Bìa tiểu thuyết Người bạn đời không mong muốn của anh, phép thuật bị cấm của cô

Người bạn đời không mong muốn của anh, phép thuật bị cấm của cô

8.6 / 10.0
Tại sự kiện từ thiện của tập đoàn, một tai nạn sập giàn giáo kinh hoàng đã xảy ra. Trong giây phút hiểm nguy, Nghiêm Khánh - chồng tôi - đã tàn nhẫn đẩy tôi vào đống sắt vụn sắc nhọn chỉ để bảo vệ nhân tình. Cú đẩy định mệnh ấy khiến cánh tay phải của tôi tàn phế, đồng thời đặt dấu chấm hết cho sự nghiệp nghệ thuật đầy hứa hẹn. Đau đớn hơn, khi tôi đang nằm viện, anh ta không hề hối lỗi mà còn ép tôi ký đơn ly hôn. Giữa lúc tuyệt vọng và nghĩ rằng bản thân đã mất tất cả, tôi bất ngờ nhận được tin mình đang mang thai sáu tuần cùng một thư mời tham dự cuộc thi nghệ thuật quốc tế tại Paris. Cánh cửa này đóng lại, một hành trình mới đầy hy vọng lại mở ra cho cuộc đời tôi.

Người bạn đời không mong muốn của anh, phép thuật bị cấm của cô Chương 1

Tại bữa tiệc từ thiện của tập đoàn, một giàn giáo trang trí khổng lồ bất ngờ đổ sập.

Trong khoảnh khắc sinh tử, chồng tôi, Nghiêm Khánh, đã không ngần ngại đẩy tôi về phía đống sắt vụn sắc nhọn.

Tất cả chỉ để dùng thân mình che chắn cho người tình của anh ta.

Cú đẩy đó đã khiến cánh tay phải của tôi bị tổn thương vĩnh viễn, sự nghiệp nghệ thuật mà tôi hằng theo đuổi cũng tan thành mây khói.

Nằm trên giường bệnh, thứ tôi nhận được không phải một lời xin lỗi, mà là tờ đơn ly hôn do chính tay anh ta đưa tới.

Trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng, tôi đã nghĩ cuộc đời mình đến đây là hết.

Nhưng ngay khi tôi tuyệt vọng nhất, bác sĩ lại nói với tôi một tin động trời.

"Cô Đặng, cô đã mang thai được sáu tuần. Và đây là thư mời từ cuộc thi nghệ thuật quốc tế ở Paris."

Chương 1

Đặng Tường Vi POV:

Năm năm kết hôn với Nghiêm Khánh, tôi đã học được một điều: tình yêu của anh ta, giống như một món đồ trưng bày xa xỉ trong tủ kính-chỉ để cho người khác chiêm ngưỡng, không bao giờ thuộc về tôi.

Đêm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.

Tôi đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị. Chiếc váy lụa màu ngọc trai mà tôi đang mặc là thiết kế riêng, loại vải mềm mại ôm lấy từng đường cong cơ thể, một sự phô trương hiếm hoi mà tôi cho phép bản thân. Trên bàn ăn, nến đã được thắp, ánh sáng ấm áp nhảy múa trên những chiếc đĩa sứ trắng ngần và ly rượu pha lê. Món bò Wellington anh thích nhất đang nguội dần trong lò, hương thơm của nấm và lá xạ hương từng một thời lấp đầy căn bếp giờ chỉ còn thoang thoảng, yếu ớt.

Tôi ngồi đó, trong căn phòng ăn rộng lớn và tĩnh lặng, lắng nghe tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc cổ ở góc phòng. Mỗi một tiếng tích tắc như một nhát búa nhỏ gõ vào lồng ngực tôi.

Năm giờ. Bảy giờ. Chín giờ.

Bữa ăn đã hoàn toàn nguội lạnh. Ngọn nến cháy gần hết, sáp nóng chảy dài xuống như những giọt nước mắt câm lặng.

Hy vọng trong tôi cũng lụi tàn theo ngọn nến. Tôi biết anh sẽ không về. Ít nhất là không về đúng giờ. Anh không bao giờ nhớ những ngày này. Đối với Nghiêm Khánh, cuộc hôn nhân của chúng tôi là một bản hợp đồng, một nghĩa vụ, còn tôi chỉ là một vật trang trí đi kèm với địa vị Nghiêm phu nhân.

Trái tim tôi, cái thực thể yếu đuối và đầy sẹo bên trong lồng ngực, thắt lại. Nó đã quen với sự chờ đợi và thất vọng, nhưng mỗi lần như vậy, nó vẫn đau. Một nỗi đau âm ỉ, quen thuộc.

Mười một giờ đêm, tôi nghe thấy tiếng động cơ xe quen thuộc vọng vào từ cổng. Một lát sau, cửa chính mở ra.

Nghiêm Khánh bước vào.

Anh ta cao lớn, uy nghiêm như thường lệ trong bộ vest công sở đắt tiền. Mái tóc đen được chải chuốt cẩn thận có vài sợi lòa xòa trên trán, và đôi mắt sâu thẳm của anh ta lướt qua phòng khách trống rỗng. Anh ta nới lỏng cà vạt, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi và một chút thiếu kiên nhẫn.

Tôi đứng dậy từ bàn ăn, chiếc váy lụa sột soạt theo mỗi cử động. "Anh về rồi."

Giọng tôi nghe thật nhỏ bé và lạc lõng trong không gian rộng lớn này.

Anh ta cuối cùng cũng chú ý đến tôi. Ánh mắt anh ta lướt qua tôi, qua chiếc váy, qua bàn ăn đã được dọn dẹp tỉ mỉ. Không một tia ấm áp, không một chút ngạc nhiên. Chỉ có sự thờ ơ lạnh lẽo.

"Em chưa ngủ à?" Anh ta hỏi, giọng nói trầm thấp và có chút khàn.

Khi anh ta bước lại gần hơn, tôi ngửi thấy.

Đó không phải là mùi nước hoa của anh ta. Đó là một mùi hương ngọt ngào, nồng nàn của loài hoa dành dành trắng. Mùi nước hoa của Khâm Mai Ngọc. Mùi hương đó quấn lấy anh ta như một làn sương vô hình, bám vào ve áo, mái tóc, len lỏi vào từng kẽ hở trong không khí giữa chúng tôi.

Nó giống như một cái tát vô hình giáng mạnh vào mặt tôi.

Lạy Chúa, đừng là hôm nay. Xin đừng là hôm nay. Bất kỳ ngày nào khác, nhưng không phải hôm nay.

"Em... em đợi anh," tôi cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Em có làm vài món anh thích."

Anh ta liếc nhìn bàn ăn, cái nhìn đó gần như là thương hại. "Anh đã ăn tối với đối tác rồi. Em không cần phải làm những chuyện này."

"Đối tác?" Tôi lặp lại, từ đó nghe thật đắng chát trên đầu lưỡi. Tôi biết anh ta đang nói dối. Tin tức giải trí chiều nay tràn ngập hình ảnh anh ta và Khâm Mai Ngọc, "nữ thần" của làng giải trí, cùng nhau tham dự một buổi ra mắt phim. Anh ta còn công khai choàng áo khoác của mình cho cô ta khi họ bước ra khỏi rạp.

"Anh bận," anh ta nói, giọng điệu mất kiên nhẫn. Anh ta cởi áo khoác vest và ném nó lên chiếc ghế sofa gần đó. Một hành động thờ ơ, nhưng đối với tôi, nó giống như anh ta đang ném đi năm năm hôn nhân của chúng tôi.

Mùi nước hoa của cô ta lan tỏa mạnh hơn trong không khí, gần như khiến tôi nghẹt thở.

"Khánh," tôi gọi tên anh ta, một nỗ lực cuối cùng. "Hôm nay là..."

"Là gì?" Anh ta quay lại, lông mày nhíu chặt. "Tường Vi, anh rất mệt. Anh không có thời gian cho những trò vặt vãnh của em."

Trò vặt vãnh.

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Nỗi đau sắc lẻm khiến tôi khó thở. Mọi nỗ lực, mọi hy vọng, mọi tình yêu tôi dành cho người đàn ông này đều bị anh ta coi là "trò vặt vãnh".

Tôi nuốt nước mắt vào trong. Tôi sẽ không khóc trước mặt anh ta. Tôi sẽ không cho anh ta thêm một lý do nào để coi thường tôi.

"Không có gì," tôi nói, giọng nói trống rỗng. "Anh đi tắm đi. Em sẽ dọn dẹp."

Anh ta không nói thêm lời nào, chỉ gật đầu một cách qua loa rồi đi thẳng lên lầu, về phòng của mình. Anh ta thậm chí không liếc nhìn tôi thêm một lần nữa.

Tôi đứng đó, trong căn nhà của chính mình, mà cảm thấy như một người ngoài cuộc. Một bóng ma lướt qua cuộc đời của người đàn ông mà tôi gọi là chồng.

Tôi nhìn bàn ăn đã nguội lạnh, nhìn ngọn nến đã tắt, và cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực.

Có lẽ, anh ta nói đúng. Có lẽ tất cả những điều này chỉ là trò vặt vãnh. Có lẽ tình yêu của tôi, đối với anh ta, vốn dĩ không đáng một xu.

Đọc tiếp

Mục lục của Người bạn đời không mong muốn của anh, phép thuật bị cấm của cô

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Beta từ chối tôi, vì vậy tôi tuyên bố anh ấy là vua.
9.0
Ngay tại lễ đường, vị hôn phu nhẫn tâm bỏ rơi tôi để chạy theo người yêu cũ với lý do cô ta lên cơn đau tim. Sự vắng mặt của anh ta biến tôi thành trò cười, khiến cha mẹ tôi nhục nhã còn mẹ chồng tương lai lại buông lời cay nghiệt. Khi tôi đến bệnh viện, anh ta chẳng những không hối lỗi mà còn trách tôi ích kỷ, khẳng định mạng sống của bạch nguyệt quang quan trọng hơn đám cưới. Quá thất vọng, tôi quyết định rẽ hướng cuộc đời mình. Trong cơn say tại quán bar, tôi chủ động tiếp cận và buông lời quyến rũ Bùi Vĩ Tín - người chú ruột của kẻ vừa phản bội mình. Tôi muốn anh cùng tôi trải qua một đêm nồng cháy để trả đũa tất cả.
Bìa tiểu thuyết Mỗi năm đều bình an, chia tay mãi mãi
8.2
Quyết tâm rời bỏ cuộc hôn nhân bế tắc, cô đăng ký tham gia chương trình bác sĩ không biên giới tại Đông Quốc trong hai năm. Trước sự ngỡ ngàng của giám đốc, cô khẳng định bản thân sắp ly hôn và mong muốn giữ kín hành tung với chồng cũ. Quá khứ là chuỗi ngày chịu đựng đau khổ khi cô vừa phải chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác, vừa bàng hoàng phát hiện chồng mình ngoại tình cùng người em gái kế. Sau bao nỗ lực tìm kiếm sự thật, cô quyết định buông tay để tự giải thoát cho chính mình. Thế nhưng, khi cô lâm vào tình trạng nguy kịch trên giường bệnh, người đàn ông ấy lại quỳ xuống khẩn cầu cô tỉnh lại trong muộn màng. Liệu sự hối hận đó có thể bù đắp được những tổn thương sâu sắc mà cô đã phải gánh chịu suốt thời gian qua?
Bìa tiểu thuyết Người chồng cũ phá sản và phải ngủ trên cầu vượt.
9.1
Dư Thanh Hoan dành trọn bảy năm thanh xuân để yêu Kỷ Cảnh Thần, nhưng đổi lại là sự phản bội cay đắng ngay sát ngày cưới. Chứng kiến hôn phu ngoại tình, cô dứt khoát hủy bỏ hôn ước, chấm dứt tình cảm mù quáng. Trước sự công kích từ nhà họ Kỷ, ba người anh trai quyền lực của Thanh Hoan bất ngờ xuất hiện, dùng thế lực đáng gờm để bảo vệ em gái và khiến kẻ phụ bạc phải trả giá đắt. Khi gia đình họ Kỷ hối hận quỳ gối cầu xin, Thanh Hoan đã không còn bận tâm. Cô chọn tìm đến sự che chở của Mặc Trì Dật – đối thủ không đội trời chung của người cũ, cùng anh bắt đầu một chương mới trong cuộc đời.
Bìa tiểu thuyết Bốn mươi chín cuốn sách, một lần tính toán
9.7
Ngày giỗ mẹ cũng là lúc tôi cay đắng mất đi đứa con chưa kịp chào đời. Trong khi đó, người chồng Mạc Quang Cảnh lại mải mê chúc mừng sinh nhật nhân tình. Anh ta trở về với chiếc áo dài thứ năm mươi cùng những lời hứa hẹn bù đắp giả tạo để che đậy sự phản bội, mà quên mất nỗi đau tang tóc tôi đang gánh chịu. Sự ghê tởm lên đến đỉnh điểm khi tôi phát hiện họ còn định làm chuyện đồi bại ngay tại khu mộ gia đình mình. Không còn nhẫn nhịn, tôi âm thầm cài phần mềm nghe lén vào máy anh ta. Cuộc hôn nhân năm năm chính thức rạn nứt, giờ là lúc tôi bắt anh ta phải trả giá cho mọi tội lỗi.
Bìa tiểu thuyết Những lần sảy thai của cô ấy, bí mật đen tối của họ
8.5
Sau mười năm ròng rã với bảy lần thụ tinh thất bại, tôi cuối cùng cũng mang thai ở lần thứ tám. Thế nhưng, hạnh phúc ấy tan vỡ khi tôi phát hiện chồng mình và cô em nuôi mất tích ba năm vốn đã có con riêng. Đau đớn hơn, cả gia đình chồng lẫn cha mẹ ruột tôi đều bao che cho họ, coi đứa trẻ kia là người kế thừa duy nhất của nhà họ Đoàn. Mọi sự quan tâm bấy lâu nay dành cho tôi thực chất chỉ là bức bình phong che đậy tội lỗi của em gái nuôi. Nhận ra đứa con trong bụng chỉ là vật hy sinh trong âm mưu tàn độc của người chồng đầu ấp tay gối, tôi nén đau thương, quyết định gọi y tá để làm phẫu thuật đình chỉ thai nghén ngay lập tức.
Bìa tiểu thuyết Sự tàn ác của anh, sự trở lại của cô
8.2
Vào đúng kỷ niệm 5 năm ngày cưới, Đinh Diệp Vy bàng hoàng nhận ra mình đã bị Trương Sơn Quân ly hôn âm thầm từ ba năm trước. Đau đớn hơn, anh ta đã lập tức tái hôn với Tư Phương Nhi – kẻ từng tạt axit hủy hoại đôi tay nghệ thuật của cô. Hóa ra, lời hứa về việc giam cầm và trừng phạt kẻ thủ ác chỉ là màn kịch dối trá. Vì lòng chiếm hữu bệnh hoạn, anh ta đã ngầm tiếp tay cho Phương Nhi tàn phá tương lai của cô để dễ bề kiểm soát. Nhận ra tình yêu của chồng chỉ là chiếc lồng vàng giả tạo, Diệp Vy quyết định không cam chịu làm chim hoàng yến. Cô quay lại Ủy ban nhân dân, yêu cầu xóa sạch thông tin cá nhân cũ để bắt đầu kế hoạch đòi lại tất cả những gì đã mất.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ