Bìa tiểu thuyết Tình yêu độc hại, công lý cay đắng

Tình yêu độc hại, công lý cay đắng

8.0 / 10.0
Quách Dĩ, người chồng từng thề non hẹn biển, nay lại đứng bên kia chiến tuyến để bào chữa cho kẻ đã sát hại mẹ tôi. Sau khi giúp cô ta thoát tội, anh ta đưa nhân tình về nhà, ép tôi phục dịch như nô lệ và dùng tro cốt của mẹ để đe dọa. Cay đắng hơn, anh ta còn ép tôi bán thân để đổi lấy quà tặng cho Mộng Lệ. Khi bị chính tay chồng đẩy vào phòng người lạ, tình yêu trong tôi tan vỡ. Để phục thù, tôi chọn cách giả chết và để lại bằng chứng buộc tội kẻ sát nhân, khiến anh ta phải dằn vặt trong hối hận suốt đời.

Tình yêu độc hại, công lý cay đắng Chương 1

Người đàn ông đã từng thề sẽ bảo vệ tôi suốt đời, chồng tôi, Quách Dĩ, đang đứng ở phía đối diện tại tòa.

Nhưng anh ta không phải ở đó vì tôi, mà để trở thành luật sư bào chữa cho người phụ nữ đã giết mẹ tôi.

Sau khi kẻ sát nhân được tuyên trắng án, anh ta không chỉ đưa cô ta về nhà mà còn bắt tôi phải hầu hạ như một người hầu. Anh ta nhốt tôi, dùng tro cốt của mẹ để uy hiếp, và cuối cùng, để đổi lấy một món quà cho nhân tình, anh ta lạnh lùng ra lệnh cho tôi phải bán rẻ nhân phẩm của mình.

Anh ta nói: "Chỉ một đêm thôi mà. Mộng Lệ sẽ vui."

Khoảnh khắc anh ta đích thân đẩy tôi vào căn phòng của kẻ khác để chịu đựng sự sỉ nhục, chút tình yêu cuối cùng trong tôi đã hoàn toàn chết lặng.

Tôi quyết định giả chết, để lại đoạn video ghi lại lời thú tội của kẻ sát nhân. Tôi muốn anh ta phải sống trong tội lỗi và ân hận suốt phần đời còn lại.

Chương 1

Tông Thúy Kiều POV:

Người đàn ông đã từng thề sẽ bảo vệ tôi suốt đời, chồng tôi, Quách Dĩ, đang đứng ở phía đối diện tại tòa, trở thành luật sư bào chữa cho người phụ nữ đã giết mẹ tôi.

Đây không phải là một cơn ác mộng.

Đây là sự thật tàn khốc đang diễn ra ngay trước mắt tôi.

Không khí trong phòng xử án trang nghiêm, ngột ngạt đến mức khó thở. Tôi ngồi trên ghế nguyên đơn, hai tay siết chặt lấy nhau, móng tay cắm sâu vào da thịt mà không hề cảm thấy đau. Toàn bộ sự chú ý của tôi đều đổ dồn vào người đàn ông mặc bộ vest được cắt may hoàn hảo, dáng người cao lớn, gương mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng như một bức tượng điêu khắc.

Đó là Quách Dĩ, luật sư hàng đầu Sài Gòn, người sáng lập công ty luật danh tiếng, và cũng là người đã đầu gối tay ấp với tôi suốt ba năm qua.

Bên cạnh anh ta, trên ghế bị cáo, là Tông Mộng Lệ, tiểu thư nhà tài phiệt Tông gia, ăn mặc lộng lẫy, gương mặt tỏ vẻ yếu đuối và vô tội, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Quách Dĩ đầy tin tưởng và dựa dẫm.

Chính người phụ nữ này, chỉ vì mẹ tôi, một người giúp việc, vô tình làm đổ ly rượu lên chiếc áo dài hàng hiệu của cô ta trong một bữa tiệc, đã ra lệnh cho vệ sĩ đánh đập mẹ tôi dã man rồi đẩy bà xuống biển.

Mẹ tôi không biết bơi.

Cảnh sát kết luận đó là một tai nạn, một cú trượt chân không may. Nhưng tôi không tin. Tôi đã dành hết tiền tiết kiệm, bán đi những bức tranh lụa tâm huyết nhất của mình để thuê thám tử tư, và cuối cùng cũng tìm được nhân chứng cùng đoạn ghi âm ngắn ngủi từ điện thoại của một người khách, ghi lại giọng nói a dua của Tông Mộng Lệ: "Cho bà ta một bài học, ném xuống biển cho tỉnh táo lại đi."

Với bằng chứng đó, tôi đã đưa cô ta ra tòa. Tôi đã từng ngây thơ tin rằng công lý sẽ được thực thi.

Cho đến khi, người bào chữa cho Tông Mộng Lệ xuất hiện.

Là Quách Dĩ. Là chồng tôi.

Trong suốt phiên tòa, anh ta đã dùng tài năng và sự sắc bén của mình để lật ngược trắng đen. Anh ta lập luận rằng đoạn ghi âm không rõ ràng, có thể bị cắt ghép, rằng nhân chứng của tôi có tiền án và lời khai không đáng tin. Từng lời anh ta nói ra, từng luận điểm anh ta đưa ra, đều giống như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.

Và bây giờ, là giây phút cuối cùng.

"Sau khi xem xét các bằng chứng được cung cấp," vị thẩm phán gõ búa, âm thanh vang vọng khô khốc, "Tòa tuyên bố bị cáo Tông Mộng Lệ, do không đủ bằng chứng kết tội, được tuyên trắng án."

Trắng án.

Hai từ đó như một tiếng sét đánh ngang tai tôi.

Đầu óc tôi trống rỗng. Mọi âm thanh xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại tiếng ù ù trong tai. Tôi thấy Tông Mộng Lệ nở một nụ cười đắc thắng, quay sang ôm chầm lấy Quách Dĩ.

Quách Dĩ nhẹ nhàng vỗ vai cô ta, một cử chỉ an ủi đầy dịu dàng mà đã lâu rồi tôi không còn nhận được.

Rồi, ánh mắt anh ta lướt qua tôi.

Chỉ một giây thôi, nhưng tôi đã nhìn thấy trong đó sự lạnh lùng và một chút... áy náy?

Không. Chắc chắn là tôi đã nhìn lầm.

Người đàn ông này đã chọn đứng về phía kẻ thù của tôi. Anh ta không còn là Quách Dĩ của tôi nữa.

Phiên tòa kết thúc, đám đông ồn ào rời đi. Tôi vẫn ngồi bất động, cảm giác như toàn bộ sức lực đã bị rút cạn. Luật sư của tôi, một người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết nhưng còn non kinh nghiệm, vỗ vai tôi an ủi.

"Cô Tông, tôi xin lỗi... Chúng tôi đã cố gắng hết sức."

Tôi không nghe thấy anh ta nói gì. Đôi mắt tôi dán chặt vào bóng lưng của Quách Dĩ và Tông Mộng Lệ đang đi về phía cửa.

"Quách Dĩ!"

Tôi hét lên, giọng khàn đặc.

Bước chân anh ta khựng lại. Tông Mộng Lệ cũng dừng lại, quay đầu nhìn tôi với ánh mắt vừa khiêu khích vừa thương hại.

Quách Dĩ từ từ xoay người. Anh ta ra hiệu cho Tông Mộng Lệ đợi ở cửa, rồi một mình bước về phía tôi. Mỗi bước chân của anh ta như giẫm lên trái tim đang rỉ máu của tôi.

Anh ta đứng trước mặt tôi, khoảng cách chỉ vài bước chân nhưng lại cảm thấy xa như cả một đại dương.

"Thúy Kiều, về nhà đi." Giọng anh ta trầm thấp, không có chút cảm xúc nào.

"Về nhà?" Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát và điên dại. "Nhà nào? Nơi có người chồng đã giúp kẻ giết mẹ mình thoát tội ư? Đó là nhà của tôi sao?"

Gương mặt Quách Dĩ thoáng một tia phức tạp. Anh ta im lặng.

"Tại sao?" Tôi gằn lên từng chữ, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà tuôn rơi. "Quách Dĩ, tại sao anh lại làm vậy? Anh biết cô ta đã làm gì với mẹ em mà! Anh biết rõ hơn ai hết!"

Quách Dĩ nhắm mắt lại. Khi mở ra, ánh mắt anh ta đã trở lại vẻ lạnh lùng cố hữu.

"Anh nợ cô ấy một mạng sống."

Một câu nói nhẹ bẫng, nhưng lại như một tảng đá ngàn cân đè nát tôi.

"Nợ một mạng sống?" Tôi lẩm bẩm, không thể tin vào tai mình. "Chỉ vì tai nạn xe máy hồi đại học, cô ta gọi xe cấp cứu cho anh, mà anh có thể bán rẻ lương tâm, chà đạp lên công lý, phản bội lại người vợ đã cùng anh đi qua những ngày tháng khó khăn nhất sao?"

Tôi nhớ lại những ngày đầu khởi nghiệp của anh ta. Công ty luật gặp khó khăn, chính tôi đã thức trắng nhiều đêm cùng anh ta soạn thảo hồ sơ, đã bán đi những món trang sức của hồi môn duy nhất của mẹ để lại để giúp anh ta trả lương cho nhân viên. Khi đó, anh ta đã ôm tôi và nói: "Thúy Kiều, cả đời này anh nợ em."

Bây giờ, anh ta lại nói anh ta nợ một người phụ nữ khác.

Một món nợ ân tình, lại có thể nặng hơn cả mạng người, nặng hơn cả tình nghĩa vợ chồng ba năm của chúng tôi.

Thật nực cười.

"Thúy Kiều, đừng làm mọi chuyện phức tạp thêm nữa." Quách Dĩ cau mày, sự kiên nhẫn của anh ta dường như đã cạn. "Mộng Lệ đã phải chịu quá nhiều đả kích rồi. Em nên..."

"Em nên làm gì?" Tôi ngắt lời anh ta, giọng đầy mỉa mai. "Em nên quên đi cái chết của mẹ mình? Em nên cảm ơn anh vì đã giúp kẻ thù của em được tự do à?"

"Tông Thúy Kiều!" Anh ta gằn giọng, gọi cả họ lẫn tên tôi, một dấu hiệu cho thấy anh ta đã thực sự tức giận. "Anh không muốn tranh cãi với em ở đây. Nghe này, Mộng Lệ cần có người chăm sóc. Từ ngày mai, em đến công ty làm trợ lý cho anh, tiện chăm sóc cho cô ấy."

Tôi sững người, nhìn anh ta như nhìn một con quái vật.

"Anh nói cái gì? Anh muốn em đi chăm sóc cho kẻ đã giết mẹ mình?"

"Đó không phải là giết người, đó là tai nạn." Anh ta sửa lại một cách lạnh lùng. "Và đây không phải là yêu cầu, đây là mệnh lệnh."

Anh ta tiến lại gần, ghé vào tai tôi, giọng nói hạ xuống mức chỉ hai chúng tôi có thể nghe thấy, nhưng sự uy hiếp trong đó còn đáng sợ hơn cả ngàn lời quát mắng.

"Hũ tro cốt của mẹ em, vẫn còn ở trên bàn thờ nhà chúng ta, đúng không?"

Cả người tôi đông cứng lại. Máu trong người như ngừng chảy.

Hũ tro cốt của mẹ.

Đó là thứ duy nhất còn lại của bà trên cõi đời này.

"Quách Dĩ... anh..." Tôi run rẩy, không thể nói thành lời.

Anh ta đang dùng chính mẹ tôi để uy hiếp tôi.

"Nếu em không muốn nó 'vô tình' bị đổ xuống biển giống như mẹ em," anh ta nói tiếp, từng chữ như lưỡi dao cứa vào tâm can tôi, "thì hãy ngoan ngoãn nghe lời."

Tôi nhìn sâu vào mắt anh ta, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó quen thuộc, một chút tình yêu, một chút nhân tính.

Nhưng không có gì cả.

Chỉ có sự lạnh lẽo và tàn nhẫn đến cùng cực.

Tình yêu của tôi đã chết. Nó đã chết vào khoảnh khắc anh ta đứng lên bào chữa cho Tông Mộng Lệ.

Trái tim tôi vỡ vụn thành từng mảnh, không thể hàn gắn.

Tôi từ từ buông thõng hai tay, cảm giác như mọi sức lực đều đã bị rút cạn. Tôi nghe thấy tiếng Tông Mộng Lệ gọi tên anh ta từ phía cửa, giọng điệu nũng nịu.

Quách Dĩ đứng thẳng người dậy, chỉnh lại cổ áo, ánh mắt nhìn tôi không còn chút cảm xúc nào.

"Sáng mai, tám giờ có mặt ở công ty."

Nói xong, anh ta quay người bước đi, không một lần ngoảnh lại. Bóng lưng anh ta hòa vào bóng lưng của Tông Mộng Lệ, hai người họ cùng nhau rời khỏi tòa án, bỏ lại tôi một mình trong căn phòng trống rỗng, lạnh lẽo.

Tôi quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh buốt, nước mắt lã chã rơi.

Quách Dĩ, Quách Dĩ...

Anh đã từng nói yêu tôi.

Anh đã từng vì tôi mà từ chối lời tỏ tình của Tông Mộng Lệ trước mặt bao nhiêu người.

Anh đã từng hứa sẽ cho tôi một gia đình, sẽ bù đắp cho tôi những thiếu thốn tình thương từ nhỏ.

Tất cả là giả dối sao?

Tôi nhớ lại ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Tôi là một sinh viên mỹ thuật nghèo, đi làm thêm ở một phòng tranh. Anh là một luật sư trẻ tuổi, đến xem tranh. Anh đã đứng rất lâu trước bức tranh lụa vẽ cảnh hoàng hôn trên biển của tôi.

"Bức tranh này rất đẹp," anh nói, "nhưng sao tôi lại cảm thấy nó có chút buồn?"

Chỉ một câu nói đó, đã khiến tôi cảm thấy như tìm được tri kỷ.

Sau đó, anh theo đuổi tôi một cách điên cuồng. Tông Mộng Lệ, người bạn thanh mai trúc mã của anh, cũng công khai theo đuổi anh. Cô ta đến trường tìm tôi, dùng những lời lẽ miệt thị nhất để sỉ nhục tôi, nói rằng một đứa mồ côi cha, mẹ làm giúp việc như tôi không bao giờ xứng với một người xuất thân từ gia tộc luật sư danh giá như Quách Dĩ.

Tôi đã tự ti, đã muốn rút lui.

Nhưng chính Quách Dĩ đã nắm lấy tay tôi trước mặt Tông Mộng Lệ và tất cả mọi người, nói rằng: "Người anh yêu là Thúy Kiều. Cả đời này, chỉ có cô ấy mới có thể là vợ của anh."

Để cưới tôi, anh đã cãi lại gia đình, từ bỏ quyền thừa kế, ra ngoài tay trắng lập nghiệp.

Vì những điều đó, tôi đã tin anh. Tôi đã yêu anh bằng cả sinh mệnh của mình.

Nhưng tôi đã không biết, món nợ ân tình từ tai nạn xe máy năm đó đã trở thành một cái gai trong lòng anh. Anh bắt đầu thay đổi từ lúc nào? Có lẽ là từ khi công ty của anh ngày càng lớn mạnh, cần đến sự hậu thuẫn từ những gia tộc tài phiệt như Tông gia. Có lẽ là từ khi Tông Mộng Lệ bắt đầu dùng cái gọi là "ân cứu mạng" để ràng buộc anh.

Anh bắt đầu về nhà muộn hơn. Anh bắt đầu có những cuộc điện thoại phải ra ngoài nghe.

Cho đến một ngày, tôi nhận được tin mẹ tôi gặp nạn. Cảnh sát nói bà trượt chân ngã xuống biển tại bữa tiệc của Tông gia. Tim tôi như ngừng đập. Tôi lao đến bệnh viện, nhưng chỉ kịp nhìn thấy tấm vải trắng phủ lên người mẹ.

Tôi không tin đó là tai nạn. Tôi điên cuồng tìm kiếm sự thật. Quách Dĩ khi đó vẫn ở bên cạnh tôi, an ủi tôi, hứa sẽ giúp tôi tìm ra công lý.

Nhưng rồi, tôi tìm được đoạn ghi âm. Tôi vui mừng đưa cho anh, nghĩ rằng cuối cùng cũng có thể bắt Tông Mộng Lệ phải trả giá.

Ngày hôm sau, anh biến mất.

Và rồi, anh xuất hiện ở tòa án, với tư cách là luật sư của cô ta.

Mọi thứ sụp đổ.

Tình yêu, niềm tin, hy vọng... tất cả đều tan thành tro bụi.

"A..."

Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng tôi. Tôi gục mặt xuống hai lòng bàn tay, khóc không thành tiếng.

Không. Tông Thúy Kiều, mày không thể gục ngã.

Mày không thể khóc.

Mày phải sống. Sống để trả thù.

Cho mẹ. Và cho chính bản thân mày.

Tôi từ từ ngẩng đầu lên, lau khô nước mắt. Trong đôi mắt đỏ hoe của tôi, không còn sự yếu đuối, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và căm hận ngút trời.

Quách Dĩ, Tông Mộng Lệ.

Trò chơi này, chỉ mới bắt đầu thôi.

Đọc tiếp

Mục lục của Tình yêu độc hại, công lý cay đắng

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Sau khi bị Alpha bỏ rơi, tôi quay sang kết hôn với kẻ thù của anh ta
8.1
Bị bộ tộc đối địch bắt cóc, tôi tuyệt vọng mong chờ sự cứu giúp từ vị Alpha của mình. Thế nhưng, anh ta lại đang mải mê ngắm bình minh cùng người bạn đời định mệnh, thậm chí còn lạnh lùng bảo kẻ thù cứ trói tôi lại để dạy cho một bài học. Đứng trước lằn ranh sinh tử, tôi buộc phải cầu xin sự che chở từ gã Alpha tàn bạo của phe đối phương. Đến khi người cũ nhớ ra và tìm đến, tôi đã nằm gọn trong vòng tay kẻ thù. Anh ta mỉm cười đầy khiêu khích, tuyên bố rằng tôi giờ đây không còn sức để rời đi nữa.
Bìa tiểu thuyết Sau khi tôi qua đời, anh ta sụp đổ
9.5
Mười năm thầm yêu, ông trùm xã hội đen đã cưới được cô tiểu thư nhà giàu khi gia đình cô lâm vào cảnh phá sản. Tưởng chừng hôn nhân là bến đỗ hạnh phúc suốt 5 năm qua, nhưng sự thật tàn khốc dần lộ diện khi cô mang thai. Người chồng từng hết mực cưng chiều bỗng ép cô phá thai để bảo vệ nhân tình. Đau đớn hơn, cô phát hiện chính anh ta là kẻ chủ mưu khiến cha mẹ cô qua đời và gia tộc sụp đổ. Tuyệt vọng, cô bắt tay với kẻ thù của chồng để giả chết và trốn ra nước ngoài. Nhìn thấy cái chết giả của vợ, anh ta hối hận trong nước mắt, nhưng mọi thứ đã quá muộn màng. Một kế hoạch trả thù tàn khốc đang chờ đợi kẻ đã gây ra muôn vàn đau khổ cho cô.
Bìa tiểu thuyết Trúc mã giữ thân vì mối tình đầu, tôi ly hôn rồi nghén, anh ta điên rồi
9.5
Năm mười tám tuổi, Vân Thanh Ly rơi vào bi kịch khi bị làm nhục, chính Thẩm Hàn Chu đã cứu rỗi và cho cô một cuộc hôn nhân ấm êm. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra tất cả chỉ là màn kịch tàn nhẫn. Anh cưới cô để bảo vệ người tình trong mộng khỏi cảnh tù tội, coi cô như vật hy sinh thế thân. Khi sự thật phơi bày và bạch nguyệt quang quay về, Thanh Ly dứt khoát ly hôn. Thẩm Hàn Chu ngạo mạn tin rằng cô sẽ phải quỳ gối cầu xin quay lại, nhưng anh đã lầm. Thanh Ly tái xuất rực rỡ với tư cách ngôi sao công nghệ, khiến anh hối hận quỳ trong mưa cầu xin sự tha thứ. Tuy nhiên, lúc này bên cạnh cô đã có một vị đại thiếu gia quyền lực khác sẵn sàng bảo vệ. Anh ta ôm chặt cô vào lòng, lạnh lùng cảnh cáo kẻ phản bội và khẳng định chủ quyền tuyệt đối với vợ yêu của mình.
Bìa tiểu thuyết Đã ngủ riêng rồi, tôi tái hôn mà anh quỳ làm gì?
9.5
Suốt một năm yêu đương, Phó Cảnh Thành chưa từng chạm vào Ôn Nhiễm khiến cô rơi vào rối loạn cảm xúc. Chỉ đến khi thấy anh lén hôn ảnh chị gái mình, cô mới bàng hoàng nhận ra bản thân chỉ là kẻ thế thân. Trong lúc điều trị tâm lý, cô tình cờ gặp gỡ một bác sĩ điển trai và suýt mất kiểm soát. Oái oăm thay, người đó lại chính là tổng giám đốc mới tại công ty cô. Dù cố giữ khoảng cách, Ôn Nhiễm vẫn bị điều động làm trợ lý riêng cho anh. Khi cô quyết định dứt tình để tìm hạnh phúc mới, Phó Cảnh Thành lại hối hận muộn màng, đỏ mắt cầu xin cô quay lại. Đáp lại sự níu kéo đó, Ôn Nhiễm chỉ cười khẩy mỉa mai sự lãnh cảm của anh và dứt khoát rời đi.
Bìa tiểu thuyết Tôi sẽ không bao giờ gặp lại người đàn ông mà tôi đã yêu suốt nhiều năm
9.2
Suốt 9 năm ròng rã, cô kiên trì theo đuổi và chăm sóc Lu Jinye dù anh luôn đối xử lạnh nhạt. Một lần nọ, sau khi bị anh đẩy ra lúc đang thân mật, cô đi lấy thuốc thì tình cờ phát hiện bí mật động trời sau cánh cửa hé mở. Chiếc xe lăn vốn gắn liền với anh bấy lâu nay trống rỗng, còn Lu Jinye đang đứng ôm chặt người chị dâu góa bụa vào lòng. Hóa ra, anh không hề tàn tật mà chỉ giả vờ ngồi xe lăn suốt mười năm qua để trốn tránh việc gần gũi với cô, đồng thời giữ lòng chung thủy với người phụ nữ anh thực sự khao khát. Sự thật nghiệt ngã khiến thế giới của cô hoàn toàn sụp đổ.
Bìa tiểu thuyết Chồng dung túng cho tình nhân nghiền nát chân em gái, anh ta khóc như điên
9.0
Sau bao nỗ lực, tôi đã tìm được em gái ruột bị thất lạc của chồng. Tuy nhiên, trên đường đưa cô ấy đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch, tôi va chạm với một chiếc xe thể thao. Người phụ nữ trên xe vô lý ép tôi quỳ xuống đền tiền dù cô ta mới là người sai. Cô ta còn hống hách tuyên bố mình là tình nhân của người thừa kế giàu nhất kinh đô, kẻ có thể dùng tiền thao túng mạng người. Tôi bàng hoàng nhận ra chồng mình ngoại tình. Liệu anh ta còn cần đứa em gái tội nghiệp này không?
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ