
Khi tình yêu chết: Cuộc đào tẩu của điệp viên
Chương 2
Mạc Vị POV:
Sáng sớm, tôi bị đánh thức bởi một nụ hôn ẩm ướt trên cổ. Mùi hương quen thuộc của Hàn Minh Tân bao trùm lấy tôi, nhưng thay vì cảm giác ấm áp như trước đây, giờ nó chỉ khiến tôi thấy ghê tởm. Bàn tay anh ta bắt đầu không yên phận, luồn vào trong áo ngủ của tôi.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Gần như theo bản năng, tôi đẩy mạnh anh ta ra.
"Đừng!"
Hàn Minh Tân bất ngờ trước phản ứng của tôi. Anh ta ngồi dậy, nhìn tôi với ánh mắt bối rối và có chút tổn thương. "Vị, em sao vậy? Em gặp ác mộng à?"
Tôi quay mặt đi, cố gắng che giấu sự chán ghét trong ánh mắt. "Em... em hơi mệt thôi," tôi viện cớ, giọng khàn đi. "Chắc là do tối qua ngủ không ngon giấc."
Bên trong, dạ dày tôi lại cuộn lên. Hình ảnh anh ta và Trương Hạnh San lại hiện lên trong đầu, rõ nét và sống động. Tôi chỉ muốn chạy ngay vào nhà vệ sinh và nôn tất cả ra.
Hàn Minh Tân thở dài, có vẻ tin lời tôi nói. Anh ta cúi xuống, định hôn lên trán tôi. "Vậy em nghỉ ngơi thêm đi. Anh xuống chuẩn bị bữa sáng cho em."
Tôi khẽ gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Sau khi Hàn Minh Tân rời khỏi phòng, tôi mới dám thở phào nhẹ nhõm. Tôi lê bước vào phòng tắm, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của mình trong gương. Tôi đã diễn quá đạt, hay là anh ta quá ngu ngốc để không nhận ra sự khác lạ của tôi?
Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng Hàn Minh Tân đang nói chuyện điện thoại ở ban công. Tò mò, tôi hé cửa nhìn ra. Anh ta đang đứng quay lưng về phía tôi, một tay cầm điện thoại, tay kia đút trong túi quần. Giọng nói của anh ta không còn vẻ dịu dàng như khi nói chuyện với tôi, mà có chút thiếu kiên nhẫn và cả sự cưng chiều.
"Được rồi, được rồi, đừng giận nữa mà. Tối qua là do anh có việc đột xuất."
Im lặng một lúc, rồi anh ta cười khẽ. "Anh biết em là tuyệt nhất. Ngoan, tối nay anh sẽ bù đắp cho em."
Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Không cần phải đoán, tôi cũng biết người ở đầu dây bên kia là ai. Trương Hạnh San.
Hàn Minh Tân tiếp tục dỗ dành người tình bằng những lời đường mật, khuôn mặt anh ta giãn ra, ánh mắt tràn ngập ý cười. Đó là nụ cười hạnh phúc chân thật, nụ cười mà đã lâu rồi tôi không còn thấy anh ta dành cho tôi.
Bất chợt, anh ta quay đầu lại, vừa kịp lúc tôi định đóng cửa. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Anh ta giật mình, vội vàng cúp máy, vẻ mặt hơi bối rối.
"Vị... em dậy rồi à?" Anh ta bước vào phòng, cố gắng tỏ ra tự nhiên. "Anh đang nói chuyện công việc."
"Vậy sao?" Tôi nhếch mép cười, một nụ cười không hề có chút hơi ấm. "Công việc có vẻ căng thẳng nhỉ? Em thấy anh cười rất vui vẻ."
"Chỉ là... đối tác hơi khó tính thôi." Anh ta lúng túng giải thích, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề. "Thôi, em mau xuống ăn sáng đi, sắp nguội hết rồi."
Tôi không nói gì thêm, lẳng lặng đi theo anh ta xuống nhà. Vở kịch này thực sự khiến tôi mệt mỏi.
Buổi chiều, tôi có hẹn tham dự một sự kiện ra mắt bộ sưu tập thời trang mới. Đây là một sự kiện lớn, quy tụ nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới showbiz và doanh nhân. Hàn Minh Tân cũng sẽ có mặt, với tư cách là một trong những nhà tài trợ chính.
Khi tôi vừa bước vào sảnh chính, ánh mắt tôi ngay lập tức bị thu hút bởi một bóng dáng quen thuộc. Trương Hạnh San. Cô ta đang đứng giữa một đám đông, thu hút mọi sự chú ý. Nhưng điều khiến tôi chết lặng không phải là sự hiện diện của cô ta, mà là bộ áo dài cô ta đang mặc.
Đó là một thiết kế độc quyền, được đặt làm riêng. Là món quà kỷ niệm 3 năm ngày cưới mà tôi định tặng cho chính mình. Tôi đã khoe bản phác thảo với Hàn Minh Tân, và anh ta đã khen không ngớt lời, nói rằng nó sinh ra là để dành cho tôi.
Vậy mà bây giờ, nó lại đang ở trên người tình nhân của anh ta.
Trương Hạnh San dường như cũng đã nhìn thấy tôi. Cô ta nhếch mép cười đầy khiêu khích, rồi từ từ bước về phía tôi, mỗi bước đi như một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi.
"Chị Mạc Vị, trùng hợp quá," cô ta cất giọng ngọt xớt, nhưng ánh mắt lại sắc như dao. "Chị thấy bộ áo dài này thế nào? Đẹp không?"
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào da thịt. "Rất đẹp," tôi đáp, giọng lạnh tanh. "Nhưng có vẻ nó không hợp với cô lắm. Hàng thiết kế riêng, mặc không vừa vặn sẽ trông rất kệch cỡm."
Sắc mặt Trương Hạnh San hơi thay đổi, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin. "Ồ, vậy sao? Nhưng anh Tân lại nói em mặc bộ này đẹp hơn bất cứ ai. Anh ấy còn nói, chiếc áo này là món quà đặc biệt anh ấy dành cho em."
Từng lời cô ta nói như những mũi kim châm vào tim tôi. Hàn Minh Tân, người chồng yêu quý của tôi, không chỉ phản bội tôi, anh ta còn lấy đi cả món quà mà tôi trân trọng, đem nó dâng cho người đàn bà khác. Sự sỉ nhục này, còn đau đớn hơn cả ngàn nhát dao.
"Vậy à?" Tôi cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng và khinh bỉ. "Thứ mà tôi không cần nữa, cô thích thì cứ việc nhặt lấy. Dù sao thì, đồ thừa của tôi, cũng chỉ hợp với hạng người như cô thôi."
"Cô!" Trương Hạnh San tức điên lên. Sự khiêu khích của cô ta đã bị tôi đáp trả một cách cay độc. Cô ta không thể giữ được vẻ ngoài thanh cao giả tạo nữa.
"Cô dám nói tôi là đồ thừa?" Cô ta nghiến răng, giơ tay lên định tát tôi.
Nhưng tôi đã nhanh hơn.
Chát!
Một tiếng tát vang dội. Không phải tôi, mà là Trương Hạnh San ôm lấy một bên má, khuôn mặt xinh đẹp của cô ta giờ đây in hằn năm dấu tay đỏ rực.
"Cô... cô dám đánh tôi?" Cô ta lắp bắp, không thể tin được.
"Đây là cái tát tôi dạy cô cách làm người," tôi nói, giọng lạnh như băng. "Còn nếu cô còn dám động đến tôi một lần nữa, tôi không chắc mình sẽ chỉ dừng lại ở một cái tát đâu."
Mọi người xung quanh đều sững sờ. Không ai ngờ một nhà báo luôn giữ hình tượng điềm đạm như Mạc Vị lại có thể ra tay quyết liệt như vậy.
Không khí trong sảnh tiệc như đông cứng lại.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp và đầy tức giận vang lên từ phía sau.
"Có chuyện gì ở đây vậy?"
Hàn Minh Tân. Anh ta đã đến.
Có thể bạn cũng thích





