giây.
Tôi đến bệnh viện thăm Điệp Mai. Nhìn em trai nằm trên giường bệnh, toàn thân cắm đầy dây dợ, trái tim tôi lại quặn thắt. Thằng bé là tất cả những gì tôi có.
"Điệp Mai, chị đây." Tôi nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của em, áp vào má mình. "Chị sẽ không để ai làm hại em đâu. Chị hứa đấy."
Tôi đã quyết định rồi. Tôi sẽ đưa Điệp Mai đi. Đi đến một nơi thật xa, nơi không có Mạc Quang Trí, không có Hoàng Khả Khanh, không có những con người độc ác đó.
Tôi bắt đầu âm thầm chuẩn bị mọi thứ. Tôi rao bán căn biệt thự, những món đồ trang sức, quần áo hàng hiệu mà Mạc Quang Trí đã tặng. Tất cả những thứ từng là niềm tự hào của tôi, giờ đây chỉ là những vật vô tri vô giác. Tôi cần tiền, rất nhiều tiền, để lo cho Điệp Mai.
Quản gia Trương, người đã chăm sóc tôi từ khi tôi mới đến nhà họ Mạc, nhìn tôi thu dọn hành lý mà không khỏi xót xa.
"Phù tiểu thư, cô thực sự quyết định đi sao?"
"Vâng, cháu phải đi, Trương thúc." Tôi gật đầu, gấp lại chiếc váy cuối cùng. "Nơi này không còn gì để cháu lưu luyến nữa."
"Vậy còn thiếu gia..."
"Anh ta và cháu đã không còn liên quan." Tôi cắt ngang lời ông, giọng điệu lạnh lùng.
Đêm đó, tôi gom tất cả những thứ liên quan đến Mạc Quang Trí – những bức ảnh, những món quà, những lá thư tình sến sẩm anh ta từng viết – chất thành một đống lớn ở sân sau.
Tôi châm lửa.
Ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng lấy mười năm quá khứ của tôi. Tôi nhìn những kỷ niệm cháy thành tro bụi, nước mắt không thể kìm được mà tuôn rơi. Đây không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự đoạn tuyệt.
Từ nay về sau, Phù Khanh Ly của quá khứ đã chết.
"Cô đang làm cái gì vậy?"
Một giọng nói quen thuộc đầy tức giận vang lên từ phía sau. Tôi cứng người, từ từ quay lại.
Mạc Quang Trí và Hoàng Khả Khanh đang đứng đó. Anh ta nhìn đống lửa với ánh mắt không thể tin được, còn cô ta thì khoác tay anh ta, mỉm cười đắc thắng.
"Đồ của tôi, tôi muốn làm gì thì làm." Tôi lạnh lùng đáp, quay lại nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Phù Khanh Ly, cô điên rồi sao?" Anh ta gầm lên, bước tới định dập lửa.
"Đừng lại gần!" Tôi hét lên, cầm lấy một thanh củi đang cháy dở chĩa về phía anh ta. "Mạc Quang Trí, anh không có tư cách."
"Anh Trí, cẩn thận!" Hoàng Khả Khanh hoảng hốt kêu lên, rồi đột nhiên, cô ta loạng choạng và ngã xuống đất. "A! Chân của em!"
Mạc Quang Trí vội vàng quay lại đỡ cô ta dậy, ánh mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. "Phù Khanh Ly! Cô lại dám hại Khả Khanh!"
Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh ta đã lao đến, giáng cho tôi một cái tát trời giáng.
Má tôi nóng rát, đầu óc ong ong. Tôi lảo đảo ngã xuống đất, đầu đập vào một hòn đá cảnh.
Máu từ trên trán chảy xuống, che mờ tầm mắt của tôi.
"Phù Khanh Ly, tôi cảnh cáo cô, nếu Khả Khanh có mệnh hệ gì, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết!" Giọng nói của anh ta lạnh như băng.
Anh ta bế thốc Hoàng Khả Khanh lên, vội vã rời đi, bỏ lại tôi nằm trên mặt đất lạnh lẽo, giữa đống tro tàn của quá khứ.
Tôi bật cười, tiếng cười nghe sao mà thê lương.
Hóa ra, ngay cả khi đã quyết định rời đi, tôi cũng không thể thoát khỏi bàn tay của ác quỷ.
Mạc Quang Trí, anh thật độc ác.
Nhưng tôi sẽ không gục ngã đâu. Tôi nhất định sẽ không gục ngã.
Có thể bạn cũng thích





