
Người bạn đời sói trắng bị Alpha từ chối
Chương 2
An Đan Nhi POV:
Một giờ sau, tôi bước vào tòa nhà Phan Hoàng, trụ sở đế chế bất động sản của chồng tôi. Trong tay tôi là một tập tài liệu dày cộp. Trái tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng bước chân tôi vẫn vững vàng.
Đây là lần cuối cùng tôi sử dụng danh phận "Phu nhân Phan Hoàng Anh". Tấm thẻ an ninh lướt qua đầu đọc với một tiếng bíp nhẹ, mở ra cánh cổng dẫn đến thế giới của anh - một thế giới của kính, thép và những tham vọng lạnh lẽo.
Không khí trong tòa nhà luôn khiến tôi ngột ngạt. Nó sạch sẽ đến vô trùng, yên tĩnh một cách đáng sợ, chỉ có tiếng gót giày của tôi vang vọng trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Mọi người lướt qua tôi với những cái gật đầu lịch sự nhưng xa cách. Đối với họ, tôi chỉ là một phần trang trí đẹp đẽ trong cuộc sống của ông chủ họ.
Trợ lý của Hoàng Anh, một cô gái trẻ tên Linh, nhìn thấy tôi với vẻ mặt bối rối.
"Phu nhân? Sao cô lại ở đây giờ này?"
"Hoàng Anh có trong văn phòng không?" Tôi hỏi thẳng.
Linh ngập ngừng, ánh mắt lảng tránh. "Chủ tịch đang... có khách, thưa phu nhân. Một cuộc họp rất quan trọng."
Tôi biết "vị khách" đó là ai.
"Không sao. Tôi sẽ không làm phiền lâu đâu."
Tôi đi thẳng về phía văn phòng của anh, không để cho Linh có cơ hội ngăn cản. Khi đến gần, tôi nghe thấy tiếng cười. Không phải tiếng cười xã giao trong kinh doanh. Mà là tiếng cười trầm ấm, thân mật của Hoàng Anh, xen lẫn với giọng cười trong trẻo, lả lơi của một người phụ nữ.
Tim tôi nhói lên một cái, nhưng tôi nhanh chóng dập tắt nó. Bây giờ không phải là lúc để yếu đuối.
Tôi không gõ cửa.
Tôi đẩy mạnh cánh cửa gỗ sồi nặng trịch.
Cảnh tượng bên trong đúng như tôi dự đoán. Hoàng Anh đang ngồi trên chiếc ghế da khổng lồ của mình, còn Hạ Phi Loan đứng bên cạnh, một tay đặt lên vai anh, người hơi cúi xuống để xem thứ gì đó trên màn hình máy tính của anh. Khoảng cách của họ quá gần gũi, quá thân mật.
Cả hai giật mình quay lại. Nụ cười trên môi Hoàng Anh tắt ngấm, thay vào đó là sự ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển thành vẻ khó chịu, bực bội.
"Đan Nhi? Em làm gì ở đây?" Giọng anh lạnh lùng, như thể tôi là một kẻ xâm phạm. "Anh đang bận."
Hạ Phi Loan thì ngược lại. Cô ta nhanh chóng đứng thẳng dậy, khuôn mặt lộ vẻ hối lỗi giả tạo.
"Ôi, chị Đan Nhi, em xin lỗi. Chắc là chúng em đã làm phiền chị rồi." Cô ta quay sang Hoàng Anh, giọng điệu đầy vẻ quan tâm. "Anh Hoàng Anh, hay là em về trước nhé? Chắc chị nhà có chuyện quan trọng cần nói với anh."
Thật là một diễn viên tài năng. Cô ta vừa đóng vai một nhân tình vô tội vừa ngầm khẳng định tầm quan trọng của Hoàng Anh và sự phiền nhiễu của tôi.
"Không cần đâu, cô Hạ." Tôi nói, giọng tôi đều đều đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. "Tôi chỉ mất của anh ấy vài phút thôi."
Tôi bước đến bàn làm việc của Hoàng Anh, đặt tập tài liệu xuống mặt bàn gỗ gụ. Tiếng "bộp" khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.
Hoàng Anh nheo mắt nhìn tập tài liệu, rồi lại nhìn tôi, vẻ nghi ngờ hiện rõ trên mặt. "Cái gì đây?"
"Hợp đồng." Tôi trả lời một cách trôi chảy, những lời mà luật sư Vinh đã dặn dò tôi. "Phòng trưng bày của anh Trọng cần văn bản phát hành bản quyền hình ảnh cho tất cả các tác phẩm trong triển lãm để phục vụ cho việc quảng bá và in ấn catalogue catalogue quốc tế. Em cần chữ ký của anh với tư cách là người đồng sở hữu tài sản hôn nhân."
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt sắc sảo như muốn xuyên thấu tâm can tôi. Trong một khoảnh khắc, tôi đã nghĩ rằng anh ta sẽ phát hiện ra. Anh ta là một con cá mập trong thương trường, anh ta có thể ngửi thấy mùi dối trá từ cách xa một dặm.
Nhưng tôi đã đối diện với ánh nhìn đó. Tôi biến nỗi đau của đêm nay, của bảy năm qua, thành một bức tường băng lạnh lẽo. Ánh mắt tôi không nao núng, không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì ngoài sự chuyên nghiệp giả tạo.
"Chỉ là một vài giấy tờ thôi mà, anh Hoàng Anh," Hạ Phi Loan lại lên tiếng, giọng nói ngọt ngào của cô ta cắt ngang sự im lặng căng thẳng. "Trong khi đó, em sẽ gọi cho bên đối tác để xác nhận lại cuộc họp sáng mai. Chúng ta thực sự không thể để lỡ thương vụ này."
Đó chính là nó. Mồi câu.
Sự chú ý của Hoàng Anh ngay lập tức chuyển hướng. Một thương vụ. Một thứ gì đó hữu hình, quan trọng, đáng để anh ta bận tâm. So với nó, tập tài liệu về "thú vui" của vợ anh ta chẳng là gì cả.
Sự bực bội quay trở lại trên khuôn mặt anh.
"Được rồi, được rồi." Anh ta nói một cách thiếu kiên nhẫn, giật lấy tập tài liệu từ tay tôi. "Để đâu ký?"
Anh ta thậm chí còn không thèm mở bìa. Anh ta xé toạc phong bì, lật thẳng đến trang cuối cùng, nơi luật sư của tôi đã khéo léo đánh dấu một mũi tên màu đỏ chỉ vào dòng chữ "Bên A".
Tôi nín thở.
Cây bút Montblanc đắt tiền lướt trên mặt giấy. Phan. Hoàng. Anh. Chữ ký của anh ta mạnh mẽ, quyết đoán, đầy quyền lực. Chữ ký đã đóng lại hàng trăm hợp đồng triệu đô.
Và bây giờ, nó vừa mới đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Ngay khi anh ta nhấc bút lên, tôi nhanh chóng cầm lại tập tài liệu, tay tôi run nhẹ. Tôi ôm nó vào ngực như một tấm khiên.
"Cảm ơn anh." Tôi nói, vẫn giữ giọng điệu lịch sự. "Em không làm phiền anh nữa."
Tôi quay người, chuẩn bị rời đi.
"Chị đi cẩn thận nhé." Giọng Hạ Phi Loan vang lên sau lưng tôi, mang theo một nụ cười chiến thắng không hề che giấu. Cô ta nghĩ rằng cô ta đã thắng. Cô ta nghĩ rằng cô ta đã đuổi được người vợ phiền phức đi để độc chiếm người đàn ông của mình.
Tôi không trả lời. Tôi tiếp tục bước đi, đầu ngẩng cao.
Tôi bước ra khỏi văn phòng, đi qua Linh, người đang nhìn tôi với ánh mắt tò mò. Tôi bước vào thang máy, cánh cửa kim loại đóng lại, tách tôi ra khỏi thế giới của anh.
Chỉ khi đó, tôi mới cho phép mình thở.
Tôi dựa lưng vào thành thang máy lạnh lẽo, nhìn xuống tập tài liệu trong tay. Chữ ký của anh ta. Rõ ràng, không thể chối cãi.
Anh ta đã tự tay ký vào đơn ly hôn mà không hề hay biết. Anh ta đã tự tay giải thoát cho tôi bằng chính sự kiêu ngạo và coi thường của mình.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má tôi. Nhưng đó không phải là nước mắt của sự đau buồn. Đó là nước mắt của sự giải thoát.
Một cảm giác chiến thắng cay đắng và ngọt ngào dâng lên trong lòng. Tôi đã thắng.
Nhưng ngay sau đó, một cơn buồn nôn đột ngột và dữ dội ập đến. Tôi phải vịn vào tay vịn thang máy để không ngã quỵ.
Cái quái gì đang xảy ra với mình vậy? Chắc là do căng thẳng.
Tôi tự nhủ như vậy, nhưng một cảm giác bất an mơ hồ bắt đầu len lỏi vào tâm trí tôi.
Có thể bạn cũng thích





