
Khi những người bạn thân trở thành quái vật
Chương 2
Vũ Hải Lam POV:
Ngày hôm sau, tôi thức dậy từ sớm.
Bầu trời trong xanh không một gợn mây. Một ngày đẹp trời để bắt đầu một cuộc đời mới.
Tôi mặc một chiếc váy liền màu trắng đơn giản, cột tóc đuôi ngựa gọn gàng. Nhìn vào gương, tôi thấy một cô gái mười bảy tuổi với đôi mắt trong veo nhưng ẩn chứa một sự bình tĩnh đến đáng sợ.
Hôm nay tôi không đến trường thi. Tôi có một cuộc hẹn quan trọng hơn nhiều.
Đó là buổi phỏng vấn xác nhận nhập học sớm của trường Đại học Kinh tế Quốc dân. Với thành tích học tập xuất sắc và giải thưởng quốc gia, tôi đã nhận được thư mời tuyển thẳng từ hai tháng trước. Kiếp trước, tôi đã từ bỏ cơ hội này vì muốn cùng Thịnh thi vào một trường khác, một lời hứa ngốc nghếch của tuổi trẻ.
Lần này, tôi sẽ không phạm phải sai lầm đó nữa.
"Lam, con xong chưa? Bố chở con đi," tiếng bố tôi vọng lên từ dưới nhà.
"Con xuống ngay đây ạ!"
Tôi kiểm tra lại túi xách của mình: giấy tờ tùy thân, thư mời, các loại chứng chỉ. Mọi thứ đều đầy đủ. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang căng tràn trong lồng ngực. Cảm giác này thật tuyệt vời.
Khi tôi vừa bước xuống cầu thang, chuông cửa đột nhiên reo lên inh ỏi.
Bố tôi ra mở cửa. Đứng ngoài là Trịnh Phú Thịnh, vẻ mặt hớt hải, quần áo xộc xệch.
"Chào chú ạ. Lam... Lam có nhà không ạ?"
"Thịnh à? Cháu tìm Lam có việc gì không? Con bé đang chuẩn bị đi có việc quan trọng," bố tôi nói, giọng điệu vẫn thân thiện như thường lệ.
Thịnh nhìn thấy tôi, ánh mắt sáng lên như người chết đuối vớ được cọc. Anh ta lao vào nhà, chặn trước mặt tôi.
"Lam! Cậu đi đâu vậy? Hôm nay là ngày thi mà!"
"Tớ có việc riêng," tôi lạnh lùng đáp, cố gắng lách qua anh ta.
"Việc gì quan trọng hơn cả kỳ thi? Cậu điên rồi à?" Anh ta hét lên, rồi đột nhiên nhìn thấy tập tài liệu trong túi xách của tôi. Anh ta giật phắt lấy nó. "Đây là cái gì?"
"Trả lại cho tớ!" Tôi hoảng hốt.
Anh ta mở tập tài liệu ra, đọc lướt qua. Sắc mặt anh ta thay đổi liên tục, từ ngạc nhiên, tức giận đến không thể tin được.
"Tuyển thẳng? Đại học Kinh tế Quốc dân? Cậu... cậu được tuyển thẳng mà không nói với tớ một lời nào?" Giọng anh ta run lên vì giận dữ.
"Đó là việc của tớ. Không liên quan đến cậu."
"Không liên quan?" Anh ta cười gằn. "Chúng ta đã hứa sẽ cùng nhau thi vào Đại học Ngoại thương cơ mà! Cậu đã quên rồi sao? Cậu định một mình bỏ lại tớ à?"
Bố tôi cau mày. "Thịnh, cháu nói gì vậy? Lam có tương lai của con bé. Cháu không thể ích kỷ như thế."
"Ích kỷ? Cháu ích kỷ hay cô ta ích kỷ? Cô ta đã lừa dối cháu!" Thịnh gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu. "Cô ta không muốn cháu có tương lai tốt đẹp!"
Anh ta giống như một con thú bị dồn vào đường cùng. Tôi biết anh ta đang sợ hãi. Sợ hãi vì đã bỏ lỡ kỳ thi, sợ hãi vì tương lai mờ mịt, và anh ta đang cố gắng bám víu vào tôi như một cái phao cứu sinh, cố gắng kéo tôi chìm cùng anh ta.
"Trịnh Phú Thịnh, trả lại tài liệu cho tôi," tôi nói, giọng bình tĩnh đến lạ. "Buổi phỏng vấn của tôi sắp bắt đầu rồi."
"Phỏng vấn? Cậu còn muốn đi phỏng vấn?" Anh ta cười điên dại. "Được thôi! Để xem cậu đi phỏng vấn bằng cách nào!"
Xoẹt!
Một âm thanh sắc lẹm vang lên.
Tập tài liệu trên tay anh ta, bao gồm cả thư mời và tất cả các giấy tờ quan trọng của tôi, đã bị xé thành hai mảnh.
Rồi bốn mảnh.
Rồi vô số mảnh vụn li ti, bay lả tả xuống sàn nhà như những cánh bướm trắng tang thương.
Trong một khoảnh khắc, cả thế giới như ngừng lại.
Bố tôi sững sờ, không thốt nên lời.
Tôi nhìn đống giấy vụn dưới chân, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Đó là tương lai của tôi. Đó là con đường sống duy nhất của tôi.
Kiếp trước, tôi sẽ khóc lóc, sẽ gục ngã, sẽ van xin.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn anh ta.
Ánh mắt tôi không có nước mắt, chỉ có một sự trống rỗng lạnh lẽo.
Thịnh dường như cũng bị hành động của chính mình làm cho kinh hãi. Anh ta lùi lại một bước, lắp bắp: "Tớ... tớ không cố ý... Lam, tớ..."
"Đi đi," tôi thì thầm.
"Cái gì?"
"Tôi nói, cút đi," tôi lặp lại, giọng nói vẫn nhỏ nhưng chứa đầy sự đanh thép.
Anh ta sững người nhìn tôi, rồi quay người bỏ chạy như một kẻ hèn nhát.
Bố tôi vội vã chạy đến bên tôi, giọng đầy lo lắng: "Trời ơi, Lam! Phải làm sao bây giờ? Giấy tờ bị xé hết rồi, làm sao con đi phỏng vấn được nữa?"
Tôi từ từ ngồi xuống, nhặt một mảnh giấy vụn lên. Đó là một góc của thư mời, vẫn còn nhìn thấy logo của trường đại học.
Tôi đã tính toán sai một bước. Tôi không ngờ Thịnh lại có thể điên cuồng đến mức này.
Nhưng không sao.
Trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn bố tôi và cố gắng nở một nụ cười trấn an. "Bố, không sao đâu."
Tôi lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.
"Alo, mẹ ạ? Mẹ giúp con một việc được không? Mẹ đến phòng con, mở ngăn kéo thứ ba trong bàn học ra. Trong đó có một bộ hồ sơ dự phòng con đã sao y công chứng từ trước. Mẹ mang nó đến trường Kinh tế Quốc dân giúp con nhé. Con và bố sẽ đến đó ngay bây giờ."
Đúng vậy, tôi luôn có kế hoạch B.
Từ khi được tái sinh, tôi đã không còn tin vào bất cứ ai ngoài chính bản thân mình và gia đình.
Tôi đứng dậy, phủi bụi trên váy.
"Đi thôi bố. Chúng ta không thể để lỡ hẹn được."
Bố tôi nhìn tôi, ánh mắt từ lo lắng chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là một sự tin tưởng vô điều kiện. Ông gật đầu mạnh.
"Được! Chúng ta đi!"
Nhìn những mảnh giấy vụn trên sàn, tôi biết mối quan hệ giữa tôi và Trịnh Phú Thịnh, từ giờ phút này, đã hoàn toàn chấm dứt.
Không, không chỉ là chấm dứt.
Nó đã biến thành một cuộc chiến.
Và tôi, nhất định sẽ là người chiến thắng.
Có thể bạn cũng thích





