Bìa tiểu thuyết Sự trả thù của cô, cuộc đời bị hủy hoại của anh

Sự trả thù của cô, cuộc đời bị hủy hoại của anh

8.8 / 10.0
Cái chết oan ức của Hạ Chung Minh bị giới tài phiệt dàn dựng thành tai nạn nhờ sức mạnh đồng tiền. Dù chị gái nạn nhân nỗ lực kêu oan bảy lần, mọi hy vọng đều bị dập tắt khi cảnh sát, truyền thông và cả những người thân tín nhất đều phản bội, đưa ra lời khai giả dối. Bị dồn vào đường cùng và bị gán mác điên loạn, cô quyết định tự thực thi công lý khi pháp luật ngó lơ những vết thương đầy uẩn khúc trên thi thể em trai. Một cuộc bắt cóc nghẹt thở diễn ra, cô khống chế con trai kẻ thù và livestream đe dọa sẽ hủy hoại gương mặt cậu bé cứ mỗi mười phút nếu sự thật không được phơi bày trong hai giờ.

Sự trả thù của cô, cuộc đời bị hủy hoại của anh Chương 1

Em trai tôi, Hạ Chung Minh, bị sát hại.

Nhưng cái chết của nó lại được một tài phiệt quyền lực che đậy thành một vụ tai nạn, và toàn bộ hệ thống từ cảnh sát đến truyền thông đều cúi đầu trước đồng tiền.

Tôi bảy lần đệ đơn yêu cầu điều tra lại nhưng đều bị bác bỏ. Người thầy tôi kính trọng nhất lại giúp kẻ thù đăng bài bóp méo sự thật. Ngay cả bạn thân của em trai cũng run rẩy khai gian, cung cấp một lời khai giả hoàn hảo để khép lại vụ án.

Họ nói tôi quá đau buồn nên mất trí. Nhưng tôi biết, trên người em trai tôi đầy những vết bầm tím và dấu vết vật lộn không thể giải thích.

Khi công lý đã chết, tôi chỉ có thể tự mình trở thành ác quỷ. Tôi bắt cóc con trai của tên tài phiệt, bật livestream và kề dao lên má cậu bé.

"Hai giờ. Hãy nói ra sự thật."

"Nếu không, cứ mỗi mười phút, tôi sẽ rạch một vết trên mặt con trai cưng của hai người."

Chương 1

Hạ Chung Anh POV:

Em trai của tôi, Hạ Chung Minh, bị sát hại, nhưng cái chết được che đậy thành một tai nạn bởi một tài phiệt bất động sản quyền lực. Sau khi mọi kênh pháp lý đều thất bại, tôi đã bắt cóc con trai của tên tài phiệt và sử dụng một buổi phát sóng trực tiếp để buộc sự thật phải được phơi bày.

Màn hình điện thoại rung lên liên hồi, những bình luận cuồng nộ và lời nguyền rủa như một cơn bão quét qua.

"Đồ điên! Mau thả cậu bé ra!"

"Cô ta là ác quỷ! Báo cảnh sát đi!"

"Trời ơi, thằng bé trông sợ hãi quá."

Tôi phớt lờ tất cả.

Ánh mắt tôi lạnh lùng khóa chặt vào camera.

"Trương Hoàng Dũng, Diêm Thu Ngân," tôi gọi tên họ, giọng nói không một chút gợn sóng, "Tôi biết hai người đang xem."

Trên màn hình, hình ảnh của tôi sắc nét và lạnh lẽo. Phía sau tôi, trong một căn phòng bỏ hoang mờ tối, một cậu bé khoảng mười tuổi bị trói vào ghế, miệng bị bịt kín, đôi mắt to tròn ngập tràn sợ hãi.

Cậu bé là Trương Gia Bảo, con trai độc nhất của tài phiệt bất động sản Trương Hoàng Dũng và vợ ông ta, Diêm Thu Ngân.

Cũng là con tin của tôi.

"Năm ngày trước, em trai tôi, Hạ Chung Minh, đã chết."

Tôi nói chậm rãi, từng chữ một, như thể đang khắc chúng vào không khí.

"Cảnh sát kết luận đó là một tai nạn. Rơi xuống sông do trượt chân trong lúc say rượu. Một kết luận thật gọn gàng và sạch sẽ."

Tôi cười khẩy, một nụ cười không hề có chút hơi ấm.

"Trong ba ngày, tôi đã bảy lần đệ đơn yêu cầu điều tra lại. Tôi đưa ra bằng chứng, đưa ra những điểm nghi vấn, nhưng tất cả đều bị bác bỏ."

Sự tuyệt vọng và bất lực của những ngày qua tích tụ trong lồng ngực tôi, biến thành một khối băng lạnh lẽo.

"Họ nói tôi quá đau buồn nên mất trí. Họ nói tôi đang quấy rối cơ quan công quyền. Họ nói… em trai tôi đáng lẽ nên biết uống rượu."

Giọng tôi run lên vì căm hận.

Hôm nay, tôi sẽ không cầu xin nữa.

"Bây giờ," tôi nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt sắc như dao, "Tôi cho hai người hai giờ đồng hồ. Hãy mở một cuộc họp báo, công khai toàn bộ sự thật về cái chết của Hạ Chung Minh. Ai đã giết nó? Tại sao phải che đậy?"

Tôi cúi xuống, nhặt một con dao gọt hoa quả sắc lẹm từ dưới đất lên. Ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình hắt lên lưỡi dao, tạo ra một vệt sáng đáng sợ.

"Hai giờ. Nếu không, cứ mỗi mười phút trôi qua, tôi sẽ rạch một vết trên mặt con trai cưng của hai người."

Sự im lặng bao trùm phòng phát sóng trực tiếp, chỉ còn lại tiếng thở dốc của cậu bé. Những bình luận chửi rủa càng lúc càng điên cuồng.

Tôi biết mình trông giống một con quỷ. Một người chị gái đã mất đi lý trí, một nhà báo từng theo đuổi sự thật giờ lại dùng bạo lực để đòi công lý.

Nhưng họ không biết.

Họ không biết cái cảm giác khi chính tay mình vớt xác em trai lên từ dòng sông lạnh lẽo.

Họ không biết nỗi đau khi nhìn thấy những vết bầm tím và dấu vết vật lộn trên cơ thể nó, nhưng bản báo cáo pháp y lại ghi là "không có dấu hiệu ngoại lực tác động" .

Họ không biết sự bất lực khi người thầy mà mình kính trọng nhất, tổng biên tập Đường Văn Lương, người đã dạy tôi rằng "ngòi bút có thể xoay chuyển càn khôn" , lại chính là người đã ký duyệt bài báo đưa tin về "vụ tai nạn" của Chung Minh.

Và họ càng không biết, bạn thân nhất của Chung Minh, Đoàn Chí Công, người đã cùng nó lớn lên, lại run rẩy khai với cảnh sát rằng đêm đó Chung Minh đã uống rất nhiều rượu và tâm trạng không ổn định, cung cấp một lời khai giả hoàn hảo để khép lại vụ án.

Toàn bộ hệ thống, từ cảnh sát, pháp y, đến truyền thông, đều nằm trong lòng bàn tay của Trương Hoàng Dũng.

Khi công lý bị bịt mắt, tôi chỉ có thể tự mình trở thành lưỡi dao của nó.

Tôi đưa lưỡi dao kề lên má cậu bé. Da thịt non mềm của nó run lên dưới kim loại lạnh lẽo.

"Đồng hồ bắt đầu đếm ngược," tôi thì thầm, không phải với cậu bé, mà với những kẻ đang ẩn mình sau màn hình. "Sự kiên nhẫn của tôi có hạn, cũng giống như mạng sống của em trai tôi vậy."

Ngay lập tức, một cuộc gọi video được kết nối vào luồng trực tiếp. Màn hình chia làm hai. Bên kia là khuôn mặt tái nhợt và giận dữ của Trương Hoàng Dũng, bên cạnh là Diêm Thu Ngân đang khóc nấc.

"Hạ Chung Anh! Cô điên rồi!" Dũng gầm lên, nhưng sự run rẩy trong giọng nói đã bán đứng ông ta.

Diêm Thu Ngân quỳ sụp xuống đất, chắp tay van xin. "Cô Hạ, tôi xin cô! Con trai tôi vô tội! Có chuyện gì chúng ta có thể thương lượng! Xin cô đừng làm hại nó!"

Tôi nhìn bà ta, người phụ nữ thanh lịch, quý phái mà tôi từng ngưỡng mộ trên các tạp chí. Bây giờ, bà ta trông thật thảm hại.

Nhưng tôi không cảm thấy chút thương hại nào.

"Thương lượng?" Tôi lặp lại. "Khi em trai tôi chết, tôi đã cầu xin các người. Tôi đã quỳ xuống trước cửa sở cảnh sát, nhưng không ai nghe tôi. Bây giờ bà nói với tôi về thương lượng?"

Trương Hoàng Dũng cố gắng giữ bình tĩnh. "Cảnh sát đã có kết luận cuối cùng. Chung Minh là một tai nạn. Tôi rất tiếc về sự mất mát của cô, nhưng cô không thể trút giận lên một đứa trẻ vô tội!"

"Vô tội?" Tôi bật cười. Tiếng cười của tôi vang lên trong căn phòng trống rỗng, nghe thật ghê rợn. "Con trai bà vô tội, còn em trai tôi thì đáng chết sao?"

Những bình luận trên mạng vẫn đang sôi sục.

"Cô ta không còn tính người nữa rồi!"

"Thật đáng sợ, cô ta từng là một nhà báo đoạt giải cơ đấy."

"Dù có oan ức gì đi nữa cũng không thể làm hại trẻ con!"

Tôi không quan tâm.

Mười phút đã trôi qua.

Tôi nhìn vào đồng hồ đếm ngược trên màn hình điện thoại khác.

"Đã hết mười phút," tôi nói một cách bình thản.

Diêm Thu Ngân hét lên: "Đừng!"

Nhưng đã quá muộn.

Tôi ấn nhẹ lưỡi dao. Một vệt máu đỏ tươi từ từ rỉ ra trên gò má trắng nõn của Trương Gia Bảo.

Cậu bé không khóc, nhưng cơ thể run lên bần bật. Nỗi sợ hãi trong mắt nó gần như đông cứng lại.

Sự im lặng chết chóc bao trùm. Tiếng gào thét của Diêm Thu Ngân như bị bóp nghẹt trong cổ họng. Khuôn mặt của Trương Hoàng Dũng trắng bệch như tờ giấy.

"Đây là lần thứ nhất," giọng tôi lạnh như băng. "Các người còn chín cơ hội nữa. Hãy nói ra sự thật."

Tôi đưa lưỡi dao dính máu lên trước camera.

"Tôi biết các người đang nghĩ gì. Các người nghĩ tôi sẽ không dám làm thật. Các người nghĩ cảnh sát sẽ sớm tìm ra tôi."

Tôi cười.

"Nhưng tôi nói cho các người biết. Kẻ đã giết em trai tôi đang xem buổi phát sóng này. Và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi hắn phải trả giá."

Diêm Thu Ngân cuối cùng cũng vỡ òa. Bà ta vừa khóc vừa chửi rủa: "Đồ khốn! Mày là đồ ác quỷ! Mày sẽ phải xuống địa ngục!"

"Tôi đã ở địa ngục rồi," tôi đáp lại, giọng nói mệt mỏi nhưng kiên định. "Kể từ ngày tôi nhìn thấy thi thể của Chung Minh."

Một giọng nói quen thuộc khác vang lên từ màn hình của Trương Hoàng Dũng. Đó là Đoàn Chí Công, đội trưởng đội cảnh sát hình sự, cũng là bạn học cũ của tôi.

"Chung Anh, hãy bình tĩnh! Tôi là Chí Công đây! Em trai cậu… thi thể của nó vẫn đang ở nhà xác. Cậu không muốn nó nhìn thấy cậu như thế này đâu!"

Nghe đến thi thể của Chung Minh, trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.

Phải, thi thể của nó.

Thi thể đầy vết thương không được giải thích đó.

Khi tôi tìm thấy Chung Minh, nó không chỉ đơn giản là chết đuối. Cổ tay nó có vết hằn sâu như bị trói, trên người có nhiều vết bầm tím, và móng tay của nó… móng tay của nó gãy nát, bên trong còn dính lại vài sợi vải lạ.

Một người say rượu trượt chân xuống sông sẽ không có những dấu vết như vậy.

Tôi là một nhà báo điều tra. Tôi còn là chị gái của nó. Tôi biết em trai mình hơn bất kỳ ai.

Nhưng cảnh sát đã nhanh chóng kết luận vụ án. Pháp y đầu tiên, người có chút giao tình với tôi, đã bị thay thế ngay lập tức bằng một người khác mà tôi chưa từng nghe tên. Báo cáo khám nghiệm tử thi cuối cùng chỉ vỏn vẹn hai chữ: chết đuối.

Tôi không tin.

Tôi đã dùng mối quan hệ của mình, lén vào nhà xác. Dưới ánh đèn mờ ảo, tôi đã tự mình kiểm tra lại thi thể của Chung Minh.

Tôi không phải là pháp y chuyên nghiệp, nhưng tôi biết những điều cơ bản. Tôi đã chụp lại tất cả những vết thương, thu thập những sợi vải từ móng tay nó.

Tôi đã tìm thấy một vết kim tiêm rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, ở sau gáy nó.

Bảy lần.

Bảy lần tôi mang những bằng chứng này đi khắp nơi, từ sở cảnh sát thành phố đến viện kiểm sát.

Lần cuối cùng, tôi đã đặt những bức ảnh cận cảnh đầy ám ảnh về thi thể của Chung Minh lên bàn của viện trưởng viện kiểm sát.

Ông ta chỉ liếc qua, rồi đẩy chúng lại cho tôi.

"Cô Hạ, chúng tôi hiểu nỗi đau của cô. Nhưng mọi chuyện đã có kết luận. Đừng để nỗi đau làm mờ mắt."

Giây phút đó, tôi biết rằng con đường pháp lý đã hoàn toàn khép lại.

Hệ thống này sẽ không trả lại công lý cho em trai tôi.

Vậy thì, tôi sẽ tự tay phá hủy nó.

"Công lý của các người đã chết rồi, Chí Công," tôi nói với người bạn cũ qua màn hình, giọng đầy mỉa mai. "Bây giờ, chỉ còn lại sự báo thù của tôi thôi."

Tôi nhìn vào đôi mắt kinh hoàng của Trương Hoàng Dũng và Diêm Thu Ngân.

"Hai giờ. Sự thật. Hoặc là con trai các người."

Tôi giơ con dao lên một lần nữa, lưỡi dao lấp lánh như một lời hứa hẹn tàn khốc.

Buổi phát sóng trực tiếp vẫn tiếp tục, và cả thế giới đang dõi theo, chờ đợi câu trả lời của họ.

Và tôi cũng vậy.

Đọc tiếp

Mục lục của Sự trả thù của cô, cuộc đời bị hủy hoại của anh

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Ly hôn rồi, ông trùm truy thê lại quỳ xuống
8.5
Vừa mang thai năm thứ hai sau cưới, Minh Khê chưa kịp vui mừng đã phải đối mặt với tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Bi kịch ập đến khi một tai nạn khiến cô ngã gục trong vũng máu, nhưng thay vì cứu lấy giọt máu của mình, Phó thiếu lại nhẫn tâm ôm lấy người tình cũ rời đi. Sự tuyệt vọng khiến cô buông xuôi tất cả. Nhiều năm sau, cái tên ấy trở thành nỗi đau cấm kỵ của vị tổng tài Bắc Thành. Ngay trong hôn lễ, anh ta bỗng hóa điên dại, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ ấy mà cầu xin trong nước mắt: Em định mang theo con của anh gả cho ai?
Bìa tiểu thuyết Beta từ chối tôi, vì vậy tôi tuyên bố anh ấy là vua.
9.0
Ngay tại lễ đường, vị hôn phu nhẫn tâm bỏ rơi tôi để chạy theo người yêu cũ với lý do cô ta lên cơn đau tim. Sự vắng mặt của anh ta biến tôi thành trò cười, khiến cha mẹ tôi nhục nhã còn mẹ chồng tương lai lại buông lời cay nghiệt. Khi tôi đến bệnh viện, anh ta chẳng những không hối lỗi mà còn trách tôi ích kỷ, khẳng định mạng sống của bạch nguyệt quang quan trọng hơn đám cưới. Quá thất vọng, tôi quyết định rẽ hướng cuộc đời mình. Trong cơn say tại quán bar, tôi chủ động tiếp cận và buông lời quyến rũ Bùi Vĩ Tín - người chú ruột của kẻ vừa phản bội mình. Tôi muốn anh cùng tôi trải qua một đêm nồng cháy để trả đũa tất cả.
Bìa tiểu thuyết Bị Tổng thống ly hôn, tôi về nhà kế vị ngai vàng
8.5
Sau ba năm hôn nhân lạnh nhạt, An Hòa quyết định ký đơn ly hôn khi bị Phó Cảnh Hành coi thường, mẹ chồng sỉ nhục và tiểu tam khiêu khích. Tuy nhiên, thân phận thực sự của cô lại là công chúa thất lạc. Vừa rời khỏi nhà chồng, cô được vương thất đón về kế vị ngai vàng, trở thành Thái tử phi quyền lực. Với sự bảo bọc từ bố mẹ và ba người anh trai tài giỏi, cô bắt đầu cuộc đời rực rỡ. Lúc này, vị Tổng thống cũ mới hối hận, quỳ gối cầu xin tái hợp. Nhưng An Hòa chỉ mỉm cười từ chối, bởi bên cạnh Nữ hoàng giờ đây đã có một vị Hoàng phu hoàn hảo, trung thành và yêu chiều cô hết mực.
Bìa tiểu thuyết Chồng tôi bắt tôi và em trai anh ta kết hôn giả, nhưng tôi đã thực sự đăng ký kết hôn
8.9
Sau khi đôi mắt hồi phục thị lực, tôi bàng hoàng nhận ra người chồng hiện tại lại chính là em trai của bạn trai mình. Hóa ra, người đàn ông tôi yêu bấy lâu vẫn lén lút bên cạnh tình cũ dù từng hứa sẽ đoạn tuyệt. Anh ta chỉ xem cuộc hôn nhân này là một màn kịch giả tạo để bù đắp cho sự hy sinh mười năm qua của tôi, dự tính sẽ quay lại sau một tháng nữa. Đứng trước sự phản bội cay đắng, tôi giữ kín bí mật về đôi mắt đã sáng lại và âm thầm quan sát. Khi thời hạn mười năm kết thúc, vào ngày thứ 29, tôi quyết định dẫn người em trai đi đăng ký kết hôn thật sự. Nếu anh ta muốn tôi đóng vai em dâu, tôi sẽ khiến vai diễn này trở thành sự thật mãi mãi.
Bìa tiểu thuyết Tôi sẽ không bao giờ gặp lại người đàn ông mà tôi đã yêu suốt nhiều năm
9.2
Suốt 9 năm ròng rã, cô kiên trì theo đuổi và chăm sóc Lu Jinye dù anh luôn đối xử lạnh nhạt. Một lần nọ, sau khi bị anh đẩy ra lúc đang thân mật, cô đi lấy thuốc thì tình cờ phát hiện bí mật động trời sau cánh cửa hé mở. Chiếc xe lăn vốn gắn liền với anh bấy lâu nay trống rỗng, còn Lu Jinye đang đứng ôm chặt người chị dâu góa bụa vào lòng. Hóa ra, anh không hề tàn tật mà chỉ giả vờ ngồi xe lăn suốt mười năm qua để trốn tránh việc gần gũi với cô, đồng thời giữ lòng chung thủy với người phụ nữ anh thực sự khao khát. Sự thật nghiệt ngã khiến thế giới của cô hoàn toàn sụp đổ.
Bìa tiểu thuyết Tôi, người giàu ẩn danh, đã chi một tỷ vào lúc đầu
9.4
Diệp Hành vốn có xuất thân bần hàn, lớn lên nhờ sự hy sinh thầm lặng của người mẹ nuôi làm nghề giúp việc. Dù nỗ lực đỗ vào trường đại học danh giá để đổi đời, bi kịch ập đến khi mẹ anh lâm bệnh nặng, cần khoản viện phí hai trăm triệu đồng. Trong cơn túng quẫn, Diệp Hành phải chịu đựng sự khinh miệt của người đời khi đi vay mượn. Đúng lúc tuyệt vọng nhất, tài khoản của anh đột ngột nhận được một nghìn tỷ đồng cùng cuộc gọi bí ẩn từ một người lạ mặt. Người này ra điều kiện anh phải tiêu hết số tiền khổng lồ đó trong một tháng để đổi lấy sự thật về cái chết của mẹ ruột mình.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ