Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cô dâu bất ngờ của Thượng nghị sĩ

Cô dâu bất ngờ của Thượng nghị sĩ

Trong đám cưới thế kỷ, vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi đã vắng mặt để đi đón một thực tập sinh nghèo, khiến tôi và Lục gia trở thành trò cười cho toàn thành phố. Không chỉ phản bội, anh ta còn trơ trẽn đề nghị tôi làm vợ lẽ để nhường vị trí chính thất cho tình yêu đích thực của mình. Mười năm gắn bó cuối cùng chỉ đổi lại sự sỉ nhục cay đắng. Đúng lúc tuyệt vọng nhất, chú ruột của anh ta - người đàn ông quyền lực nhất thành phố đã xuất hiện. Với bản hợp đồng hôn nhân trên tay, anh nhìn tôi và đưa ra lời đề nghị chấn động: Thay vì gả cho đứa cháu bất tài, hãy kết hôn cùng anh để trở thành mợ của kẻ đã phản bội tôi.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Lục Phương Trang POV:

Tôi nhìn Trần Minh Tuấn, gã đàn ông mà tôi đã từng yêu bằng cả trái tim, gã đàn ông đã biến tôi thành trò cười cho cả thành phố chỉ mới ngày hôm qua. Sự hoảng hốt trong mắt anh ta thật nực cười.

"Sao tôi lại không thể ở đây?" Tôi lạnh lùng hỏi lại, giọng điệu không chút cảm xúc.

Trần Minh Tuấn dường như không nghe ra sự xa cách trong lời nói của tôi. Anh ta nhìn quanh, rồi như chợt hiểu ra điều gì đó, vẻ mặt hoảng hốt ban đầu biến thành một nụ cười tự mãn. Anh ta cho rằng tôi vì quá yêu anh ta, không thể chấp nhận sự thật nên đã lén lút chạy đến Trần gia để tìm anh ta.

"Phương Trang, anh biết em không thể sống thiếu anh mà." Anh ta bước tới gần, giọng điệu vừa như dỗ dành, vừa như ban ơn. "Chuyện ngày hôm qua... là anh không đúng. Nhưng em phải hiểu cho anh, tình yêu không thể gượng ép. Anh và Mỹ Tâm là tình yêu đích thực."

Tình yêu đích thực? Tôi suýt nữa đã bật cười thành tiếng. Cái thứ tình yêu đã chà đạp lên mười năm thanh mai trúc mã, chà đạp lên danh dự của hai gia tộc, mà anh ta gọi là "tình yêu đích thực" sao?

"Anh biết em sẽ rất đau lòng, nhưng em là một cô gái hiểu chuyện mà, đúng không?" Anh ta tiếp tục độc thoại. "Em yên tâm, anh sẽ không bỏ rơi em đâu."

"Ồ?" Tôi nhướng mày, giả vờ tò mò. "Vậy anh định không bỏ rơi tôi như thế nào?"

Ngay lúc này, Mai Mỹ Tâm, người nãy giờ vẫn im lặng nép sau lưng Minh Tuấn, bỗng bước lên. Cô ta khoác lấy tay anh ta, đôi mắt ngấn nước, giọng nói mềm mại như tơ.

"Anh Tuấn, chị Trang chắc vẫn còn giận anh lắm. Anh đừng trách chị ấy."

Cô ta cố tình nghiêng người, để lộ phần cổ trắng ngần với những dấu hôn đỏ tím chói mắt. Đó là một sự khiêu khích trơ trẽn.

"Chị Trang," cô ta quay sang nhìn tôi, đôi mắt to tròn ngây thơ nhưng lại ánh lên vẻ đắc thắng. "Em xin lỗi. Em và anh Tuấn không thể khống chế được tình cảm của mình. Tình yêu không có lỗi, đúng không chị? Em biết chị là người cao thượng, chị sẽ không vì chuyện này mà làm khó chúng em đâu."

Cô ta nói như thể cô ta mới là người bị hại, còn tôi là kẻ thứ ba ích kỷ, không biết điều.

"Anh Tuấn," cô ta lại quay sang nũng nịu với Minh Tuấn, giọng ngọt như mía lùi. "Anh đừng mắng chị Trang nữa. Tất cả là lỗi của em, là em đã cướp mất anh của chị ấy."

"Mỹ Tâm, em ngốc quá." Trần Minh Tuấn lập tức ôm cô ta vào lòng, vẻ mặt đầy yêu chiều và thương xót. "Sao lại là lỗi của em được? Em lương thiện như vậy, không nỡ làm tổn thương ai. Là do anh, là anh đã không thể cưỡng lại được sự trong sáng của em."

Anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt đã trở nên lạnh lùng và trách móc. "Phương Trang, em xem đi, Mỹ Tâm lương thiện biết bao. Em đừng bắt nạt cô ấy nữa."

Tôi nhìn màn kịch rẻ tiền trước mắt mà chỉ thấy buồn nôn.

"Bắt nạt?" Tôi cười khẩy. "Tôi e là cô ta không có tư cách để tôi phải bận tâm bắt nạt."

"Chị..." Mai Mỹ Tâm lập tức rơm rớm nước mắt, trông vô cùng đáng thương, như thể tôi vừa nói một câu gì đó kinh khủng lắm.

"Lục Phương Trang!" Trần Minh Tuấn gầm lên, che chắn cho Mai Mỹ Tâm như thể tôi là một con quái vật. "Em quá đáng lắm rồi! Mỹ Tâm đã hạ mình xin lỗi em, em còn muốn thế nào nữa?"

Anh ta hít một hơi sâu, rồi nói ra một câu khiến tôi cảm thấy ghê tởm đến tận xương tủy.

"Thôi được rồi, đừng giận nữa. Anh biết em yêu anh. Như thế này đi," anh ta ra vẻ ban ơn. "Mỹ Tâm sẽ là vợ cả của anh, là chủ mẫu của Trần gia. Nếu em thật sự không thể rời xa anh, anh có thể cho em một danh phận, để em ở lại đây làm thiếp của anh. Anh sẽ không để em chịu thiệt thòi đâu."

Làm thiếp?

Cả người tôi run lên vì tức giận. Sự sỉ nhục này còn đau đớn hơn cả việc bị bỏ rơi trong ngày cưới. Trong mắt anh ta, tôi, Lục Phương Trang, tiểu thư của Lục Thị, chỉ xứng đáng làm một người tình trong bóng tối, một nàng hầu cho cô gái "trà xanh" kia sao?

"Anh nói cái gì?" Tôi cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.

"Em còn giả vờ à?" Trần Minh Tuấn cười một cách tự đắc. "Anh biết em sẽ đồng ý mà. Em yêu anh đến thế cơ mà. Em không cần phải giả vờ mạnh mẽ trước mặt anh đâu. Sau này, em và Mỹ Tâm hãy sống hòa thuận với nhau, cùng nhau chăm sóc cho anh, được không?"

Anh ta nói những lời đó một cách thản nhiên, như thể đó là một ân huệ lớn lao mà anh ta ban cho tôi. Anh ta hoàn toàn không nhận ra sự ngu ngốc và tàn nhẫn trong lời nói của mình.

"Anh Tuấn, em... em thấy hơi chóng mặt." Mai Mỹ Tâm đột nhiên yếu ớt kêu lên, tựa đầu vào vai anh ta.

"Mỹ Tâm, em sao vậy? Có phải tại đứng ngoài nắng lâu quá không?" Trần Minh Tuấn lập tức cuống quýt, quên bẵng sự tồn tại của tôi. Anh ta dịu dàng vuốt tóc cô ta. "Đều tại anh không tốt."

Rồi anh ta lại quay sang tôi, ra lệnh một cách tự nhiên. "Phương Trang, em còn đứng đó làm gì? Mau đi gọi người lấy nước cho Mỹ Tâm. Sau này cô ấy là chủ mẫu của em đấy, em phải học cách hầu hạ cho tốt vào."

Mai Mỹ Tâm khẽ liếc tôi, khóe miệng cong lên một nụ cười đắc thắng, nhưng rồi nhanh chóng cúi đầu xuống, tiếp tục đóng vai một cô gái yếu đuối, đáng thương. Nụ cười đó, tôi nhìn thấy rất rõ.

Trần Minh Tuấn không đợi tôi trả lời, anh ta dìu Mai Mỹ Tâm, vừa đi vừa dỗ dành. "Ngoan, chúng ta vào nhà nghỉ ngơi. Em vất vả cả đêm qua rồi."

Họ đi rồi, bỏ lại tôi một mình trong khu vườn rộng lớn. Tôi nhìn theo bóng lưng họ, cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng. Mười năm tình cảm, mười năm thanh mai trúc mã, hóa ra chỉ là một trò đùa rẻ tiền. Tình yêu mà tôi từng cho là tất cả, trong mắt anh ta, lại có thể dễ dàng bị thay thế và rẻ rúng đến vậy.

Tôi đã từng mù quáng đến mức nào khi yêu một kẻ như thế?

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Ba năm yêu nhầm, cô Giang buông tay bỏ đi
9.7
Cuộc tình giữa Lệ Hành Uyên và Giang Vãn Ninh bắt đầu từ một sự cố nhầm lẫn đầy dục vọng. Suốt ba năm bên nhau, anh chỉ say mê thể xác cô mà chưa từng trao một lời hẹn ước chân thành. Cứ ngỡ sự chân tình sẽ cảm hóa được đối phương, Vãn Ninh bàng hoàng nhận ra anh đã chính thức hẹn hò với người khác. Lời chia tay phũ phàng từ Hành Uyên khiến cô quyết định rời bỏ, biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời anh. Chỉ đến khi mất đi, người đàn ông ấy mới nhận ra sai lầm và điên cuồng tìm kiếm cô trong hối hận. Trước mặt Vãn Ninh, vị tổng tài cao ngạo ngày nào giờ đây quỳ gối cầu xin sự tha thứ, hy vọng cô có thể quay về.
Bìa tiểu thuyết Cả nhà cười cô gả thằng nghèo, không ngờ tỷ phú đến đón dâu
9.4
Trong ngày cưới, Khương Thanh Y bị rơi xuống hồ nhưng hôn phu lại bỏ mặc cô để cứu lấy người em gái. Quá thất vọng, cô quyết định kết hôn chớp nhoáng với anh thợ sửa xe nghèo đã cứu mạng mình. Dù bị người cũ mỉa mai và gia đình xem thường vì từ bỏ hào môn để chọn kẻ trắng tay, Thanh Y vẫn kiên quyết bảo vệ hạnh phúc bình dị. Thế nhưng, thân phận thật sự của chồng cô lại là tỷ phú quyền lực nhất thế giới. Khi sự thật hé lộ, anh đã quỳ xuống trao nhẫn kim cương, hứa bù đắp cho cô cả đời.
Bìa tiểu thuyết Ép cô gả thay? Tổng tài mặt lạnh siết eo đòi hôn
7.9
Tô Hướng Noãn buộc phải thay em gái kết hôn với Lục Yến Lâm, người đàn ông mang tiếng ăn chơi và bị hủy dung. Trong khi dư luận mỉa mai chờ đợi một cuộc hôn nhân đổ vỡ, sự nghiệp của cô lại thăng tiến rực rỡ bên cạnh sự chiều chuộng của chồng. Những kẻ từng khinh miệt họ đều phải nhận lấy cái kết đắng. Bí mật chỉ vỡ lở khi vị tổng tài nghìn tỷ xuất hiện tại họp báo với gương mặt thật đẹp đến kinh ngạc, hóa ra chính là người chồng bị hắt hủi bấy lâu. Ban đầu Lục Yến Lâm vốn lạnh lùng muốn vợ tự rút lui, nhưng sự kiên cường của cô đã khiến anh hoàn toàn đắm say. Khi thân phận bại lộ, đứng trước nguy cơ vợ rời đi, vị tổng tài cao ngạo ấy đã gạt bỏ tự tôn, giam cô vào góc tường và khẩn thiết cầu xin một nụ hôn để đổi lấy cả mạng sống mình.
Bìa tiểu thuyết Sau khi chia tay, anh trai giàu có của tên khốn đó đã nảy sinh tình cảm với tôi
8.3
Trong cơn say tại tiệc đính hôn của tình cũ, tôi đã liều lĩnh tiếp cận anh trai anh ta với lời đề nghị làm chị dâu thay vì làm vợ. Dù miệng buông lời mỉa mai, nhưng sự cuồng nhiệt từ cơ thể anh lại hoàn toàn trái ngược. Cả hai bước vào một thỏa thuận ngầm, chỉ tìm kiếm niềm vui mà không ràng buộc tình cảm. Thế nhưng, khi thấy tôi bị vây quanh bởi những người đàn ông khác, anh bắt đầu mất đi sự bình tĩnh vốn có. Giữa những rắc rối và sự xuất hiện của bóng hình cũ, anh chủ động chấm dứt mối quan hệ. Tôi chọn cách rời đi trong im lặng, không chút oán than. Đến ngày tôi đính hôn với người mới, chính anh lại là kẻ mất kiểm soát. Anh kéo tay tôi, đau đớn khẳng định quyền sở hữu và tình yêu đầu tiên. Tôi chỉ mỉm cười đáp lại rằng, trong hôn nhân, thứ tự trước sau vốn dĩ chẳng hề quan trọng.
Bìa tiểu thuyết Thân phận bại lộ, tát mặt bạn trai hào môn
8.3
Ngày đầu nhập học, tôi bị cô bạn cùng phòng giả tạo mỉa mai là kẻ mạo danh tiểu thư. Thấy tôi tự dọn dẹp ký túc xá, cô ta liền rêu rao rằng người đàn ông lớn tuổi đưa tôi đến hôm qua đã phá sản nên không thể thuê nhà riêng cho tôi. Thậm chí khi biết tôi sẽ kết hôn sau tốt nghiệp, cô ta còn lớn tiếng chê cười tôi là kẻ chỉ biết sống dựa dẫm vào đàn ông. Thế nhưng cô ta không hề biết rằng, người bị coi là bao nuôi tôi thực chất là ông bố tỷ phú, còn anh bạn trai mà cô ta hết lời khen ngợi phong độ lại chính là con trai tài xế nhà tôi.
Bìa tiểu thuyết Nụ hôn nhẹ nhàng
9.3
Ba năm đính hôn với Hạ Trần chỉ đổi lại sự phản bội cay đắng khi anh ta lén lút qua lại với chính bạn thân của tôi. Thậm chí, anh còn công khai tình mới và mặc kệ cô ta sỉ nhục tôi trước mặt mọi người, biến tôi thành một trò cười trong giới thượng lưu. Hạ Trần đinh ninh tôi sẽ mãi nhẫn nhịn cho đến khi tôi xuất hiện cùng người đàn ông quyền lực khác và tấm thiệp cưới trên tay. Tại hôn lễ, nhìn anh ta quỳ gối hối hận, tôi chỉ lạnh lùng khoác tay chồng mình và khinh miệt rời đi.