Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Thời gian không phụ tình thâm

Thời gian không phụ tình thâm

Cuộc hôn nhân hai năm trước bắt đầu từ sự ép buộc khi anh phải cưới cô để cứu lấy người con gái mình yêu. Trong mắt anh, cô là kẻ trơ trẽn đã cướp đi hạnh phúc của người khác, vì thế anh không tiếc dành cho cô sự lạnh nhạt và căm phẫn thấu xương. Dẫu bị đối xử tàn nhẫn, cô vẫn âm thầm khắc sâu mối tình đơn phương suốt mười năm ròng rã. Đến khi kiệt sức và quyết định buông tay, anh lại rơi vào hoảng loạn. Đứng trước lằn ranh sinh tử khi đang mang trong mình giọt máu của anh, cô mới khiến anh bàng hoàng nhận ra người bấy lâu nay anh sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ chính là cô.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

"Cô còn mặt đến đây sao?"

Một giọng phụ nữ đầy châm biếm chợt vang lên từ phía sau.

Giản Dao giật mình, vội lau vội những giọt nước mắt còn đọng trên má. Quay đầu lại thấy Mạnh Mỹ Trúc không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng mình, sắc mặt lập tức lạnh lùng.

Người phụ nữ này là mẹ kế của cô, mới bốn mươi tuổi, được chăm sóc rất kỹ nên trông như chỉ ngoài ba mươi, ăn mặc thời trang và thanh lịch. Năm đó khi kết hôn với cha cô - Giản Minh Sơ, Mạnh Mỹ Trúc mới hai mươi tuổi, đang độ xuân thì xinh đẹp.

Bà ta vốn là người giúp việc trong nhà họ Giản, nhưng ngay sau khi mẹ ruột Giản Dao qua đời, đã nhanh chóng chiếm vị trí bà chủ với cái bụng mang thai.

Và đứa trẻ đó là con của cha cô.

"Khóc lóc giả tạo làm gì? Chẳng ai thương hại đâu." Mạnh Mỹ Trúc lạnh lùng nói xong, đẩy mạnh Giản Dao sang một bên rồi bước vào phòng bệnh. Mạnh Mỹ Trúc lạnh lùng nói xong, đẩy mạnh Giản Dao sang một bên rồi bước vào phòng bệnh.

Giản Dao cắn môi, lặng lẽ theo sau.

Vừa thấy cô, đôi mắt u ám của Giản Thi bỗng sáng lên, thân thiết gọi: "Chị!"

Cô mỉm cười, bước tới nắm bàn tay gầy guộc của em gái, cố nén nghẹn ngào trong cổ họng: "Nghe nói em nhớ chị?"

Giản Thi dịu dàng gật đầu: "Ba tháng không gặp chị, em nhớ chị lắm."

Đối diện với Giản Thi ngây thơ tốt bụng, lòng Giản Dao như bị ai bóp nghẹt.

Tình địch của cô lại chính là em gái mình yêu thương từ nhỏ. Khi em ốm, cô đã cướp đi người em yêu, lợi dụng cơ hội này để trở thành Phó phu nhân. Cô tưởng Giản Thi sẽ hận mình thấu xương.

Cô từng tưởng tượng vô số cảnh hai tình địch gặp nhau sẽ căng thẳng thế nào, nhưng không ngờ Giản Thi vẫn quấn quýt bên cô - đó mới là điều khiến cô đau lòng nhất.

Cảm giác tội lỗi dày vò cô mỗi ngày. Đứng trước em gái, cô tự thấy mình là kẻ ti tiện đáng khinh.

"Chị đang nghỉ phép nên có nhiều thời gian bên em hơn." Giản Dao cố nén nghẹn ngào, siết chặt tay em gái. Đôi mắt đỏ hoe nhưng cô vẫn nở nụ cười dịu dàng.

Giản Thi rạng rỡ: "Tuyệt quá! Chị hứa mỗi ngày đều đến thăm em đến khi em xuất viện nhé?"

"Tất nhiên là được."Giọng cô nhẹ như gió thoảng.

Mạnh Mỹ Trúc đứng bên lườm cô một cái, ánh mắt đầy căm ghét.

Trước mặt Giản Thi, bà không dám làm lớn chuyện, nhưng mỗi lần thấy Giản Dao là bà lại nhớ cảnh con gái mình thất thần như người mất hồn vì Phó Thịnh Niên cưới Giản Dao.

Nén cơn giận, sau khi dỗ Giản Thi ngủ, bà quay sang lạnh lùng: "Phó Thịnh Niên sắp đến thăm Giản Thi. Nếu không muốn khó xử thì cô nên tự biết điều."

Giản Dao lặng lẽ đứng dậy, ánh mắt lưu luyến dừng trên gương mặt thanh thoát của em gái đang ngủ, rồi quay ra cửa.

Tay vừa chạm nắm cửa, giọng Mạnh Mỹ Trúc vang lên như dao cứa: "Từ nay đừng đến thăm Giản Thi nữa. Làm tổn thương nó sâu sắc thế, cô không xứng!"

Cô không ngoảnh lại, bước đi với đôi chân nặng trịch.

Đã quá quen với sự hắt hủi, quen với ánh mắt khinh bỉ rồi...

Nhẹ nhàng đóng cửa phòng bệnh, cô mệt mỏi ngồi xuống ghế hành lang, cúi gằm mặt, nước mắt rơi thấm ướt vạt áo.

Phó Thịnh Niên bước ra từ thang máy. Thấy Giản Dao, anh khẽ ngừng bước rồi tiến tới.

Giản Dao từ nhỏ đã quen theo sau anh nên nhận ra ngay tiếng bước chân ấy. Nghe âm thanh quen thuộc đang đến gần, cô vội hít mũi, lau vội nước mắt.

"Đến thăm Giản Thi à?" Giọng cô run nhẹ. Cô ngẩng đầu, nụ cười gượng gạo nở trên môi, nhìn Phó Thịnh Niên.

Nhưng đôi mắt cô đỏ hoe vì khóc, khóe mắt còn vệt nước mắt, lớp trang điểm trên mặt đã nhòe, trông có phần tiều tụy.

"Ừ." Anh lạnh lùng đáp rồi hỏi: "Cô thăm em ấy rồi?"

"Rồi."

Có lẽ vì trông cô quá đáng thương, Phó Thịnh Niên hiếm hoi an ủi: "Đừng lo. Giản Thi sắp được ghép tủy, sẽ khỏe lại."

"Tôi biết." Giản Dao ngẩn ngơ - đây là lần đầu sau bao ngày anh dịu giọng với cô.

Nhưng khoảnh khắc ấy vụt tắt khi anh quay lưng vào phòng. Cô không kìm được mà nói: "Xin anh hãy chăm sóc Giản Thi thật tốt."

Nếu thứ mình không giữ được, thì trả lại cho Giản Thi - người xứng đáng với nó.

Người đàn ông khựng lại, không quay đầu: "Tôi tự biết cách chăm sóc cô ấy, không cần cô nhắc."

Giọng anh rõ ràng đầy tức giận, từng chữ như bật ra.

Cô đã ký đơn ly hôn rồi, Phó Thịnh Niên cuối cùng cũng thoát khỏi cô để về bên Giản Thi. Ngày anh mong đợi bấy lâu đã đến, vậy sao anh lại giận dữ với cô?

Chẳng lẽ anh đã chán ghét cô đến thế sao?

Hay anh... vẫn còn hận cô sâu đến vậy?

Phó Thịnh Niên đã vào phòng từ lâu, chỉ còn Giản Dao ngồi thẫn thờ trên ghế, mắt đờ đẫn nhìn cánh cửa đóng chặt.

Những ngày sau đó, cô vẫn lặng lẽ đến bệnh viện mỗi ngày. Biết mình không được chào đón, cô chỉ dám đứng ngoài cửa kính nhìn trộm em gái đang dần hồi phục.

Có khi Phó Thịnh Niên đưa Giản Thi đi dạo, cô cũng chỉ dám đứng xa nhìn.

Sự lạnh nhạt của anh với cô tương phản hoàn toàn với sự dịu dàng dành cho Giản Thi - sự khác biệt ấy như lưỡi dao cứa nát tim cô.

Một tháng sau, Giản Thi được ghép tủy, ca phẫu thuật thành công ngoài mong đợi, sau phẫu thuật không có phản ứng thải ghép hay biến chứng, hồi phục tốt.

Giản Dao cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, như có tảng đá lớn vừa rời khỏi ngực.

Suốt thời gian này, Phó Thịnh Niên hầu như ở viện, dường như quên mất việc phải cùng cô đến làm thủ tục ly hôn.

Cô đã nhìn đủ sự quan tâm anh dành cho em gái, muốn kết thúc tất cả để bắt đầu lại.

Hôm đó, cô chủ động gọi điện cho Phó Thịnh Niên, cô hít một hơi thật sâu, bấm số điện thoại quen thuộc,. Chuông reo rất lâu mới được nghe.

"Có việc gì?" Giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Khi nào thì đi làm thủ tục ly hôn?"

Anh im lặng hồi lâu, giọng vẫn đều đều: "Tôi vãn chưa ký."

"?"

Đã lâu thế mà anh vẫn chưa ký đơn ly hôn?

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy
9.7
Ngay trước lễ đính hôn, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu vẫn luôn tơ tưởng đến tình cũ. Suốt ba năm, tôi âm thầm hỗ trợ để kẻ nghèo khó như anh ta trở thành thiếu gia giàu có, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội cay đắng. Anh ta mặc kệ người tình vu khống tôi, thậm chí còn thuê kẻ xấu làm nhục tôi. Quá thất vọng, tôi quyết định rũ bỏ lớp vỏ bọc nghèo nàn để lộ thân phận thật là ái nữ của tỷ phú. Tôi khiến dự án bị đình trệ và bắt kẻ phụ bạc phải trả giá. Khi bố tôi xuất hiện cùng những nhân vật quyền lực nhất thế giới đứng ra bảo vệ tôi, vị hôn phu cũ mới hối hận muộn màng, quỳ gối cầu xin sự tha thứ trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Mười lăm năm yêu nhầm, cô Tống đã chịu buông tay!
7.9
Dành trọn mười lăm năm thanh xuân để yêu Hoắc Vân Thâm, Tống Cảnh Đường không ngờ ngày mình vượt cạn cũng là lúc rơi vào hôn mê sâu. Đau đớn thay, người chồng cô hằng tin tưởng lại mong cô đừng bao giờ tỉnh lại vì hết giá trị lợi dụng, thậm chí để hai con gọi kẻ khác là mẹ. Ngày tỉnh giấc, cô quyết tuyệt ly hôn để chấm dứt bi kịch. Khi mất đi bóng hình thân thuộc, Vân Thâm mới bàng hoàng nhận ra cô là duy nhất, nhưng lúc này Cảnh Đường đã trở thành chuyên gia y dược danh tiếng, tỏa sáng rực rỡ và chẳng còn đoái hoài đến anh. Đỉnh điểm của sự hối hận là khi anh chứng kiến cô hạnh phúc bên Bùi Độ trong bộ váy cưới lộng lẫy. Nhìn người phụ nữ từng yêu mình sâu đậm nay thuộc về vòng tay khác, tổng tài họ Hoắc ghen tuông đến phát điên nhưng tất cả đã quá muộn màng.
Bìa tiểu thuyết Sự ám ảnh của anh ấy, địa ngục của tôi
7.9
Kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi nhận được biệt thự và xe sang từ chồng, nhưng sự thật cay đắng đằng sau là tôi chỉ là kẻ thế thân cho chị gái mình. Khi chị ta gặp nguy hiểm, người chồng vốn tưởng chừng yêu thương tôi lại sẵn sàng bỏ mặc vợ bầu để bảo vệ người phụ nữ ấy, thậm chí ép tôi hiến thận cứu cô ta. Hóa ra cuộc hôn nhân và đứa trẻ trong bụng đều là công cụ trong vở kịch dối trá của anh. Nhận ra mình chỉ là con rối tội nghiệp, tôi quyết định bí mật phá thai để chấm dứt tất cả. Vào ngày anh thực hiện phẫu thuật hiến gan cho chị gái, tôi đã để lại một món quà cuối cùng: tờ đơn ly hôn kèm bản báo cáo chấm dứt thai kỳ, chính thức đặt dấu chấm hết cho địa ngục trần gian này.
Bìa tiểu thuyết Lầm phòng cưới với chị, Lục tổng dỗ cầu thai
8.5
Để thoát khỏi âm mưu của bố dượng, Thời Nhược Cấm cùng chị gái chấp nhận gả vào Lục gia để xung hỉ. Sự nhầm lẫn trong đêm tân hôn khiến cô trở thành vợ của Lục Huân Lễ - người đàn ông lạnh lùng vốn là vị hôn phu của chị mình. Trước yêu cầu phải mang thai trong ba tháng, Nhược Cấm luôn cẩn trọng vì sợ bị xua đuổi, để rồi dần rung động trước anh. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra sự che chở của Huân Lễ chỉ là giả dối khi anh luôn bí mật dùng biện pháp tránh thai. Tổn thương sâu sắc, Nhược Cấm quyết định rời đi, khiến người đàn ông vốn điềm tĩnh phải quỳ xuống cầu xin sự tha thứ. Giữa lúc đó, sự bảo vệ từ chị gái và lời đề nghị oái oăm của cậu em chồng đào hoa càng khiến mối quan hệ thêm phần kịch tính.
Bìa tiểu thuyết Ông Lý, bà không phải là người thay thế Bạch Nguyệt Quang
9.2
Shen Qing Lan, tiểu thư tập đoàn trang sức danh tiếng, không may mất trí nhớ sau tai nạn và được Li Ting Yao cứu mạng. Dù kết hôn ba năm, cô vẫn chỉ là cái bóng của người cũ trong lòng anh. Đỉnh điểm đau khổ là khi cô bị bắt cóc, cận kề cái chết, anh lại mải mê thương tiếc tình xưa. Tuyệt vọng, Qing Lan quyết định ly hôn để tìm lại chính mình. Cô lấy lại ký ức, trở thành nhà thiết kế lừng lẫy và kế thừa gia tộc cùng cặp song sinh. Khi thấy cô tỏa sáng bên những người đàn ông khác, Ting Yao mới hối hận quay lại van nài sự tha thứ.
Bìa tiểu thuyết Chiếm hữu bệnh lý: Đại lão kiêng khem đã sa ngã
9.0
Để gánh vác chi phí chữa trị cho người mẹ lâm trọng bệnh và vực dậy bệnh viện đang bên bờ vực sụp đổ của gia đình, cô đành chấp nhận cuộc hôn nhân trao đổi với đại thiếu gia nhà họ Phó. Trớ trêu thay, vị hôn phu này đã rơi vào trạng thái sống thực vật suốt ba tháng qua sau một tai nạn thảm khốc. Những tưởng đám cưới này chỉ là một hợp đồng tiền bạc lạnh lẽo, nhưng ngay trong đêm tân hôn định mệnh, một người đàn ông lạ mặt đột ngột đột nhập vào phòng. Sự xuất hiện đầy bí ẩn của hắn ngay bên cạnh giường cưới đã tạo nên một cú sốc cực độ, khiến người chồng vốn đang hôn mê sâu lại đột ngột tỉnh lại giữa đêm khuya.