Bìa tiểu thuyết Khi tình yêu hóa thành tro bụi

Khi tình yêu hóa thành tro bụi

9.6 / 10.0
Suốt tám năm ròng rã, tôi dành trọn thanh xuân để chờ đợi Trịnh Khoa Đăng, nhưng đổi lại chỉ là sự phũ phàng. Vào tuổi hai mươi hai, tôi bàng hoàng nghe anh ta chê bai tình cảm của mình là phiền phức và cùng nhân tình lên kế hoạch lừa dối. Đỉnh điểm của nỗi đau là khi anh ta vu khống rồi nhẫn tâm đẩy tôi xuống hồ dù biết tôi không biết bơi. Suýt mất mạng trong làn nước lạnh, tôi quyết định dứt bỏ quá khứ. Ba năm sau, tôi tái xuất đầy kiêu hãnh với danh hiệu nhà thiết kế quốc tế Hélène. Lúc này, kẻ từng phản bội tôi đã trắng tay, hèn mọn quỳ gối cầu xin sự dung thứ trong muộn màng.

Khi tình yêu hóa thành tro bụi Chương 1

Tám năm thanh xuân, tôi dùng để chờ đợi một lời hứa.

Để rồi vào đúng sinh nhật hai mươi hai tuổi, tôi tận tai nghe thấy người tôi yêu, Trịnh Khoa Đăng, gọi tình cảm của tôi là "phiền phức" và bàn với người con gái khác cách giả có thai để thoát khỏi tôi.

Sự phản bội không dừng lại ở đó.

Tại bệnh viện, anh ta vu oan tôi đẩy cô ta xuống nước, rồi chính tay đẩy tôi, một người không biết bơi, xuống hồ để trừng phạt.

Anh ta không một chút do dự mà lựa chọn bảo vệ cô ta, mặc cho tôi chìm dần trong làn nước lạnh lẽo.

Tám năm yêu thương của tôi, trong mắt anh ta, lại không bằng một sợi tóc của cô ta.

Khoảnh khắc được vớt lên, trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng. Tôi quyết định rời đi, cắt đứt mọi thứ.

Ba năm sau, tôi trở về với tư cách là nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế Hélène, còn anh ta đã mất tất cả, quỳ gối cầu xin tôi tha thứ.

Chương 1

Diệp Minh Huệ POV:

Tám năm. Tôi đã dùng tám năm thanh xuân của mình để chờ đợi một lời hứa, để rồi vào đúng ngày sinh nhật hai mươi hai tuổi, tôi tận tai nghe thấy anh ta nói, tất cả chỉ là một màn kịch.

Tám năm trước, vào sinh nhật mười bốn tuổi của tôi, Trịnh Khoa Đăng, người bạn thân nhất của anh trai tôi, người mà tôi đã thầm yêu từ lần đầu tiên gặp mặt, đã xoa đầu tôi và nói một câu đùa.

Lúc đó, tôi lấy hết can đảm, đưa cho anh chiếc bánh kem tự tay làm, mặt đỏ bừng, lắp bắp hỏi: "Anh Khoa Đăng, anh… anh có thích em không?"

Anh trai tôi, Diệp Minh Hưng, và đám bạn của anh ấy cười ồ lên. Chỉ có Trịnh Khoa Đăng là không cười. Anh nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia sáng mà tôi không hiểu được. Anh nhận lấy chiếc bánh, giọng nói trầm ấm và dịu dàng đến lạ.

"Minh Huệ còn nhỏ quá."

Trái tim tôi chùng xuống.

"Nhưng nếu đến sinh nhật hai mươi hai tuổi của em, em vẫn còn thích anh như bây giờ," anh ngừng lại, khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười quyến rũ chết người, "thì chúng ta hãy ở bên nhau."

Lời hứa đó, giống như một hạt giống, đã bén rễ và nảy mầm trong trái tim tôi suốt tám năm. Tôi đã đếm từng ngày, từng giờ, chờ đợi đến sinh nhật hai mươi hai tuổi. Tôi tin rằng đó sẽ là ngày hạnh phúc nhất đời mình.

Và hôm nay, ngày đó đã đến.

Bữa tiệc sinh nhật của tôi được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng bậc nhất Hà Nội. Anh trai đã bao trọn cả không gian tầng thượng, nơi có thể nhìn ngắm toàn cảnh thành phố về đêm. Không khí vô cùng náo nhiệt. Bạn bè, người thân đều có mặt, chỉ thiếu duy nhất một người.

Người mà tôi mong chờ nhất.

Tôi đứng ở góc ban công, chiếc váy trắng trên người bay nhẹ trong gió. Lòng tôi như lửa đốt. Anh trai đi đến bên cạnh, vỗ vai tôi.

"Đừng lo, Khoa Đăng vừa gọi cho anh, nói là đang trên đường tới. Có chút việc đột xuất ở công ty."

Tôi gượng cười, gật đầu. "Em biết rồi."

Tôi không thể nói với anh trai rằng, sự lo lắng của tôi không chỉ vì anh ấy đến muộn. Mà là vì người sẽ đi cùng anh ấy.

Thái Thu Vọng.

Người con gái mà Trịnh Khoa Đăng công khai theo đuổi suốt nửa năm nay. Một tiểu thư danh giá, xinh đẹp, thanh thuần như một đóa hoa sen. Nghe nói, anh yêu cô ấy đến điên cuồng, sẵn sàng làm mọi thứ vì cô ấy.

Vậy còn lời hứa tám năm trước thì sao?

Tôi tự an ủi mình, có lẽ anh chỉ đang thử lòng tôi. Có lẽ, hôm nay anh sẽ cho tôi một bất ngờ lớn.

Đúng lúc đó, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của Trịnh Khoa Đăng ở lối vào ban công. Trái tim tôi đập thình thịch. Tôi định quay người lại, nhưng rồi một giọng nói khác, ngọt ngào nhưng đầy tính toán vang lên, khiến bước chân tôi khựng lại.

Là Thái Thu Vọng.

"Khoa Đăng, anh chắc chứ? Nói dối là em có thai với anh… liệu có quá đáng với cô bé đó không?"

Tôi nín thở, toàn thân cứng đờ.

Giọng Trịnh Khoa Đăng vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn, hoàn toàn khác với sự dịu dàng trong ký ức của tôi.

"Không còn cách nào khác. Con bé đó quá phiền phức, bám dính lấy anh tám năm rồi. Anh trai nó lại là bạn thân của anh, không thể làm quá căng được."

Một tiếng cười khẩy vang lên. "Phải dùng cách này để nó hoàn toàn từ bỏ. Chỉ cần nói em có thai, chúng ta sắp kết hôn, nó sẽ không còn mặt mũi nào để tiếp tục nữa."

Thái Thu Vọng cười khúc khích. "Vậy sau hôm nay, em có được tăng cát-xê không, Trịnh tổng? Đóng vai bạn gái có thai của anh, cái giá không rẻ đâu."

"Tất nhiên rồi, Vọng Vọng. Chỉ cần em giúp anh giải quyết xong chuyện này, em muốn gì cũng được."

Từng lời, từng chữ của họ như những mũi dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim tôi. Máu chảy đầm đìa.

Tám năm.

Tám năm chờ đợi của tôi, tám năm hy vọng, tám năm yêu thương vô điều kiện, trong mắt anh, chỉ là "phiền phức" . Lời hứa năm xưa, hóa ra chỉ là một câu nói đùa để dỗ dành một con nhóc phiền phức.

Và bây giờ, để thoát khỏi tôi, anh ta không ngần ngại dựng lên một màn kịch tàn nhẫn như vậy. Thuê chính người con gái anh ta yêu, đóng giả làm bạn gái có thai.

Cảm giác buồn nôn cuộn lên trong cổ họng. Tôi muốn chạy đến, vạch trần bộ mặt giả dối của họ. Nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân của họ tiến lại gần. Tôi vội vàng nấp sau một chậu cây cảnh lớn.

Trịnh Khoa Đăng và Thái Thu Vọng đi ngang qua, tay trong tay. Anh ta nhìn cô ta bằng ánh mắt say đắm, cưng chiều. Ánh mắt đó, tôi đã từng ao ước có được biết bao.

Họ đi về phía trung tâm bữa tiệc, nơi anh trai tôi đang đứng.

Tôi không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa.

Tôi quay người, chạy thục mạng ra khỏi nhà hàng, không quan tâm đến những tiếng gọi ngơ ngác phía sau.

Cơn mưa rào mùa hạ đột ngột trút xuống, xối xả. Nước mưa hòa cùng nước mắt, chảy dài trên má tôi, lạnh buốt. Tôi cứ chạy, chạy mãi cho đến khi không còn chút sức lực nào, rồi ngã quỵ xuống vỉa hè.

Tám năm thanh xuân của tôi, kết thúc theo một cách nực cười và đau đớn như vậy sao?

Điện thoại trong túi xách rung lên. Là tin nhắn từ Trịnh Khoa Đăng. Có lẽ anh ta đã diễn xong màn kịch của mình, và bây giờ là lúc gửi cho tôi một đòn cuối cùng.

Tôi run rẩy mở điện thoại.

"Minh Huệ, xin lỗi em. Anh và Thu Vọng đã có con. Chúng anh sắp kết hôn. Chuyện tám năm trước, em hãy quên đi."

Quên đi?

Làm sao tôi có thể quên được?

Tôi bật cười, tiếng cười điên dại và ai oán vang lên giữa màn mưa.

Được thôi. Nếu anh đã muốn tôi quên, tôi sẽ quên.

Tôi sẽ quên hết.

Tôi lảo đảo đứng dậy, lê bước về nhà. Mở cửa phòng, tôi nhìn thấy những thứ liên quan đến anh. Những bức ảnh chụp chung, những món quà anh tặng, cuốn nhật ký chi chít tên anh.

Tất cả là một sự sỉ nhục.

Tôi gom tất cả chúng lại, ném vào một chiếc thùng carton lớn.

Ngày mai, tôi sẽ đến trường nộp đơn xin du học. Tôi sẽ đi khỏi nơi này, đi khỏi thành phố có anh. Tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.

Một cuộc sống không có Trịnh Khoa Đăng.

Tôi cầm chiếc kéo, cắt nát từng tấm ảnh, từng trang nhật ký. Mảnh giấy vụn rơi lả tả xuống sàn, giống như trái tim tôi lúc này, tan nát thành trăm mảnh.

Đọc tiếp

Mục lục của Khi tình yêu hóa thành tro bụi

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Ly hôn rồi, ông trùm truy thê lại quỳ xuống
8.5
Vừa mang thai năm thứ hai sau cưới, Minh Khê chưa kịp vui mừng đã phải đối mặt với tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Bi kịch ập đến khi một tai nạn khiến cô ngã gục trong vũng máu, nhưng thay vì cứu lấy giọt máu của mình, Phó thiếu lại nhẫn tâm ôm lấy người tình cũ rời đi. Sự tuyệt vọng khiến cô buông xuôi tất cả. Nhiều năm sau, cái tên ấy trở thành nỗi đau cấm kỵ của vị tổng tài Bắc Thành. Ngay trong hôn lễ, anh ta bỗng hóa điên dại, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ ấy mà cầu xin trong nước mắt: Em định mang theo con của anh gả cho ai?
Bìa tiểu thuyết Lục tổng, phu nhân lại dẫn cậu chủ bỏ nhà rồi!
9.6
Suốt năm năm, Bùi Doanh Doanh trao trọn tình yêu cho Lục Tiêu nhưng chỉ nhận lại cay đắng khi người cũ của anh mang thai trở về. Từ vị thế chính thất, cô trở thành trò cười và quyết định ly hôn tay trắng. Dù anh van xin, nhưng khoảnh khắc anh ưu tiên cứu người phụ nữ kia khi cả hai cùng gặp nạn đã dập tắt mọi hy vọng trong cô. Ba năm sau, cô tái xuất với danh hiệu Ảnh hậu quốc tế đầy kiêu hãnh, khiến bao quý ông săn đón. Tại sân bay, Lục Tiêu trong bộ quân phục cũ kỹ đã quỳ gối hèn mọn, khẩn thiết cầu xin sự tha thứ từ người vợ mà anh từng đánh mất. Giờ đây, anh mới là người chìm trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Bỏ chồng giữ con, mới biết anh yêu tôi
8.1
Trong lúc Hạ Nam Chi chịu tang mẹ, chồng cô là Lục Quân Thâm lại mải mê tổ chức sinh nhật cho người tình cũ. Nhận ra tình cảm đơn phương vô vọng, cô để lại đơn ly hôn và quyết định từ bỏ đứa con để ra đi tay trắng. Năm năm sau, Nam Chi tái xuất đầy kiêu sa với vai trò chuyên gia đấu giá hàng đầu, khiến Lục Quân Thâm phải ráo riết săn đón. Gặp lại nhau, anh chặn đường chất vấn về đứa trẻ năm xưa dù cô khẳng định đã phá thai từ ngày rời đi. Thế nhưng, sự xuất hiện của ba đứa trẻ năm tuổi giống hệt anh đã lật tẩy lời nói dối ấy. Lục Quân Thâm bàng hoàng nhận ra sai lầm quá khứ và quyết tâm không để cô chạy trốn thêm lần nào nữa.
Bìa tiểu thuyết Trúc mã giữ thân vì mối tình đầu, tôi ly hôn rồi nghén, anh ta điên rồi
9.5
Năm mười tám tuổi, Vân Thanh Ly rơi vào bi kịch khi bị làm nhục, chính Thẩm Hàn Chu đã cứu rỗi và cho cô một cuộc hôn nhân ấm êm. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra tất cả chỉ là màn kịch tàn nhẫn. Anh cưới cô để bảo vệ người tình trong mộng khỏi cảnh tù tội, coi cô như vật hy sinh thế thân. Khi sự thật phơi bày và bạch nguyệt quang quay về, Thanh Ly dứt khoát ly hôn. Thẩm Hàn Chu ngạo mạn tin rằng cô sẽ phải quỳ gối cầu xin quay lại, nhưng anh đã lầm. Thanh Ly tái xuất rực rỡ với tư cách ngôi sao công nghệ, khiến anh hối hận quỳ trong mưa cầu xin sự tha thứ. Tuy nhiên, lúc này bên cạnh cô đã có một vị đại thiếu gia quyền lực khác sẵn sàng bảo vệ. Anh ta ôm chặt cô vào lòng, lạnh lùng cảnh cáo kẻ phản bội và khẳng định chủ quyền tuyệt đối với vợ yêu của mình.
Bìa tiểu thuyết Phó tổng đừng hành hạ nữa, phu nhân đã ký đơn ly hôn rồi
8.0
Suốt ba năm chung sống, Ôn Lương dùng mọi chân thành cũng chẳng thể lay động trái tim băng giá của Phó Tranh. Ngày người tình cũ của anh trở về, thứ cô nhận lại chỉ là tờ đơn ly hôn tuyệt tình. Dù cô có cố gắng níu kéo bằng hy vọng về một đứa con chung, anh vẫn nhẫn tâm đáp lại bằng sự lạnh lùng đến cực hạn. Tuyệt vọng và đau đớn, Ôn Lương quyết định buông bỏ tất cả. Trên giường bệnh với tâm hồn tan nát, cô đặt bút ký tên để chấm dứt mối quan hệ không lối thoát này. Thế nhưng, chính lúc cô muốn dứt khoát rời đi, người đàn ông vốn kiêu ngạo, tàn nhẫn ấy lại quỳ gối bên giường, khẩn thiết van xin cô đừng rời xa anh.
Bìa tiểu thuyết Chồng tồi đừng ngao nữa, tôi gả vào hào môn anh điên gì
9.8
Vì muốn cho tình cũ một danh phận khi cô ta mang thai, Lục Thần Chu tàn nhẫn ép Tống Nhiễm ký đơn ly hôn, quên sạch lời hứa bảo vệ cô trọn đời. Sau ba năm ẩn mình làm vợ hiền, Tống Nhiễm quyết định tháo bỏ lớp ngụy trang, để lộ nhan sắc tuyệt mỹ cùng hàng loạt thân phận chấn động: từ thiên tài y học, thiết kế đến tay đua vô địch. Khi cô trở lại đỉnh cao danh vọng, gã chồng cũ hối hận quỳ gối cầu xin tái hôn nhưng chỉ nhận lại sự khinh miệt. Lúc này, người quyền lực nhất Kinh Đô là Cố Đình Xuyên đã công khai ôm chặt cô vào lòng, khẳng định chủ quyền và thẳng tay trừng trị kẻ bội bạc dám làm phiền vợ mình.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ