Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Khi tình yêu chết: Cuộc đào tẩu của điệp viên

Khi tình yêu chết: Cuộc đào tẩu của điệp viên

Cuộc hôn nhân mỹ mãn của tôi vỡ vụn khi tôi phát hiện bí mật kinh hoàng trong máy tính của chồng. Hàn Minh Tân, người chồng vốn mẫu mực, đã phản bội tôi để lén lút bên Trương Hạnh San. Cay đắng thay, anh ta còn lấy áo dài riêng của tôi tặng cho nhân tình. Bi kịch lên đỉnh điểm khi tôi vừa biết mình mang thai thì lại bắt gặp anh hạnh phúc bên tiểu tam cũng đang có bầu. Để bảo vệ người tình, Minh Tân nhẫn tâm đẩy tôi ngã cầu thang, khiến tôi mất đi đứa con chưa chào đời. Tình yêu vụn vỡ, tôi quyết định dàn dựng vụ bắt cóc và cái chết giả ngay trước mặt anh ta. Tôi biến mất, để lại sự dằn vặt khôn nguôi cho kẻ đã tự tay phá nát gia đình.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Mạc Vị POV:

Sáng sớm, tôi bị đánh thức bởi một nụ hôn ẩm ướt trên cổ. Mùi hương quen thuộc của Hàn Minh Tân bao trùm lấy tôi, nhưng thay vì cảm giác ấm áp như trước đây, giờ nó chỉ khiến tôi thấy ghê tởm. Bàn tay anh ta bắt đầu không yên phận, luồn vào trong áo ngủ của tôi.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Gần như theo bản năng, tôi đẩy mạnh anh ta ra.

"Đừng!"

Hàn Minh Tân bất ngờ trước phản ứng của tôi. Anh ta ngồi dậy, nhìn tôi với ánh mắt bối rối và có chút tổn thương. "Vị, em sao vậy? Em gặp ác mộng à?"

Tôi quay mặt đi, cố gắng che giấu sự chán ghét trong ánh mắt. "Em... em hơi mệt thôi," tôi viện cớ, giọng khàn đi. "Chắc là do tối qua ngủ không ngon giấc."

Bên trong, dạ dày tôi lại cuộn lên. Hình ảnh anh ta và Trương Hạnh San lại hiện lên trong đầu, rõ nét và sống động. Tôi chỉ muốn chạy ngay vào nhà vệ sinh và nôn tất cả ra.

Hàn Minh Tân thở dài, có vẻ tin lời tôi nói. Anh ta cúi xuống, định hôn lên trán tôi. "Vậy em nghỉ ngơi thêm đi. Anh xuống chuẩn bị bữa sáng cho em."

Tôi khẽ gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Sau khi Hàn Minh Tân rời khỏi phòng, tôi mới dám thở phào nhẹ nhõm. Tôi lê bước vào phòng tắm, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của mình trong gương. Tôi đã diễn quá đạt, hay là anh ta quá ngu ngốc để không nhận ra sự khác lạ của tôi?

Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng Hàn Minh Tân đang nói chuyện điện thoại ở ban công. Tò mò, tôi hé cửa nhìn ra. Anh ta đang đứng quay lưng về phía tôi, một tay cầm điện thoại, tay kia đút trong túi quần. Giọng nói của anh ta không còn vẻ dịu dàng như khi nói chuyện với tôi, mà có chút thiếu kiên nhẫn và cả sự cưng chiều.

"Được rồi, được rồi, đừng giận nữa mà. Tối qua là do anh có việc đột xuất."

Im lặng một lúc, rồi anh ta cười khẽ. "Anh biết em là tuyệt nhất. Ngoan, tối nay anh sẽ bù đắp cho em."

Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Không cần phải đoán, tôi cũng biết người ở đầu dây bên kia là ai. Trương Hạnh San.

Hàn Minh Tân tiếp tục dỗ dành người tình bằng những lời đường mật, khuôn mặt anh ta giãn ra, ánh mắt tràn ngập ý cười. Đó là nụ cười hạnh phúc chân thật, nụ cười mà đã lâu rồi tôi không còn thấy anh ta dành cho tôi.

Bất chợt, anh ta quay đầu lại, vừa kịp lúc tôi định đóng cửa. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Anh ta giật mình, vội vàng cúp máy, vẻ mặt hơi bối rối.

"Vị... em dậy rồi à?" Anh ta bước vào phòng, cố gắng tỏ ra tự nhiên. "Anh đang nói chuyện công việc."

"Vậy sao?" Tôi nhếch mép cười, một nụ cười không hề có chút hơi ấm. "Công việc có vẻ căng thẳng nhỉ? Em thấy anh cười rất vui vẻ."

"Chỉ là... đối tác hơi khó tính thôi." Anh ta lúng túng giải thích, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề. "Thôi, em mau xuống ăn sáng đi, sắp nguội hết rồi."

Tôi không nói gì thêm, lẳng lặng đi theo anh ta xuống nhà. Vở kịch này thực sự khiến tôi mệt mỏi.

Buổi chiều, tôi có hẹn tham dự một sự kiện ra mắt bộ sưu tập thời trang mới. Đây là một sự kiện lớn, quy tụ nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới showbiz và doanh nhân. Hàn Minh Tân cũng sẽ có mặt, với tư cách là một trong những nhà tài trợ chính.

Khi tôi vừa bước vào sảnh chính, ánh mắt tôi ngay lập tức bị thu hút bởi một bóng dáng quen thuộc. Trương Hạnh San. Cô ta đang đứng giữa một đám đông, thu hút mọi sự chú ý. Nhưng điều khiến tôi chết lặng không phải là sự hiện diện của cô ta, mà là bộ áo dài cô ta đang mặc.

Đó là một thiết kế độc quyền, được đặt làm riêng. Là món quà kỷ niệm 3 năm ngày cưới mà tôi định tặng cho chính mình. Tôi đã khoe bản phác thảo với Hàn Minh Tân, và anh ta đã khen không ngớt lời, nói rằng nó sinh ra là để dành cho tôi.

Vậy mà bây giờ, nó lại đang ở trên người tình nhân của anh ta.

Trương Hạnh San dường như cũng đã nhìn thấy tôi. Cô ta nhếch mép cười đầy khiêu khích, rồi từ từ bước về phía tôi, mỗi bước đi như một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi.

"Chị Mạc Vị, trùng hợp quá," cô ta cất giọng ngọt xớt, nhưng ánh mắt lại sắc như dao. "Chị thấy bộ áo dài này thế nào? Đẹp không?"

Tôi siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào da thịt. "Rất đẹp," tôi đáp, giọng lạnh tanh. "Nhưng có vẻ nó không hợp với cô lắm. Hàng thiết kế riêng, mặc không vừa vặn sẽ trông rất kệch cỡm."

Sắc mặt Trương Hạnh San hơi thay đổi, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin. "Ồ, vậy sao? Nhưng anh Tân lại nói em mặc bộ này đẹp hơn bất cứ ai. Anh ấy còn nói, chiếc áo này là món quà đặc biệt anh ấy dành cho em."

Từng lời cô ta nói như những mũi kim châm vào tim tôi. Hàn Minh Tân, người chồng yêu quý của tôi, không chỉ phản bội tôi, anh ta còn lấy đi cả món quà mà tôi trân trọng, đem nó dâng cho người đàn bà khác. Sự sỉ nhục này, còn đau đớn hơn cả ngàn nhát dao.

"Vậy à?" Tôi cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng và khinh bỉ. "Thứ mà tôi không cần nữa, cô thích thì cứ việc nhặt lấy. Dù sao thì, đồ thừa của tôi, cũng chỉ hợp với hạng người như cô thôi."

"Cô!" Trương Hạnh San tức điên lên. Sự khiêu khích của cô ta đã bị tôi đáp trả một cách cay độc. Cô ta không thể giữ được vẻ ngoài thanh cao giả tạo nữa.

"Cô dám nói tôi là đồ thừa?" Cô ta nghiến răng, giơ tay lên định tát tôi.

Nhưng tôi đã nhanh hơn.

Chát!

Một tiếng tát vang dội. Không phải tôi, mà là Trương Hạnh San ôm lấy một bên má, khuôn mặt xinh đẹp của cô ta giờ đây in hằn năm dấu tay đỏ rực.

"Cô... cô dám đánh tôi?" Cô ta lắp bắp, không thể tin được.

"Đây là cái tát tôi dạy cô cách làm người," tôi nói, giọng lạnh như băng. "Còn nếu cô còn dám động đến tôi một lần nữa, tôi không chắc mình sẽ chỉ dừng lại ở một cái tát đâu."

Mọi người xung quanh đều sững sờ. Không ai ngờ một nhà báo luôn giữ hình tượng điềm đạm như Mạc Vị lại có thể ra tay quyết liệt như vậy.

Không khí trong sảnh tiệc như đông cứng lại.

Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp và đầy tức giận vang lên từ phía sau.

"Có chuyện gì ở đây vậy?"

Hàn Minh Tân. Anh ta đã đến.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn, tôi có thân giá hàng tỷ
9.5
Sênh Ca từng chấp nhận từ bỏ sự nghiệp để làm một người vợ hiền lành, tận tụy suốt ba năm vì tình yêu. Thế nhưng, cô nhận ra mọi hy sinh đều vô nghĩa khi chồng mình vẫn luôn nhung nhớ về người cũ. Thất vọng tột cùng, cô quyết định ly hôn để tìm lại chính mình. Ngay sau đó, thân phận thật sự của cô được hé lộ khiến dư luận bàng hoàng: Sênh Ca chính là nữ tỷ phú sở hữu khối tài sản nghìn tỷ. Hàng loạt quý ông lịch lãm và các chàng trai trẻ bắt đầu vây quanh săn đón cô. Lúc này, người chồng cũ Phong Ngự Niên mới hối hận muộn màng. Anh công khai mở cuộc họp báo, chấp nhận hạ mình quỳ gối chỉ để cầu xin cô quay trở về bên cạnh anh thêm một lần nữa.
Bìa tiểu thuyết Trước khi thử ống, chồng lừa tôi hiến tủy cho mối tình đầu
8.1
Sau 5 năm hôn nhân, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ sống trong một vở kịch dối trá. Chồng tôi không chỉ lén lấy tủy của tôi để cứu tình cũ, mà còn đưa ả vào công ty nhằm chiếm đoạt mọi thành quả lao động của tôi. Khi sự thật phơi bày, tôi quyết định thu thập bằng chứng ngoại tình và ký đơn ly hôn để tìm lại chính mình. Hoắc Dật Thần cứ ngỡ tôi sẽ hối hận quay về, nhưng ngày gặp lại, anh ta hoàn toàn gục ngã khi thấy tôi đang rạng rỡ trong bộ váy cưới, sánh bước bên tài phiệt Cố Đình Uyên.
Bìa tiểu thuyết Lưới Dối Trá Của Chồng Tỷ Phú
9.0
Tôi từng là chỗ dựa tinh thần duy nhất giúp tỷ phú công nghệ Kiên An chế ngự sự hỗn loạn trong tâm hồn. Thế nhưng, anh ta tàn nhẫn dùng khoản tiền cứu mạng em trai tôi để xây khu bảo tồn mèo cho nhân tình. Khi em tôi mất, anh lại bỏ mặc tôi giữa vũng máu sau tai nạn để cứu cô ta. Cay đắng hơn, lúc tôi muốn ly hôn, tôi mới bàng hoàng nhận ra cuộc hôn nhân này chỉ là cú lừa, giấy kết hôn hoàn toàn giả mạo. Bị giam cầm trong sự dối trá, tôi quyết định liên lạc với người đàn ông mình từng từ chối để bắt đầu kế hoạch lật đổ đế chế của kẻ phản bội.
Bìa tiểu thuyết Phó tổng đừng ngược đãi, phu nhân đã ký giấy ly hôn
8.0
Suốt ba năm chung sống, Ôn Lương vẫn chẳng thể khiến trái tim Phó Tranh rung động. Khi người tình trong mộng của anh quay về, thứ cô nhận được lại là tờ đơn ly hôn tàn nhẫn. Dù đã cố gắng níu kéo bằng hy vọng về một đứa con chung, cô chỉ nhận lại sự cự tuyệt lạnh lùng từ người chồng đầu ấp tay gối. Tuyệt vọng và đau đớn, Ôn Lương quyết định buông bỏ, đặt bút ký tên chấm dứt mối quan hệ không lối thoát này. Thế nhưng, khi cô nằm trên giường bệnh với trái tim tan vỡ, người đàn ông sắt đá ấy lại bất ngờ quỳ xuống khẩn cầu. Phó Tranh, kẻ vốn nổi tiếng quyết đoán và lạnh lùng, giờ đây lại hạ mình van xin cô đừng rời bỏ anh.
Bìa tiểu thuyết Từ Cái Chết đến Ly Hôn: Sự Tái Sinh của Cô ấy
8.5
Trong giây phút cuối đời trên bàn mổ, tôi bàng hoàng nghe thấy mệnh lệnh tàn độc từ chính người chồng mình yêu sâu đậm. Triệu Nam nhẫn tâm ép bác sĩ đẩy đứa trẻ ngược vào bụng tôi chỉ để cứu lấy mạng sống cho người tình của anh ta. Cay đắng thay, tôi nhận ra mình chỉ là một kẻ thế thân tội nghiệp cho hình bóng người cũ đã khuất. Khi hơi thở lịm dần trong đau đớn, định mệnh lại cho tôi cơ hội tái sinh về thời điểm một năm trước. Đây chính là ngày Triệu Nam dẫn Dương Vi Cầm về nhà, khởi đầu cho những bi kịch. Đối mặt với người đàn ông máu lạnh, tôi quyết tâm thay đổi số phận và thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy xiềng xích này.
Bìa tiểu thuyết Cố tổng đừng khóc nữa, phu nhân không cần anh lâu rồi
7.8
Sau hai năm chung sống, Khương Niệm An ngỡ ngàng nhận tin mang thai cũng là lúc người chồng quyền lực ép cô ký đơn ly hôn. Một âm mưu tàn độc khiến cô ngã gục trong vũng máu, dù đau đớn cầu xin anh cứu lấy đứa trẻ nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng tuyệt vọng khi không thể liên lạc được với anh. Quá đau khổ, cô chọn cách rời bỏ đất nước để bắt đầu lại. Nhiều năm sau tại Hải Thị, tên của cô trở thành điều cấm kỵ mà không ai dám nhắc trước mặt Cố thiếu. Thế nhưng, ngay trong một hôn lễ trọng đại, vị tổng tài cao ngạo ấy lại mất kiểm soát, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ cũ với đôi mắt đỏ hoe: 'Em mang theo con của tôi rồi định gả cho ai?'