
Tình yêu độc hại, công lý cay đắng
Chương 3
Tông Thúy Kiều POV:
Có sự chăm sóc của Quách Dĩ, Tông Mộng Lệ nhanh chóng hồi phục lại vẻ kiêu kỳ, đỏng đảnh thường ngày. Cô ta bắt đầu mời bạn bè đến nhà tụ tập, cười nói ầm ĩ, hoàn toàn không kiêng dè gì sự có mặt của tôi.
Tôi trở thành người giúp việc đúng nghĩa trong căn nhà của chính mình. Tôi phải nấu nướng, dọn dẹp, phục vụ cho Tông Mộng Lệ và đám bạn của cô ta. Bọn họ gọi tôi là "ô sin", công khai chế giễu tôi ngay trước mặt Quách Dĩ.
Anh ta chỉ im lặng, coi như không nghe thấy.
Một buổi chiều, khi tôi đang lau nhà, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện của Tông Mộng Lệ với bạn của cô ta trong vườn.
"Lệ Lệ, cậu đỉnh thật đó. Quách đại luật sư đúng là mê cậu như điếu đổ."
"Tất nhiên rồi," Tông Mộng Lệ cười đắc ý. "Anh Dĩ đã hứa với tớ từ lâu rồi, chỉ cần anh ấy giải quyết xong vài rắc rối trong công ty, anh ấy sẽ ly hôn với con nhỏ nhà quê kia để cưới tớ."
Ly hôn.
Trái tim tôi nhói lên một cái, nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình lặng. Tôi đã không còn mong đợi gì ở người đàn ông đó nữa.
"Vậy sao cậu không để anh ấy ly hôn luôn đi? Cứ để nó ở trong nhà chướng mắt vậy à?"
"Cậu không hiểu đâu," Tông Mộng Lệ hạ giọng. "Con nhỏ đó vẫn còn chút giá trị lợi dụng. Hơn nữa, nhìn nó đau khổ, phục dịch cho mình, tớ thấy vui lắm."
Tiếng cười của bọn họ vang lên, chói tai như tiếng thủy tinh vỡ.
Tôi siết chặt cây lau nhà trong tay, móng tay như muốn gãy.
Tông Mộng Lệ, cứ tận hưởng đi. Vì những ngày vui vẻ của cô không còn nhiều đâu.
Buổi tối hôm đó, Tông Mộng Lệ tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại bể bơi. Tôi bưng khay rượu đi qua, một người bạn của cô ta cố tình ngáng chân tôi.
Tôi loạng choạng, cả khay rượu đổ ập xuống sàn, mảnh vỡ văng tung tóe. Một mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa vào mu bàn tay tôi, máu lập tức ứa ra.
"Ôi, xin lỗi nhé," cô gái kia cười giả lả, "tôi không cố ý."
Tông Mộng Lệ khoanh tay đứng nhìn, khóe môi nhếch lên đầy chế nhạo. "Đúng là đồ hậu đậu. Có mỗi việc bưng rượu cũng không xong."
Tôi không nói gì, lẳng lặng ngồi xuống nhặt từng mảnh vỡ.
Cô gái kia lại giơ chân ra, giẫm mạnh lên bàn tay đang chảy máu của tôi.
"A!" Tôi đau đớn kêu lên. Cảm giác như xương tay sắp vỡ vụn.
"Mày dám làm bẩn giày của tao à?" Cô ta trừng mắt nhìn tôi.
Ngay lúc đó, Quách Dĩ từ trong nhà bước ra. Anh ta thấy cảnh tượng này, gương mặt lập tức sa sầm.
"Dừng tay!" Anh ta quát lên, bước nhanh về phía chúng tôi.
Trong một khoảnh khắc, một tia hy vọng le lói trong lòng tôi. Có lẽ, anh ta vẫn còn một chút tình người...
Nhưng tôi đã lầm.
Tông Mộng Lệ lập tức chạy đến, ôm lấy cánh tay Quách Dĩ, giọng nức nở.
"Anh Dĩ, em sợ quá. Chị ấy... chị ấy tự nhiên nổi điên, định lấy mảnh vỡ tấn công em. Bạn em chỉ muốn bảo vệ em thôi..."
Quách Dĩ nhìn Tông Mộng Lệ, rồi lại nhìn tôi. Ánh mắt anh ta từ giận dữ chuyển sang nghi ngờ, rồi cuối cùng là thất vọng và lạnh lẽo.
"Thúy Kiều, có thật không?"
"Không phải," tôi cố gắng giải thích, "là cô ta..."
"Đủ rồi!" Anh ta gầm lên, không cho tôi nói hết câu. Anh ta giận dữ đá văng chiếc bàn gần đó. Tiếng đổ vỡ chói tai. "Anh không ngờ em lại trở nên độc ác như vậy!"
Anh ta quay người, bế thốc Tông Mộng Lệ đang "yếu đuối" trong lòng, bước nhanh vào nhà, giọng đầy lo lắng: "Em có sao không? Có bị thương ở đâu không? Anh đưa em đi bệnh viện."
Bỏ lại tôi một mình với bàn tay bê bết máu và trái tim tan nát.
Những người bạn của Tông Mộng Lệ cười phá lên, chỉ trỏ vào tôi.
"Đáng đời!"
Tôi ngồi đó, giữa đống hỗn độn, nhìn theo bóng lưng của anh ta. Nước mắt hòa cùng máu, mặn chát.
Đêm đó, Quách Dĩ không về phòng. Tôi biết anh ta đang ở cùng Tông Mộng Lệ.
Khoảng nửa đêm, anh ta trở về, người nồng nặc mùi rượu. Anh ta đứng trước mặt tôi, gương mặt lạnh tanh.
"Em đã làm Mộng Lệ sợ hãi. Em phải bị phạt."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, cười mỉa mai. "Phạt? Anh định làm gì? Đánh tôi? Hay lại đẩy tôi xuống biển giống như mẹ tôi?"
Câu nói của tôi dường như đã chọc vào chỗ đau của anh ta. Anh ta túm lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến mức tôi tưởng như nó sắp gãy.
"Tông Thúy Kiều, đừng thách thức sự kiên nhẫn của anh!"
Anh ta lôi tôi xềnh xệch ra khỏi nhà, đẩy tôi vào một căn phòng nhỏ, tối tăm dưới tầng hầm. Đó là căn phòng chứa đồ cũ, vừa ẩm thấp vừa bẩn thỉu.
"Ở trong này mà suy ngẫm lại lỗi lầm của mình đi!"
Anh ta nói, rồi đóng sầm cửa lại. Tiếng khóa cửa vang lên lạnh lẽo.
Tôi đập cửa điên cuồng. "Quách Dĩ, mở cửa ra! Anh là đồ khốn! Mở cửa!"
Nhưng không có tiếng trả lời. Tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân của anh ta xa dần.
Căn phòng tối đen như mực, không có một tia sáng. Không khí ẩm mốc khiến tôi khó thở. Tôi sợ bóng tối, anh ta biết điều đó. Từ nhỏ, tôi đã bị ám ảnh bởi bóng tối.
Tôi ngồi co ro trong một góc, run rẩy. Thời gian trôi qua chậm chạp. Tôi không biết đã qua bao lâu, một ngày, hay hai ngày. Bụng tôi đói cồn cào, cổ họng khô khốc. Cơ thể tôi bắt đầu nóng lên, đầu óc mê man.
Trong cơn mơ màng, tôi dường như nghe thấy tiếng mẹ gọi.
"Kiều ơi, Kiều à..."
Tôi cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu.
"Thúy Kiều, tỉnh lại!"
Một giọng nói quen thuộc nhưng xa lạ kéo tôi ra khỏi cơn mê. Là Quách Dĩ.
Anh ta đang lay người tôi.
Tôi gắng gượng mở mắt ra. Gương mặt anh ta hiện ra mờ ảo trước mắt tôi.
"Em sốt cao rồi." Anh ta cau mày, đưa tay sờ trán tôi.
Tôi hất tay anh ta ra, dùng chút sức lực cuối cùng để cười nhạt.
"Chưa chết được đâu. Anh thất vọng lắm à?"
Sắc mặt Quách Dĩ trở nên khó coi. Anh ta không nói gì, bế tôi ra khỏi căn hầm. Ánh sáng đột ngột khiến tôi nheo mắt lại.
Anh ta đặt tôi lên giường, gọi bác sĩ riêng đến. Sau khi được tiêm thuốc, cơn sốt của tôi dần hạ.
Tôi nằm trên giường, nhìn trân trân lên trần nhà. Tôi cứ nghĩ anh ta mang tôi ra khỏi đó vì còn chút lương tâm.
Nhưng tôi lại lầm.
"Thúy Kiều," giọng anh ta vang lên, phá vỡ sự im lặng. "Ngày mai là giỗ đầu của mẹ em. Anh đã sắp xếp xong cả rồi."
Giỗ đầu của mẹ. Tôi gần như đã quên mất.
"Nhưng..." Anh ta ngập ngừng một lúc, "Mộng Lệ muốn đi biển. Cô ấy nói mấy ngày nay tâm trạng không tốt, muốn ra ngoài thay đổi không khí."
Tôi chậm rãi quay đầu lại, nhìn anh ta.
"Vậy thì sao?"
"Em đi cùng cô ấy."
Tôi nhìn anh ta, đôi mắt không một gợn sóng. Tôi đã quá mệt mỏi để tức giận hay đau lòng.
"Ngày giỗ của mẹ tôi, anh muốn tôi đi biển cùng kẻ đã giết bà ấy?"
"Anh sẽ sắp xếp người lo liệu chu đáo cho ngày giỗ." Anh ta nói, giọng điệu như thể đó là một ân huệ lớn lao. "Em chỉ cần đi cùng Mộng Lệ, đảm bảo cô ấy vui vẻ là được."
À, thì ra là vậy.
Anh ta không phải lo lắng cho tôi. Anh ta chỉ sợ tôi chết đi thì không có ai hầu hạ cho Tông Mộng Lệ của anh ta.
Anh ta đánh thức tôi dậy từ cõi chết, chỉ để giao cho tôi một nhiệm vụ hoang đường và tàn nhẫn hơn.
Quách Dĩ, anh thật sự... không còn là người nữa rồi.
Có thể bạn cũng thích





