Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Khi tình yêu chết: Cuộc đào tẩu của điệp viên

Khi tình yêu chết: Cuộc đào tẩu của điệp viên

Cuộc hôn nhân mỹ mãn của tôi vỡ vụn khi tôi phát hiện bí mật kinh hoàng trong máy tính của chồng. Hàn Minh Tân, người chồng vốn mẫu mực, đã phản bội tôi để lén lút bên Trương Hạnh San. Cay đắng thay, anh ta còn lấy áo dài riêng của tôi tặng cho nhân tình. Bi kịch lên đỉnh điểm khi tôi vừa biết mình mang thai thì lại bắt gặp anh hạnh phúc bên tiểu tam cũng đang có bầu. Để bảo vệ người tình, Minh Tân nhẫn tâm đẩy tôi ngã cầu thang, khiến tôi mất đi đứa con chưa chào đời. Tình yêu vụn vỡ, tôi quyết định dàn dựng vụ bắt cóc và cái chết giả ngay trước mặt anh ta. Tôi biến mất, để lại sự dằn vặt khôn nguôi cho kẻ đã tự tay phá nát gia đình.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Trong một đêm định mệnh, khi tôi tình cờ phát hiện thư mục ẩn trên máy tính của chồng, cuộc hôn nhân hoàn hảo của chúng tôi đã chết.

Trước mắt tôi là vô số video và hình ảnh thân mật, trần trụi của Hàn Minh Tân, người chồng mẫu mực của tôi, với một người phụ nữ khác.

Anh ta không chỉ phản bội tôi, mà còn lấy đi chiếc áo dài tôi đặt may riêng để tặng cho tiểu tam, Trương Hạnh San.

Cay đắng hơn, khi tôi phát hiện mình có thai, thì cũng chính ngày hôm đó, tôi nhìn thấy anh ta đang hạnh phúc ôm ấp Trương Hạnh San ở bệnh viện, vui mừng vì cô ta cũng mang trong mình giọt máu của anh.

Trong cơn tức giận để bảo vệ người tình, anh ta đã đẩy tôi ngã xuống cầu thang.

Bụng dưới đau nhói, máu tươi nhuộm đỏ chiếc váy trắng, tôi đã mất đi đứa con của mình.

Tình yêu đã chết, hy vọng cũng lụi tàn. Người đàn ông tôi từng yêu bằng cả sinh mệnh đã tự tay giết chết con của chúng tôi.

Tôi sẽ không để anh ta được toại nguyện. Tôi đã dàn dựng một màn kịch bắt cóc, tự tạo ra một cái chết giả ngay trước mắt anh ta, để anh ta phải sống trong dằn vặt và hối hận suốt phần đời còn lại.

Chương 1

Mạc Vị POV:

Trong một đêm định mệnh, khi tôi tình cờ phát hiện thư mục ẩn trên máy tính của chồng, cuộc hôn nhân hoàn hảo của chúng tôi đã chết.

Mọi thứ bắt đầu với một sự tò mò vẩn vơ. Hàn Minh Tân, chồng tôi, một nhà phát triển bất động sản thành đạt luôn được công chúng ca ngợi là người chồng mẫu mực, đã ra ngoài dự tiệc xã giao. Tôi ở nhà, sắp xếp lại các tập tài liệu công việc của mình trên máy tính của anh ấy, một thói quen giữa hai chúng tôi. Và rồi, tôi thấy nó. Một thư mục không tên, được giấu kỹ trong một loạt các thư mục hệ thống.

Tim tôi đập thịch một tiếng. Dù là một nhà báo điều tra, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ dùng trực giác nghề nghiệp của mình với chồng. Nhưng có một giọng nói thôi thúc trong đầu, một sự bất an lạnh lẽo len lỏi dọc sống lưng.

Tôi nhấp chuột.

Thư mục mở ra, và thế giới của tôi sụp đổ.

Trước mắt tôi là một bộ sưu tập video và hình ảnh. Không phải là tài liệu công việc, cũng không phải là những tấm ảnh gia đình ấm áp. Đó là những thước phim thân mật, trần trụi của Hàn Minh Tân với một người phụ nữ khác. Người phụ nữ đó, Trương Hạnh San, là một người mẫu nổi tiếng trên mạng xã hội mà tôi đã từng phỏng vấn.

Tôi run rẩy nhấp vào một video. Âm thanh rên rỉ và những lời nói tục tĩu tràn ngập căn phòng yên tĩnh. Mắt tôi dán chặt vào màn hình, vào cơ thể của hai con người đang quấn lấy nhau. Tôi cảm thấy buồn nôn. Bụng tôi quặn lại từng cơn, như thể có ai đó đang dùng dao khoét vào nội tạng.

Và rồi tôi nhìn thấy nó, thứ đã đâm nhát dao cuối cùng vào trái tim đang rỉ máu của tôi. Trên cổ tay Hàn Minh Tân, chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn mà tôi đã phải rất vất vả mới mua được để làm quà kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi đang lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo. Nó ở đó, chứng kiến sự phản bội của anh ta, chứng kiến anh ta dùng những lời yêu thương mà anh ta từng nói với tôi để nói với một người phụ nữ khác.

Chiếc đồng hồ đó, món quà tôi dành tặng anh với tất cả tình yêu, giờ đây trở thành biểu tượng cho sự lừa dối ghê tởm nhất.

Máu trong người tôi như đông lại. Tôi loạng choạng đứng dậy, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng. Tôi muốn gào thét, muốn đập phá, muốn chất vấn anh ta ngay lập tức. Tôi run rẩy rút điện thoại ra, bấm số của anh.

Điện thoại đổ chuông.

Cùng lúc đó, trong video, tiếng chuông điện thoại của Hàn Minh Tân vang lên. Anh ta cau mày, với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên đầu giường. Ngay khi anh ta nhìn vào màn hình, khuôn mặt anh ta biến sắc. Anh ta tắt video đột ngột.

Đầu dây bên kia, giọng nói quen thuộc của anh vang lên, dịu dàng và đầy quan tâm như mọi khi.

"Vị, em yêu. Sao giờ này còn chưa ngủ?"

Cổ họng tôi nghẹn lại, không thể thốt ra một lời nào. Tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình vỡ vụn. Sự phản bội không chỉ là một hành động, nó còn là một màn kịch được dàn dựng công phu, và tôi là khán giả ngu ngốc duy nhất không hề hay biết.

Tôi cúp máy, không nói một lời.

Cả đêm đó, tôi ngồi bất động trước màn hình máy tính, xem đi xem lại những bằng chứng về sự phản bội của anh ta. Từng hình ảnh, từng đoạn video, giống như những lưỡi dao cứa sâu hơn vào vết thương lòng của tôi. Nỗi đau biến thành sự ghê tởm, rồi đông cứng lại thành một quyết tâm lạnh lẽo.

Tôi sẽ không khóc lóc, không níu kéo. Anh ta không xứng đáng.

Sáng hôm sau, tôi cầm chiếc bút máy khắc tên cha tôi, một nhà báo anh hùng đã hy sinh, di sản duy nhất ông để lại. Chiếc bút là biểu tượng cho lý tưởng và sự kiên cường của tôi. Tôi phải rời khỏi đây, biến mất khỏi cuộc sống của Hàn Minh Tân.

Tôi gọi cho chú Lữ Đăng Việt, tổng biên tập tờ báo, đồng nghiệp cũ của cha tôi và cũng là người đỡ đầu cho tôi.

"Chú Việt, nhiệm vụ ở Tam Giác Vàng mà chú từng nói... nó còn đó không?" giọng tôi bình tĩnh đến đáng sợ.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Chú Việt biết rõ nhiệm vụ đó nguy hiểm đến mức nào. Đó là một cuộc điều tra về một đường dây tội phạm xuyên quốc gia, nơi mà mạng sống có thể mất đi bất cứ lúc nào.

"Vị, con có biết mình đang nói gì không?" Giọng chú Việt trầm xuống. "Nơi đó không phải là chỗ để đi du lịch. Con có thể sẽ không bao giờ trở về."

"Con biết," tôi đáp, giọng không một chút dao động. "Con cần 'biến mất', chú hiểu không? Biến mất hoàn toàn."

Im lặng. Chú Việt hiểu tôi. Ông biết tôi không bao giờ nói đùa về công việc, cũng như không bao giờ đưa ra quyết định bồng bột. Chắc chắn đã có chuyện gì đó kinh khủng xảy ra.

"Con sẽ cắt đứt mọi liên lạc. Sẽ không ai biết con ở đâu. Con sẽ coi như mình đã chết," tôi nói tiếp, từng chữ như một lời thề. "Con cần một cái chết giả."

"Được rồi," cuối cùng chú Việt cũng đồng ý, giọng đầy lo lắng. "Nhưng hãy hứa với chú, con phải sống sót trở về."

"Con hứa."

Cúp điện thoại, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Kế hoạch đã được vạch ra. Những ngày cuối cùng ở lại đây, tôi sẽ phải đóng vai một người vợ hạnh phúc bên cạnh kẻ đã phản bội mình. Đó sẽ là vở kịch cuối cùng, và tôi sẽ là diễn viên xuất sắc nhất.

Tối hôm đó, Hàn Minh Tân trở về nhà, trên môi vẫn là nụ cười ấm áp giả tạo. Anh ta ôm chầm lấy tôi từ phía sau, giọng nói ngọt ngào như mật rót vào tai.

"Vợ yêu, anh về rồi đây. Em có nhớ anh không?"

Tôi cứng người trong vòng tay anh ta, mùi nước hoa của Trương Hạnh San vẫn còn vương vấn trên áo anh. Cảm giác buồn nôn lại dâng lên trong cổ họng.

Anh ta dắt tôi đến bàn ăn, nơi một bữa tối thịnh soạn đã được dọn sẵn. Món chính là cà ri cá, món mà tôi ghét cay ghét đắng vì dị ứng với hải sản. Anh ta đã quên. Hoặc có lẽ, trong đầu anh ta lúc này, người đang ngồi ăn tối cùng anh ta không phải là tôi.

"Em ăn đi, anh đặc biệt chuẩn bị món em thích nhất đấy," anh ta nói, gắp một miếng cá lớn vào bát tôi.

Tôi nhìn miếng cá trong bát, rồi ngước lên nhìn anh ta. Nụ cười trên môi tôi thật cay đắng. "Cảm ơn anh, chồng yêu. Anh thật chu đáo."

Tôi phải chịu đựng. Chỉ vài ngày nữa thôi.

Anh ta tiếp tục nói những lời yêu thương, những lời hứa hẹn về một tương lai hạnh phúc, về một ngôi nhà đầy ắp tiếng cười trẻ thơ. Mỗi lời anh ta nói ra, đối với tôi bây giờ, đều là một sự tra tấn.

Tôi chỉ im lặng mỉm cười, diễn tròn vai một người vợ đang chìm đắm trong hạnh phúc. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi đang đếm ngược từng ngày, chờ đợi khoảnh khắc được thoát khỏi địa ngục này.

Đêm đó, nằm bên cạnh anh ta, tôi không thể ngủ được. Tôi cảm nhận được hơi thở đều đều của anh ta phả vào gáy. Người đàn ông này, người tôi đã từng yêu bằng cả sinh mệnh, giờ đây thật xa lạ và đáng sợ.

Anh ta sẽ không bao giờ biết, chỉ vài ngày nữa thôi, vợ của anh ta sẽ "chết". Và tôi, Mạc Vị, sẽ được tái sinh từ đống tro tàn của sự phản bội.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn, tôi có thân giá hàng tỷ
9.5
Sênh Ca từng chấp nhận từ bỏ sự nghiệp để làm một người vợ hiền lành, tận tụy suốt ba năm vì tình yêu. Thế nhưng, cô nhận ra mọi hy sinh đều vô nghĩa khi chồng mình vẫn luôn nhung nhớ về người cũ. Thất vọng tột cùng, cô quyết định ly hôn để tìm lại chính mình. Ngay sau đó, thân phận thật sự của cô được hé lộ khiến dư luận bàng hoàng: Sênh Ca chính là nữ tỷ phú sở hữu khối tài sản nghìn tỷ. Hàng loạt quý ông lịch lãm và các chàng trai trẻ bắt đầu vây quanh săn đón cô. Lúc này, người chồng cũ Phong Ngự Niên mới hối hận muộn màng. Anh công khai mở cuộc họp báo, chấp nhận hạ mình quỳ gối chỉ để cầu xin cô quay trở về bên cạnh anh thêm một lần nữa.
Bìa tiểu thuyết Trước khi thử ống, chồng lừa tôi hiến tủy cho mối tình đầu
8.1
Sau 5 năm hôn nhân, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ sống trong một vở kịch dối trá. Chồng tôi không chỉ lén lấy tủy của tôi để cứu tình cũ, mà còn đưa ả vào công ty nhằm chiếm đoạt mọi thành quả lao động của tôi. Khi sự thật phơi bày, tôi quyết định thu thập bằng chứng ngoại tình và ký đơn ly hôn để tìm lại chính mình. Hoắc Dật Thần cứ ngỡ tôi sẽ hối hận quay về, nhưng ngày gặp lại, anh ta hoàn toàn gục ngã khi thấy tôi đang rạng rỡ trong bộ váy cưới, sánh bước bên tài phiệt Cố Đình Uyên.
Bìa tiểu thuyết Lưới Dối Trá Của Chồng Tỷ Phú
9.0
Tôi từng là chỗ dựa tinh thần duy nhất giúp tỷ phú công nghệ Kiên An chế ngự sự hỗn loạn trong tâm hồn. Thế nhưng, anh ta tàn nhẫn dùng khoản tiền cứu mạng em trai tôi để xây khu bảo tồn mèo cho nhân tình. Khi em tôi mất, anh lại bỏ mặc tôi giữa vũng máu sau tai nạn để cứu cô ta. Cay đắng hơn, lúc tôi muốn ly hôn, tôi mới bàng hoàng nhận ra cuộc hôn nhân này chỉ là cú lừa, giấy kết hôn hoàn toàn giả mạo. Bị giam cầm trong sự dối trá, tôi quyết định liên lạc với người đàn ông mình từng từ chối để bắt đầu kế hoạch lật đổ đế chế của kẻ phản bội.
Bìa tiểu thuyết Phó tổng đừng ngược đãi, phu nhân đã ký giấy ly hôn
8.0
Suốt ba năm chung sống, Ôn Lương vẫn chẳng thể khiến trái tim Phó Tranh rung động. Khi người tình trong mộng của anh quay về, thứ cô nhận được lại là tờ đơn ly hôn tàn nhẫn. Dù đã cố gắng níu kéo bằng hy vọng về một đứa con chung, cô chỉ nhận lại sự cự tuyệt lạnh lùng từ người chồng đầu ấp tay gối. Tuyệt vọng và đau đớn, Ôn Lương quyết định buông bỏ, đặt bút ký tên chấm dứt mối quan hệ không lối thoát này. Thế nhưng, khi cô nằm trên giường bệnh với trái tim tan vỡ, người đàn ông sắt đá ấy lại bất ngờ quỳ xuống khẩn cầu. Phó Tranh, kẻ vốn nổi tiếng quyết đoán và lạnh lùng, giờ đây lại hạ mình van xin cô đừng rời bỏ anh.
Bìa tiểu thuyết Từ Cái Chết đến Ly Hôn: Sự Tái Sinh của Cô ấy
8.5
Trong giây phút cuối đời trên bàn mổ, tôi bàng hoàng nghe thấy mệnh lệnh tàn độc từ chính người chồng mình yêu sâu đậm. Triệu Nam nhẫn tâm ép bác sĩ đẩy đứa trẻ ngược vào bụng tôi chỉ để cứu lấy mạng sống cho người tình của anh ta. Cay đắng thay, tôi nhận ra mình chỉ là một kẻ thế thân tội nghiệp cho hình bóng người cũ đã khuất. Khi hơi thở lịm dần trong đau đớn, định mệnh lại cho tôi cơ hội tái sinh về thời điểm một năm trước. Đây chính là ngày Triệu Nam dẫn Dương Vi Cầm về nhà, khởi đầu cho những bi kịch. Đối mặt với người đàn ông máu lạnh, tôi quyết tâm thay đổi số phận và thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy xiềng xích này.
Bìa tiểu thuyết Cố tổng đừng khóc nữa, phu nhân không cần anh lâu rồi
7.8
Sau hai năm chung sống, Khương Niệm An ngỡ ngàng nhận tin mang thai cũng là lúc người chồng quyền lực ép cô ký đơn ly hôn. Một âm mưu tàn độc khiến cô ngã gục trong vũng máu, dù đau đớn cầu xin anh cứu lấy đứa trẻ nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng tuyệt vọng khi không thể liên lạc được với anh. Quá đau khổ, cô chọn cách rời bỏ đất nước để bắt đầu lại. Nhiều năm sau tại Hải Thị, tên của cô trở thành điều cấm kỵ mà không ai dám nhắc trước mặt Cố thiếu. Thế nhưng, ngay trong một hôn lễ trọng đại, vị tổng tài cao ngạo ấy lại mất kiểm soát, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ cũ với đôi mắt đỏ hoe: 'Em mang theo con của tôi rồi định gả cho ai?'