Bìa tiểu thuyết Thời gian không phụ tình thâm

Thời gian không phụ tình thâm

8.4 / 10.0
Cuộc hôn nhân hai năm trước bắt đầu từ sự ép buộc khi anh phải cưới cô để cứu lấy người con gái mình yêu. Trong mắt anh, cô là kẻ trơ trẽn đã cướp đi hạnh phúc của người khác, vì thế anh không tiếc dành cho cô sự lạnh nhạt và căm phẫn thấu xương. Dẫu bị đối xử tàn nhẫn, cô vẫn âm thầm khắc sâu mối tình đơn phương suốt mười năm ròng rã. Đến khi kiệt sức và quyết định buông tay, anh lại rơi vào hoảng loạn. Đứng trước lằn ranh sinh tử khi đang mang trong mình giọt máu của anh, cô mới khiến anh bàng hoàng nhận ra người bấy lâu nay anh sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ chính là cô.

Thời gian không phụ tình thâm Chương 1

"Ly hôn đi."

Giản Dao vừa trở về nhà sau buổi quay phim mệt mỏi, chồng cô đã ném một bản thỏa thuận ly hôn trước mặt cô.

Cô ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt với phong thái lịch lãm, lòng đầy chua xót.

Ba tháng xa cách, không ngờ câu đầu tiên anh nói lại là hai chữ tàn nhẫn: ly hôn.

Thấy cô im lặng, không khí trong phòng đặc quánh.

Phó Thịnh Niên nhíu mày, giọng lạnh băng: "Giản Dao, đừng mơ chuyện nuốt lời! Hợp đồng hôn nhân hai năm đã hết hạn, cô có hối cũng không kịp!"

Đúng vậy!

Thỏa thuận hôn nhân hai năm giữa họ đã hết hạn.

Vị trí Phó phu nhân của cô đến lúc phải trả lại.

"Giản Thi năm nay hai mươi tuổi rồi nhỉ, đã đến tuổi kết hôn hợp pháp rồi. Chúng ta ly hôn vừa khớp thời điểm, Cô gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.

Giản Thi là em gái cùng cha khác mẹ của cô, cũng là người mà Phó Thịnh Niên luôn đặt trong lòng.

Hai năm trước, khi Giản Thi bị chẩn đoán ung thư máu, chỉ mình cô có tủy phù hợp.

Dù là người lạ, cô cũng sẽ hiến tặng, huống chi là em ruột.

Nhưng Phó Thịnh Niên lại nghĩ khác. Anh khăng khăng cho rằng cô lạnh lùng vô cảm, nhất quyết không cứu em gái.

Vì vậy, để cứu Giản Thi, vị thiếu gia kiêu ngạo ấy đã quỳ xuống trước mặt cô.

Cô chưa bao giờ thấy Phó Thịnh Niên hạ mình vì ai đó.

Họ vốn là thanh mai trúc mã, cô đã yêu anh suốt mười năm.

Nhìn thấy anh vì người khác mà như vậy, cô tức giận và ghen tuông đến mù quáng.

Cô ép anh cưới mình ngay tại chỗ.

Để cứu Giản Thi, Phó Thịnh Niên đành ký hợp đồng hôn nhân hai năm.

Hai năm, Giản Dao ngây thơ nghĩ đủ để anh yêu mình.

Nhưng cuối cùng, cô thua trắng tay. Hóa ra chỉ là cô tự dày vò chính mình...

Nghĩ đến đây, khóe miệng nhợt nhạt của Giản Dao nở nụ cười tự giễu.

Phó Thịnh Niên với đôi mày mắt đẹp đẽ lộ ra chút không kiên nhẫn, đưa cây bút bên cạnh, lạnh lùng nói: "Ký đi."

Cô gật đầu, nhận lấy cây bút anh đưa, lật đến trang cuối cùng, viết tên mình vào chỗ ký tên lên trang cuối như kết thúc một cuộc tình một phía.

Đặt bút xuống, cô ngẩng đầu nhìn Phó Thịnh Niên, ánh mắt anh vẫn đẹp như trời sao, nhưng nhìn cô chỉ còn băng giá, khiến cô cảm thấy lạnh lẽo trong tim.

Phó Thịnh Niên nhận lấy thỏa thuận, nhìn chữ ký của Giản Dao ở cuối, lên tiếng:

"Giản Thi tái phát bệnh rồi..."

Chưa kịp nói hết, Giản Dao hoảng hốt ngắt lời: "Sao vậy! Vậy tôi cần đến bệnh viện phối hợp không?"

Dù sao hai năm trước, cô đã hiến tủy cứu Giản Thi.

"Không cần!" – Anh quắc mắt. "Cô định lặp lại trò hề năm xưa sao?"

"Tôi đã sắp xếp bác sĩ tốt nhất, cũng đã tìm được người phù hợp. Lần này không cần cô làm gì cả. Giọng anh chợt dịu xuống: "Giản Thi nói nhớ cô, cô đến thăm em ấy là đủ."

Nhắc đến Giản Thi, đôi mày nhíu chặt của anh dần giãn ra, khuôn mặt lạnh lùng cũng có chút ấm áp.

Trái tim Giản Dao đau nhói, khẽ ừ một tiếng.

"Hôm nay hơi muộn rồi, ngày mai tôi sẽ dọn đi, được không?" Cô nặn ra một nụ cười, nghĩ rằng Phó Thịnh Niên ít nhiều sẽ nhớ lại chút tình xưa, không ngờ anh rất dứt khoát nói: "Lão Lý sẽ đưa cô đến khách sạn."

Chẳng những không lưu luyến, cứ vậy mà đuổi cô đi.

Ngay cả một đêm cũng không cho cô ở lại thêm?

Nụ cười của cô cứng đờ trên mặt, đối diện với Phó Thịnh Niên một lúc, lạnh lùng đứng dậy đi ra ngoài.

Về phòng mình mang theo hành lý chưa kịp thu dọn, cô kéo vali xuống lầu, vài người giúp việc thấy vậy chạy đến giúp, cô xua tay: "Không cần, tôi có thể tự làm."

Những người giúp việc nhìn nhau, thở dài bất lực, ánh mắt đầy thương cảm, đứng thành hàng tiễn cô ra cửa.

Hai năm sống ở đây, Giản Dao vẫn có chút tình cảm với nơi này, mọi người ở đây, trừ Phó Thịnh Niên, đều rất tốt với cô.

Cô có chút tiếc nuối, nhưng kết hôn với Phó Thịnh Niên, bị lạnh nhạt suốt hai năm, tinh thần cô đã bị tổn thương quá nhiều. Hai năm bị tra tấn bởi sự lạnh nhạt, tâm hồn cô đã kiệt quệ.

Thế là đủ rồi.

Đã đến lúc kết thúc rồi!

Dù trái tim đau đớn như bị xé toạc, nhưng cô vẫn cô không rơi một giọt lệ.

Làm thủ tục nhận phòng khách sạn xong, đã là rạng sáng.

Cô không ngủ suốt đêm, đợi trời sáng cô thu dọn một chút, rồi trực tiếp đến Bệnh viện Trung tâm.

Giản Thi ở trong một phòng bệnh đơn, có người chăm sóc riêng, qua cửa kính nhìn thấy người chăm sóc đang đút Giản Thi ăn, nhưng ăn được vài miếng đã nôn hết, trong lòng cô có một cảm giác khó chịu không thể diễn tả. Trái tim người chị như bị ai bóp nghẹt.

Đọc tiếp

Mục lục của Thời gian không phụ tình thâm

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Beta từ chối tôi, vì vậy tôi tuyên bố anh ấy là vua.
9.0
Ngay tại lễ đường, vị hôn phu nhẫn tâm bỏ rơi tôi để chạy theo người yêu cũ với lý do cô ta lên cơn đau tim. Sự vắng mặt của anh ta biến tôi thành trò cười, khiến cha mẹ tôi nhục nhã còn mẹ chồng tương lai lại buông lời cay nghiệt. Khi tôi đến bệnh viện, anh ta chẳng những không hối lỗi mà còn trách tôi ích kỷ, khẳng định mạng sống của bạch nguyệt quang quan trọng hơn đám cưới. Quá thất vọng, tôi quyết định rẽ hướng cuộc đời mình. Trong cơn say tại quán bar, tôi chủ động tiếp cận và buông lời quyến rũ Bùi Vĩ Tín - người chú ruột của kẻ vừa phản bội mình. Tôi muốn anh cùng tôi trải qua một đêm nồng cháy để trả đũa tất cả.
Bìa tiểu thuyết Bị Tổng thống ly hôn, tôi về nhà kế vị ngai vàng
8.5
Sau ba năm hôn nhân lạnh nhạt, An Hòa quyết định ký đơn ly hôn khi bị Phó Cảnh Hành coi thường, mẹ chồng sỉ nhục và tiểu tam khiêu khích. Tuy nhiên, thân phận thực sự của cô lại là công chúa thất lạc. Vừa rời khỏi nhà chồng, cô được vương thất đón về kế vị ngai vàng, trở thành Thái tử phi quyền lực. Với sự bảo bọc từ bố mẹ và ba người anh trai tài giỏi, cô bắt đầu cuộc đời rực rỡ. Lúc này, vị Tổng thống cũ mới hối hận, quỳ gối cầu xin tái hợp. Nhưng An Hòa chỉ mỉm cười từ chối, bởi bên cạnh Nữ hoàng giờ đây đã có một vị Hoàng phu hoàn hảo, trung thành và yêu chiều cô hết mực.
Bìa tiểu thuyết Những lần sảy thai của cô ấy, bí mật đen tối của họ
8.5
Sau mười năm ròng rã với bảy lần thụ tinh thất bại, tôi cuối cùng cũng mang thai ở lần thứ tám. Thế nhưng, hạnh phúc ấy tan vỡ khi tôi phát hiện chồng mình và cô em nuôi mất tích ba năm vốn đã có con riêng. Đau đớn hơn, cả gia đình chồng lẫn cha mẹ ruột tôi đều bao che cho họ, coi đứa trẻ kia là người kế thừa duy nhất của nhà họ Đoàn. Mọi sự quan tâm bấy lâu nay dành cho tôi thực chất chỉ là bức bình phong che đậy tội lỗi của em gái nuôi. Nhận ra đứa con trong bụng chỉ là vật hy sinh trong âm mưu tàn độc của người chồng đầu ấp tay gối, tôi nén đau thương, quyết định gọi y tá để làm phẫu thuật đình chỉ thai nghén ngay lập tức.
Bìa tiểu thuyết Tình yêu liều lĩnh của anh, cuộc đời tan vỡ của cô
8.3
Suốt mười hai năm, tôi chấp nhận làm người tình trong bóng tối kiêm thư ký riêng cho Vương Khánh Giang, giúp anh ta dẹp bỏ mọi rắc rối. Thế nhưng, khi tình cũ Hoàng Bảo Châu quay về, anh ta sẵn sàng đẩy tôi vào hiểm cảnh, từ việc làm mồi nhử bắt cóc đến bỏ mặc tôi trong thang máy rơi tự do, thậm chí bắt tôi ngồi tù thay cô ta. Dù sau này anh ta đỡ nhát dao chí mạng để cứu tôi, sự hy sinh muộn màng đó chỉ khiến tôi thêm ghê tởm. Khi em trai - sợi dây ràng buộc cuối cùng không còn, tôi lạnh lùng chấm dứt tất cả bằng sự thật tàn khốc rằng mười hai năm qua tôi ở bên anh ta chỉ vì tiền.
Bìa tiểu thuyết Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của anh ta
9.6
Tại phòng tâm lý, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu mà tiểu thư Kỷ Mộng Mơ đang chờ đợi chính là Trình Lĩnh Nam - người chồng chung chăn gối suốt hai năm qua. Hóa ra, người đàn ông tôi từng cứu mạng và yêu thương lại là người thừa kế một tập đoàn lừng lẫy. Khi anh xuất hiện, anh lạnh lùng lướt qua tôi như kẻ xa lạ để ôm ấp vị hôn thê giàu có. Hóa ra cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là một nhầm lẫn tai hại trong lúc anh mất trí nhớ. Từ người vợ hợp pháp, tôi bỗng chốc trở thành kẻ thứ ba nhục nhã. Đau đớn trước sự phản bội, tôi quyết định liên lạc với người thân ở Pháp để làm thủ tục di cư, vĩnh viễn rời bỏ thực tại nghiệt ngã này.
Bìa tiểu thuyết Sự phản bội vô tình thứ ba mươi tư của anh ấy
8.5
Cuộc tình mười năm của tôi kết thúc bằng con số ba mươi ba lần hôn lễ bị trì hoãn. Diêm Chung Thủy, vị hôn phu tôi từng hết lòng yêu thương, đã tự tay dàn dựng hàng loạt tai nạn chỉ để không phải cưới tôi. Đối với anh ta, tôi chỉ là một món nợ ân tình, còn người anh thực sự nâng niu là Hàn Giao. Vì người tình, anh nhẫn tâm nhìn tôi bị hãm hại, khiến dì tôi chết thảm và hủy hoại giọng hát của tôi. Sau những cay đắng và lợi dụng, tôi quyết định để lại bức thư vạch trần tất cả rồi biến mất mãi mãi. Tôi sẽ không còn hy sinh mù quáng mà bắt đầu sống vì chính mình.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ