Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cô dâu bất ngờ của Thượng nghị sĩ

Cô dâu bất ngờ của Thượng nghị sĩ

Trong đám cưới thế kỷ, vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi đã vắng mặt để đi đón một thực tập sinh nghèo, khiến tôi và Lục gia trở thành trò cười cho toàn thành phố. Không chỉ phản bội, anh ta còn trơ trẽn đề nghị tôi làm vợ lẽ để nhường vị trí chính thất cho tình yêu đích thực của mình. Mười năm gắn bó cuối cùng chỉ đổi lại sự sỉ nhục cay đắng. Đúng lúc tuyệt vọng nhất, chú ruột của anh ta - người đàn ông quyền lực nhất thành phố đã xuất hiện. Với bản hợp đồng hôn nhân trên tay, anh nhìn tôi và đưa ra lời đề nghị chấn động: Thay vì gả cho đứa cháu bất tài, hãy kết hôn cùng anh để trở thành mợ của kẻ đã phản bội tôi.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Lục Phương Trang POV:

Ký ức về những ngày tháng đã qua cứ thế ùa về, không hề báo trước, giống như một cuốn phim cũ kỹ đang quay chậm.

Tôi và Trần Minh Tuấn là thanh mai trúc mã điển hình. Hai gia đình Lục - Trần là thế giao, chúng tôi lớn lên cùng nhau từ khi còn mặc tã. Tôi vẫn nhớ như in ngày hai nhà định hôn ước cho chúng tôi. Năm đó tôi sáu tuổi, anh ta cũng sáu tuổi. Người lớn nói đùa rằng sau này tôi sẽ là cô dâu của anh ta.

Tôi đã tin vào lời nói đùa đó.

Hồi bé, chúng tôi thường chơi trò cô dâu chú rể. Tôi sẽ lấy khăn voan của mẹ đội lên đầu, còn anh ta sẽ mặc bộ vest nhỏ xíu, trịnh trọng nắm tay tôi. Anh ta nói: "Sau này lớn lên, anh nhất định sẽ cưới Trang Trang làm vợ."

Khi bước vào tuổi thiếu niên, thứ tình cảm trẻ con đó dần biến thành tình yêu thực sự. Anh ta sẽ đợi tôi ở cổng trường, sẽ mua cho tôi món trà sữa tôi thích, sẽ kiên nhẫn giảng bài cho tôi khi tôi không hiểu. Những năm tháng đó, dịu dàng và ngọt ngào như một giấc mơ.

Tôi đã từng nghĩ rằng, chúng tôi sẽ cứ thế nắm tay nhau đi hết cuộc đời.

Nhưng giấc mơ nào rồi cũng sẽ tỉnh.

Sự thay đổi bắt đầu từ khi nào nhỉ? À, là từ nửa năm trước, khi Mai Mỹ Tâm xuất hiện.

Cô ta là thực tập sinh mới ở công ty của Minh Tuấn. Một lần, cô ta bị tai nạn xe máy trên đường đi làm, đúng lúc Minh Tuấn đi qua. Anh ta đã đưa cô ta vào bệnh viện, trả toàn bộ viện phí và còn chăm sóc cô ta vài ngày. Anh ta nói với tôi rằng đó chỉ là lòng tốt của một người sếp đối với nhân viên.

Tôi đã tin.

Sau đó, những lần "trùng hợp" xuất hiện ngày càng nhiều. Anh ta "tình cờ" gặp cô ta đang làm thêm ở một quán ăn, thấy cô ta vất vả nên đã cho cô ta một khoản tiền. Anh ta "vô tình" thấy cô ta đi dưới mưa nên đã cho cô ta đi nhờ xe.

Vào sinh nhật tôi, anh ta tặng tôi một chiếc túi xách hàng hiệu phiên bản giới hạn. Nhưng sau đó tôi phát hiện ra, anh ta đã mua cho Mai Mỹ Tâm một căn hộ chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố. Anh ta giải thích rằng cô ta ở trong khu nhà trọ tồi tàn, không an toàn.

Tôi lại tin. Tôi tự nhủ rằng mình phải rộng lượng, phải tin tưởng vị hôn phu của mình.

Đỉnh điểm là lần đó, khi tôi bị sốt cao, phải nhập viện. Tôi gọi cho anh ta, giọng nói yếu ớt. Anh ta chỉ "ừ" một tiếng rồi nói đang bận họp. Nhưng chỉ vài phút sau, bạn thân của tôi gửi cho tôi một tấm ảnh. Trong ảnh, Trần Minh Tuấn đang ở một công viên giải trí, cõng Mai Mỹ Tâm trên lưng, cả hai cười nói vui vẻ.

Lần đó, trái tim tôi thực sự đã nguội lạnh. Nhưng vì danh dự của hai gia đình, vì hôn ước đã định, tôi vẫn cố gắng níu kéo. Tôi đã hy vọng, hôn lễ sẽ là một sự khẳng định, sẽ kéo anh ta trở về.

Hóa ra, tôi đã sai lầm một cách thảm hại.

Nghĩ lại những chuyện đó, tôi không còn cảm thấy đau lòng nữa, chỉ thấy nực cười. Nực cười cho sự ngây thơ và mù quáng của chính mình.

Trần Quang Minh đi công tác đã ba ngày. Ba ngày nay, tôi chỉ ở trong phòng, không bước chân ra ngoài. Tôi cần thời gian để sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn này.

Hôm nay, tôi quyết định trở về Lục gia. Tôi cần phải dọn dẹp những gì thuộc về quá khứ.

Về đến nhà, tôi đi thẳng lên phòng mình. Mở tủ quần áo, tôi lôi ra một chiếc hộp gấm lớn. Bên trong là tất cả những món quà mà Trần Minh Tuấn đã tặng tôi trong suốt mười năm qua, từ những món đồ thủ công vụng về hồi bé, đến những món trang sức đắt tiền sau này. Kế bên là những thùng lớn chứa sính lễ mà nhà anh ta đã mang đến.

Tôi tỉ mỉ phân loại chúng. Những thứ thuộc về nhà họ Trần, tôi sẽ trả lại. Những thứ thuộc về ký ức của tôi, tôi sẽ tự tay hủy đi.

Đúng lúc tôi đang bê một thùng đồ nặng trịch ra ngoài, một giọng nói quen thuộc lại vang lên sau lưng, đầy chế giễu.

"Sao thế? Nhớ anh đến mức phải mang những thứ này ra ngắm lại à?"

Trần Minh Tuấn. Anh ta lại đến đây.

Anh ta nhìn đống đồ trên tay tôi, rồi nhìn vào căn phòng đầy những kỷ vật của chúng tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ đắc ý. Anh ta chắc chắn rằng tôi đang chìm đắm trong đau khổ và tiếc nuối.

"Lục Phương Trang, anh đã nói rồi, em không cần phải làm vậy. Chỉ cần em ngoan ngoãn một chút, anh sẽ không bạc đãi em đâu."

Anh ta chỉ vào một chiếc đèn lồng hình con thỏ bằng giấy đã cũ, treo ở góc phòng. "Nhìn xem, em vẫn còn giữ nó. Anh biết em không nỡ vứt đi mà."

Chiếc đèn lồng đó. Ký ức về nó lại ùa về.

Đó là Tết Trung thu năm ngoái. Tôi và anh ta cùng đi hội chợ đèn lồng. Tôi rất thích một chiếc đèn lồng thủy tinh được chế tác tinh xảo, nhưng anh ta chê nó đắt. Đúng lúc đó, Mai Mỹ Tâm gọi điện đến, khóc lóc nói rằng cô ta bị lạc trong hội chợ.

Anh ta lập tức bỏ tôi lại một mình, chạy đi tìm cô ta. Một tiếng sau, anh ta quay lại, tay trong tay với Mai Mỹ Tâm. Trên tay cô ta là chính chiếc đèn lồng thủy tinh mà tôi thích. Anh ta nói rằng thấy cô ta tội nghiệp nên đã mua tặng.

Còn tôi? Anh ta tiện tay mua cho tôi chiếc đèn lồng giấy rẻ tiền này, nói qua loa vài câu rồi vội vã đưa Mai Mỹ Tâm về.

Đêm đó, tôi đã cầm chiếc đèn lồng giấy này, ngồi một mình trong vườn, khóc suốt đêm. Tôi đã từng rất trân trọng nó, vì dù sao đó cũng là thứ duy nhất anh ta cho tôi vào ngày hôm đó.

Nhưng bây giờ, nhìn nó, tôi chỉ thấy sự giả tạo và rẻ mạt.

Không nói một lời, tôi bước tới, giật mạnh chiếc đèn lồng xuống. Rồi trước ánh mắt kinh ngạc của Trần Minh Tuấn, tôi lấy chiếc bật lửa trên bàn, châm lửa đốt nó.

Ngọn lửa bùng lên, nhanh chóng nuốt chửng hình hài con thỏ bằng giấy. Chẳng mấy chốc, nó chỉ còn là một đống tro tàn.

"Em... em điên rồi!" Trần Minh Tuấn hét lên, không thể tin vào mắt mình.

Tôi quay lại nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng. "Từ hôm nay trở đi, Lục Phương Trang tôi và anh, không còn bất cứ quan hệ gì nữa."

"Em nói cái gì?" Anh ta sững sờ, rồi tức giận. "Chỉ vì một chút chuyện nhỏ mà em làm mình làm mẩy à? Lục Phương Trang, em đừng có được voi đòi tiên!"

"Chuyện nhỏ?" Tôi cười, một nụ cười chua chát.

Anh ta dường như nhận ra thái độ của mình hơi quá đáng, liền dịu giọng lại. "Thôi được rồi, là anh sai. Đừng giận nữa. Em xem..."

Anh ta bước tới, định nắm lấy tay tôi, nhưng tôi đã lùi lại một bước, ánh mắt đầy cảnh giác và chán ghét.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Ba năm yêu nhầm, cô Giang buông tay bỏ đi
9.7
Cuộc tình giữa Lệ Hành Uyên và Giang Vãn Ninh bắt đầu từ một sự cố nhầm lẫn đầy dục vọng. Suốt ba năm bên nhau, anh chỉ say mê thể xác cô mà chưa từng trao một lời hẹn ước chân thành. Cứ ngỡ sự chân tình sẽ cảm hóa được đối phương, Vãn Ninh bàng hoàng nhận ra anh đã chính thức hẹn hò với người khác. Lời chia tay phũ phàng từ Hành Uyên khiến cô quyết định rời bỏ, biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời anh. Chỉ đến khi mất đi, người đàn ông ấy mới nhận ra sai lầm và điên cuồng tìm kiếm cô trong hối hận. Trước mặt Vãn Ninh, vị tổng tài cao ngạo ngày nào giờ đây quỳ gối cầu xin sự tha thứ, hy vọng cô có thể quay về.
Bìa tiểu thuyết Cả nhà cười cô gả thằng nghèo, không ngờ tỷ phú đến đón dâu
9.4
Trong ngày cưới, Khương Thanh Y bị rơi xuống hồ nhưng hôn phu lại bỏ mặc cô để cứu lấy người em gái. Quá thất vọng, cô quyết định kết hôn chớp nhoáng với anh thợ sửa xe nghèo đã cứu mạng mình. Dù bị người cũ mỉa mai và gia đình xem thường vì từ bỏ hào môn để chọn kẻ trắng tay, Thanh Y vẫn kiên quyết bảo vệ hạnh phúc bình dị. Thế nhưng, thân phận thật sự của chồng cô lại là tỷ phú quyền lực nhất thế giới. Khi sự thật hé lộ, anh đã quỳ xuống trao nhẫn kim cương, hứa bù đắp cho cô cả đời.
Bìa tiểu thuyết Ép cô gả thay? Tổng tài mặt lạnh siết eo đòi hôn
7.9
Tô Hướng Noãn buộc phải thay em gái kết hôn với Lục Yến Lâm, người đàn ông mang tiếng ăn chơi và bị hủy dung. Trong khi dư luận mỉa mai chờ đợi một cuộc hôn nhân đổ vỡ, sự nghiệp của cô lại thăng tiến rực rỡ bên cạnh sự chiều chuộng của chồng. Những kẻ từng khinh miệt họ đều phải nhận lấy cái kết đắng. Bí mật chỉ vỡ lở khi vị tổng tài nghìn tỷ xuất hiện tại họp báo với gương mặt thật đẹp đến kinh ngạc, hóa ra chính là người chồng bị hắt hủi bấy lâu. Ban đầu Lục Yến Lâm vốn lạnh lùng muốn vợ tự rút lui, nhưng sự kiên cường của cô đã khiến anh hoàn toàn đắm say. Khi thân phận bại lộ, đứng trước nguy cơ vợ rời đi, vị tổng tài cao ngạo ấy đã gạt bỏ tự tôn, giam cô vào góc tường và khẩn thiết cầu xin một nụ hôn để đổi lấy cả mạng sống mình.
Bìa tiểu thuyết Sau khi chia tay, anh trai giàu có của tên khốn đó đã nảy sinh tình cảm với tôi
8.3
Trong cơn say tại tiệc đính hôn của tình cũ, tôi đã liều lĩnh tiếp cận anh trai anh ta với lời đề nghị làm chị dâu thay vì làm vợ. Dù miệng buông lời mỉa mai, nhưng sự cuồng nhiệt từ cơ thể anh lại hoàn toàn trái ngược. Cả hai bước vào một thỏa thuận ngầm, chỉ tìm kiếm niềm vui mà không ràng buộc tình cảm. Thế nhưng, khi thấy tôi bị vây quanh bởi những người đàn ông khác, anh bắt đầu mất đi sự bình tĩnh vốn có. Giữa những rắc rối và sự xuất hiện của bóng hình cũ, anh chủ động chấm dứt mối quan hệ. Tôi chọn cách rời đi trong im lặng, không chút oán than. Đến ngày tôi đính hôn với người mới, chính anh lại là kẻ mất kiểm soát. Anh kéo tay tôi, đau đớn khẳng định quyền sở hữu và tình yêu đầu tiên. Tôi chỉ mỉm cười đáp lại rằng, trong hôn nhân, thứ tự trước sau vốn dĩ chẳng hề quan trọng.
Bìa tiểu thuyết Thân phận bại lộ, tát mặt bạn trai hào môn
8.3
Ngày đầu nhập học, tôi bị cô bạn cùng phòng giả tạo mỉa mai là kẻ mạo danh tiểu thư. Thấy tôi tự dọn dẹp ký túc xá, cô ta liền rêu rao rằng người đàn ông lớn tuổi đưa tôi đến hôm qua đã phá sản nên không thể thuê nhà riêng cho tôi. Thậm chí khi biết tôi sẽ kết hôn sau tốt nghiệp, cô ta còn lớn tiếng chê cười tôi là kẻ chỉ biết sống dựa dẫm vào đàn ông. Thế nhưng cô ta không hề biết rằng, người bị coi là bao nuôi tôi thực chất là ông bố tỷ phú, còn anh bạn trai mà cô ta hết lời khen ngợi phong độ lại chính là con trai tài xế nhà tôi.
Bìa tiểu thuyết Nụ hôn nhẹ nhàng
9.3
Ba năm đính hôn với Hạ Trần chỉ đổi lại sự phản bội cay đắng khi anh ta lén lút qua lại với chính bạn thân của tôi. Thậm chí, anh còn công khai tình mới và mặc kệ cô ta sỉ nhục tôi trước mặt mọi người, biến tôi thành một trò cười trong giới thượng lưu. Hạ Trần đinh ninh tôi sẽ mãi nhẫn nhịn cho đến khi tôi xuất hiện cùng người đàn ông quyền lực khác và tấm thiệp cưới trên tay. Tại hôn lễ, nhìn anh ta quỳ gối hối hận, tôi chỉ lạnh lùng khoác tay chồng mình và khinh miệt rời đi.