
Khi tình yêu hóa thành tro bụi
Chương 2
Trịnh Khoa Đăng POV:
Tôi đứng giữa bữa tiệc, ly rượu trên tay xoay nhẹ. Ánh mắt tôi đảo một vòng, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
Con bé đó đâu rồi?
Diệp Minh Huệ.
Sau khi tôi và Thu Vọng công bố "tin vui" , tôi đã nghĩ con bé sẽ chạy đến khóc lóc, chất vấn, hoặc ít nhất cũng sẽ cho tôi một cái tát.
Nhưng không. Hoàn toàn không có gì.
Con bé biến mất không một dấu vết, như thể bốc hơi khỏi bữa tiệc sinh nhật của chính mình.
Diệp Minh Hưng, anh trai nó, mặt mày đen như đít nồi chạy khắp nơi tìm em gái. Cậu ta gọi cho tôi, giọng đầy lo lắng.
"Khoa Đăng, cậu có thấy Minh Huệ đâu không? Con bé đột nhiên biến mất, điện thoại cũng không nghe máy."
Tôi nhíu mày. "Tớ không thấy. Có lẽ con bé về trước rồi."
"Không thể nào! Con bé mong chờ bữa tiệc này cả tháng trời."
Sự im lặng của Minh Huệ khiến tôi cảm thấy có chút bất an. Nó không giống với tính cách của con bé chút nào. Tám năm qua, nó luôn lẽo đẽo theo sau tôi, ánh mắt lúc nào cũng sáng rực khi nhìn tôi. Sự tồn tại của nó giống như không khí, quen thuộc đến mức tôi gần như quên mất.
Chỉ đến khi không khí đó đột nhiên biến mất, tôi mới cảm thấy có chút ngột ngạt.
"Anh đừng lo quá," Thái Thu Vọng khoác tay tôi, giọng ngọt ngào, "Có lẽ cô bé chỉ hơi sốc, muốn ở một mình thôi. Dù sao thì, bị người mình thích tám năm từ chối vào đúng ngày sinh nhật, còn biết tin anh ta sắp làm bố… cũng tội nghiệp thật."
Cô ấy nói đúng. Có lẽ tôi đã quá tàn nhẫn.
Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi yêu Thu Vọng, và tôi muốn cho cô ấy một danh phận. Sự tồn tại của Minh Huệ là một chướng ngại vật.
Một người bạn trong nhóm vỗ vai tôi, cười nói: "Cậu đừng nghĩ nhiều. Con gái bây giờ cao giá lắm. Có khi nó đang chơi trò lạt mềm buộc chặt đấy. Cứ im lặng vài ngày xem sao, thể nào cũng tự mò về thôi."
Mọi người xung quanh đều gật gù đồng ý.
"Đúng đấy, Khoa Đăng. Em gái Hưng nó yêu cậu như vậy, làm sao mà từ bỏ dễ dàng được. Chắc đang giận dỗi thôi."
Nghe cũng có lý. Có lẽ tôi đã quá lo xa. Con bé đó, ngoài tôi ra thì còn có thể đi đâu được chứ?
Tôi gạt đi sự bất an trong lòng, quyết định nghe theo lời đám bạn. Cứ để con bé yên tĩnh vài ngày.
"Được rồi, mọi người cứ chơi tiếp đi. Minh Hưng, cậu cũng đừng lo. Chắc mai Minh Huệ sẽ về thôi. Có gì tớ sẽ gọi lại cho nó."
Tôi nói vài câu trấn an Minh Hưng, sau đó đưa Thu Vọng về. Suốt quãng đường, tâm trí tôi vẫn không ngừng nghĩ về Minh Huệ. Sự im lặng của con bé khiến tôi cảm thấy khó chịu một cách lạ lùng.
Vài ngày sau, Minh Hưng gọi điện cho tôi, giọng nói có chút mệt mỏi.
"Khoa Đăng, tớ muốn nói chuyện với cậu."
"Có chuyện gì vậy?" Tôi hỏi, trong lòng thoáng có dự cảm không lành.
"Là chuyện của Minh Huệ. Con bé… nó quyết định đi du học Pháp."
Tôi sững sờ. "Du học? Sao lại đột ngột như vậy?"
"Nó đã nộp hồ sơ từ lâu rồi, chỉ là chưa quyết định đi hay không thôi. Sau hôm sinh nhật, nó đã quyết định rồi. Tuần sau sẽ bay."
Đi du học Pháp? Rời xa tôi?
Phản ứng đầu tiên của tôi không phải là nhẹ nhõm, mà là một sự tức giận vô cớ. Con bé dám sao? Dám rời khỏi tầm kiểm soát của tôi sao?
"Cậu để nó đi dễ dàng như vậy à?"
"Nếu không thì sao? Giữ nó lại để nó tiếp tục đau khổ vì cậu à?" Giọng Minh Hưng trở nên gay gắt. "Khoa Đăng, tớ coi cậu là anh em, nhưng chuyện này cậu làm quá đáng lắm rồi. Tớ không muốn tình bạn của chúng ta bị ảnh hưởng, nhưng tớ cũng không thể để em gái mình chịu tổn thương thêm nữa."
Tôi im lặng. Tôi biết mình đã sai. Nhưng sự kiêu ngạo của một thằng đàn ông không cho phép tôi thừa nhận.
"Đó là quyết định của nó. Tớ không có ý kiến." Tôi lạnh lùng đáp, rồi cúp máy.
Tôi ngồi trong văn phòng, lòng rối như tơ vò. Tôi không thể tập trung vào bất cứ việc gì. Hình ảnh Minh Huệ với đôi mắt trong veo, luôn nhìn tôi đầy ngưỡng mộ, cứ lởn vởn trong đầu.
Tôi đã quen với sự tồn tại của con bé. Quen với việc lúc nào cũng có một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau. Quen với việc nhận được những món quà vụng về nhưng đầy tâm ý.
Bây giờ, cái đuôi đó sắp biến mất. Hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Một tuần sau, có một bữa tiệc thương mại quan trọng mà tôi không thể không tham dự. Tôi đưa Thái Thu Vọng đi cùng.
Vừa bước vào sảnh tiệc, tôi đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Là Diệp Minh Huệ.
Con bé mặc một chiếc váy lụa màu xanh ngọc, đơn giản nhưng vô cùng tinh tế. Mái tóc dài được búi cao, để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần. Trông nó khác hẳn ngày thường. Không còn vẻ ngây thơ, rụt rè nữa, thay vào đó là một sự bình thản, xa cách.
Nó đang đứng nói chuyện với anh trai mình. Khi nhìn thấy tôi và Thu Vọng, ánh mắt nó chỉ lướt qua một giây, không một chút gợn sóng, rồi lại quay đi, như thể chúng tôi chỉ là người xa lạ.
Sự thờ ơ đó, giống như một cái gai, đâm vào lòng tự trọng của tôi.
"Xem ra cô bé đã hoàn toàn bình phục rồi nhỉ?" Thái Thu Vọng khẽ nói bên tai tôi, giọng có chút mỉa mai. "Nhìn kìa, còn chẳng thèm liếc nhìn anh một cái. Em đã nói rồi mà, con gái bây giờ thay lòng đổi dạ nhanh lắm."
Tôi không nói gì, nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng khó chịu.
Tôi và Thu Vọng bước về phía họ. Mọi ánh mắt trong bữa tiệc đều đổ dồn về chúng tôi. Tiếng xì xào bàn tán vang lên.
"Kia không phải là cậu ấm nhà họ Trịnh và tiểu thư Thái gia sao? Nghe nói sắp kết hôn rồi."
"Thế còn cô em gái của Diệp Minh Hưng thì sao? Chẳng phải cô ta theo đuổi cậu Trịnh bao nhiêu năm nay à?"
"Ha, tình yêu đơn phương thì làm gì có kết quả. Nhìn xem, người ta đã có con với nhau rồi kìa."
Những lời bàn tán đó, giống như những lưỡi dao, cứa vào không khí. Tôi nhìn Minh Huệ, muốn xem phản ứng của con bé.
Nhưng nó vẫn bình thản. Gương mặt không một chút biểu cảm.
Có thể bạn cũng thích





