Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Tình yêu độc hại, công lý cay đắng

Tình yêu độc hại, công lý cay đắng

Quách Dĩ, người chồng từng thề non hẹn biển, nay lại đứng bên kia chiến tuyến để bào chữa cho kẻ đã sát hại mẹ tôi. Sau khi giúp cô ta thoát tội, anh ta đưa nhân tình về nhà, ép tôi phục dịch như nô lệ và dùng tro cốt của mẹ để đe dọa. Cay đắng hơn, anh ta còn ép tôi bán thân để đổi lấy quà tặng cho Mộng Lệ. Khi bị chính tay chồng đẩy vào phòng người lạ, tình yêu trong tôi tan vỡ. Để phục thù, tôi chọn cách giả chết và để lại bằng chứng buộc tội kẻ sát nhân, khiến anh ta phải dằn vặt trong hối hận suốt đời.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Tông Thúy Kiều POV:

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi khiến tôi tỉnh lại. Tôi đang nằm trong một căn phòng bệnh trắng toát, ánh nắng buổi sớm chiếu qua cửa sổ, chói mắt.

Cơn đau âm ỉ truyền đến từ sau gáy và khắp cơ thể, nhắc nhở tôi về những gì đã xảy ra.

Hôm qua, sau khi rời khỏi tòa án, tôi đã đến bờ biển nơi mẹ tôi qua đời. Tôi chỉ muốn ngồi đó một mình, nhưng Tông Mộng Lệ đã tìm đến. Cô ta đến để khoe khoang chiến thắng, để chế giễu sự bất lực của tôi.

"Chị thấy không, Thúy Kiều? Dù chị có cố gắng thế nào, thì cuối cùng người thắng vẫn là tôi. Anh Dĩ sẽ luôn chọn tôi."

Tôi đã không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô ta. Sự im lặng của tôi dường như đã chọc giận cô ta. Cô ta bắt đầu kể lại cái chết của mẹ tôi với giọng điệu thích thú, thêm thắt những chi tiết tàn nhẫn.

Trong cơn điên loạn, tôi đã lao vào cô ta. Nhưng tôi làm sao có thể là đối thủ của những tên vệ sĩ to cao lực lưỡng đi theo cô ta. Bọn họ đã đánh tôi, rồi đẩy tôi xuống bậc thềm đá. Đầu tôi đập mạnh vào thành bê tông, và tôi ngất đi.

"Cô Tông, cô tỉnh rồi à?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên. Là An, trợ lý của vị luật sư trẻ đã giúp tôi. Cậu ấy trông có vẻ mệt mỏi, chắc đã ở đây cả đêm.

"Lúc chúng tôi tìm thấy cô, cô đã bất tỉnh ở bờ biển. May mà có người qua đường gọi cấp cứu."

Tôi cố gắng ngồi dậy, nhưng cơn choáng váng ập đến khiến tôi phải nằm xuống lại.

"An... cảm ơn cậu."

"Không có gì đâu ạ. À, cái này... tôi tìm thấy trong túi áo của cô."

An đưa cho tôi một tập tài liệu được gấp lại cẩn thận.

Tim tôi đập thịch một tiếng.

Là nó. Đơn ly hôn.

Tôi run rẩy mở ra, nhìn vào chữ ký ở cuối trang. Nét chữ mạnh mẽ, quyết đoán.

Quách Dĩ.

Một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi tôi. Anh ta sẽ không bao giờ ngờ được, chữ ký này lại là do chính anh ta ký vào ba tháng trước.

Khi đó, công ty anh ta đang chuẩn bị một hợp đồng lớn. Có một chồng tài liệu dày cộp cần anh ta ký gấp. Tôi đã kẹp tờ đơn ly hôn này vào giữa, ở một vị trí không dễ phát hiện.

Tôi không nghĩ anh ta sẽ ký. Đó chỉ là một phép thử trong vô vọng của tôi, để xem trong lòng anh ta, tôi còn chiếm vị trí nào không.

Anh ta đã không hề đọc, cứ thế ký tên mình lên tất cả các trang.

Lúc đó, trái tim tôi đã lạnh đi một nửa. Nhưng tôi vẫn tự lừa dối mình rằng anh ta chỉ là quá bận rộn.

Bây giờ, tờ giấy này lại trở thành vũ khí duy nhất của tôi.

"An," tôi ngẩng đầu nhìn cậu trợ lý, "giúp tôi một việc được không?"

"Vâng, cô cứ nói."

"Mang tờ đơn này đến tòa án, hoàn tất thủ tục ly hôn. Ngay lập tức."

An có vẻ ngạc nhiên, nhưng cậu ấy gật đầu mà không hỏi thêm gì.

Sau khi An rời đi, tôi rút điện thoại ra. Tôi tìm đến một số điện thoại đã lưu từ lâu nhưng chưa bao giờ gọi.

"Công ty an ninh tư nhân Vĩ Khang xin nghe."

"Tôi muốn nói chuyện với ông chủ của các anh, Đống Vĩ Khang."

Đống Vĩ Khang, chủ một công ty an ninh cao cấp nổi tiếng trong giới thượng lưu. Người ta nói, chỉ cần anh ta muốn, anh ta có thể khiến một người biến mất khỏi thế giới này mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Dịch vụ của anh ta cực kỳ đắt đỏ, nhưng cũng cực kỳ hiệu quả và kín đáo.

Tôi đã chuẩn bị cho kế hoạch này từ rất lâu rồi.

"Tôi muốn thuê công ty của anh," tôi nói thẳng vào vấn đề khi đầu dây bên kia có tiếng trả lời, "dàn dựng một vụ 'giết người bịt đầu mối'. Tôi muốn 'chết' đi, và có một thân phận mới ở nước ngoài."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

"Tông phu nhân, cô biết cái giá phải trả chứ?" Giọng Đống Vĩ Khang trầm ổn, không một chút kinh ngạc.

"Tôi biết. Tôi sẽ trả bất cứ giá nào."

Sau khi cúp máy, tôi cảm thấy một luồng sinh khí mới đang chảy trong cơ thể mình. Kế hoạch trả thù đã bắt đầu.

Tông Mộng Lệ, cô thích cảm giác đẩy người khác xuống biển đúng không? Vậy thì tôi sẽ cho cô nếm trải cảm giác đó một lần nữa. Nhưng lần này, nạn nhân sẽ là tôi, và cả thế giới sẽ trở thành nhân chứng cho tội ác của cô.

Tôi sẽ dụ cô ta lên một du thuyền. Tôi sẽ dùng một chiếc trâm cài áo có gắn camera và máy ghi âm siêu nhỏ để ghi lại lời thú tội của cô ta. Sau đó, tôi sẽ giả vờ bị cô ta đẩy xuống biển.

Cùng lúc đó, một bài đăng được hẹn giờ trước trên mạng xã hội sẽ được tung ra. Trong đó bao gồm "bức thư tuyệt mệnh" của tôi và toàn bộ đoạn ghi âm, video bằng chứng.

Tôi muốn Tông Mộng Lệ phải thân bại danh liệt. Tôi muốn đế chế kinh doanh của Tông gia sụp đổ.

Và Quách Dĩ...

Tôi muốn anh ta phải sống trong tội lỗi và ân hận suốt phần đời còn lại.

Nghĩ đến đây, tôi chậm rãi rời khỏi giường bệnh, tự mình làm thủ tục xuất viện. Tôi trở về căn biệt thự mà tôi và Quách Dĩ đã từng gọi là "nhà".

Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy Tông Mộng Lệ đang ngồi trên sofa, chân gác lên bàn, dáng vẻ như một bà chủ. Quách Dĩ đang ngồi bên cạnh, gọt táo cho cô ta.

Một cảnh tượng thật chướng mắt.

"Ô, chị về rồi à?" Tông Mộng Lệ thấy tôi, nhếch mép cười. "Tôi cứ tưởng chị trốn ở đâu khóc lóc rồi chứ."

Quách Dĩ ngẩng đầu lên, nhìn thấy bộ dạng của tôi, anh ta cau mày.

"Em đi đâu cả đêm qua? Sao người lại ra nông nỗi này?"

Tôi không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta.

"Anh Dĩ, anh xem," Tông Mộng Lệ nũng nịu, chỉ vào vết xước nhỏ trên tay mình, "hôm qua đều tại chị ta, làm em sợ muốn chết, tay cũng bị trầy nữa này."

Đó là vết xước do cô ta tự cào vào lan can khi đám vệ sĩ của cô ta đánh tôi.

Quách Dĩ nhìn vết xước, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt lạnh đi vài phần.

"Thúy Kiều, xin lỗi Mộng Lệ đi."

Lại là câu nói này.

Trong ba năm qua, tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần. Bất kể Tông Mộng Lệ làm gì sai, người phải xin lỗi luôn là tôi.

Trước đây tôi nhẫn nhịn, vì tôi yêu anh ta.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.

"Quách Dĩ," tôi nói, giọng bình thản, "anh bị mù hay bị điên vậy? Rõ ràng là cô ta..."

"Anh nói em xin lỗi cô ấy!" Anh ta đột ngột cao giọng, cắt ngang lời tôi.

Tông Mộng Lệ nép vào lòng Quách Dĩ, giả vờ sợ hãi. "Anh Dĩ, đừng lớn tiếng với chị ấy. Chắc chị ấy vẫn còn đau lòng vì chuyện của bác gái..."

Một người diễn viên tài ba.

Quách Dĩ hít một hơi thật sâu, dường như đang cố kiềm chế cơn giận.

"Thúy Kiều, anh biết em đang khó chịu. Nhưng Mộng Lệ vừa trải qua một cú sốc lớn. Sức khỏe cô ấy không tốt. Em là vợ anh, em nên hiểu chuyện một chút."

Anh ta đưa miếng táo đã gọt xong cho Tông Mộng Lệ, rồi quay sang tôi, giọng ra lệnh.

"Từ hôm nay, Mộng Lệ sẽ ở lại đây một thời gian. Em có trách nhiệm chăm sóc cô ấy. Cô ấy thích ăn cháo tổ yến vào buổi sáng, không được quá ngọt. Trưa thích ăn salad cá hồi, nước sốt phải do chính tay em pha. Tối đến phải ngâm chân bằng nước lá thảo dược..."

Anh ta liệt kê một danh sách dài những sở thích của Tông Mộng Lệ, rành rọt như thể đã thuộc lòng từ lâu.

Tôi đứng đó, nghe anh ta nói, cảm giác như mình đang xem một vở kịch hài hước nhất thế gian. Người chồng mà tôi hết mực yêu thương, giờ đây đang yêu cầu tôi phải hầu hạ kẻ thù của mình.

"Quách Dĩ," tôi bật cười, "anh không thấy mình nực cười sao? Anh muốn tôi, Tông Thúy Kiều, vợ hợp pháp của anh, đi làm người hầu cho nhân tình của anh à?"

"Cô ấy không phải nhân tình!" Quách Dĩ đập mạnh tay xuống bàn. "Thúy Kiều, đừng ăn nói hồ đồ!"

"Không phải sao?" Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Vậy người nửa đêm gọi điện cho anh, khóc lóc nói nhớ anh là ai? Người mà anh vội vã bỏ lại em một mình trong ngày kỷ niệm ngày cưới để chạy đến dỗ dành là ai?"

Tôi nhớ có một lần, Tông Mộng Lệ tặng anh ta một chiếc cà vạt. Tôi nhận ra đó là chiếc cà vạt phiên bản giới hạn mà tôi đã phải xếp hàng rất lâu mới mua được cho anh ta vào dịp sinh nhật, nhưng sau đó nó lại "vô tình" biến mất.

Khi đó, tôi đã chất vấn. Quách Dĩ chỉ lạnh lùng nói: "Chỉ là một cái cà vạt, em có cần phải làm ầm lên như vậy không? Em không thấy mình đang mất đi vẻ dịu dàng ngày xưa sao?"

Sự dịu dàng của tôi, đã bị chính anh ta và người phụ nữ này mài mòn hết rồi.

Tông Mộng Lệ thấy tình hình không ổn, vội vàng kéo tay áo Quách Dĩ. "Anh Dĩ, thôi bỏ đi. Em không sao đâu. Chắc chị ấy mệt nên mới nói vậy. Em lên phòng nghỉ trước nhé."

Nói rồi, cô ta đứng dậy, đi lướt qua tôi. Khi không có Quách Dĩ nhìn thấy, cô ta ghé vào tai tôi, thì thầm bằng giọng độc địa:

"Cái phòng ngủ chính đó, tôi rất thích. Từ nay nó là của tôi."

Sau đó, cô ta nở một nụ cười chiến thắng, ung dung bước lên lầu.

Quách Dĩ nhìn theo bóng lưng cô ta với ánh mắt đầy lo lắng, rồi quay lại nhìn tôi, sự lạnh lùng lại bao trùm.

"Tối nay em dọn sang phòng cho khách đi. Phòng ngủ chính để cho Mộng Lệ."

Tôi nhìn anh ta, không nói một lời.

"Em nghe thấy không?" anh ta nhíu mày.

"Được thôi." Tôi nhún vai. "Dù sao thì một nơi có mùi của cô ta, tôi cũng không muốn ở."

Nói xong, tôi xoay người đi về phía phòng cho khách, đóng sầm cửa lại.

Dựa lưng vào cánh cửa, tôi trượt dần xuống sàn nhà.

Quách Dĩ, đây là lần cuối cùng.

Đây là lần cuối cùng tôi nhượng bộ anh.

Tình yêu của tôi dành cho anh, sự nhẫn nhịn của tôi, tất cả, đến hôm nay đã hoàn toàn cạn kiệt.

Từ giờ trở đi, trong tim tôi, chỉ còn lại thù hận.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sự trả thù của một họa sĩ: Tình yêu được cứu chuộc
9.0
Mười lần mặc váy cưới là mười lần hôn lễ giữa tôi và Bằng Văn Thiện đổ vỡ vì cô em gái nuôi của anh ta. Đỉnh điểm của sự tàn nhẫn là khi anh trói tôi tại công trường, để mặc cô ta nhục mạ và chính tay anh đã đánh gãy đôi bàn tay cầm cọ của tôi chỉ để người tình khỏi mỏi tay. Sau mười năm yêu đương mù quáng, thứ tôi nhận về là sự phản bội cùng màn kịch bắt tôi làm phù dâu đầy cay đắng. Đứng giữa ranh giới tuyệt vọng, tôi quyết định từ bỏ. Tôi chấp nhận cuộc hôn nhân hợp đồng với Chung Nhật Khang, yêu cầu gia tộc họ Chung hỗ trợ chuyển toàn bộ tài sản gia đình sang Singapore để bắt đầu kế hoạch trả thù.
Bìa tiểu thuyết Sau khi sinh con, cô cưới đại ca bệnh tật
8.0
Mất tích ba năm, Nam Tri Âm đột ngột quay về cùng con trai. Để đủ điều kiện thừa kế di sản của mẹ, cô quyết định kết hôn với một lập trình viên bình thường. Thế nhưng, cuộc sống hôn nhân lại đầy rẫy những điểm bất thường. Chồng cô luôn viện cớ công việc linh hoạt để ở nhà, hay giải thích những món đồ hiệu đắt tiền chỉ là hàng giả giá rẻ. Dù anh luôn phủ nhận sự giống nhau giữa mình và vị đại gia trên tivi, Tri Âm vẫn bàng hoàng khi tận mắt thấy anh tỏa sáng trên sân khấu kinh doanh lớn. Bị lừa dối, cô tức giận chất vấn để rồi nhận về một bí mật động trời khác: họ thực chất có đến hai đứa con chung. Hóa ra, mọi sự sắp đặt đều xuất phát từ tình yêu sâu nặng mà Cố Cảnh Thần dành cho cô từ cái nhìn đầu tiên.
Bìa tiểu thuyết Ông chồng đen tối: Tái hôn thì xếp hàng!
9.4
Cuộc hôn nhân giữa Mễ Bạch và vị thiếu gia tài phiệt vốn chỉ là một thỏa thuận chính trị giữa hai gia tộc. Trái với sự kỳ vọng, cô luôn giữ thái độ cam chịu và lặng lẽ đến mức khiến anh dần quên đi sự hiện diện của người vợ bên cạnh. Tuy nhiên, ngay khi bản hợp đồng ly hôn vừa được ký kết, bộ mặt thật của cô mới dần lộ diện, khiến anh nhận ra mình chỉ là một quân cờ bị lợi dụng. Đúng lúc này, người đàn ông cô từng yêu sâu đậm năm xưa đột ngột quay về, nhưng giờ đây anh ta đã trở thành anh rể của cô. Đối diện với sự quan tâm của người cũ, Mễ Bạch lạnh lùng cự tuyệt để giữ khoảng cách. Trong khi đó, chồng cũ của cô lại bắt đầu bám lấy không rời, thậm chí còn đưa ra những lời đề nghị điên rồ về tương lai của cả hai, khiến cô chỉ biết ngán ngẩm đáp trả trước sự đeo bám quỷ quyệt đó.
Bìa tiểu thuyết Tôi bốc trúng tỷ phú ở Cục Dân chính
8.3
Trong ngày trọng đại, Vân Thư bị chồng sắp cưới bỏ rơi để chạy theo người khác. Quá thất vọng, cô quyết định kết hôn chớp nhoáng với Phó Vân Châu - một anh tài xế nghèo thông qua hình thức bốc hộp mù tại Cục Dân chính. Dẫu bị người cũ và tình nhân của hắn mỉa mai về cuộc sống túng quẫn, cô vẫn kiên định với lựa chọn của mình. Vân Thư không ngờ rằng người chồng mà cô luôn thương cảm lại chính là vị tỷ phú quyền lực đang được cả mạng xã hội săn đón. Tại lễ kỷ niệm của tập đoàn, anh rũ bỏ thân phận nghèo khó, quỳ gối tặng cô chiếc nhẫn kim cương vô giá và công khai thân phận thật sự trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
Bìa tiểu thuyết Phu nhân, Lệ tổng lại đến để xin tái hôn rồi
7.9
Sau 5 năm hôn nhân bí mật, Thẩm Chiêu Ninh bàng hoàng nhận ra mình chỉ là kẻ thế thân khi thấy Lệ Nghiên Tu vào khách sạn cùng tình cũ. Tuyệt vọng, cô quyết định chấm dứt và lừa anh ký đơn ly hôn. Khi sự nghiệp thăng hoa và công ty sắp lên sàn, Chiêu Ninh công khai từ bỏ người đàn ông bội bạc. Chứng kiến vợ cũ hạnh phúc bên người khác, vị tổng tài bá đạo vốn kiêu ngạo nay lại ghen tuông điên cuồng. Tại buổi tiệc mừng, anh chặn đường cô trong nước mắt, khẩn thiết cầu xin sự tha thứ và mong muốn được tái hôn để sửa chữa lỗi lầm.
Bìa tiểu thuyết Cưới Xong Đoạt Ái, Thế Thân Nàng Dâu Không Dễ Chọc
8.7
Cuộc hôn nhân bất ngờ đã đẩy Tô Vũ Hinh vào địa ngục trần gian. Ngay đêm tân hôn, người chồng lạnh lùng tuyên bố sẽ khiến cô sống không bằng chết để trả thù cho hạnh phúc bị đánh mất. Anh liên tục sỉ nhục, tra tấn và chỉ dành chút dịu dàng giả tạo khi xem cô như kẻ thế thân cho người tình. Đau đớn lên đến đỉnh điểm khi anh nhẫn tâm làm hại cha cô và chính giọt máu của mình. Trong tuyệt vọng, cô khinh bỉ sự coi thường đó. Bốn năm sau, Vũ Hinh trở lại với diện mạo lộng lẫy, quyết tâm đòi lại mọi tủi nhục năm xưa.