Bìa tiểu thuyết Phó tổng đừng ngược đãi, phu nhân đã ký giấy ly hôn

Phó tổng đừng ngược đãi, phu nhân đã ký giấy ly hôn

8.0 / 10.0
Suốt ba năm chung sống, Ôn Lương vẫn chẳng thể khiến trái tim Phó Tranh rung động. Khi người tình trong mộng của anh quay về, thứ cô nhận được lại là tờ đơn ly hôn tàn nhẫn. Dù đã cố gắng níu kéo bằng hy vọng về một đứa con chung, cô chỉ nhận lại sự cự tuyệt lạnh lùng từ người chồng đầu ấp tay gối. Tuyệt vọng và đau đớn, Ôn Lương quyết định buông bỏ, đặt bút ký tên chấm dứt mối quan hệ không lối thoát này. Thế nhưng, khi cô nằm trên giường bệnh với trái tim tan vỡ, người đàn ông sắt đá ấy lại bất ngờ quỳ xuống khẩn cầu. Phó Tranh, kẻ vốn nổi tiếng quyết đoán và lạnh lùng, giờ đây lại hạ mình van xin cô đừng rời bỏ anh.

Phó tổng đừng ngược đãi, phu nhân đã ký giấy ly hôn Chương 1

"Cô Ôn, kết quả kiểm tra cho thấy thành tử cung của cô bẩm sinh hơi mỏng, tình trạng thai nhi không ổn định, bình thường phải để ý ăn uống với vận động nhé."

Bác sĩ vừa dặn vừa kê đơn thuốc, rồi đưa thẻ cho cô: "Đây, cô đi lấy thuốc đi nhé."

"Vâng, cảm ơn bác sĩ." Ôn Lương cầm lấy chiếc thẻ, từ từ đứng dậy.

Bác sĩ lại dặn thêm một câu: "Phải chú ý đấy nhé, đừng coi như không nha!"

Thành tử cung mỏng rất dễ gây sảy thai, rất nhiều phụ nữ sau khi sảy thai là không thể mang thai được nữa.

"Cảm ơn bác sĩ, tôi sẽ chú ý." Ôn Lương mỉm cười gật đầu.

Kết hôn được ba năm, cô là người mong đợi đứa trẻ này hơn ai hết, cô chắc chắn sẽ bảo vệ đứa bé thật cẩn thận.

Sau khi lấy thuốc xong, Ôn Lương rời khỏi phòng khám, quay lại xe.

Tài xế khởi động xe, nhìn cô qua gương chiếu hậu: "Phu nhân, chuyến bay của ông chủ là lúc 3 giờ chiều nay, còn 20 phút nữa, chúng ta đi thẳng tới sân bay luôn hay sao ạ?"

"Đi thẳng đến đó đi."

Nghĩ đến việc chỉ hai mươi phút nữa sẽ được gặp anh, là trên gương mặt của Ôn Lương đã nở một nụ cười ngọt ngào, trong lòng cô đã vô cùng mong đợi.

Phó Tranh đã đi công tác được gần một tháng, cô rất nhớ anh.

Trên đường đi tới sân bay, cô không nhịn được mà lấy tờ khám thai trong túi ra xem đi xem lại mấy lần, cô nhẹ nhàng đặt tay lên bụng.

Trong này là con của cô và Phó Tranh, chỉ còn 8 tháng nữa là đứa bé sẽ chào đời.

Cô muốn chia sẻ tin vui này với Phó Tranh ngay lập tức.

Đến sân bay, tài xế đỗ xe ở vị trí dễ thấy, : "Phu nhân, hay là cô gọi điện thoại cho ông chủ xem ạ?"

Ôn Lương nhìn đồng hồ, giờ này có lẽ Phó Tranh đã xuống máy bay, cô gọi cho anh, nhưng điện thoại lại tạm thời không thể kết nối.

"Có lẽ máy bay đáp muộn, chúng ta đợi chút xem sao." Ôn Lương nói.

Một lúc sau, vẫn chưa thấy Phó Tranh xuất hiện.

Ôn Lương lại gọi thêm một cuộc điện thoại nữa, vẫn không thể kết nối.

"Chúng ta đợi thêm chút vậy."

Máy bay đáp muộn là chuyện thường thấy, có lúc muộn một hai tiếng cũng là chuyện bình thường.

Hai tiếng sau.

Ôn Lương gọi lại cho Phó Tranh, cuối cùng không còn là tiếng thông báo lạnh lùng nữa, cuộc gọi nhanh chóng được kết nối: "Phó Tranh, anh xuống máy bay rồi ư?"

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi một giọng nữ cất lên: "Xin lỗi, Phó Tranh đi vệ sinh rồi, lát nữa tôi sẽ bảo anh ấy gọi lại cho cô."

Ôn Lương chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã cúp máy.

Cô nhìn màn hình điện thoại, ngẩn người một hồi.

Cô nhớ rõ, lần này Phó Tranh đi công tác đâu có dẫn theo thư ký nữ đâu.

Ôn Lương nhìn chằm chằm màn hình điện thoại đã tắt, cô đang đợi Phó Tranh gọi lại.

Mười phút nhanh chóng trôi qua.

Phó Tranh chưa gọi lại.

Ôn Lương lại đợi thêm năm phút, rồi cô không thể nhịn được nữa mà lại gọi cho Phó Tranh.

Cuộc gọi mãi chưa được kết nối, đến khi sắp tự động kết thúc thì mới có người nhận. Tiêng người đàn ông quen thuộc vang lên trong điện thoại, trầm thấp mà có từ tính: "Alo, Ôn Lương à?"

"Phó Tranh, anh đang ở đâu thế? Em với tài xế đang đợi anh ở bãi đỗ xe khu D của sân bay, anh qua đây luôn là được."

Giọng nói ở đầu dây bên kia ngập ngừng đôi chút: "Xin lỗi em, anh xuống máy bay mà quên mất không mở máy lên, giờ anh đã rời khỏi sân bay rồi."

Nụ cười của Ôn Lương lập tức tắt ngúm.

"Vậy... em về nhà đợi anh nhé?" Ôn Lương cắn môi: "Em có chuyện muốn nói với anh."

"Được, anh cũng có chuyện muốn nói với em."

"Tối nay em đã bao dì nấu mấy món anh thích đấy…"

"Em tự ăn đi, anh còn có việc, sẽ về muộn đấy."

Ôn Lương có chút buồn bã, nhưng vẫn bình tĩnh trả lời: "Vâng ạ."

Tới lúc cuộc gọi chuẩn bị kết thúc, ở bên phía Phó Tranh lại vang lên giọng nữ ban nãy: "Phó Tranh, xin lỗi anh, vừa rồi Ôn Lương có gọi cho anh mà em quên chuyển lời..."

Lòng Ôn Lương nặng trĩu, cô nhíu mày, đang định hỏi Phó Tranh người con gái đó là ai, thì cuộc gọi đã bị ngắt máy.

Cô nhìn màn hình điện thoại, khẽ mím môi rồi nói với tài xế: "Về nhà thôi."

Từ cuộc trò chuyện, tài xế đã đoán ra được điều gì đó bèn lái xe rời khỏi sân bay.

Đến bữa tối, Ôn Lương chẳng buồn ăn, nhưng vì đứa bé trong bụng, cô vẫn ăn vài miếng.

Trong phòng khách, tivi đang bật.

Cô ôm gối ngồi trên ghế sofa, cô liên tục liếc nhìn đồng hồ đeo tay, hoàn toàn không có tâm trí đâu để mà xem tivi đang chiếu gì.

Đã mười giờ tối rồi.

Ôn Lương ngáp một cái, bất giác ngủ thiếp đi.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, cô bỗng cảm thấy cả người nhẹ bẫng, như có ai đó đang bế cô lên.

Ôn Lương mơ mơ màng màng, như ngửi thấy mùi hương quen thuộc và mùi rượu thoang thoảng, cô lẩm bẩm: "Phó Tranh à?"

Đọc tiếp

Mục lục của Phó tổng đừng ngược đãi, phu nhân đã ký giấy ly hôn

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Sau khi tôi qua đời, anh ta sụp đổ
9.5
Mười năm thầm yêu, ông trùm xã hội đen đã cưới được cô tiểu thư nhà giàu khi gia đình cô lâm vào cảnh phá sản. Tưởng chừng hôn nhân là bến đỗ hạnh phúc suốt 5 năm qua, nhưng sự thật tàn khốc dần lộ diện khi cô mang thai. Người chồng từng hết mực cưng chiều bỗng ép cô phá thai để bảo vệ nhân tình. Đau đớn hơn, cô phát hiện chính anh ta là kẻ chủ mưu khiến cha mẹ cô qua đời và gia tộc sụp đổ. Tuyệt vọng, cô bắt tay với kẻ thù của chồng để giả chết và trốn ra nước ngoài. Nhìn thấy cái chết giả của vợ, anh ta hối hận trong nước mắt, nhưng mọi thứ đã quá muộn màng. Một kế hoạch trả thù tàn khốc đang chờ đợi kẻ đã gây ra muôn vàn đau khổ cho cô.
Bìa tiểu thuyết Hôn nhân lạnh ba năm, Lục phu nhân đã có người mới
8.7
Suốt ba năm hôn nhân, Tống Thanh Từ chấp nhận sự thờ ơ của Lục Cảnh Thâm để tận tụy chăm sóc anh, nhằm bù đắp cho sự hy sinh đôi tay của anh trai mình. Cô từng tin rằng chân thành sẽ sưởi ấm được anh, cho đến khi phát hiện trái tim anh đã dành cho người khác. Vào đúng ngày kỷ niệm cưới, lúc cô đứng chờ dưới tuyết thì anh lại bận mừng sinh nhật nhân tình. Không còn đau khổ, Thanh Từ dứt khoát ký đơn ly hôn rồi rời đi. Thế nhưng, trái với dự đoán của mọi người về việc anh sẽ hạnh phúc bên bạch nguyệt quang, vị chủ tịch cao ngạo họ Lục lại hạ mình, khẩn thiết cầu xin vợ quay lại.
Bìa tiểu thuyết Bỏ chồng giữ con, mới biết anh yêu tôi
8.1
Trong lúc Hạ Nam Chi chịu tang mẹ, chồng cô là Lục Quân Thâm lại mải mê tổ chức sinh nhật cho người tình cũ. Nhận ra tình cảm đơn phương vô vọng, cô để lại đơn ly hôn và quyết định từ bỏ đứa con để ra đi tay trắng. Năm năm sau, Nam Chi tái xuất đầy kiêu sa với vai trò chuyên gia đấu giá hàng đầu, khiến Lục Quân Thâm phải ráo riết săn đón. Gặp lại nhau, anh chặn đường chất vấn về đứa trẻ năm xưa dù cô khẳng định đã phá thai từ ngày rời đi. Thế nhưng, sự xuất hiện của ba đứa trẻ năm tuổi giống hệt anh đã lật tẩy lời nói dối ấy. Lục Quân Thâm bàng hoàng nhận ra sai lầm quá khứ và quyết tâm không để cô chạy trốn thêm lần nào nữa.
Bìa tiểu thuyết Người chồng cũ phá sản và phải ngủ trên cầu vượt.
9.1
Dư Thanh Hoan dành trọn bảy năm thanh xuân để yêu Kỷ Cảnh Thần, nhưng đổi lại là sự phản bội cay đắng ngay sát ngày cưới. Chứng kiến hôn phu ngoại tình, cô dứt khoát hủy bỏ hôn ước, chấm dứt tình cảm mù quáng. Trước sự công kích từ nhà họ Kỷ, ba người anh trai quyền lực của Thanh Hoan bất ngờ xuất hiện, dùng thế lực đáng gờm để bảo vệ em gái và khiến kẻ phụ bạc phải trả giá đắt. Khi gia đình họ Kỷ hối hận quỳ gối cầu xin, Thanh Hoan đã không còn bận tâm. Cô chọn tìm đến sự che chở của Mặc Trì Dật – đối thủ không đội trời chung của người cũ, cùng anh bắt đầu một chương mới trong cuộc đời.
Bìa tiểu thuyết Chồng tôi bắt tôi và em trai anh ta kết hôn giả, nhưng tôi đã thực sự đăng ký kết hôn
8.9
Sau khi đôi mắt hồi phục thị lực, tôi bàng hoàng nhận ra người chồng hiện tại lại chính là em trai của bạn trai mình. Hóa ra, người đàn ông tôi yêu bấy lâu vẫn lén lút bên cạnh tình cũ dù từng hứa sẽ đoạn tuyệt. Anh ta chỉ xem cuộc hôn nhân này là một màn kịch giả tạo để bù đắp cho sự hy sinh mười năm qua của tôi, dự tính sẽ quay lại sau một tháng nữa. Đứng trước sự phản bội cay đắng, tôi giữ kín bí mật về đôi mắt đã sáng lại và âm thầm quan sát. Khi thời hạn mười năm kết thúc, vào ngày thứ 29, tôi quyết định dẫn người em trai đi đăng ký kết hôn thật sự. Nếu anh ta muốn tôi đóng vai em dâu, tôi sẽ khiến vai diễn này trở thành sự thật mãi mãi.
Bìa tiểu thuyết Câu chuyện cổ tích của tôi tan vỡ: Sự phản bội tàn nhẫn của anh ta
8.0
Sau tai nạn, Đàm Vĩnh Lộc mất trí nhớ và dành trọn tình cảm cho em nuôi Đàm Bích Hảo. Vì nghi ngờ tôi hại Bích Hảo, anh ta ép tôi chứng kiến cảnh em gái mình bị làm nhục đến chết. Sự tàn độc chưa dừng lại khi anh đánh gãy chân tôi, cướp giọng nói để cấy cho người khác rồi giam tôi vào thủy lao. Tình yêu sâu đậm hóa hận thù, tôi giả chết để hủy diệt cơ nghiệp của anh rồi trốn sang Syria. Ngày tôi tìm thấy hạnh phúc mới, anh ta bất ngờ xuất hiện với ký ức phục hồi, quỳ gối cầu xin sự tha thứ.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ