
Khi tình yêu chết, tự do bắt đầu
Chương 2
Trà Diệu Ngọc's POV:
Những ngày sau khi ký đơn ly hôn, tôi không hề liên lạc với Mai Minh Quang, cũng không quan tâm đến bất kỳ tin tức nào về anh ta. Tôi dành toàn bộ thời gian và tâm trí cho công việc thiết kế của mình.
Những bản phác thảo đã bị bỏ quên từ lâu trong góc phòng giờ đây được tôi lôi ra, phủi bụi và tiếp tục hoàn thiện. Từng đường nét, từng màu sắc đều mang theo khát vọng tự do và một cuộc sống mới.
Thỉnh thoảng, tôi lướt mạng xã hội và thấy những hình ảnh của Mai Minh Quang và Hà Băng Linh.
Họ công khai xuất hiện cùng nhau tại các sự kiện lớn. Anh ta dịu dàng khoác áo cho cô ta, che chắn cho cô ta khỏi đám đông phóng viên. Còn cô ta thì nép vào lòng anh, mỉm cười e thẹn và hạnh phúc.
Bên dưới là vô số những bình luận ngưỡng mộ.
"Tổng tài Mai và tiểu thư Hà thật xứng đôi!"
"Tình yêu của họ thật đẹp, như trong truyện cổ tích vậy."
"Không biết người vợ trên danh nghĩa của Tổng tài Mai sẽ cảm thấy thế nào nhỉ? Chắc là ghen tị đến phát điên."
Ghen tị?
Tôi chỉ cảm thấy nực cười.
Kiếp trước, tôi đã từng vì những hình ảnh này mà đau khổ đến chết đi sống lại, từng tự nhốt mình trong phòng, khóc đến cạn nước mắt.
Nhưng bây giờ, trái tim tôi đã không còn gợn lên một chút sóng gió nào.
Họ yêu nhau, họ xứng đôi, đó là chuyện của họ. Không liên quan gì đến tôi.
Tôi chỉ cần đếm từng ngày, chờ đợi một tháng hòa giải kết thúc.
Ngày giỗ của bà nội Mai, tôi quyết định trở về nhà họ Mai.
Đó là người duy nhất trong gia đình to lớn này thực sự đối xử tốt với tôi. Bà đã che chở, bảo vệ tôi, cho tôi một chút hơi ấm trong những năm tháng tăm tối nhất.
Dù đã quyết định cắt đứt mọi thứ với nhà họ Mai, nhưng tôi vẫn muốn đến thắp cho bà một nén hương, nói với bà một lời từ biệt cuối cùng.
Khi tôi bước vào căn biệt thự cổ kính của nhà họ Mai, không khí bên trong đang vô cùng náo nhiệt.
Hôm nay cũng là ngày họp mặt gia đình hàng tháng.
Mai Minh Quang và Hà Băng Linh đang ngồi ở trung tâm phòng khách, xung quanh là các cô, các chú, các anh chị em họ. Mọi người đều vây quanh họ, tươi cười rạng rỡ. Hà Băng Linh đang kể một câu chuyện gì đó, thỉnh thoảng lại e thẹn nép vào lòng Mai Minh Quang, khiến mọi người cười ồ lên.
Một khung cảnh gia đình hạnh phúc, đầm ấm.
Chỉ là, tôi là người thừa.
Từ trước đến nay vẫn luôn là như vậy. Tôi chỉ là con dâu hữu danh vô thực, là cái gai trong mắt tất cả mọi người.
Sự xuất hiện của tôi lập tức phá vỡ không khí vui vẻ đó.
Nụ cười trên mặt mọi người tắt ngấm. Ánh mắt họ nhìn tôi đầy vẻ lạnh lùng và chán ghét.
"Cô còn mặt mũi để quay về đây à?" Mẹ của Mai Minh Quang, bà Mai Lan, người luôn coi tôi là kẻ đã phá hoại hạnh phúc của con trai bà, lên tiếng đầu tiên. Giọng bà ta sắc như dao. "Sau khi làm cái chuyện đáng xấu hổ đó, cô không biết xấu hổ là gì sao?"
"Chuyện đáng xấu hổ?" Tôi nhíu mày. Tôi đã làm gì?
"Chị dâu, chị đừng giả vờ nữa." Hà Băng Linh đứng dậy, khuôn mặt xinh đẹp tỏ ra vẻ đáng thương. "Chị tự ý ký đơn ly hôn, còn đòi chia tài sản. Chị làm vậy không thấy có lỗi với anh Quang sao? Anh ấy đã đối xử với chị tốt như vậy."
"Tốt?" Tôi suýt nữa thì bật cười. Bắt tôi sống như một góa phụ bảy năm, coi tôi như không khí, đó là tốt sao?
"Cô im đi." Mai Minh Quang lạnh lùng ngắt lời tôi. "Đây không phải là nơi để cô gây sự. Nếu không có việc gì thì cút đi."
"Đúng vậy, cút đi! Nhà họ Mai không chào đón loại phụ nữ không biết điều như cô!" Dì của Mai Minh Quang cũng hùa theo.
"Đừng làm ô uế không khí nhà chúng tôi!"
Từng lời nói như những mũi dao vô hình đâm vào tôi.
Cảm giác lạnh lẽo quen thuộc lại ùa về, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể tôi.
Kiếp trước, tôi đã phải chịu đựng sự sỉ nhục này không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần như vậy, tôi đều chỉ biết cắn răng chịu đựng, cúi đầu lùi bước.
Nhưng lần này, tôi sẽ không làm vậy.
Tôi hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào bọn họ.
"Tôi về đây không phải để gặp các người." Giọng tôi bình tĩnh đến lạ. "Hôm nay là ngày giỗ của bà nội. Tôi chỉ muốn đến thắp cho bà một nén hương."
Nói rồi, tôi không thèm để ý đến vẻ mặt sững sờ của bọn họ, đi thẳng đến phòng thờ tổ tiên ở phía sau nhà.
Phòng thờ được bài trí trang nghiêm, khói hương nghi ngút. Di ảnh của bà nội được đặt ở vị trí cao nhất, bà trong ảnh vẫn hiền từ, phúc hậu như trong trí nhớ của tôi.
Tôi quỳ xuống trước bàn thờ, châm ba nén hương, thành kính vái lạy.
"Bà nội, cháu đến thăm bà đây." Nước mắt tôi không kìm được mà tuôn rơi. "Bà ở trên trời có khỏe không?"
Tôi lấy ra một chiếc hộp gấm nhỏ từ trong túi xách. Bên trong là một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích, là món quà duy nhất bà tặng tôi.
"Bà nội, đây là chiếc trâm bà tặng cháu. Cháu đã luôn giữ nó bên mình. Nhưng bây giờ, cháu phải trả lại cho bà rồi. Cháu sắp rời khỏi nơi này, bắt đầu một cuộc sống mới. Cháu không thể mang theo nó được nữa."
Tôi đặt chiếc trâm lên bàn thờ, bên cạnh di ảnh của bà.
"Bà nội, cháu xin lỗi. Cháu đã không thể thực hiện lời hứa với bà, không thể chăm sóc tốt cho Minh Quang, không thể làm một người vợ tốt."
"Nhưng cháu thực sự không thể tiếp tục được nữa. Bảy năm qua, cháu đã quá mệt mỏi rồi."
"Kiếp trước, cháu đã quá ngu ngốc khi cố chấp níu kéo một người không yêu mình. Kiếp này, cháu đã tỉnh ngộ rồi. Cháu sẽ sống vì bản thân mình, sẽ tìm kiếm hạnh phúc thực sự. Bà nội, bà hãy phù hộ cho cháu nhé."
Tôi dập đầu ba cái, nước mắt lã chã rơi trên nền gạch lạnh.
"Chị dâu, chị đang làm gì vậy?"
Một giọng nói a dua, giả tạo vang lên từ phía sau.
Tôi quay đầu lại, thấy Hà Băng Linh đang đứng ở cửa, nhìn tôi với ánh mắt đầy khiêu khích.
Tôi không muốn dây dưa với cô ta, liền đứng dậy định rời đi.
Nhưng cô ta đã nhanh hơn một bước, chặn trước mặt tôi.
"Chị định đi đâu? Đến đây gây rối rồi định bỏ đi dễ dàng như vậy sao?"
Cô ta đưa tay ra, định giật lấy chiếc hộp gấm trên bàn thờ.
"Đừng động vào!" Tôi quát lên, vội vàng gạt tay cô ta ra.
Đó là kỷ vật duy nhất của bà nội, tôi không cho phép bất kỳ ai xúc phạm đến nó.
"A!"
Hà Băng Linh hét lên một tiếng thất thanh, rồi ngã sõng soài ra đất.
Cùng lúc đó, một tiếng "loảng xoảng" vang lên.
Bài vị của bà nội trên bàn thờ rơi xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh.
Tôi sững sờ.
Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Tôi rõ ràng chỉ gạt tay cô ta ra, sao bài vị lại có thể rơi xuống được?
"Trà Diệu Ngọc! Cô làm cái gì vậy?!"
Mai Minh Quang và cả nhà họ Mai nghe thấy tiếng động đã chạy vào. Khi họ nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tất cả đều sững sờ, rồi sau đó là cơn thịnh nộ bùng lên.
Hà Băng Linh nằm trên đất, khuôn mặt tái nhợt, nước mắt lưng tròng, trông vô cùng đáng thương.
"Anh Quang... em xin lỗi... Em chỉ muốn xem chị dâu để lại gì cho bà nội... Ai ngờ chị ấy lại đẩy em... làm vỡ cả bài vị của bà..."
Giọng cô ta nức nở, đứt quãng.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
"Trà Diệu Ngọc! Cô thật to gan!" Mai Minh Quang gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. Anh ta lao đến, không hỏi han, không một lời giải thích, tát mạnh vào mặt tôi.
Có thể bạn cũng thích





