Bìa tiểu thuyết Người bạn đời sói trắng bị Alpha từ chối

Người bạn đời sói trắng bị Alpha từ chối

8.9 / 10.0
Trong đêm triển lãm cá nhân quan trọng nhất sự nghiệp, tôi bị chồng mình là Phan Hoàng Anh bỏ rơi. Thay vì ủng hộ vợ, vị tài phiệt này lại xuất hiện trên truyền thông để bảo vệ một nữ CEO khác giữa vòng vây báo chí. Sự phản bội công khai biến tôi thành trò cười trước đám đông. Bảy năm hôn nhân cùng sự hy sinh thầm lặng bỗng chốc tan vỡ khi anh ta chỉ coi tôi là vật trang trí rẻ tiền. Không còn cam chịu đứng dưới cái bóng của chồng, tôi quyết định chấm dứt tất cả. Tôi âm thầm liên lạc với luật sư, yêu cầu soạn thảo đơn ly hôn dưới danh nghĩa một văn bản bản quyền nghệ thuật. Với sự ngạo mạn và thờ ơ bấy lâu, chắc chắn anh ta sẽ ký mà không hề mảy may nghi ngờ về sự tự do mà tôi đang đòi lại.

Người bạn đời sói trắng bị Alpha từ chối Chương 1

Vào đêm khai mạc triển lãm cá nhân đầu tiên, đêm quan trọng nhất trong sự nghiệp của tôi, chồng tôi đã không đến.

Thay vào đó, anh xuất hiện trên bản tin thời sự, dùng cả thân mình che chắn cho một người phụ nữ khác trước cơn bão máy ảnh.

Dòng chữ chạy trên màn hình như một nhát dao: "TÀI PHIỆT PHAN HOÀNG ANH VÀ CEO HẠ PHI LOAN, NGHI VẤN TÌNH CẢM."

Cả phòng tranh im lặng, hàng trăm ánh mắt thương hại đổ dồn về phía tôi. Đêm của tôi đã biến thành trò cười cho cả thế giới.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Tin nhắn từ anh.

"Anh có việc đột xuất. Em cứ tự nhiên nhé. Chúc mừng."

Bảy năm hôn nhân, tình yêu và sự chờ đợi của tôi đã tan thành tro bụi. Trong mắt anh, tôi và nghệ thuật của tôi chỉ là "thú vui", một vật trang trí cho cuộc sống xa hoa của anh.

Nhưng anh đã đánh giá thấp tôi. Anh cho rằng tôi sẽ mãi mãi đứng trong bóng tối của anh.

Tôi bình tĩnh mượn điện thoại của bạn tôi, không phải để gọi cho anh ta, mà là luật sư của riêng tôi.

"Hãy soạn thảo đơn ly hôn. Ngụy trang nó thành một văn bản bản quyền nghệ thuật. Anh ta sẽ không bao giờ đọc kỹ đâu."

Chương 1

An Đan Nhi POV:

Vào đêm quan trọng nhất trong sự nghiệp của tôi, đêm khai mạc triển lãm tranh sơn mài cá nhân đầu tiên của tôi, chồng tôi, Phan Hoàng Anh, đã không có mặt.

Đó không phải là một bất ngờ. Chỉ là một nỗi thất vọng quen thuộc, âm ỉ như một vết thương cũ.

Tôi đứng giữa không gian phòng trưng bày trắng tinh, ánh đèn rọi xuống những tác phẩm mà tôi đã dành bốn năm tâm huyết để hoàn thành. Mỗi bức tranh là một mảnh linh hồn tôi, được phơi bày dưới ánh sáng chói lòa. Chúng là nguồn cảm hứng cốt lõi cho thương hiệu khu nghỉ dưỡng sang trọng đầu tiên đã làm nên tên tuổi cho anh. Nhưng đối với anh, chúng chỉ là "thú vui".

Đây là đêm mà tôi hy vọng sẽ thay đổi điều đó. Đêm nay, tôi không chỉ là An Đan Nhi, vợ của tài phiệt Phan Hoàng Anh. Đêm nay, tôi là một nghệ sĩ.

Không khí trong phòng tranh náo nhiệt, đầy ắp tiếng ly chạm nhau và những lời thì thầm tán thưởng. Nhưng tôi không thể tập trung. Cứ mỗi vài phút, tôi lại liếc về phía cửa, hy vọng một cách vô ích rằng bóng dáng cao lớn, quen thuộc của anh sẽ xuất hiện.

Thay vào đó, một tiếng xôn xao khác nổi lên từ góc phòng, nơi một chiếc TV màn hình lớn đang chiếu tin tức buổi tối. Ban đầu chỉ là những tiếng xì xầm, rồi dần dần, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía màn hình, rồi lại quay sang nhìn tôi với vẻ thương hại.

Trái tim tôi như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Tôi bước về phía đó, như một người mộng du. Và rồi tôi nhìn thấy anh. Phan Hoàng Anh. Chồng tôi.

Anh đang ở đó, trên màn hình TV, trước một khách sạn sang trọng khác. Anh không một mình. Anh đang dùng cả thân mình để che chắn cho một người phụ nữ khác khỏi một cơn bão máy ảnh. Người phụ nữ đó, Hạ Phi Loan, một nữ CEO trẻ tuổi mà công ty của anh đang trong quá trình mua lại, nép mình sau lưng anh, khuôn mặt tái nhợt và yếu đuối, một bàn tay đặt lên cánh tay anh như thể cô ta đang tìm kiếm sự bảo vệ.

Anh trông thật mạnh mẽ, thật quyết đoán. Một hiệp sĩ trong bộ áo giáp hàng hiệu.

Dòng chữ chạy bên dưới màn hình như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi: "TÀI PHIỆT PHAN HOÀNG ANH BẢO VỆ CEO HẠ PHI LOAN TRƯỚC SÓNG GIÓ TRUYỀN THÔNG, LÀM DẤY LÊN TIN ĐỒN TÌNH CẢM."

Cả phòng tranh im lặng như tờ. Sự im lặng đó còn tệ hơn cả những lời thì thầm. Tôi có thể cảm nhận được hàng trăm cặp mắt đang đổ dồn vào mình, soi mói, thương hại, tò mò. Thế giới của tôi sụp đổ ngay trước mắt họ, trong đêm lẽ ra phải là đêm của tôi.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn. Từ anh.

"Anh có việc đột xuất. Em cứ tự nhiên nhé. Chúc mừng."

Tự nhiên. Chúc mừng.

Những từ ngữ lạnh lùng, vô cảm. Như thể anh đang nói về một buổi tiệc trà của một người xa lạ, chứ không phải đêm quan trọng nhất trong cuộc đời người vợ đã ở bên anh bảy năm. Anh thậm chí còn không thèm bịa ra một lời nói dối tử tế hơn.

Một cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ lồng ngực ra khắp cơ thể. Tình yêu, sự hy vọng, những năm tháng chờ đợi mòn mỏi... tất cả vỡ tan thành tro bụi trong khoảnh khắc này.

"Đan Nhi, em không sao chứ?"

Ki Đức Trọng, chủ phòng trưng bày và là người bạn thân thiết của tôi, vội vã chạy đến bên cạnh. Anh nhìn vào màn hình TV, rồi nhìn tôi, ánh mắt anh tóe lửa giận dữ.

"Thằng khốn đó! Hắn ta dám..."

"Em không sao." Tôi ngắt lời anh, giọng nói của chính mình nghe thật xa lạ, bình tĩnh đến đáng sợ. "Chỉ là... một chút hiểu lầm thôi."

Tôi đang nói dối. Tôi đang bảo vệ lòng kiêu hãnh cuối cùng của mình, ngay cả khi nó đã bị giày xéo không thương tiếc.

"Hiểu lầm ư?" Trọng gần như hét lên. "Cả thế giới đang nhìn thấy kìa! Hắn ta đang công khai làm bẽ mặt em!"

"Trọng, làm ơn." Tôi nhìn anh, ánh mắt gần như van nài. "Đừng làm mọi chuyện tồi tệ hơn."

Anh nhìn tôi, sự tức giận trong mắt anh dần chuyển thành nỗi đau đớn. Anh gật đầu một cách miễn cưỡng.

"Nhà phê bình nghệ thuật Trần đang đợi em. Đi thôi, em cần phải tiếp khách." Anh nhẹ nhàng đặt tay lên lưng tôi, cố gắng dẫn tôi đi.

Tôi hít một hơi thật sâu, ép mình mỉm cười. Tôi bước đi, lưng thẳng tắp, gật đầu chào hỏi, bắt tay, lắng nghe những lời khen ngợi dành cho tác phẩm của mình. Tôi giống như một con rối được lập trình sẵn, mỗi cử động đều hoàn hảo, nhưng bên trong, mọi thứ đã chết lặng.

Tôi nhìn những bức tranh của mình. Những lớp sơn mài lấp lánh, những mảng màu được tạo ra từ vỏ trứng, vỏ trai, vàng và bạc. Chúng là cuộc đời tôi, là câu chuyện của tôi. Và chính những câu chuyện này đã thổi hồn cho "Aria", khu nghỉ dưỡng đầu tiên của Hoàng Anh, thứ đã đưa anh lên đỉnh cao danh vọng.

Anh đã từng yêu nghệ thuật của tôi. Ngày xưa, anh có thể ngồi hàng giờ trong xưởng vẽ, nhìn tôi làm việc, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Anh nói rằng tôi đã cho anh thấy một thế giới khác.

Nhưng quyền lực đã thay đổi anh. Dần dần, nghệ thuật của tôi trong mắt anh chỉ còn là "thú vui". Một vật trang trí xinh đẹp cho cuộc sống xa hoa của anh, cũng giống như tôi. Anh đã lấy đi linh hồn từ tác phẩm của tôi, biến nó thành một thương hiệu, rồi gạt bỏ tôi ra khỏi câu chuyện thành công của chính mình.

Nhưng anh đã phạm phải một sai lầm chết người.

Anh đánh giá thấp tôi.

Anh cho rằng tôi yếu đuối, ngoan ngoãn, và sẽ mãi mãi đứng trong bóng tối của anh. Anh coi thường trí tuệ của tôi, cũng như anh coi thường nghệ thuật của tôi.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi, rõ ràng và sắc bén như một mảnh thủy tinh vỡ. Một kế hoạch. Một lối thoát.

Giọng nói của tôi vang lên, bình tĩnh một cách đáng sợ, khi tôi quay sang Trọng.

"Trọng, em cần mượn điện thoại của anh."

"Để làm gì? Em định gọi cho hắn ta à?"

"Không." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, và lần đầu tiên trong đêm nay, một cảm xúc thực sự hiện lên trên khuôn mặt tôi. Không phải đau đớn. Không phải nhục nhã. Mà là sự quyết tâm lạnh như băng. "Em sẽ không bao giờ gọi cho anh ta nữa."

Tôi không còn gì để mất. Khi một người phụ nữ không còn gì để mất, cô ấy sẽ không còn sợ hãi.

Tôi cầm lấy điện thoại của Trọng, lướt qua danh bạ và bấm số luật sư của tôi. Không phải luật sư của gia đình. Mà là luật sư của riêng tôi, người mà tôi đã bí mật liên lạc từ sáu tháng trước, cho một ngày mà tôi luôn biết rằng sẽ đến.

Đầu dây bên kia bắt máy sau hai hồi chuông.

"An Đan Nhi?" Giọng luật sư Vinh có chút ngạc nhiên. "Triển lãm của cô thế nào rồi?"

"Rất tuyệt." Tôi đáp, giọng đều đều. "Ông Vinh, tôi cần ông làm một việc."

"Tất nhiên, cô cứ nói."

Tôi hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo tràn vào buồng phổi.

"Hãy soạn thảo đơn ly hôn."

Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát. "Cô... cô chắc chứ, cô An?"

"Hoàn toàn chắc chắn."

"Được rồi. Tôi sẽ chuẩn bị và gửi cho cô vào ngày mai."

"Không." Tôi ngắt lời. "Tôi cần nó ngay lập tức. Và tôi có một yêu cầu đặc biệt."

Im lặng.

"Hãy ngụy trang nó. Làm cho nó trông giống như một văn bản phát hành bản quyền hình ảnh cho các tác phẩm nghệ thuật của tôi. Dài dòng, phức tạp, đầy những thuật ngữ pháp lý mà anh ta sẽ không bao giờ bận tâm đọc kỹ."

Luật sư Vinh ngập ngừng. "Cô An, việc này... khá rủi ro. Nếu anh ta phát hiện ra..."

Một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi tôi. Nụ cười của một người đã nhìn thấy vực thẳm và không còn sợ hãi nữa.

"Anh ta sẽ không đọc." Tôi nói chắc như đinh đóng cột. "Đối với anh ta, bất cứ thứ gì liên quan đến nghệ thuật của tôi đều không đáng để anh ta dành quá một phút. Anh ta sẽ chỉ lật đến trang cuối cùng và ký tên."

Tôi nghe thấy tiếng thở dài của luật sư Vinh qua điện thoại, một sự chấp nhận miễn cưỡng.

"Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chuẩn bị ngay. Cô sẽ có nó trong vòng một giờ."

"Cảm ơn ông."

Tôi cúp máy, trả lại điện thoại cho Trọng. Anh nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy sự kinh ngạc và một chút lo lắng.

Tôi nhìn lại anh, khuôn mặt không còn chút cảm xúc nào. Đêm nay, một nghệ sĩ đã chết. Nhưng một người phụ nữ khác đã được sinh ra từ đống tro tàn.

"Bây giờ," tôi nói, giọng nói sắc như dao, "em phải đi lấy lại tự do của mình."

Đọc tiếp

Mục lục của Người bạn đời sói trắng bị Alpha từ chối

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Vợ bị bỏ rơi, Huyền thoại pháp lý trỗi dậy
9.1
Từng là kiến trúc sư lừng danh phương Bắc với tên gọi Luna, tôi đã từ bỏ tất cả hào quang để làm vợ Công Mục Đồng trong ba năm thầm lặng. Thế nhưng, sự hy sinh đó sụp đổ hoàn toàn trong một bữa tiệc, khi anh bất chấp hiểm nguy để bảo vệ người tình cũ khỏi nồi súp nóng, mặc kệ tôi bị bỏng nặng. Sự lạnh lùng và lời thúc giục tôi tự đi bệnh viện của anh đã dập tắt chút hy vọng cuối cùng. Ngay trong đêm, tôi quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân này bằng một tờ đơn ly hôn khi anh đang say khướt. Ngày mai, danh phận Công phu nhân sẽ biến mất, đánh dấu sự trở lại đầy mạnh mẽ của huyền thoại Luna.
Bìa tiểu thuyết Sau một cuộc hôn nhân chóng vánh, tôi được ông chồng sếp chiều chuộng
8.5
Diệp Tinh Thần từng vội vàng bước vào cuộc hôn nhân với một người chồng bí ẩn mà cô chưa một lần giáp mặt. Sau một năm, cô quyết định chấm dứt ràng buộc này để tìm kiếm sự tự do, nhưng lại bất ngờ rơi vào tầm ngắm của Lục Thời Đình - vị tổng giám đốc quyền lực vốn nổi tiếng lạnh lùng. Trước sự theo đuổi quyết liệt của sếp, Tinh Thần đã dùng tờ giấy kết hôn làm lá chắn để từ chối khéo léo. Thế nhưng, cô không thể ngờ rằng bức ảnh trên giấy tờ lại chính là gương mặt của người đàn ông đang đứng trước mắt mình. Hóa ra, vị sếp tổng giàu có bấy lâu nay lại chính là người chồng hợp pháp mà cô luôn muốn ly hôn. Câu chuyện tình yêu đầy bất ngờ giữa họ chính thức bắt đầu từ đây.
Bìa tiểu thuyết Alpha đã ký nhầm thư từ chối của tôi
9.1
Suốt ba năm hôn nhân, tôi chỉ là cái bóng mờ nhạt thay thế cho mối tình đầu của Lạc Minh Đăng. Mọi hy vọng tan biến khi tôi nhận ra sự sủng ái bấy lâu thực chất là cách anh tìm kiếm hình bóng cũ. Đỉnh điểm của bi kịch là cái chết oan uổng của mẹ tôi, người đã không được cứu chữa kịp thời chỉ vì anh mải mê chạy theo người tình. Đau đớn hơn, Minh Đăng vẫn mù quáng bao che cho kẻ thủ ác. Không còn gì để luyến tiếc, tôi lén kẹp tờ đơn ly hôn vào tập hồ sơ công việc để anh ký tên trong lúc sơ suất. Ngày tự do đến cũng là lúc tôi bắt đầu kế hoạch phục thù. Bằng việc bán tháo toàn bộ cổ phần Lạc Thị, tôi sẽ khiến người chồng bội bạc phải trả giá đắt và lâm vào cảnh thân bại danh liệt.
Bìa tiểu thuyết Mỗi năm đều bình an, chia tay mãi mãi
8.2
Quyết tâm rời bỏ cuộc hôn nhân bế tắc, cô đăng ký tham gia chương trình bác sĩ không biên giới tại Đông Quốc trong hai năm. Trước sự ngỡ ngàng của giám đốc, cô khẳng định bản thân sắp ly hôn và mong muốn giữ kín hành tung với chồng cũ. Quá khứ là chuỗi ngày chịu đựng đau khổ khi cô vừa phải chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác, vừa bàng hoàng phát hiện chồng mình ngoại tình cùng người em gái kế. Sau bao nỗ lực tìm kiếm sự thật, cô quyết định buông tay để tự giải thoát cho chính mình. Thế nhưng, khi cô lâm vào tình trạng nguy kịch trên giường bệnh, người đàn ông ấy lại quỳ xuống khẩn cầu cô tỉnh lại trong muộn màng. Liệu sự hối hận đó có thể bù đắp được những tổn thương sâu sắc mà cô đã phải gánh chịu suốt thời gian qua?
Bìa tiểu thuyết Những lần sảy thai của cô ấy, bí mật đen tối của họ
8.5
Sau mười năm ròng rã với bảy lần thụ tinh thất bại, tôi cuối cùng cũng mang thai ở lần thứ tám. Thế nhưng, hạnh phúc ấy tan vỡ khi tôi phát hiện chồng mình và cô em nuôi mất tích ba năm vốn đã có con riêng. Đau đớn hơn, cả gia đình chồng lẫn cha mẹ ruột tôi đều bao che cho họ, coi đứa trẻ kia là người kế thừa duy nhất của nhà họ Đoàn. Mọi sự quan tâm bấy lâu nay dành cho tôi thực chất chỉ là bức bình phong che đậy tội lỗi của em gái nuôi. Nhận ra đứa con trong bụng chỉ là vật hy sinh trong âm mưu tàn độc của người chồng đầu ấp tay gối, tôi nén đau thương, quyết định gọi y tá để làm phẫu thuật đình chỉ thai nghén ngay lập tức.
Bìa tiểu thuyết Cưới vợ xấu, áo vest cứ tụt xuống
8.8
Tô Noãn là cô gái mồ côi được nhà họ Tô nhận nuôi. Cô bị mẹ nuôi đưa từ nông thôn lên thành phố để thế chỗ em gái, kết hôn cùng Hách Tư Dạ - vị thiếu gia nổi tiếng ăn chơi và phóng túng. Dù là người thừa kế duy nhất của gia tộc họ Hách, Tư Dạ lại bị xem nhẹ vì lối sống bê tha, khác hẳn hình tượng hoàng tử trong mơ. Tuy nhiên, sau khi kết hôn theo di nguyện của ông nội, anh nhận ra người vợ bị đồn là xấu xí chính là cô gái mình từng thầm yêu thời niên thiếu. Đằng sau vết sẹo trên mặt cô là một nhan sắc tuyệt mỹ. Cùng lúc đó, Tô Noãn cũng bàng hoàng phát hiện chồng mình thực chất đang nắm giữ khối tài sản khổng lồ cùng những bí mật khó lường. Liệu mục đích thật sự của anh là gì?
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ