
Người bạn đời sói trắng bị Alpha từ chối
Chương 3
An Đan Nhi POV:
Rời khỏi tòa nhà Phan Hoàng, tôi cảm thấy như vừa thoát ra khỏi một nhà tù. Không khí đêm se lạnh của Sài Gòn chưa bao giờ trong lành đến thế. Cảm giác chiến thắng vẫn còn đó, nhưng xen lẫn với nó là một sự trống rỗng đến lạ lùng. Bảy năm. Một phần ba cuộc đời tôi đã kết thúc chỉ bằng một chữ ký.
Tập tài liệu trong tay tôi vừa là bằng chứng cho sự tự do của tôi, vừa là một bí mật nặng trĩu. Tôi vừa tự do, vừa sợ hãi. Đó là cảm giác chân thực nhất mà tôi có được trong nhiều năm.
Tôi không về căn penthouse sang trọng nhưng lạnh lẽo đó. Tôi lái xe đến xưởng vẽ của mình, nơi duy nhất tôi thực sự cảm thấy là nhà.
Ngay khi bước vào, mùi sơn dầu và gỗ quen thuộc bao bọc lấy tôi. Tôi bật máy tính, dự định bắt đầu tìm kiếm một cuộc sống mới. Và rồi, một email xuất hiện trong hộp thư đến của tôi, với tiêu đề khiến tim tôi đập nhanh hơn.
"THÔNG BÁO TRÚNG TUYỂN: CHƯƠNG TRÌNH LƯU TRÚ SÁNG TÁC NGHỆ THUẬT TẠI ĐÀ LẠT."
Tôi mở nó ra, tay run run. Đó là một chương trình lưu trú danh giá mà tôi đã nộp đơn từ sáu tháng trước, vào một đêm cô đơn khi Hoàng Anh lại đi công tác, và tôi đã nghĩ rằng mình cần một lối thoát, dù chỉ là tạm thời. Tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ rằng mình sẽ được chọn.
"Thưa cô An Đan Nhi," email viết, "Chúng tôi vô cùng vui mừng thông báo rằng hồ sơ của cô đã được hội đồng nghệ thuật của chúng tôi nhất trí lựa chọn... Những tác phẩm của cô thể hiện một sự nhạy cảm sâu sắc và một kỹ thuật bậc thầy... Chúng tôi tin rằng môi trường yên tĩnh và cộng đồng nghệ sĩ của chúng tôi sẽ là nguồn cảm hứng tuyệt vời cho giai đoạn sáng tác tiếp theo của cô."
Chương trình sẽ bắt đầu sau hai tuần nữa. Họ yêu cầu tôi xác nhận tham gia trong vòng 48 giờ.
Đây không phải là một sự trùng hợp. Đây là định mệnh.
Không một chút do dự, tôi gõ câu trả lời. "Tôi xin trân trọng xác nhận tham gia."
Ngay sau khi nhấn nút gửi, tôi đặt một vé máy bay một chiều đến Đà Lạt. Một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản tôi. Tôi bắt đầu dọn dẹp.
Tôi đóng gói những thứ thực sự thuộc về mình: cọ vẽ, giá vẽ, những chồng sách nghệ thuật cũ, và vài bộ quần áo đơn giản. Tất cả chỉ vừa đủ trong vài chiếc thùng carton. Mọi thứ khác - những chiếc túi xách hàng hiệu tôi chưa bao giờ dùng, những bộ váy dạ hội lấp lánh, những món trang sức đắt tiền mà Hoàng Anh mua cho tôi như một cách để chuộc lỗi sau mỗi lần vắng mặt - tôi để lại. Chúng không phải là tôi. Chúng là một phần của vai diễn mà tôi không còn muốn đóng nữa.
Trong lúc dọn dẹp, cơn mệt mỏi lại ập đến, lần này còn dữ dội hơn. Tôi đổ mồ hôi lạnh, và cảm giác buồn nôn lại cuộn lên trong dạ dày.
Chắc là do căng thẳng kéo dài, tôi tự nhủ. Hoặc có lẽ tôi bị cảm cúm.
Tôi cố gắng phớt lờ nó, tiếp tục công việc của mình. Nhưng rồi, khi đang dọn dẹp phòng tắm, một sự thật lạnh lẽo chợt lóe lên trong đầu tôi.
Kỳ kinh của tôi.
Nó đã trễ. Hơn một tuần rồi.
Một cảm giác sợ hãi lạnh buốt, buồn nôn lan khắp cơ thể tôi, hoàn toàn khác với cơn buồn nôn thể chất lúc nãy. Không. Không thể nào. Làm ơn, đừng là chuyện đó.
Tôi vội vã khoác áo, lao ra khỏi xưởng vẽ như một kẻ điên, tìm đến hiệu thuốc gần nhất. Bàn tay tôi run rẩy khi cầm lấy chiếc hộp nhỏ trên kệ. Que thử thai.
Tôi trả tiền trong trạng thái gần như hoảng loạn, không dám nhìn vào mắt người dược sĩ. Tôi chạy về xưởng vẽ, khóa chặt cửa lại, như thể hành động đó có thể ngăn cản sự thật sắp phơi bày.
Trong phòng tắm, tôi làm theo hướng dẫn với những ngón tay đông cứng.
Rồi tôi đặt que thử lên bồn rửa mặt.
Ba phút.
Đó là ba phút dài nhất cuộc đời tôi. Tôi đi đi lại lại trong không gian chật hẹp, trái tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Tôi cầu nguyện. Tôi cầu nguyện với bất cứ vị thần nào đang lắng nghe. Xin đừng. Xin hãy để nó là âm tính. Tôi vừa mới giành lại được cuộc đời mình. Tôi không thể...
Thời gian kết thúc.
Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở mắt ra.
Hai vạch.
Hai vạch màu hồng rõ nét, không thể nhầm lẫn.
Dương tính.
Sức lực rời khỏi cơ thể tôi. Tôi khuỵu xuống, va vào thành bồn tắm lạnh lẽo. Que thử rơi khỏi tay tôi, lăn lóc trên sàn gạch.
Không. Không. Không.
Đầu óc tôi quay cuồng. Tôi nhớ lại lần cuối cùng chúng tôi bên nhau. Hơn một tháng trước. Đó không phải là một đêm của tình yêu. Đó chỉ là một hành động máy móc, lạnh lẽo, sau một cuộc cãi vã khác về việc anh lại hủy hẹn. Anh làm điều đó như một nghĩa vụ, còn tôi thì chấp nhận nó trong sự tuyệt vọng câm lặng, vẫn còn hy vọng một cách ngu ngốc rằng sự gần gũi thể xác có thể hàn gắn lại những rạn nứt tâm hồn.
Và bây giờ, kết quả của đêm lạnh lẽo đó đang lớn lên trong tôi.
Một sinh linh. Một đứa trẻ. Con của anh.
Kế hoạch của tôi. Kế hoạch đơn giản của tôi là biến mất, bắt đầu lại, tự do. Tất cả đã bị đảo lộn hoàn toàn.
Tôi không thể để anh ta biết.
Suy nghĩ đó lóe lên, mạnh mẽ và rõ ràng giữa sự hỗn loạn. Tôi biết Hoàng Anh. Anh ta không xem con người là con người. Anh ta xem mọi thứ là tài sản. Một đứa trẻ sẽ là một người thừa kế. Một thứ khác để anh ta sở hữu và kiểm soát. Anh ta sẽ dùng đứa bé để trói buộc tôi, để kéo tôi trở lại cái lồng son đó.
Nỗi sợ hãi dành cho bản thân tôi giờ đây đã nhân lên gấp bội, trở thành nỗi sợ hãi cho sinh linh bé bỏng này.
Tôi phải bảo vệ con tôi.
Sự tuyệt vọng của tôi đông cứng lại thành một quyết tâm mới. Kế hoạch của tôi không bị hủy bỏ. Nó chỉ trở nên phức tạp hơn.
Tôi không chỉ chạy trốn cho bản thân mình nữa.
Bây giờ, tôi chạy trốn cho cả hai chúng tôi.
Có thể bạn cũng thích





