Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Khi tình yêu hóa thành tro bụi

Khi tình yêu hóa thành tro bụi

Suốt tám năm ròng rã, tôi dành trọn thanh xuân để chờ đợi Trịnh Khoa Đăng, nhưng đổi lại chỉ là sự phũ phàng. Vào tuổi hai mươi hai, tôi bàng hoàng nghe anh ta chê bai tình cảm của mình là phiền phức và cùng nhân tình lên kế hoạch lừa dối. Đỉnh điểm của nỗi đau là khi anh ta vu khống rồi nhẫn tâm đẩy tôi xuống hồ dù biết tôi không biết bơi. Suýt mất mạng trong làn nước lạnh, tôi quyết định dứt bỏ quá khứ. Ba năm sau, tôi tái xuất đầy kiêu hãnh với danh hiệu nhà thiết kế quốc tế Hélène. Lúc này, kẻ từng phản bội tôi đã trắng tay, hèn mọn quỳ gối cầu xin sự dung thứ trong muộn màng.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Tám năm thanh xuân, tôi dùng để chờ đợi một lời hứa.

Để rồi vào đúng sinh nhật hai mươi hai tuổi, tôi tận tai nghe thấy người tôi yêu, Trịnh Khoa Đăng, gọi tình cảm của tôi là "phiền phức" và bàn với người con gái khác cách giả có thai để thoát khỏi tôi.

Sự phản bội không dừng lại ở đó.

Tại bệnh viện, anh ta vu oan tôi đẩy cô ta xuống nước, rồi chính tay đẩy tôi, một người không biết bơi, xuống hồ để trừng phạt.

Anh ta không một chút do dự mà lựa chọn bảo vệ cô ta, mặc cho tôi chìm dần trong làn nước lạnh lẽo.

Tám năm yêu thương của tôi, trong mắt anh ta, lại không bằng một sợi tóc của cô ta.

Khoảnh khắc được vớt lên, trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng. Tôi quyết định rời đi, cắt đứt mọi thứ.

Ba năm sau, tôi trở về với tư cách là nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế Hélène, còn anh ta đã mất tất cả, quỳ gối cầu xin tôi tha thứ.

Chương 1

Diệp Minh Huệ POV:

Tám năm. Tôi đã dùng tám năm thanh xuân của mình để chờ đợi một lời hứa, để rồi vào đúng ngày sinh nhật hai mươi hai tuổi, tôi tận tai nghe thấy anh ta nói, tất cả chỉ là một màn kịch.

Tám năm trước, vào sinh nhật mười bốn tuổi của tôi, Trịnh Khoa Đăng, người bạn thân nhất của anh trai tôi, người mà tôi đã thầm yêu từ lần đầu tiên gặp mặt, đã xoa đầu tôi và nói một câu đùa.

Lúc đó, tôi lấy hết can đảm, đưa cho anh chiếc bánh kem tự tay làm, mặt đỏ bừng, lắp bắp hỏi: "Anh Khoa Đăng, anh… anh có thích em không?"

Anh trai tôi, Diệp Minh Hưng, và đám bạn của anh ấy cười ồ lên. Chỉ có Trịnh Khoa Đăng là không cười. Anh nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia sáng mà tôi không hiểu được. Anh nhận lấy chiếc bánh, giọng nói trầm ấm và dịu dàng đến lạ.

"Minh Huệ còn nhỏ quá."

Trái tim tôi chùng xuống.

"Nhưng nếu đến sinh nhật hai mươi hai tuổi của em, em vẫn còn thích anh như bây giờ," anh ngừng lại, khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười quyến rũ chết người, "thì chúng ta hãy ở bên nhau."

Lời hứa đó, giống như một hạt giống, đã bén rễ và nảy mầm trong trái tim tôi suốt tám năm. Tôi đã đếm từng ngày, từng giờ, chờ đợi đến sinh nhật hai mươi hai tuổi. Tôi tin rằng đó sẽ là ngày hạnh phúc nhất đời mình.

Và hôm nay, ngày đó đã đến.

Bữa tiệc sinh nhật của tôi được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng bậc nhất Hà Nội. Anh trai đã bao trọn cả không gian tầng thượng, nơi có thể nhìn ngắm toàn cảnh thành phố về đêm. Không khí vô cùng náo nhiệt. Bạn bè, người thân đều có mặt, chỉ thiếu duy nhất một người.

Người mà tôi mong chờ nhất.

Tôi đứng ở góc ban công, chiếc váy trắng trên người bay nhẹ trong gió. Lòng tôi như lửa đốt. Anh trai đi đến bên cạnh, vỗ vai tôi.

"Đừng lo, Khoa Đăng vừa gọi cho anh, nói là đang trên đường tới. Có chút việc đột xuất ở công ty."

Tôi gượng cười, gật đầu. "Em biết rồi."

Tôi không thể nói với anh trai rằng, sự lo lắng của tôi không chỉ vì anh ấy đến muộn. Mà là vì người sẽ đi cùng anh ấy.

Thái Thu Vọng.

Người con gái mà Trịnh Khoa Đăng công khai theo đuổi suốt nửa năm nay. Một tiểu thư danh giá, xinh đẹp, thanh thuần như một đóa hoa sen. Nghe nói, anh yêu cô ấy đến điên cuồng, sẵn sàng làm mọi thứ vì cô ấy.

Vậy còn lời hứa tám năm trước thì sao?

Tôi tự an ủi mình, có lẽ anh chỉ đang thử lòng tôi. Có lẽ, hôm nay anh sẽ cho tôi một bất ngờ lớn.

Đúng lúc đó, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của Trịnh Khoa Đăng ở lối vào ban công. Trái tim tôi đập thình thịch. Tôi định quay người lại, nhưng rồi một giọng nói khác, ngọt ngào nhưng đầy tính toán vang lên, khiến bước chân tôi khựng lại.

Là Thái Thu Vọng.

"Khoa Đăng, anh chắc chứ? Nói dối là em có thai với anh… liệu có quá đáng với cô bé đó không?"

Tôi nín thở, toàn thân cứng đờ.

Giọng Trịnh Khoa Đăng vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn, hoàn toàn khác với sự dịu dàng trong ký ức của tôi.

"Không còn cách nào khác. Con bé đó quá phiền phức, bám dính lấy anh tám năm rồi. Anh trai nó lại là bạn thân của anh, không thể làm quá căng được."

Một tiếng cười khẩy vang lên. "Phải dùng cách này để nó hoàn toàn từ bỏ. Chỉ cần nói em có thai, chúng ta sắp kết hôn, nó sẽ không còn mặt mũi nào để tiếp tục nữa."

Thái Thu Vọng cười khúc khích. "Vậy sau hôm nay, em có được tăng cát-xê không, Trịnh tổng? Đóng vai bạn gái có thai của anh, cái giá không rẻ đâu."

"Tất nhiên rồi, Vọng Vọng. Chỉ cần em giúp anh giải quyết xong chuyện này, em muốn gì cũng được."

Từng lời, từng chữ của họ như những mũi dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim tôi. Máu chảy đầm đìa.

Tám năm.

Tám năm chờ đợi của tôi, tám năm hy vọng, tám năm yêu thương vô điều kiện, trong mắt anh, chỉ là "phiền phức" . Lời hứa năm xưa, hóa ra chỉ là một câu nói đùa để dỗ dành một con nhóc phiền phức.

Và bây giờ, để thoát khỏi tôi, anh ta không ngần ngại dựng lên một màn kịch tàn nhẫn như vậy. Thuê chính người con gái anh ta yêu, đóng giả làm bạn gái có thai.

Cảm giác buồn nôn cuộn lên trong cổ họng. Tôi muốn chạy đến, vạch trần bộ mặt giả dối của họ. Nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân của họ tiến lại gần. Tôi vội vàng nấp sau một chậu cây cảnh lớn.

Trịnh Khoa Đăng và Thái Thu Vọng đi ngang qua, tay trong tay. Anh ta nhìn cô ta bằng ánh mắt say đắm, cưng chiều. Ánh mắt đó, tôi đã từng ao ước có được biết bao.

Họ đi về phía trung tâm bữa tiệc, nơi anh trai tôi đang đứng.

Tôi không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa.

Tôi quay người, chạy thục mạng ra khỏi nhà hàng, không quan tâm đến những tiếng gọi ngơ ngác phía sau.

Cơn mưa rào mùa hạ đột ngột trút xuống, xối xả. Nước mưa hòa cùng nước mắt, chảy dài trên má tôi, lạnh buốt. Tôi cứ chạy, chạy mãi cho đến khi không còn chút sức lực nào, rồi ngã quỵ xuống vỉa hè.

Tám năm thanh xuân của tôi, kết thúc theo một cách nực cười và đau đớn như vậy sao?

Điện thoại trong túi xách rung lên. Là tin nhắn từ Trịnh Khoa Đăng. Có lẽ anh ta đã diễn xong màn kịch của mình, và bây giờ là lúc gửi cho tôi một đòn cuối cùng.

Tôi run rẩy mở điện thoại.

"Minh Huệ, xin lỗi em. Anh và Thu Vọng đã có con. Chúng anh sắp kết hôn. Chuyện tám năm trước, em hãy quên đi."

Quên đi?

Làm sao tôi có thể quên được?

Tôi bật cười, tiếng cười điên dại và ai oán vang lên giữa màn mưa.

Được thôi. Nếu anh đã muốn tôi quên, tôi sẽ quên.

Tôi sẽ quên hết.

Tôi lảo đảo đứng dậy, lê bước về nhà. Mở cửa phòng, tôi nhìn thấy những thứ liên quan đến anh. Những bức ảnh chụp chung, những món quà anh tặng, cuốn nhật ký chi chít tên anh.

Tất cả là một sự sỉ nhục.

Tôi gom tất cả chúng lại, ném vào một chiếc thùng carton lớn.

Ngày mai, tôi sẽ đến trường nộp đơn xin du học. Tôi sẽ đi khỏi nơi này, đi khỏi thành phố có anh. Tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.

Một cuộc sống không có Trịnh Khoa Đăng.

Tôi cầm chiếc kéo, cắt nát từng tấm ảnh, từng trang nhật ký. Mảnh giấy vụn rơi lả tả xuống sàn, giống như trái tim tôi lúc này, tan nát thành trăm mảnh.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sự trả thù của người mẹ: Tình yêu đã mất
7.9
Trong cơn hoảng loạn vì em trai sốc phản vệ, tôi chạy đến bệnh viện tìm vị hôn phu cứu giúp. Trớ trêu thay, y tá trực lại là tình địch luôn đố kỵ với tôi. Vì cho rằng đứa trẻ là con riêng nhằm níu kéo hôn ước, cô ta tàn nhẫn trì hoãn cấp cứu, thậm chí nhục mạ và dùng dao rạch nát người tôi. Sự độc ác đó khiến em trai tôi tử vong ngay trên giường bệnh. Khi vị hôn phu phá cửa xông vào, mọi thứ đã quá muộn. Đối mặt với kẻ thủ ác bị bắt giữ, tôi thề sẽ khiến cô ta phải trả giá bằng nỗi đau sống không bằng chết.
Bìa tiểu thuyết Không thể chọc giận! Trái tim của tổng giám đốc dễ bị kích động
8.0
Dù chồng luôn lạnh nhạt và công khai bên người khác, tôi vẫn nhẫn nhịn làm tròn vai người vợ hiền suốt nhiều năm. Khi tình cũ của anh ta trở về, cả thành phố đều đinh ninh tôi sẽ chịu cảnh nhục nhã. Thế nhưng, tôi đã dứt khoát ký đơn ly hôn rồi rời đi không chút luyến tiếc. Gặp lại nhau, anh ta điên cuồng chặn đường tra hỏi, tôi chỉ mỉm cười khoe chiếc nhẫn cưới mới: Tôi sắp kết hôn, không rảnh để lấy lòng anh nữa. Ai cũng tưởng tôi yêu anh sâu đậm, nhưng sự thật là tôi chỉ mượn hình bóng anh để tìm lại một người cũ.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, tôi về nhà thừa kế tài sản, sao cô lại khóc?
8.5
Ôn Tuyết Ninh, một thiên kim tiểu thư danh giá, đã quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân không hạnh phúc sau bảy năm yêu đơn phương mệt mỏi. Từng bất chấp tất cả, thậm chí cắt đứt quan hệ với cha để kết hôn cùng người anh nuôi Ôn Tư Niên, nhưng cuối cùng cô nhận ra tình cảm này chỉ là sự tự nguyện từ một phía. Sau một sự cố nhỏ làm hỏng đồ của anh, Tuyết Ninh thấu hiểu rằng trái tim anh chưa từng có hình bóng mình. Cô gọi điện cho cha, thừa nhận sai lầm năm xưa và bày tỏ ý định quay về tiếp quản gia sản sau khi hoàn tất thủ tục ly thân. Câu chuyện là hành trình từ bỏ chấp niệm để tìm lại chính mình của một người thừa kế mạnh mẽ.
Bìa tiểu thuyết Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai
8.7
Hy sinh cả thanh xuân để yêu Đoàn Khải Minh, nhưng đổi lại tôi chỉ nhận về sự phản bội cay đắng. Trong biển lửa tử thần, người chồng thanh mai trúc mã ấy đã nhẫn tâm bỏ mặc tôi dưới đống đổ nát để cứu lấy cô em kế Hạ Bích Trâm. Kiếp trước, anh ta vì ả mà ép tôi hiến tủy, dùng máu vẽ tranh và chịu đựng mọi tủi nhục. Thậm chí, tôi phải chết trong đau đớn khi bị tráo thuốc giảm đau. Sự tuyệt vọng cùng cực hóa thành ngọn lửa hận thù khi tôi bất ngờ được trọng sinh. Trở về quá khứ, tôi quyết định xé nát bản hôn ước, chấm dứt mối quan hệ độc hại này để bắt đầu cuộc đời mới.
Bìa tiểu thuyết Những lần sảy thai của cô ấy, bí mật đen tối của họ
8.5
Sau mười năm ròng rã với bảy lần thụ tinh thất bại, tôi cuối cùng cũng mang thai ở lần thứ tám. Thế nhưng, hạnh phúc ấy tan vỡ khi tôi phát hiện chồng mình và cô em nuôi mất tích ba năm vốn đã có con riêng. Đau đớn hơn, cả gia đình chồng lẫn cha mẹ ruột tôi đều bao che cho họ, coi đứa trẻ kia là người kế thừa duy nhất của nhà họ Đoàn. Mọi sự quan tâm bấy lâu nay dành cho tôi thực chất chỉ là bức bình phong che đậy tội lỗi của em gái nuôi. Nhận ra đứa con trong bụng chỉ là vật hy sinh trong âm mưu tàn độc của người chồng đầu ấp tay gối, tôi nén đau thương, quyết định gọi y tá để làm phẫu thuật đình chỉ thai nghén ngay lập tức.
Bìa tiểu thuyết Kiều Thê Mềm Mại Hoang Dã, Cố Tổng Yêu Vô Cùng
9.3
Trong mắt giới thượng lưu, Hứa Tô bị gắn mác hồ ly tinh quyến rũ đàn ông nhưng luôn giả vờ thanh cao. Sau một đêm định mệnh, cô bất ngờ kết hôn với Cố Úc Thư – vị thiếu gia ăn chơi khét tiếng. Ai cũng tin rằng cuộc hôn nhân này chỉ là sự trao đổi lợi ích và sớm tan vỡ. Ngay cả Hứa Tô cũng ngỡ rằng đôi bên chỉ đang lợi dụng nhau. Thế nhưng, tại một buổi tiệc, mọi người bàng hoàng khi thấy Cố thiếu đỏ mắt, khẩn thiết cầu xin tình yêu từ cô. Hóa ra, tất cả đều là kế hoạch anh đã dày công sắp đặt.