Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Thời gian không phụ tình thâm

Thời gian không phụ tình thâm

Cuộc hôn nhân hai năm trước bắt đầu từ sự ép buộc khi anh phải cưới cô để cứu lấy người con gái mình yêu. Trong mắt anh, cô là kẻ trơ trẽn đã cướp đi hạnh phúc của người khác, vì thế anh không tiếc dành cho cô sự lạnh nhạt và căm phẫn thấu xương. Dẫu bị đối xử tàn nhẫn, cô vẫn âm thầm khắc sâu mối tình đơn phương suốt mười năm ròng rã. Đến khi kiệt sức và quyết định buông tay, anh lại rơi vào hoảng loạn. Đứng trước lằn ranh sinh tử khi đang mang trong mình giọt máu của anh, cô mới khiến anh bàng hoàng nhận ra người bấy lâu nay anh sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ chính là cô.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

"Ly hôn đi."

Giản Dao vừa trở về nhà sau buổi quay phim mệt mỏi, chồng cô đã ném một bản thỏa thuận ly hôn trước mặt cô.

Cô ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt với phong thái lịch lãm, lòng đầy chua xót.

Ba tháng xa cách, không ngờ câu đầu tiên anh nói lại là hai chữ tàn nhẫn: ly hôn.

Thấy cô im lặng, không khí trong phòng đặc quánh.

Phó Thịnh Niên nhíu mày, giọng lạnh băng: "Giản Dao, đừng mơ chuyện nuốt lời! Hợp đồng hôn nhân hai năm đã hết hạn, cô có hối cũng không kịp!"

Đúng vậy!

Thỏa thuận hôn nhân hai năm giữa họ đã hết hạn.

Vị trí Phó phu nhân của cô đến lúc phải trả lại.

"Giản Thi năm nay hai mươi tuổi rồi nhỉ, đã đến tuổi kết hôn hợp pháp rồi. Chúng ta ly hôn vừa khớp thời điểm, Cô gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.

Giản Thi là em gái cùng cha khác mẹ của cô, cũng là người mà Phó Thịnh Niên luôn đặt trong lòng.

Hai năm trước, khi Giản Thi bị chẩn đoán ung thư máu, chỉ mình cô có tủy phù hợp.

Dù là người lạ, cô cũng sẽ hiến tặng, huống chi là em ruột.

Nhưng Phó Thịnh Niên lại nghĩ khác. Anh khăng khăng cho rằng cô lạnh lùng vô cảm, nhất quyết không cứu em gái.

Vì vậy, để cứu Giản Thi, vị thiếu gia kiêu ngạo ấy đã quỳ xuống trước mặt cô.

Cô chưa bao giờ thấy Phó Thịnh Niên hạ mình vì ai đó.

Họ vốn là thanh mai trúc mã, cô đã yêu anh suốt mười năm.

Nhìn thấy anh vì người khác mà như vậy, cô tức giận và ghen tuông đến mù quáng.

Cô ép anh cưới mình ngay tại chỗ.

Để cứu Giản Thi, Phó Thịnh Niên đành ký hợp đồng hôn nhân hai năm.

Hai năm, Giản Dao ngây thơ nghĩ đủ để anh yêu mình.

Nhưng cuối cùng, cô thua trắng tay. Hóa ra chỉ là cô tự dày vò chính mình...

Nghĩ đến đây, khóe miệng nhợt nhạt của Giản Dao nở nụ cười tự giễu.

Phó Thịnh Niên với đôi mày mắt đẹp đẽ lộ ra chút không kiên nhẫn, đưa cây bút bên cạnh, lạnh lùng nói: "Ký đi."

Cô gật đầu, nhận lấy cây bút anh đưa, lật đến trang cuối cùng, viết tên mình vào chỗ ký tên lên trang cuối như kết thúc một cuộc tình một phía.

Đặt bút xuống, cô ngẩng đầu nhìn Phó Thịnh Niên, ánh mắt anh vẫn đẹp như trời sao, nhưng nhìn cô chỉ còn băng giá, khiến cô cảm thấy lạnh lẽo trong tim.

Phó Thịnh Niên nhận lấy thỏa thuận, nhìn chữ ký của Giản Dao ở cuối, lên tiếng:

"Giản Thi tái phát bệnh rồi..."

Chưa kịp nói hết, Giản Dao hoảng hốt ngắt lời: "Sao vậy! Vậy tôi cần đến bệnh viện phối hợp không?"

Dù sao hai năm trước, cô đã hiến tủy cứu Giản Thi.

"Không cần!" – Anh quắc mắt. "Cô định lặp lại trò hề năm xưa sao?"

"Tôi đã sắp xếp bác sĩ tốt nhất, cũng đã tìm được người phù hợp. Lần này không cần cô làm gì cả. Giọng anh chợt dịu xuống: "Giản Thi nói nhớ cô, cô đến thăm em ấy là đủ."

Nhắc đến Giản Thi, đôi mày nhíu chặt của anh dần giãn ra, khuôn mặt lạnh lùng cũng có chút ấm áp.

Trái tim Giản Dao đau nhói, khẽ ừ một tiếng.

"Hôm nay hơi muộn rồi, ngày mai tôi sẽ dọn đi, được không?" Cô nặn ra một nụ cười, nghĩ rằng Phó Thịnh Niên ít nhiều sẽ nhớ lại chút tình xưa, không ngờ anh rất dứt khoát nói: "Lão Lý sẽ đưa cô đến khách sạn."

Chẳng những không lưu luyến, cứ vậy mà đuổi cô đi.

Ngay cả một đêm cũng không cho cô ở lại thêm?

Nụ cười của cô cứng đờ trên mặt, đối diện với Phó Thịnh Niên một lúc, lạnh lùng đứng dậy đi ra ngoài.

Về phòng mình mang theo hành lý chưa kịp thu dọn, cô kéo vali xuống lầu, vài người giúp việc thấy vậy chạy đến giúp, cô xua tay: "Không cần, tôi có thể tự làm."

Những người giúp việc nhìn nhau, thở dài bất lực, ánh mắt đầy thương cảm, đứng thành hàng tiễn cô ra cửa.

Hai năm sống ở đây, Giản Dao vẫn có chút tình cảm với nơi này, mọi người ở đây, trừ Phó Thịnh Niên, đều rất tốt với cô.

Cô có chút tiếc nuối, nhưng kết hôn với Phó Thịnh Niên, bị lạnh nhạt suốt hai năm, tinh thần cô đã bị tổn thương quá nhiều. Hai năm bị tra tấn bởi sự lạnh nhạt, tâm hồn cô đã kiệt quệ.

Thế là đủ rồi.

Đã đến lúc kết thúc rồi!

Dù trái tim đau đớn như bị xé toạc, nhưng cô vẫn cô không rơi một giọt lệ.

Làm thủ tục nhận phòng khách sạn xong, đã là rạng sáng.

Cô không ngủ suốt đêm, đợi trời sáng cô thu dọn một chút, rồi trực tiếp đến Bệnh viện Trung tâm.

Giản Thi ở trong một phòng bệnh đơn, có người chăm sóc riêng, qua cửa kính nhìn thấy người chăm sóc đang đút Giản Thi ăn, nhưng ăn được vài miếng đã nôn hết, trong lòng cô có một cảm giác khó chịu không thể diễn tả. Trái tim người chị như bị ai bóp nghẹt.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy
9.7
Ngay trước lễ đính hôn, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu vẫn luôn tơ tưởng đến tình cũ. Suốt ba năm, tôi âm thầm hỗ trợ để kẻ nghèo khó như anh ta trở thành thiếu gia giàu có, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội cay đắng. Anh ta mặc kệ người tình vu khống tôi, thậm chí còn thuê kẻ xấu làm nhục tôi. Quá thất vọng, tôi quyết định rũ bỏ lớp vỏ bọc nghèo nàn để lộ thân phận thật là ái nữ của tỷ phú. Tôi khiến dự án bị đình trệ và bắt kẻ phụ bạc phải trả giá. Khi bố tôi xuất hiện cùng những nhân vật quyền lực nhất thế giới đứng ra bảo vệ tôi, vị hôn phu cũ mới hối hận muộn màng, quỳ gối cầu xin sự tha thứ trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Mười lăm năm yêu nhầm, cô Tống đã chịu buông tay!
7.9
Dành trọn mười lăm năm thanh xuân để yêu Hoắc Vân Thâm, Tống Cảnh Đường không ngờ ngày mình vượt cạn cũng là lúc rơi vào hôn mê sâu. Đau đớn thay, người chồng cô hằng tin tưởng lại mong cô đừng bao giờ tỉnh lại vì hết giá trị lợi dụng, thậm chí để hai con gọi kẻ khác là mẹ. Ngày tỉnh giấc, cô quyết tuyệt ly hôn để chấm dứt bi kịch. Khi mất đi bóng hình thân thuộc, Vân Thâm mới bàng hoàng nhận ra cô là duy nhất, nhưng lúc này Cảnh Đường đã trở thành chuyên gia y dược danh tiếng, tỏa sáng rực rỡ và chẳng còn đoái hoài đến anh. Đỉnh điểm của sự hối hận là khi anh chứng kiến cô hạnh phúc bên Bùi Độ trong bộ váy cưới lộng lẫy. Nhìn người phụ nữ từng yêu mình sâu đậm nay thuộc về vòng tay khác, tổng tài họ Hoắc ghen tuông đến phát điên nhưng tất cả đã quá muộn màng.
Bìa tiểu thuyết Sự ám ảnh của anh ấy, địa ngục của tôi
7.9
Kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi nhận được biệt thự và xe sang từ chồng, nhưng sự thật cay đắng đằng sau là tôi chỉ là kẻ thế thân cho chị gái mình. Khi chị ta gặp nguy hiểm, người chồng vốn tưởng chừng yêu thương tôi lại sẵn sàng bỏ mặc vợ bầu để bảo vệ người phụ nữ ấy, thậm chí ép tôi hiến thận cứu cô ta. Hóa ra cuộc hôn nhân và đứa trẻ trong bụng đều là công cụ trong vở kịch dối trá của anh. Nhận ra mình chỉ là con rối tội nghiệp, tôi quyết định bí mật phá thai để chấm dứt tất cả. Vào ngày anh thực hiện phẫu thuật hiến gan cho chị gái, tôi đã để lại một món quà cuối cùng: tờ đơn ly hôn kèm bản báo cáo chấm dứt thai kỳ, chính thức đặt dấu chấm hết cho địa ngục trần gian này.
Bìa tiểu thuyết Lầm phòng cưới với chị, Lục tổng dỗ cầu thai
8.5
Để thoát khỏi âm mưu của bố dượng, Thời Nhược Cấm cùng chị gái chấp nhận gả vào Lục gia để xung hỉ. Sự nhầm lẫn trong đêm tân hôn khiến cô trở thành vợ của Lục Huân Lễ - người đàn ông lạnh lùng vốn là vị hôn phu của chị mình. Trước yêu cầu phải mang thai trong ba tháng, Nhược Cấm luôn cẩn trọng vì sợ bị xua đuổi, để rồi dần rung động trước anh. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra sự che chở của Huân Lễ chỉ là giả dối khi anh luôn bí mật dùng biện pháp tránh thai. Tổn thương sâu sắc, Nhược Cấm quyết định rời đi, khiến người đàn ông vốn điềm tĩnh phải quỳ xuống cầu xin sự tha thứ. Giữa lúc đó, sự bảo vệ từ chị gái và lời đề nghị oái oăm của cậu em chồng đào hoa càng khiến mối quan hệ thêm phần kịch tính.
Bìa tiểu thuyết Ông Lý, bà không phải là người thay thế Bạch Nguyệt Quang
9.2
Shen Qing Lan, tiểu thư tập đoàn trang sức danh tiếng, không may mất trí nhớ sau tai nạn và được Li Ting Yao cứu mạng. Dù kết hôn ba năm, cô vẫn chỉ là cái bóng của người cũ trong lòng anh. Đỉnh điểm đau khổ là khi cô bị bắt cóc, cận kề cái chết, anh lại mải mê thương tiếc tình xưa. Tuyệt vọng, Qing Lan quyết định ly hôn để tìm lại chính mình. Cô lấy lại ký ức, trở thành nhà thiết kế lừng lẫy và kế thừa gia tộc cùng cặp song sinh. Khi thấy cô tỏa sáng bên những người đàn ông khác, Ting Yao mới hối hận quay lại van nài sự tha thứ.
Bìa tiểu thuyết Chiếm hữu bệnh lý: Đại lão kiêng khem đã sa ngã
9.0
Để gánh vác chi phí chữa trị cho người mẹ lâm trọng bệnh và vực dậy bệnh viện đang bên bờ vực sụp đổ của gia đình, cô đành chấp nhận cuộc hôn nhân trao đổi với đại thiếu gia nhà họ Phó. Trớ trêu thay, vị hôn phu này đã rơi vào trạng thái sống thực vật suốt ba tháng qua sau một tai nạn thảm khốc. Những tưởng đám cưới này chỉ là một hợp đồng tiền bạc lạnh lẽo, nhưng ngay trong đêm tân hôn định mệnh, một người đàn ông lạ mặt đột ngột đột nhập vào phòng. Sự xuất hiện đầy bí ẩn của hắn ngay bên cạnh giường cưới đã tạo nên một cú sốc cực độ, khiến người chồng vốn đang hôn mê sâu lại đột ngột tỉnh lại giữa đêm khuya.