
Khi tình yêu chết: Cuộc đào tẩu của điệp viên
Chương 3
Mạc Vị POV:
Xung quanh chìm vào im lặng chết chóc. Mọi ánh mắt đổ dồn vào chúng tôi, ba nhân vật chính của màn kịch bi hài này. Bụng dưới của tôi bắt đầu quặn lên một cách đau đớn, có lẽ là do căng thẳng cực độ.
Hàn Minh Tân bước nhanh tới, khuôn mặt điển trai tối sầm lại. "Tôi hỏi, có chuyện gì ở đây?" Anh ta lặp lại, giọng đầy uy quyền.
Trương Hạnh San ngay lập tức thay đổi thái độ. Cô ta mếu máo, đôi mắt ngấn lệ, trông vô cùng đáng thương. "Anh Tân... chị ấy... chị ấy đánh em..." Cô ta vừa nói vừa chỉ vào vết tát trên mặt mình, cố gắng nép vào lòng Hàn Minh Tân tìm kiếm sự che chở.
Anh ta liếc nhìn vết tấy đỏ trên má Trương Hạnh San, rồi ánh mắt phức tạp của anh ta dừng lại trên bộ áo dài cô ta đang mặc. Một tia sáng khó hiểu lóe lên trong mắt anh ta, nhưng ngay lập tức bị dập tắt.
Ánh mắt anh ta chuyển sang tôi, và khi nhìn thấy vết xước nhỏ trên mu bàn tay tôi, nơi tôi đã tự cào mình, sự tức giận trong mắt anh ta bùng lên.
"Trương Hạnh San!" Anh ta gầm lên, giọng nói khiến tất cả mọi người giật mình. "Là cô gây sự trước phải không?"
Trương Hạnh San sững sờ. Cô ta không ngờ Hàn Minh Tân lại quay sang chất vấn mình. "Em... em không có... là chị ấy..."
"Im miệng!" Hàn Minh Tân cắt ngang lời cô ta một cách phũ phàng. "Cô nghĩ tôi mù sao? Vợ tôi là người như thế nào, tôi không rõ hơn cô sao? Cô ấy sẽ không bao giờ ra tay trước nếu không bị khiêu khích đến cùng cực."
Anh ta quay sang tôi, ánh mắt dịu lại, giọng đầy lo lắng. "Vị, em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"
Tôi chỉ im lặng nhìn anh ta. Diễn xuất thật tài tình. Anh ta bảo vệ tôi trước mặt mọi người, xây dựng hình ảnh một người chồng hoàn hảo, yêu vợ hết mực. Nhưng tôi nhìn thấy sự căng thẳng thoáng qua trong đôi mắt anh ta, một sự lo lắng không phải dành cho tôi, mà là lo sợ vở kịch của anh ta bị bại lộ.
"Xin lỗi Mạc Vị ngay lập tức!" Hàn Minh Tân ra lệnh cho Trương Hạnh San, giọng không cho phép từ chối.
Trương Hạnh San run rẩy, nước mắt lưng tròng. "Nhưng... nhưng chính anh đã nói với em là..."
"Câm miệng!" Hàn Minh Tân quát lớn, ánh mắt sắc lạnh như dao. "Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào từ cô nữa." Anh ta ra hiệu cho hai vệ sĩ. "Đưa cô ta ra khỏi đây. Từ nay về sau, tôi không muốn nhìn thấy cô ta xuất hiện ở bất kỳ sự kiện nào của Hàn thị nữa."
Trương Hạnh San đứng chết trân, khuôn mặt trắng bệch vì sốc và tuyệt vọng. Cô ta bị hai vệ sĩ lôi đi như một con búp bê rách. Trước khi bị kéo ra khỏi cửa, cô ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy sự căm phẫn và một lời nguyền rủa im lặng.
Hàn Minh Tân quay lại, nắm lấy tay tôi, giọng đầy ôn tồn. "Em yêu, đừng để những chuyện không đâu làm hỏng tâm trạng. Mọi chuyện ổn rồi."
Tôi rút tay ra khỏi tay anh ta. "Em hơi mệt. Em muốn về nhà."
"Được, anh đưa em về." Anh ta đáp, không một chút do dự.
Sự việc tại buổi tiệc nhanh chóng được lan truyền trên các phương tiện truyền thông. Nhưng dưới sự thao túng của Hàn Minh Tân, câu chuyện đã được bóp méo hoàn toàn. "Tổng tài Hàn thị vì bảo vệ vợ mà thẳng tay trừng trị tiểu tam" trở thành tiêu đề nóng hổi nhất. Hình ảnh của Hàn Minh Tân, một người chồng quyền lực và yêu vợ, lại càng được củng cố trong mắt công chúng.
Tôi đọc những bài báo, những lời bình luận ca ngợi anh ta, và chỉ cảm thấy nực cười. Thế giới này thật giả tạo. Tình yêu của họ, sự ngưỡng mộ của họ, tất cả đều được xây dựng trên một lời nói dối khổng lồ.
Đêm đó, tôi không thể ngủ được. Tôi lặng lẽ xuống phòng làm việc của Hàn Minh Tân. Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy tính. Tôi biết anh ta sẽ làm gì.
Tôi nấp sau cánh cửa, nhìn vào bên trong. Hàn Minh Tân đang ngồi trước máy tính, nhưng không phải làm việc. Anh ta đang gọi video với Trương Hạnh San.
Trên màn hình, Trương Hạnh San đang khóc lóc thảm thiết. "Anh Tân, sao anh có thể đối xử với em như vậy? Em đã làm tất cả vì anh..."
"Ngoan nào, đừng khóc," Hàn Minh Tân dỗ dành, giọng nói mà ban ngày anh ta dùng để mắng cô ta giờ lại đầy cưng chiều. "Anh làm vậy cũng chỉ là để bảo vệ em thôi. Em có biết Mạc Vị là nhà báo không? Nếu chuyện của chúng ta bị phanh phui, người chịu thiệt sẽ là em."
"Em không quan tâm! Em chỉ muốn ở bên anh!"
"Anh biết, anh biết. Chờ thêm một thời gian nữa thôi, được không? Anh hứa sẽ cho em một danh phận." Anh ta nói, ánh mắt nhìn vào màn hình chứa đầy tình yêu và sự say đắm.
Tôi đứng đó, chết lặng. Từng lời anh ta nói, từng cử chỉ anh ta làm, đều là sự xác nhận cho sự phản bội tàn nhẫn nhất. Anh ta không chỉ lừa dối tôi, anh ta còn coi tôi như một công cụ để bảo vệ người tình của mình.
Tình yêu? Danh dự? Tất cả đều là trò cười.
Tôi đứng đó bao lâu, tôi cũng không biết. Tôi chỉ cảm thấy trái tim mình đã nguội lạnh, hoàn toàn chết đi. Tình yêu mà tôi đã từng vun đắp, giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn.
Hàn Minh Tân, anh thật tàn nhẫn.
Nhưng tôi sẽ không để anh được toại nguyện. Anh đã phá hủy thế giới của tôi, vậy thì tôi cũng sẽ khiến anh phải trả giá. Tôi sẽ khiến anh phải sống trong dằn vặt và hối hận suốt phần đời còn lại.
Đó là lời nguyền của tôi dành cho anh.
Có thể bạn cũng thích





