Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Khi tình yêu chết, tự do bắt đầu

Khi tình yêu chết, tự do bắt đầu

Trong giây phút cận kề cái chết với vết thương rỉ máu, lời cầu cứu của tôi chỉ nhận lại sự phũ phàng từ người chồng Mai Minh Quang. Anh ta thản nhiên bảo tôi hãy chết đi chỉ để giữ yên tĩnh cho em gái nuôi Hà Băng Linh. Bảy năm hy sinh thầm lặng đổi lại bằng sự ghẻ lạnh nghiệt ngã, khiến tôi nhận ra vị trí hèn mọn của mình. May mắn thay, định mệnh cho tôi cơ hội quay về thời điểm bảy năm trước. Đối mặt với người đàn ông bạc bẽo ấy, tôi quyết tâm từ bỏ tình yêu mù quáng để đòi lại tự do bằng một tờ đơn ly hôn.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Khi tôi bị đâm, máu chảy không ngừng, tôi gọi điện cho chồng mình, Mai Minh Quang, để cầu cứu.

Anh ta lại lạnh lùng nói:

"Vậy thì chết đi. Đừng làm phiền tôi, Băng Linh không thích ồn ào."

Bảy năm hôn nhân, tôi yêu anh ta đến hèn mọn, đổi lại chỉ là sự ghẻ lạnh và một câu "chết đi". Hóa ra, mạng sống của tôi còn không bằng một phút yên tĩnh của cô em gái nuôi Hà Băng Linh.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi tự nhủ nếu có kiếp sau, tôi sẽ không bao giờ yêu anh ta nữa.

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại bảy năm trước, ngay thời điểm bi kịch mới bắt đầu.

Lần này, tôi nhìn thẳng vào người chồng bội bạc của mình và nói:

"Mai Minh Quang, chúng ta ly hôn đi."

Chương 1

Trà Diệu Ngọc's POV:

Máu.

Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi tôi, đặc quánh trong cổ họng.

Cơn đau buốt từ bụng dưới lan ra khắp cơ thể, giống như hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ đang cứa vào từng thớ thịt. Tôi nằm co quắp trên sàn nhà kho lạnh lẽo, bẩn thỉu, cố gắng dùng tay bịt chặt vết thương đang không ngừng rỉ máu.

Tôi sắp chết rồi.

Trong khoảnh khắc ý thức sắp tan rã, tôi run rẩy rút điện thoại ra. Màn hình loang lổ vết máu, nhưng tôi vẫn cố gắng bấm vào cái tên quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm.

"Mai Minh Quang."

Điện thoại reo lên ba hồi rồi có người bắt máy.

Đầu dây bên kia không có tiếng động, chỉ có sự im lặng chết chóc.

Nhưng tôi biết anh đang nghe.

"Minh Quang... cứu em..." Giọng tôi yếu ớt, đứt quãng, mỗi một chữ thốt ra đều kéo theo cơn đau xé ruột. "Em đang ở... nhà kho bỏ hoang... phía Tây thành phố... Bọn chúng đâm em rồi... Em đau quá..."

Tôi có thể nghe thấy tiếng hít thở đều đều của anh, bình tĩnh đến đáng sợ.

Rồi, một giọng nói lạnh như băng vang lên, không một chút cảm xúc, giống như một nhát dao cuối cùng, tàn nhẫn đâm xuyên qua trái tim đã nát tan của tôi.

"Trà Diệu Ngọc, cô lại giở trò gì nữa đây?"

Trò gì ư?

Nước mắt tôi lã chã rơi, hòa cùng với máu, mặn chát và buốt giá. Bảy năm hôn nhân, bảy năm địa ngục, tôi đã quen với sự lạnh lùng của anh, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng, ngay cả khi tôi sắp chết, anh vẫn có thể tàn nhẫn đến vậy.

"Lần này không phải... là trò đùa... Em thật sự... sắp chết rồi..."

"Vậy thì chết đi."

Giọng anh không một chút do dự, sắc bén và tàn độc.

"Đừng làm phiền tôi nữa. Băng Linh không thích ồn ào."

Tút... tút... tút...

Điện thoại bị cúp máy một cách phũ phàng.

Sự lạnh lẽo bao trùm lấy tôi, còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Thì ra, trong trái tim anh, mạng sống của tôi còn không bằng một phút yên tĩnh của Hà Băng Linh.

Nực cười thật.

Tôi đã yêu người đàn ông này bằng cả sinh mệnh, yêu đến hèn mọn, yêu đến mất cả bản thân. Để rồi đổi lại được gì?

Chỉ là sự ghẻ lạnh, khinh bỉ và một câu "Vậy thì chết đi."

Ý thức của tôi dần mơ hồ. Cơn đau cũng không còn rõ rệt nữa.

Trước khi chìm vào bóng tối vô tận, tôi mỉm cười.

Nếu có kiếp sau, Trà Diệu Ngọc, mày tuyệt đối đừng yêu Mai Minh Quang nữa.

Tuyệt đối không...

...

Một cơn đau nhói ở cổ tay kéo tôi ra khỏi bóng tối.

Tôi giật mình mở mắt, theo phản xạ muốn ngồi dậy nhưng cả người mềm oặt, không còn chút sức lực.

Đây là đâu?

Không phải là nhà kho hôi hám, ẩm ướt. Nơi này là một căn phòng ngủ xa hoa, quen thuộc đến đau lòng.

Là phòng ngủ của tôi và Mai Minh Quang.

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, rắc những vệt sáng lấp lánh lên tấm thảm Ba Tư đắt tiền.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi chưa chết ư?

Tôi cúi đầu nhìn xuống cơ thể mình. Chiếc váy ngủ lụa màu trắng vẫn còn nguyên vẹn, không có một vết rách nào. Bụng dưới phẳng lì, không có vết dao đâm, không có máu.

Chỉ có cổ tay đang bị một bàn tay to lớn, thô bạo siết chặt, đau đến mức hằn lên những vệt đỏ tím.

Tôi run rẩy ngẩng đầu lên, nhìn vào người đàn ông đang đứng bên giường.

Khuôn mặt anh tuấn, lạnh lùng, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, ánh lên sự chán ghét và khinh bỉ không hề che giấu.

Mai Minh Quang.

Anh ta còn sống.

Và tôi... cũng còn sống.

Tôi đưa tay lên, run rẩy chạm vào khuôn mặt mình. Vẫn là tôi. Nhưng làn da mịn màng, căng bóng, không có dấu vết của bảy năm hôn nhân mệt mỏi và đau khổ.

Tôi vội vàng vớ lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường.

Màn hình sáng lên.

Thứ Năm, ngày 23 tháng 8 năm 20XX.

Tim tôi như ngừng đập.

Đây là thời điểm chúng tôi vừa mới kết hôn được ba tháng.

Tôi đã... tái sinh?

Trở về bảy năm trước, trở về thời điểm bi kịch chỉ mới bắt đầu?

"Trà Diệu Ngọc, cô lại giả vờ chết đấy à?" Giọng nói lạnh như băng của Mai Minh Quang kéo tôi về thực tại. Anh ta siết chặt cổ tay tôi hơn nữa, lực mạnh đến mức tôi tưởng như xương mình sắp gãy. "Cô nghĩ làm như vậy thì tôi sẽ quan tâm đến cô sao? Đừng mơ!"

Cơn đau từ cổ tay truyền đến, nhưng nó không thể nào so sánh được với nỗi đau thấu tim gan ở kiếp trước.

Tôi không còn là Trà Diệu Ngọc ngu ngốc của kiếp trước nữa.

Tôi không còn yêu anh ta nữa.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt không còn sự yếu đuối, cầu xin như trước, mà chỉ còn lại sự căm hận và lạnh lẽo.

"Buông ra." Tôi gằn từng chữ.

Mai Minh Quang có vẻ hơi ngạc nhiên trước sự phản kháng của tôi. Trước đây, dù anh ta đối xử với tôi tồi tệ thế nào, tôi cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng, chưa bao giờ dám phản kháng.

"Cô nói cái gì?" Anh ta nhíu mày, có vẻ không tin vào tai mình.

"Tôi nói, buông tay anh ra!" Tôi dùng hết sức giằng tay ra khỏi cái kìm kẹp của anh ta.

Đúng lúc này, điện thoại của anh ta reo lên.

Là một giai điệu du dương, nhẹ nhàng mà tôi đã từng nghe không biết bao nhiêu lần trong bảy năm qua.

Đó là nhạc chuông anh ta cài riêng cho Hà Băng Linh.

Quả nhiên, vẻ mặt lạnh lùng của Mai Minh Quang lập tức thay đổi. Anh ta buông tay tôi ra, sự chán ghét trên mặt biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng và cưng chiều mà tôi chưa bao giờ có được.

"Băng Linh à? Em sao vậy? Gặp ác mộng à? Đừng sợ, có anh đây rồi."

Giọng nói của anh ta ngọt ngào đến buồn nôn.

Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh ta, nhìn anh ta vừa đi ra ban công vừa dỗ dành người con gái trong điện thoại. Trái tim tôi, vốn đã chết lặng, lại một lần nữa nhói lên.

Kiếp trước, tôi đã bỏ lỡ điều gì? À, đúng rồi. Đêm đó, Hà Băng Linh cũng gọi điện cho anh ta, nói rằng cô ta gặp ác mộng. Và anh ta, người chồng mới cưới của tôi, đã bỏ mặc tôi một mình trong căn phòng tân hôn lạnh lẽo để đến dỗ dành cô em gái nuôi của mình.

Bảy năm, mọi thứ vẫn không hề thay đổi.

Sự ngu ngốc của tôi cũng vậy.

Nhưng bây giờ, tất cả sẽ kết thúc.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn sóng cuộn trào trong lồng ngực. Khi Mai Minh Quang cúp điện thoại và quay trở lại phòng, tôi đã lấy lại được vẻ bình tĩnh.

"Mai Minh Quang, chúng ta ly hôn đi."

Anh ta sững người, đôi mắt phượng nhìn tôi đầy vẻ dò xét, như thể đang cố gắng tìm ra ý đồ đằng sau câu nói của tôi.

"Cô lại giở trò gì nữa đây? Lạt mềm buộc chặt? Trà Diệu Ngọc, tôi đã nói rồi, tôi không có hứng thú với những trò rẻ tiền của cô."

"Tôi không giở trò." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói kiên định. "Tôi nói thật. Tôi muốn ly hôn."

Sự kiên quyết trong mắt tôi dường như khiến anh ta có chút dao động. Nhưng rồi, anh ta nhếch mép cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ chế giễu và tự tin.

"Cô yêu tôi đến chết đi sống lại, cô nghĩ tôi sẽ tin cô sao?"

Yêu đến chết đi sống lại?

Đúng vậy.

Trà Diệu Ngọc của kiếp trước đúng là như vậy.

Gia đình tôi từng là một gia đình danh giá, không hề thua kém nhà họ Mai. Tôi và Mai Minh Quang là thanh mai trúc mã, được hai bên gia đình hứa hôn từ nhỏ. Tôi đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, một tình yêu ngây thơ, trong sáng của một cô bé mười sáu tuổi.

Nhưng rồi, bi kịch ập đến.

Cha mẹ tôi qua đời trong một tai nạn máy bay. Công ty gia đình phá sản. Tôi từ một tiểu thư đài các trở thành một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa.

Chính lúc đó, Hà Băng Linh xuất hiện.

Cô ta là con gái của người tài xế đã gây ra tai nạn cho cha mẹ tôi. Sau khi cha cô ta tự tử vì tội lỗi, cô ta được nhà họ Mai nhận nuôi.

Tôi đã từng căm hận cô ta, nhưng rồi tôi phát hiện ra, Mai Minh Quang, người mà tôi yêu thương hết mực, lại dành cho cô ta một tình cảm đặc biệt. Anh bảo vệ cô ta, cưng chiều cô ta, nhìn cô ta bằng ánh mắt mà tôi chưa bao giờ có được.

Trái tim tôi tan nát.

Để giữ được anh, để có thể ở bên cạnh anh, tôi đã vứt bỏ lòng tự trọng của mình, cầu xin bà nội Mai giúp đỡ.

Bà nội là người quyền lực nhất nhà họ Mai, cũng là người duy nhất thực sự yêu thương tôi. Bà đã ép Mai Minh Quang phải thực hiện hôn ước, phải cưới tôi.

Đó là sự khởi đầu cho bảy năm địa ngục của tôi.

Anh ta hận tôi, hận tôi đã dùng bà nội để ép buộc anh ta. Anh ta coi cuộc hôn nhân này là một sự sỉ nhục. Anh ta chưa bao giờ chạm vào tôi, chưa bao giờ cho tôi một chút ấm áp nào.

Mỗi ngày, tôi đều phải chứng kiến anh ta và Hà Băng Linh diễn cảnh anh trai em gái tình thâm, tình cảm mặn nồng.

Tôi đã cố gắng, đã nhẫn nhịn, đã hy vọng rằng một ngày nào đó anh ta sẽ nhìn lại, sẽ thấy được tình yêu của tôi.

Nhưng tôi đã sai.

Tình yêu không thể cầu xin mà có được.

Tôi nhìn Mai Minh Quang, người đàn ông đã chiếm trọn trái tim tôi trong cả hai kiếp, và cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có.

"Anh có tin hay không, không quan trọng." Tôi nói, giọng đã khàn đi. "Mai Minh Quang, tôi đã quá mệt mỏi rồi. Bảy năm qua, tôi đã sống như một con chó bên cạnh anh. Tôi đã chịu đựng đủ rồi."

Câu nói "bảy năm" của tôi dường như khiến anh ta khựng lại. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. Nhưng sự nghi ngờ vẫn chiếm thế thượng phong.

"Được thôi." Anh ta cười lạnh. "Nếu cô đã muốn diễn, tôi sẽ diễn cùng cô."

Nói rồi, anh ta đi đến bàn làm việc, lấy ra một tờ giấy và cây bút, viết ngoáy vài dòng rồi ném về phía tôi.

"Đơn ly hôn. Ký đi."

Tôi nhìn tờ giấy đơn giản trên giường, rồi lại nhìn anh ta.

"Mai Minh Quang, anh sẽ không hối hận chứ?"

"Hối hận?" Anh ta cười phá lên, như thể nghe thấy một câu chuyện hài hước nhất thế gian. "Trà Diệu Ngọc, người hối hận sẽ là cô. Tôi cá là chưa đầy một tháng, cô sẽ lại quỳ xuống chân tôi, khóc lóc cầu xin tôi quay lại."

"Một tháng?" Tôi nhếch mép. "Không cần lâu như vậy đâu."

Tôi cầm lấy cây bút, không một chút do dự, ký tên mình vào đơn ly hôn. Nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát, không giống như nét chữ yếu ớt, run rẩy của tôi trước đây.

Tôi đưa tờ đơn đã ký cho anh ta.

"Theo luật, chúng ta có một tháng hòa giải. Sau một tháng, nếu không ai thay đổi ý kiến, quyết định ly hôn sẽ có hiệu lực. Trong một tháng này, hy vọng chúng ta không làm phiền đến nhau."

Nói rồi, tôi đứng dậy, đi vào phòng thay đồ, lấy ra một chiếc vali và bắt đầu thu dọn hành lý.

Tôi không có nhiều đồ ở đây. Bảy năm qua, tôi sống trong căn biệt thự này như một người khách trọ. Tất cả những gì thuộc về tôi chỉ có vài bộ quần áo và những cuốn sổ thiết kế mà tôi đã vẽ trong những đêm dài cô đơn.

Khi tôi kéo vali ra khỏi phòng, Mai Minh Quang vẫn đứng đó, dựa vào cửa, khoanh tay nhìn tôi. Ánh mắt anh ta vẫn đầy vẻ chế giễu.

"Cô định đi đâu? Về cái nhà rách nát của cô à?"

Trái tim tôi nhói lên, nhưng tôi nhanh chóng đè nén nó xuống.

"Không phiền anh quan tâm."

Tôi lướt qua anh ta, không thèm nhìn lấy một lần.

Ngay khi tôi bước ra khỏi cánh cửa đó, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má tôi.

Nhưng đây không phải là nước mắt của sự đau khổ.

Đây là nước mắt của sự giải thoát.

Mai Minh Quang, từ nay về sau, Trà Diệu Ngọc tôi và anh, không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy
9.7
Ngay trước lễ đính hôn, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu vẫn luôn tơ tưởng đến tình cũ. Suốt ba năm, tôi âm thầm hỗ trợ để kẻ nghèo khó như anh ta trở thành thiếu gia giàu có, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội cay đắng. Anh ta mặc kệ người tình vu khống tôi, thậm chí còn thuê kẻ xấu làm nhục tôi. Quá thất vọng, tôi quyết định rũ bỏ lớp vỏ bọc nghèo nàn để lộ thân phận thật là ái nữ của tỷ phú. Tôi khiến dự án bị đình trệ và bắt kẻ phụ bạc phải trả giá. Khi bố tôi xuất hiện cùng những nhân vật quyền lực nhất thế giới đứng ra bảo vệ tôi, vị hôn phu cũ mới hối hận muộn màng, quỳ gối cầu xin sự tha thứ trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Sau Ly Hôn, Cả Thế Giới Chấn Động, Chồng Cũ Hối Hận Tan Nát
8.0
Hai năm hôn nhân bí mật với Hạ Hành Thâm chỉ mang lại cho Tô Kiến Tinh nỗi đau thấu tận tâm can. Hy vọng dùng tình cảm để sưởi ấm trái tim anh hoàn toàn tan vỡ khi người yêu cũ của chồng mang thai đến tìm. Trong cơn tuyệt vọng, cô quyết định giấu đi mầm sống trong bụng, để lại đơn ly hôn rồi rời đi. Dù bị anh mỉa mai là chiêu trò gây chú ý, cô vẫn dứt khoát lột xác thành nữ tỷ phú và nhà thiết kế danh giá. Khi anh hối hận, quỳ gối cầu xin sự tha thứ, cô chỉ bình thản đáp lại bằng một cái nhìn xa lạ.
Bìa tiểu thuyết Kết hôn chớp choáng, Cố tổng lại ngã ngửa rồi!
9.0
Để hoàn thành tâm nguyện của ông nội, cô chấp nhận kết hôn cùng một người lạ mặt. Hai bên ký thỏa thuận ly hôn sau một năm và sống tách biệt ngay khi nhận giấy chứng nhận. Tuy nhiên, sự xuất hiện đột ngột của người lớn trong nhà buộc họ phải dọn về ở chung để che mắt. Từ những quy tắc rạch ròi ban đầu, cả hai dần phá bỏ khoảng cách và nảy sinh tình cảm. Cô cứ ngỡ chồng mình chỉ là một công nhân bình thường cho đến khi thấy anh xuất hiện trên truyền hình với tư cách người đứng đầu gia tộc giàu có nhất Giang Bắc. Sự thật về thân thế cùng sự xuất hiện bất ngờ của một đứa trẻ khiến cuộc hôn nhân vốn là hợp đồng trở nên rắc rối. Liệu sau những bí mật và màn theo đuổi điên cuồng của tổng tài, họ có thể tìm thấy hạnh phúc thực sự?
Bìa tiểu thuyết Điên cuồng! Đại tiểu thư đạp đổ hào môn, càn quét sạch sẽ!
9.3
Từng là tiểu thư cưng của nhà họ Hạ, Hạ Lăng vì yêu Mộ Tử Quyết mà hy sinh sự nghiệp, giúp nhà chồng giàu sang để rồi nhận lấy sự phản bội cay đắng. Suốt ba năm hôn mê, cô phải nghe những lời rủa sả và chứng kiến gã chồng cùng cô bạn thân ngoại tình ngay bên giường bệnh. Khi tỉnh lại, nữ hoàng chính thức tái xuất, dùng thực lực đai đen quốc tế và vị thế trùm kinh tế ngầm để trừng trị kẻ ác, làm chấn động giới thượng lưu. Đối mặt với sự hối hận muộn màng của chồng cũ, cô thẳng tay gạt bỏ để đón nhận tình yêu chân thành từ ông trùm vũ khí Phong Thiệu Đình.
Bìa tiểu thuyết Muộn rồi, Ông Vanderbilt
8.9
Cuộc hôn nhân ba năm giữa tôi và Trần Gia Khang chỉ là một chiếc lồng son lạnh lẽo. Dù tôi dành bảy năm thanh xuân để yêu anh, nhưng đối với anh, tôi chỉ là công cụ để bảo vệ Chi Mai – người phụ nữ anh thực sự yêu. Khang tàn nhẫn lợi dụng tình cảm của tôi, thậm chí yêu cầu tôi hiến thận cứu người tình rồi thản nhiên bỏ mặc tôi giữa hiểm nguy. Sau bao lần bị chà đạp và coi thường, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong kế hoạch đầy toan tính của họ. Chẳng còn gì để luyến tiếc, tôi quyết định ký đơn ly hôn, vứt bỏ chiếc nhẫn cưới cùng quá khứ đau thương để tìm lại tự do tại Đà Lạt, chấm dứt chuỗi ngày mù quáng vì một tình yêu giả tạo.
Bìa tiểu thuyết Dụ vợ về nhà: Chồng tôi là tỷ phú
9.7
Vì mục đích trả thù, đại thiếu gia họ Lục giả danh thợ sửa xe để kết hôn với người phụ nữ anh cho là thực dụng. Dù bên ngoài luôn tỏ ra sủng ái nhưng thực chất anh lại đối đãi với cô bằng trái tim nguội lạnh. Đến lúc nhận ra tình cảm thật sự thì cả hai đã đường ai nấy đi. Lục thiếu điên cuồng tìm cách cứu vãn cuộc hôn nhân nhưng chỉ nhận lại sự mỉa mai từ vợ cũ. Cô khẳng định chồng mình chỉ là một thợ xe nghèo chứ không phải tỷ phú nắm quyền tập đoàn danh tiếng. Trước sự cự tuyệt đó, anh sẵn sàng từ bỏ địa vị cao sang, quay về làm thợ sửa xe để một lần nữa theo đuổi cô.