
Khi tình yêu chết, tự do bắt đầu
Chương 3
Trà Diệu Ngọc's POV:
Cái tát trời giáng của Mai Minh Quang khiến đầu óc tôi ong ong, một bên má nóng rát. Tôi lảo đảo, suýt nữa thì ngã xuống.
"Mai Minh Quang, anh điên rồi à?!" Tôi hét lên, cảm giác bị sỉ nhục và uất hận dâng trào. "Không phải tôi! Là cô ta tự ngã!"
"Cô còn dám chối?" Anh ta gầm lên, chỉ tay vào Hà Băng Linh đang nằm trên đất, khóc lóc thảm thiết. "Băng Linh yếu đuối như vậy, sao có thể tự làm vỡ bài vị được? Rõ ràng là cô cố ý!"
"Đúng vậy! Con tiện nhân này ghen tị vì chúng ta đối xử tốt với Băng Linh nên mới trả thù!" Mẹ của Mai Minh Quang cũng lao vào, chỉ vào mặt tôi mà chửi rủa. "Đúng là loại không có cha mẹ dạy dỗ, không biết trên dưới!"
Câu nói "không có cha mẹ dạy dỗ" như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Sắc mặt tôi trắng bệch.
"Bà im đi!" Tôi gào lên, đôi mắt đỏ hoe. "Bà không có tư cách nhắc đến cha mẹ tôi!"
"Ôi trời ơi, nó còn dám hỗn láo với mẹ chồng!"
"Đúng là mất dạy!"
Cả nhà họ Mai nhao nhao lên, mỗi người một câu, sỉ vả tôi không tiếc lời.
Tôi nhìn bọn họ, những con người tự cho mình là thượng lưu, là danh giá, nhưng lại có thể nói ra những lời lẽ độc địa, cay nghiệt như vậy.
Và tôi nhìn Mai Minh Quang, người chồng mà tôi đã từng yêu bằng cả sinh mệnh. Anh ta không hề có ý định bảo vệ tôi, mà chỉ đứng đó, ôm Hà Băng Linh vào lòng, dịu dàng dỗ dành.
"Băng Linh, đừng khóc nữa, có anh ở đây rồi. Em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"
Trái tim tôi như bị bóp nghẹt.
Nực cười.
Thật sự quá nực cười.
Tôi đứng đó, một bên má sưng vù, cả người run rẩy vì tức giận và uất hận. Còn anh ta, lại chỉ lo lắng cho vết xước nhỏ trên tay của Hà Băng Linh.
"Anh Quang, em không sao..." Hà Băng Linh nức nở trong lòng anh ta. "Chỉ là... bài vị của bà nội... Em xin lỗi..."
"Không phải lỗi của em." Mai Minh Quang lạnh lùng nói, ánh mắt sắc như dao liếc về phía tôi. "Là do cô ta. Người đâu, mang roi mây ra đây!"
Roi mây?
Tim tôi thót lại.
Đó là cây roi mà nhà họ Mai dùng để trừng phạt những người phạm lỗi nặng. Kiếp trước, tôi đã từng bị đánh bằng cây roi đó một lần, chỉ vì vô tình làm đổ trà lên người Hà Băng Linh. Cơn đau thấu xương đó, tôi vẫn còn nhớ như in.
"Mai Minh Quang, anh dám?!" Tôi hét lên, lùi lại phía sau.
"Xem tôi có dám không!" Anh ta ra hiệu cho hai tên vệ sĩ. "Giữ cô ta lại!"
Hai tên vệ sĩ to cao lập tức tiến lên, giữ chặt lấy hai tay tôi. Tôi cố gắng giãy giụa, nhưng sức của tôi làm sao so được với họ.
"Quỳ xuống!" Mai Minh Quang gầm lên.
Tôi cắn chặt môi, kiên quyết không quỳ.
"Được lắm!" Anh ta nhếch mép cười lạnh, cầm lấy cây roi mây từ tay người hầu. Anh ta đi đến chỗ những mảnh sành vỡ của bài vị, dùng chân gạt chúng lại thành một đống.
"Nếu cô không muốn quỳ, vậy thì quỳ trên đống mảnh sành này đi!"
Cả người tôi run lên.
Bắt tôi quỳ trên mảnh sành?
Anh ta... anh ta thật sự tàn nhẫn đến mức này sao?
"Mai Minh Quang, tôi hận anh!" Tôi gào lên, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
"Hận tôi?" Anh ta cười khẩy. "Vậy thì cứ hận đi. Quỳ xuống!"
Anh ta vung roi, quất mạnh vào chân tôi.
"A!"
Cơn đau buốt nhói khiến tôi khuỵu xuống. Đầu gối của tôi đập thẳng vào đống mảnh sành sắc nhọn.
Máu lập tức túa ra, thấm đẫm chiếc váy trắng của tôi.
Cơn đau từ đầu gối lan ra khắp cơ thể, đau đến mức tôi không thể thở nổi.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Mai Minh Quang. Anh ta đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc, giống như một vị vua đang trừng phạt một kẻ nô lệ hèn mọn.
Bên cạnh anh ta, Hà Băng Linh nép trong lòng mẹ anh ta, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng.
Tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt thỏa mãn, như thể đang xem một vở kịch hay.
Không một ai thương xót.
Không một ai lên tiếng bênh vực.
Trái tim tôi chết lặng.
Tình yêu cuối cùng còn sót lại trong tôi, cũng đã bị sự tàn nhẫn của anh ta nghiền nát thành tro bụi.
"Mai Minh Quang..." Tôi thì thào, giọng nói khản đặc. "Anh sẽ phải hối hận... Chắc chắn sẽ có một ngày, anh phải hối hận vì những gì đã làm với tôi hôm nay..."
Nói rồi, trước mắt tôi tối sầm lại, tôi ngất đi.
...
Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trên chiếc giường lạnh lẽo trong phòng ngủ của mình.
Đầu gối vẫn còn đau nhức, nhưng đã được băng bó cẩn thận.
Tôi cố gắng ngồi dậy, nhìn xuống vết thương. Lớp băng gạc đã thấm đẫm máu.
Tôi biết, đây không phải là Mai Minh Quang làm. Anh ta sẽ không bao giờ tốt bụng như vậy. Chắc là một người hầu nào đó trong nhà đã lén giúp tôi.
Tôi lê lết thân thể tàn tạ vào phòng tắm. Nhìn vào gương, tôi thấy một Trà Diệu Ngọc tiều tụy, thảm hại. Một bên má sưng đỏ, khóe miệng còn rỉ máu, đôi mắt trống rỗng, vô hồn.
Tôi bật vòi nước, để dòng nước lạnh xối lên mặt, cố gắng làm cho mình tỉnh táo.
Đau.
Rất đau.
Nhưng cơn đau thể xác này không là gì so với nỗi đau trong tim.
Tôi đã sai rồi.
Sai hoàn toàn rồi.
Tôi không nên quay lại đây. Tôi không nên hy vọng rằng mình có thể thay đổi được gì.
Nhà họ Mai là một cái lồng son, nhưng bên trong chỉ có những con quái vật máu lạnh.
Và Mai Minh Quang, chính là con quái vật đáng sợ nhất.
Tôi phải đi.
Phải rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Tôi quay trở lại phòng ngủ, lấy ra chiếc vali đã thu dọn sẵn. Tôi không còn gì để lưu luyến ở nơi này nữa.
Đúng lúc này, điện thoại của tôi rung lên.
Là một tin nhắn từ số lạ.
"Chị dâu, đầu gối của chị còn đau không? Xin lỗi nhé, em không cố ý đâu. Nhưng ai bảo chị dám động vào em chứ? Đây chỉ là một bài học nho nhỏ thôi. Lần sau, nếu chị còn không biết điều, hậu quả sẽ còn thảm hơn nhiều đấy. À, đúng rồi, anh Quang đang ở bên cạnh em này. Anh ấy lo cho em lắm, còn tự tay bôi thuốc cho em nữa. Chị có ghen tị không?"
Kèm theo đó là một bức ảnh.
Trong ảnh, Hà Băng Linh đang ngồi trên giường, Mai Minh Quang quỳ một chân xuống đất, dịu dàng bôi thuốc lên vết xước nhỏ trên chân cô ta. Ánh mắt anh ta tràn đầy sự xót xa và cưng chiều.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh, rồi bật cười.
Cười ra nước mắt.
Ghen tị?
Không.
Tôi chỉ cảm thấy ghê tởm.
Ghê tởm bọn họ.
Và ghê tởm chính bản thân mình vì đã từng yêu một người đàn ông như vậy.
Tôi không trả lời tin nhắn, chỉ lặng lẽ xóa nó đi.
Sau đó, tôi chặn luôn số điện thoại đó.
Một tuần sau, vết thương trên đầu gối tôi cũng đã đỡ hơn. Dù vẫn còn đau, nhưng ít nhất tôi đã có thể đi lại bình thường.
Trong suốt một tuần đó, Mai Minh Quang không hề xuất hiện, cũng không gọi cho tôi một cuộc điện thoại nào. Như thể tôi không hề tồn tại trên đời này.
Nhưng tôi không quan tâm.
Sự im lặng của anh ta chính là điều tôi mong muốn nhất.
Ngày sinh nhật của tôi, cũng là ngày cuối cùng trong thời hạn một tháng hòa giải.
Tôi quyết định tổ chức một bữa tiệc nhỏ, chỉ mời vài người bạn thân.
Tôi muốn dùng bữa tiệc này để chính thức nói lời tạm biệt với quá khứ, và chào đón một tương lai mới.
Tôi đã đặt một phòng VIP tại một nhà hàng sang trọng, trang trí nó bằng những quả bóng bay màu trắng và những đóa hoa ly mà tôi yêu thích.
Mọi thứ đều hoàn hảo.
Cho đến khi cánh cửa phòng bị đạp tung ra.
Mai Minh Quang xuất hiện, phía sau là một đám bạn bè giàu có của anh ta, và tất nhiên, không thể thiếu Hà Băng Linh.
Có thể bạn cũng thích





