
Khi tình yêu hóa thành tro bụi
Chương 3
Diệp Minh Huệ POV:
Tôi đứng cạnh anh trai, cố gắng mỉm cười và trò chuyện với những vị khách xung quanh. Nhưng tôi biết, khoảnh khắc mà tôi không muốn đối mặt nhất sắp đến.
Trịnh Khoa Đăng và Thái Thu Vọng đang tiến về phía này.
Họ giống như một cặp kim đồng ngọc nữ, thu hút mọi ánh nhìn. Anh ta lịch lãm trong bộ vest đắt tiền, còn cô ta lộng lẫy trong chiếc váy dạ hội bó sát, khoe trọn những đường cong cơ thể. Bàn tay cô ta đặt lên bụng dưới, một hành động đầy ẩn ý.
Anh trai tôi, Diệp Minh Hưng, siết chặt tay tôi, thì thầm: "Nếu em không muốn, chúng ta có thể về."
Tôi lắc đầu. "Không sao đâu anh. Em ổn."
Tôi không thể trốn tránh mãi được. Tôi cần phải đối mặt, để cho họ thấy, và cũng để cho chính mình thấy, rằng tôi đã thực sự buông bỏ.
"Minh Hưng, Minh Huệ." Trịnh Khoa Đăng cất tiếng chào, giọng điệu bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
"Chúc mừng nhé." Anh trai tôi nói, giọng cứng ngắc. "Nghe nói hai người sắp có tin vui."
Thái Thu Vọng mỉm cười e lệ, nép vào người Khoa Đăng. "Cảm ơn anh. Chúng em cũng không ngờ lại nhanh như vậy." Cô ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ chiến thắng. "Minh Huệ, xin lỗi em nhé. Chị không cố ý đâu."
Tôi nhìn cô ta, rồi nhìn sang Trịnh Khoa Đăng. Tôi khẽ cười, một nụ cười nhạt nhòa.
"Không sao đâu chị. Em chúc phúc cho hai người."
Sự bình tĩnh của tôi dường như khiến cả hai người họ bất ngờ. Ánh mắt Trịnh Khoa Đăng nhìn tôi có chút dò xét.
Đúng lúc đó, một cô tiểu thư trong nhóm bạn của Thái Thu Vọng bước đến, giọng điệu đầy châm chọc.
"Ôi, đây không phải là cô bé si tình Diệp Minh Huệ sao? Nghe nói cô theo đuổi Khoa Đăng suốt tám năm trời, ngày nào cũng nấu cơm mang đến công ty, sinh nhật nào cũng tự tay làm bánh. Sao thế, bây giờ từ bỏ rồi à?"
Một người khác hùa theo: "Chắc là biết mình không có cửa nên tự rút lui thôi. Người ta đã có con với nhau rồi, mình chỉ là kẻ thứ ba xen vào thì mặt mũi đâu nữa."
Những lời nói đó như những cái tát giáng thẳng vào mặt tôi. Cảm giác nhục nhã và đau đớn xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Tôi đã từng nghĩ tình yêu của mình là cao cả, là thiêng liêng. Nhưng trong mắt họ, nó chỉ là một trò cười, là sự bám riết đáng thương.
Tôi nhìn sang Trịnh Khoa Đăng, hy vọng anh ta sẽ nói một lời gì đó để bảo vệ tôi, dù chỉ là vì tình nghĩa bạn bè với anh trai tôi.
Nhưng không. Anh ta chỉ đứng đó, im lặng. Ánh mắt lạnh lùng, không một chút dao động.
Trong một khoảnh khắc, tôi đã hiểu ra. Sự "dung túng" của anh ta trong suốt tám năm qua, không phải vì anh ta có chút tình cảm nào với tôi. Mà chỉ đơn giản là vì nể mặt anh trai tôi, Diệp Minh Hưng. Anh ta không muốn làm mất lòng người bạn thân của mình.
Còn tôi, trong mắt anh ta, chỉ là một cái gánh nặng phiền phức đi kèm với mối quan hệ đó.
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Tôi không thể thở nổi.
"Anh, em hơi mệt. Em ra ngoài một lát." Tôi quay sang nói với anh trai, rồi vội vàng bước đi, không dám nhìn lại.
Tôi chạy ra ban công, nơi tôi đã nghe thấy cuộc đối thoại tàn nhẫn của họ một tuần trước. Gió đêm lạnh buốt thổi vào mặt, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa đang cháy trong lồng ngực.
Tôi đứng đó, cố gắng hít thở thật sâu. Phía sau, tiếng nhạc và tiếng cười nói vẫn vọng lại. Tôi nghe thấy tiếng Trịnh Khoa Đăng dịu dàng dặn dò Thái Thu Vọng.
"Em đang có thai, không được uống rượu. Để anh uống thay em."
Sự cưng chiều và quan tâm đó, giống như một liều thuốc độc, từ từ ngấm vào từng tế bào của tôi.
"Minh Huệ?"
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên sau lưng. Tôi quay lại, là Thái Thu Vọng.
Cô ta bước đến bên cạnh tôi, mỉm cười. "Em vẫn chưa từ bỏ, đúng không?"
Tôi nhíu mày. "Ý chị là gì?"
"Chị biết em đang nghĩ gì. Em nghĩ rằng chỉ cần em đi du học, Khoa Đăng sẽ cảm thấy mất mát, sẽ nhận ra tình cảm của em. Nhưng em lầm rồi." Cô ta tiến lại gần hơn, giọng nói thì thầm. "Anh ấy yêu chị. Yêu đến mức có thể làm mọi thứ vì chị. Kể cả việc nói dối là chị có thai."
"Vậy tại sao chị lại đồng ý diễn kịch cùng anh ấy?" Tôi hỏi, giọng run run.
Thái Thu Vọng cười lớn. "Vì chị cũng yêu anh ấy. Chị muốn anh ấy hoàn toàn thuộc về mình. Và em, chính là chướng ngại vật cuối cùng."
Đúng lúc đó, một người phục vụ bưng một khay rượu đi ngang qua. Do sàn nhà hơi trơn, anh ta loạng choạng và ngã về phía chúng tôi.
Khay rượu đổ ập xuống. Những chiếc ly thủy tinh vỡ tan tành.
Theo phản xạ, tôi đưa tay ra che chắn. Nhưng một bóng người đã lao đến nhanh hơn.
Là Trịnh Khoa Đăng.
Nhưng anh ta không lao về phía tôi.
Anh ta chạy vụt qua tôi, ôm chầm lấy Thái Thu Vọng, dùng cả thân mình để che chắn cho cô ta khỏi những mảnh vỡ thủy tinh.
Một mảnh vỡ sắc nhọn bay về phía tôi, sượt qua cánh tay, để lại một vệt máu dài. Cơn đau buốt ập đến.
Tôi ngã xuống sàn. Máu từ cánh tay bắt đầu chảy ra, nhuộm đỏ một mảng váy trắng.
Nhưng tôi không cảm thấy đau.
Thứ cuối cùng tôi nhìn thấy trước khi mất đi ý thức, là hình ảnh Trịnh Khoa Đăng đang lo lắng ôm lấy Thái Thu Vọng, dịu dàng hỏi han cô ta có bị thương ở đâu không.
Anh ta hoàn toàn không liếc nhìn tôi lấy một cái.
Tôi nằm đó, trên sàn nhà lạnh lẽo, giữa những mảnh thủy tinh vỡ vụn, giống như trái tim mình.
Anh trai tôi hét lên một tiếng thất thanh, chạy về phía tôi.
"Minh Huệ! Em sao rồi? Minh Huệ!"
Tôi mỉm cười. Một nụ cười chua chát và tuyệt vọng.
Vậy là đủ rồi.
Thực sự đủ rồi.
Khi tôi tỉnh lại, tôi đã ở trong bệnh viện. Anh trai đang ngồi bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe.
"Em tỉnh rồi à? Có thấy đau ở đâu không?"
Tôi lắc đầu. Vết thương trên tay đã được băng bó cẩn thận.
"Anh xin lỗi." Anh trai tôi nắm lấy tay tôi, giọng đầy tội lỗi. "Là lỗi của anh. Lẽ ra anh không nên để em đi. Lẽ ra anh phải nói cho em biết sự thật về thằng khốn đó sớm hơn."
Tôi mỉm cười, vỗ nhẹ lên tay anh. "Không phải lỗi của anh đâu. Là do em ngốc nghếch thôi."
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời Hà Nội vẫn vậy, nhưng lòng tôi đã khác.
"Anh, em đã quyết định rồi." Tôi nói, giọng bình thản. "Em sẽ đi Pháp. Càng nhanh càng tốt."
Anh trai nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng.
Tôi biết anh đang nghĩ gì. Nhưng tôi đã thực sự thông suốt rồi.
"Em không phải đang trốn chạy. Em chỉ muốn bắt đầu một cuộc sống mới." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. "Một người đàn ông, trong lúc nguy cấp, đã lựa chọn chạy qua em để cứu người con gái khác. Điều đó đã nói lên tất cả rồi, phải không anh?"
Anh trai tôi im lặng, rồi khẽ gật đầu.
"Anh sẽ lo liệu mọi thứ cho em."
Tôi nhắm mắt lại. Tám năm thanh xuân, cứ coi như là một giấc mơ dài.
Bây giờ, đã đến lúc tỉnh mộng rồi.
Có thể bạn cũng thích





