Bìa tiểu thuyết Chân thiêm kim quét sạch bốn phương, Vương gia chiến thần độc sủng

Chân thiêm kim quét sạch bốn phương, Vương gia chiến thần độc sủng

9.7 / 10.0
Giang Cẩm Nguyệt từng trải qua cái chết đầy thống khổ ở tuổi đôi mươi khi bị giả thiên kim hãm hại, róc xương cắt thịt trong ngục tối. Trùng sinh trở về, nàng không còn là tiểu thư nhu nhược để kẻ khác bắt nạt. Cẩm Nguyệt quyết tâm khiến những kẻ từng sỉ nhục, phản bội mình phải trả giá bằng máu, dù đó là nô bộc hay phụ mẫu. Giữa lúc nàng chìm trong thù hận như ác quỷ từ địa ngục, chiến thần Yến Hành Châu đã xuất hiện. Vị vương gia lừng lẫy sa trường, người từng lập bao chiến công hiển hách, nay lại dành trọn sự dịu dàng và dùng cả giang sơn làm sính lễ để bảo bọc nàng. Chàng nguyện trao cả thiên hạ cùng trái tim mình cho người con gái ấy.

Chân thiêm kim quét sạch bốn phương, Vương gia chiến thần độc sủng Chương 1

Đang là giữa hè, nắng gắt như đổ lửa.

Sâu trong địa lao của Hình bộ lại vẫn âm u lạnh lẽo và ẩm ướt như thường lệ.

Ngọn đèn dầu lờ mờ, chập chờn chiếu ra bóng người đang cuộn tròn trên mặt đất, màu máu nồng đậm nhuộm y phục của nàng đến mức không còn nhìn ra màu sắc ban đầu, dưới ống tay áo rách nát, lộ ra một đoạn cổ tay gầy guộc trơ xương, bị xiềng xích nặng nề rỉ sét mài đến máu thịt be bét.

Mấy con chuột béo múp ngang nhiên bò qua người nàng, say sưa gặm nhấm đầu ngón tay nàng.

Giang Cẩm Nguyệt không hề nhúc nhích.

Cực hình liên tiếp nhiều ngày đã sớm hành hạ nàng đến mức chỉ còn thoi thóp hấp hối.

Nàng cứ dựa vào hơi thở mong manh này mà giữ lấy mạng, kéo dài hơi tàn, thoi thóp tàn hơi.

Không biết đã qua bao lâu, cánh cửa lao dày nặng đột nhiên bị đẩy ra, dưới sự dẫn đường đầy nịnh nọt của lính coi ngục, có tiếng bước chân nhẹ nhàng đang đi về phía nàng.

Giang Cẩm Nguyệt khó khăn ngẩng đầu nhìn người tới.

Nữ tử trước mặt vận gấm vóc, đầu đầy châu ngọc thướt tha đứng đó, tựa như một đóa mẫu đơn đang nở rộ.

"Giang Cẩm Nguyệt, ngươi đúng là tiện nhân mạng lớn, lâu như vậy rồi mà vẫn chưa chết."

Nữ tử xinh đẹp tựa đào lý kiều diễm cười một tiếng, là dáng dấp của kẻ chiến thắng cao ngạo.

Không còn sức để ý đến lời châm chọc của nàng ta, Giang Cẩm Nguyệt chỉ theo bản năng nhìn về phía sau lưng nàng ta, kỳ vọng còn có người khác xuất hiện.

Giang Tâm Nguyệt nhận ra nàng đang đợi cái gì, lập tức cười vừa vui vẻ vừa tàn nhẫn: "Đừng nhìn nữa, chỉ có một mình ta thôi, phụ mẫu, Đại ca và Nhị ca, họ đều không tới đâu."

Phải rồi, bọn họ đều không tới.

Trái tim Giang Cẩm Nguyệt dần chìm xuống.

"Giang Cẩm Nguyệt, đã đến lúc này rồi, không phải ngươi vẫn còn đang ảo tưởng viển vông rằng bọn họ sẽ đến cứu ngươi đấy chứ?"

Giang Tâm Nguyệt tươi cười nhắc nhở nàng: "Lẽ nào ngươi quên rồi sao? Ngay từ ngày ngươi leo lên giường Thiên Tề ca ca, bọn họ đã không còn nhận nữ nhi ruột là ngươi nữa rồi."

Như một nhát búa tạ giáng mạnh bên tai, thân thể mỏng manh của Giang Cẩm Nguyệt không kìm được mà run rẩy.

"Ta không có..."

Giọng nàng khàn đặc, đầy vẻ thô ráp do chịu đựng đau đớn quanh năm suốt tháng: "Là có người cố ý hãm hại ta..."

Những lời này, nàng đã nói cả nghìn vạn lần, nhưng trước sau vẫn chẳng có ai tin nàng.

"Ta biết mà."

Giang Tâm Nguyệt thong thả bước đến trước mặt nàng, eo nhỏ hơi cúi xuống, ghé sát vào tai nàng, giọng nói nhẹ nhàng đầy mị hoặc: "Bởi vì... năm đó ta là người đã mua chuộc tỳ nữ Tạ gia, người động tay động chân vào hương liệu cũng là ta, bỏ thuốc Thiên Tề ca ca để dẫn hắn đến noãn các."

Giọng điệu nàng ta vui vẻ, dù chuyện xưa đã qua, nhưng nơi khóe mắt đuôi mày cũng khó giấu được vẻ đắc ý.

"Tại sao? Tại sao ngươi lại làm như vậy?"

Đôi mắt đỏ ngầu như muốn nhỏ máu, Giang Cẩm Nguyệt trừng trừng nhìn nữ tử trước mặt.

Những năm này, nàng vẫn luôn nghi ngờ chuyện năm xưa, là do Giang Tâm Nguyệt một tay thiết kế, nhưng khổ nỗi không có chứng cứ, giờ đây chính tai nghe nàng ta thừa nhận, nàng chỉ hận muốn ăn tươi nuốt sống, uống máu kẻ thù!

"Bởi vì ta vốn không thích Tạ Thiên Tề!"

Giang Tâm Nguyệt cười yêu kiều: "Thế nhưng hôn sự với Tạ gia, ta lại không thể công khai từ chối, đành phải để ngươi thay thế ta vậy. Thế nào? Giang Cẩm Nguyệt, những ngày tháng gả cho Thiên Tề ca ca, không dễ chịu chút nào phải không?"

Đâu chỉ là không dễ chịu?

Bản tính Tạ Thiên Tề bạo ngược, sau khi bị ép cưới nàng thì càng hành hạ nàng trăm bề.

Ba năm qua, với Giang Cẩm Nguyệt mà nói, mỗi một ngày đều sống không bằng chết!

Mà kẻ đầu sỏ gây tội lại đang vênh váo tự đắc đứng trước mặt nàng, mặt mày hớn hở, vô cùng thích thú, dường như việc hủy hoại cả đời nàng là một chuyện khiến nàng ta khoái trá lắm vậy.

"Không chỉ có thế đâu."

Giang Tâm Nguyệt sảng khoái nhìn bộ dạng đau đớn của nàng: "Ngay cả lần này, ta cũng chỉ mới khóc lóc trước mặt Tạ Thiên Tề vài câu, đã khiến hắn đưa ngươi lên giường Binh bộ Thị lang, để trải đường cho Vân Đình ca ca của ta..."

Nàng ta thản nhiên kể lại những toan tính tỉ mỉ của mình, tiếng cười khúc khích vang vọng đầy vui vẻ trong ngục thất u tối.

"Tại sao... tại sao lại đối xử với ta như vậy?"

Giang Cẩm Nguyệt không hiểu vì sao Giang Tâm Nguyệt lại có ác ý lớn với nàng đến thế, rõ ràng nàng mới là kẻ đáng thương bị cướp đi thân phận, bị cướp đi phụ mẫu và huynh trưởng cơ mà.

"Là ngươi tự chuốc lấy!"

Bàn tay ngọc ngà sơn móng đỏ tươi hung hăng bóp chặt lấy mặt nàng, Giang Tâm Nguyệt không hề che giấu sự oán độc của mình: "Ai bảo ngươi cứ khăng khăng đòi đến nhận thân! Năm xưa đã bị tráo đổi thân phận, ngươi nên chấp nhận số phận, ngoan ngoãn ở cái thôn rách nát kia làm Tống Dư cả đời đi!"

Chấp nhận số phận, làm Tống Dư cả đời sao?

Giang Cẩm Nguyệt có một thoáng hoảng hốt.

Thế nhưng vì sao chứ?

Rõ ràng nàng mới là nữ nhi ruột của Giang gia mà.

Như thể nhìn thấu tâm tư của nàng, Giang Tâm Nguyệt cười lạnh một tiếng: "Cho dù ngươi là thiên kim tiểu thư thật sự của Giang gia thì đã sao? Phụ mẫu và huynh trưởng vốn không quan tâm ngươi sống hay chết, ta mới là nữ nhi ngoan, là muội muội tốt của họ, ta mới là thiên kim thật sự của Thừa tướng phủ!"

Mũi chân nàng ta khẽ nâng lên, dẫm mạnh lên tay nàng, nghiền nát tựa như nghiền chết một con kiến hôi nhỏ bé.

Giang Cẩm Nguyệt vô lực nằm rạp trên mặt đất, đầu ngón tay nát bấy, vạch ra từng vệt máu trên nền đất loang lổ.

Giang Tâm Nguyệt lại vẫn cảm thấy chưa đủ: "Ngươi giết chết Binh bộ Thị lang, tuy Hình bộ đã phán ngươi tội trảm hình, nhưng ta cảm thấy vẫn còn quá hời cho ngươi, cho nên hôm nay ta đích thân đến tiễn ngươi lên đường, được không?"

Con dao găm sắc bén của nàng ta để lên ngực nàng, từng chút từng chút trượt lên phía trên: "Bắt đầu từ đâu thì tốt nhỉ?"

"Từ đây đi."

Nàng ta mạnh mẽ vung tay, một dao đâm vào mắt phải của nàng, máu tươi nóng hổi lập tức phun trào, Giang Cẩm Nguyệt không kìm nổi mà phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Giang Tâm Nguyệt lại càng thêm hưng phấn, lưỡi dao điên cuồng rạch lên mặt nàng.

Nàng ta lóc thịt nàng từng miếng một, róc xương nàng, coi nàng như con lợn trên thớt mà mổ bụng phanh thây.

Tròn ba trăm sáu mươi nhát dao sau đó, cuối cùng nàng ta mới thỏa mãn.

Giang Cẩm Nguyệt cố gắng chống đỡ đến hơi thở cuối cùng, qua đôi mắt đã máu thịt lẫn lộn, nhìn thấy nàng ta đắc ý dựa dẫm vào tình lang, đế giày thêu tinh xảo đắt tiền của nàng ta dẫm lên vũng máu đầm đìa của nàng, từng bước từng bước đi xa.

Nàng hận quá, nàng hận quá!

Nếu có kiếp sau, nếu có kiếp sau...

Nàng thề, ngày này hôm nay, những đau đớn mà Giang Tâm Nguyệt gây ra cho nàng, nàng nhất định sẽ trả lại gấp trăm gấp ngàn lần cho nàng ta!

Không chỉ có nàng ta.

Nàng muốn tất cả những kẻ từng bắt nạt nàng, làm tổn thương nàng, nợ máu phải trả bằng máu!

Đọc tiếp

Mục lục của Chân thiêm kim quét sạch bốn phương, Vương gia chiến thần độc sủng

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Ly hôn rồi, ông trùm truy thê lại quỳ xuống
8.5
Vừa mang thai năm thứ hai sau cưới, Minh Khê chưa kịp vui mừng đã phải đối mặt với tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Bi kịch ập đến khi một tai nạn khiến cô ngã gục trong vũng máu, nhưng thay vì cứu lấy giọt máu của mình, Phó thiếu lại nhẫn tâm ôm lấy người tình cũ rời đi. Sự tuyệt vọng khiến cô buông xuôi tất cả. Nhiều năm sau, cái tên ấy trở thành nỗi đau cấm kỵ của vị tổng tài Bắc Thành. Ngay trong hôn lễ, anh ta bỗng hóa điên dại, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ ấy mà cầu xin trong nước mắt: Em định mang theo con của anh gả cho ai?
Bìa tiểu thuyết Sau khi bị ép gả, tôi bị cha của chú rể để ý
8.7
Vào đêm tốt nghiệp, tôi bị chị gái hãm hại rồi rơi vào tay một người đàn ông lạ mặt. Sau khi bị bạn trai phản bội và gia đình lâm bệnh nặng, tôi buộc phải gả cho một gã công tử bột. Cha nuôi của hắn là tỷ phú 33 tuổi đầy quyền lực và tàn bạo. Trái với lời đồn, ông ta lại sủng ái tôi hết mực, trừng phạt bất cứ ai bắt nạt tôi. Tôi nhận ra người đêm đó chính là ông ấy và lỡ đem lòng yêu. Khi sự thật bại lộ, ông ấy lạnh lùng xua đuổi tôi. Đến khi tôi buông bỏ để tìm hạnh phúc mới, người đàn ông ấy lại điên cuồng cầu xin tôi quay về. Tôi mỉm cười đáp lại: Muộn rồi, muốn theo đuổi em thì anh phải xếp hàng đi, bố ạ.
Bìa tiểu thuyết Lời hứa của anh, sự hủy hoại của cô
8.7
Trong đêm trao giải Ngôi Sao Vàng, Vũ Thục Uyên bàng hoàng khi vị hôn phu Tô Triệu Việt tước đoạt giải thưởng mười năm nỗ lực của cô để trao cho em gái nuôi Mục Hạ Linh. Vì sự thiên vị mù quáng, anh không tiếc tay chà đạp danh dự, ép cô chịu nhục trên phim trường và tuyên bố phong sát sự nghiệp cô. Đỉnh điểm của bi kịch là khi Triệu Việt đẩy ngã Thục Uyên lúc cô đang mang thai, khiến cô suýt mất con chỉ vì tin lời Hạ Linh. Nhìn sự lạnh lùng của người đàn ông mình từng yêu, Thục Uyên quyết định công khai mọi sự thật, từ bỏ hào quang và rời sang Pháp, vĩnh viễn đặt dấu chấm hết cho quá khứ đau thương.
Bìa tiểu thuyết Người bạn đời bị xóa sổ của Vua Alpha
8.7
Mai Hà My vốn là phu nhân của Trương Phúc Thành, đại gia bất động sản khét tiếng Sài Thành. Đằng sau cuộc hôn nhân hào nhoáng được ca tụng là sự phản bội đau đớn khi cô phát hiện chồng mình có con riêng với một cô gái trẻ. Chứng kiến Thành ân cần chăm sóc nhân tình tại bệnh viện và nghe những lời đường mật anh ta dành cho họ, trái tim My hoàn toàn vụn vỡ. Sự căm phẫn biến thành hành động quyết liệt ngay trong đêm kỷ niệm ngày cưới. Cô thực hiện Kế hoạch Phượng Hoàng, thiêu rụi vườn lan quý của chồng, để lại tờ đơn ly hôn rồi dứt khoát biến mất, chấm dứt mọi xiềng xích với người đàn ông giả tạo.
Bìa tiểu thuyết Giọt lệ nguyệt, khiêu vũ cùng vương tộc Sói
9.4
Ôn Vãn Ninh từng mơ về một hôn lễ viên mãn, nhưng thực tế nghiệt ngã khi cô bị hôn phu và em gái ruột phản bội ngay trước ngày cưới. Đau đớn hơn, người cha lạnh lùng đã mặc kệ để họ giao cô cho các hoàng tử Lai Khải tàn bạo như một món hàng. Dù mang nung nấu ý định bỏ trốn và trả thù, Vãn Ninh lại rơi vào vòng xoáy dục vọng khi cả ba vị hoàng tử đều khao khát chiếm hữu cô. Sự sủng ái đặc biệt này khiến cô trở thành mục tiêu công kích của hoàng hậu tương lai. Giữa những mưu mô và oán hận chốn cung đình, liệu cô có thể thực hiện kế hoạch báo thù hay sẽ mãi lún sâu vào cuộc tình phức tạp này?
Bìa tiểu thuyết Anh em sinh đôi của hôn phu tôi, một sự lừa dối tàn nhẫn
9.6
Hy sinh thân phận thiên kim để bên cạnh người yêu suốt năm năm, Tư Tinh Anh không ngờ mình chỉ là quân cờ trong một âm mưu tàn độc. Ngay trước lễ đính hôn, cô bàng hoàng nhận ra vị hôn phu Trần Khang Kiện thực chất đã kết hôn với em gái nuôi và dùng kẻ thế thân để lừa dối cô. Chúng thậm chí còn định đoạt đoạt tủy và giác mạc của cô. Sau khi bị vu oan giết người và tống vào viện tâm thần, Tinh Anh may mắn sống sót qua vụ hỏa hoạn. Với sự giúp đỡ từ bạn cũ Quang Thiên, cô chính thức trở lại để đòi lại tất cả.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ