Bìa tiểu thuyết Cô dâu bất ngờ của Thượng nghị sĩ

Cô dâu bất ngờ của Thượng nghị sĩ

9.2 / 10.0
Trong đám cưới thế kỷ, vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi đã vắng mặt để đi đón một thực tập sinh nghèo, khiến tôi và Lục gia trở thành trò cười cho toàn thành phố. Không chỉ phản bội, anh ta còn trơ trẽn đề nghị tôi làm vợ lẽ để nhường vị trí chính thất cho tình yêu đích thực của mình. Mười năm gắn bó cuối cùng chỉ đổi lại sự sỉ nhục cay đắng. Đúng lúc tuyệt vọng nhất, chú ruột của anh ta - người đàn ông quyền lực nhất thành phố đã xuất hiện. Với bản hợp đồng hôn nhân trên tay, anh nhìn tôi và đưa ra lời đề nghị chấn động: Thay vì gả cho đứa cháu bất tài, hãy kết hôn cùng anh để trở thành mợ của kẻ đã phản bội tôi.

Cô dâu bất ngờ của Thượng nghị sĩ Chương 1

Vào ngày diễn ra hôn lễ thế kỷ của tôi, vị hôn phu thanh mai trúc mã đã không đến.

Anh ta mang theo đội xe hoa sang trọng nhất thành phố đi đón một cô nhân viên thực tập quèn, bỏ mặc tôi một mình đối mặt với hàng trăm khách mời và giới truyền thông.

Tôi trở thành trò cười cho cả thành phố, gia tộc Lục gia bị sỉ nhục nặng nề.

Tên khốn đó và cô nhân tình còn trơ trẽn tìm đến, khoe khoang về "tình yêu đích thực" của họ.

Anh ta thậm chí còn ra vẻ ban ơn:

"Mỹ Tâm sẽ là vợ cả. Nếu em thật sự không thể rời xa anh, anh có thể cho em một danh phận, để em ở lại đây làm thiếp."

Mười năm tình cảm, trong mắt anh ta, tôi chỉ xứng đáng làm một người hầu cho tình yêu mới của mình sao?

Ngay lúc tôi nhục nhã đến tột cùng, một giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng. Đó là chú ruột của anh ta, người đàn ông quyền lực nhất thành phố. Anh nhìn thẳng vào tôi, chìa ra một bản hợp đồng hôn nhân mới.

"Nếu đã định gả cho nhà họ Trần, chi bằng gả cho tôi."

Chương 1

Lục Phương Trang POV:

Vào ngày diễn ra hôn lễ thế kỷ của tôi, vị hôn phu của tôi, Trần Minh Tuấn, đã mang theo đội xe hoa sang trọng nhất thành phố đi đón một cô gái khác.

Đó là một ngày nắng đẹp, bầu trời trong xanh không một gợn mây, hoàn hảo cho một đám cưới. Tôi đang mặc trên người bộ váy cưới Haute Couture của Vera Wang, được đặt làm riêng từ nửa năm trước, trị giá bằng cả một gia tài. Mái tóc dài được búi cao tinh xảo, ghim trên đó là chiếc trâm cài kim cương mà mẹ tôi đã trao lại. Tôi đứng đó, trước sảnh chính của khách sạn năm sao bậc nhất, nơi hàng trăm khách mời danh giá và vô số phóng viên đang chờ đợi.

Họ không chờ đợi tôi. Họ đang chờ đợi một trò cười.

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như một đàn ong vỡ tổ. Ban đầu chỉ là những lời thì thầm, sau đó lớn dần thành những tiếng bàn tán không chút kiêng dè. Những ánh mắt thương hại, tò mò, và cả hả hê, giống như hàng ngàn mũi kim vô hình, đâm xuyên qua lớp voan mỏng manh che mặt tôi.

"Cô nghe gì chưa? Chú rể Trần Minh Tuấn không đến."

"Không phải không đến, mà là đi đón dâu ở một nơi khác rồi."

"Trời ạ, cô dâu là ai? Không phải là tiểu thư Lục Phương Trang sao?"

"Nghe nói là một cô nhân viên thực tập quèn ở công ty anh ta, tên là Mai Mỹ Tâm. Gia cảnh nghèo khó lắm."

"Thật là một cú tát trời giáng! Ngay trong ngày cưới! Lục gia và Trần gia phen này mất mặt quá."

Điện thoại của các phóng viên chớp nháy không ngừng. Mỗi ánh đèn flash như một tia sét đánh thẳng vào lòng tự trọng vốn đã tan nát của tôi. Tôi đứng bất động, hai tay nắm chặt bó hoa cưới, những bông hồng trắng tinh khôi bắt đầu nhàu nát dưới lực siết của tôi. Tôi có thể cảm nhận được gương mặt mình nóng bừng, nhưng nước mắt lại không thể rơi xuống. Kiêu hãnh của Lục Phương Trang không cho phép tôi khóc trước mặt những kẻ đang hả hê xem kịch vui này.

Cha tôi, chủ tịch tập đoàn Lục Thị, mặt xám ngoét, đang cố gắng trấn an các khách mời. Mẹ tôi đứng bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe, bàn tay run rẩy nắm chặt lấy tay tôi, truyền cho tôi chút hơi ấm ít ỏi.

Đúng lúc sự nhục nhã lên đến đỉnh điểm, khi tôi cảm thấy mình sắp ngã quỵ, một giọng nói trầm ấm và đầy quyền lực vang lên, cắt đứt mọi tiếng ồn ào.

"Xin lỗi đã để mọi người chờ lâu."

Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía cửa. Một người đàn ông cao lớn trong bộ vest được cắt may hoàn hảo đang bước vào. Dáng người anh thẳng tắp, mỗi bước đi đều toát ra khí chất của một kẻ bề trên, một vị vua trên thương trường. Gương mặt anh tuấn, lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm như đại dương không thấy đáy.

Đó là Trần Quang Minh, chú ruột của Trần Minh Tuấn, và cũng là chủ tịch thực quyền của tập đoàn Trần Thị. Người đàn ông được mệnh danh là "cá mập" trên thương trường, một huyền thoại chưa bao giờ thất bại.

Sự xuất hiện của anh khiến cả hội trường im phăng phắc. Không ai dám thở mạnh.

Anh không nhìn bất kỳ ai, ánh mắt chỉ dán chặt vào tôi. Anh đi thẳng đến trước mặt tôi, sự hiện diện của anh như một bức tường thành vững chãi, che chắn cho tôi khỏi những ánh mắt soi mói.

Rồi anh làm một việc khiến tất cả mọi người, kể cả tôi, phải sững sờ. Anh giơ tay ra, phía sau, trợ lý của anh lập tức mang lên một loạt hộp gấm đỏ sang trọng, mở ra trước mặt cha tôi. Bên trong là vô số trang sức quý giá, sổ đỏ nhà đất ở những vị trí đắc địa nhất, và cổ phần của các công ty con thuộc Trần Thị. Giá trị của chúng còn gấp mười lần sính lễ mà nhà Trần Minh Tuấn đã mang đến.

"Bác Lục," Trần Quang Minh cất tiếng, giọng nói vẫn trầm ổn nhưng tôi có thể nhận ra một tia căng thẳng hiếm thấy. "Cháu trai tôi không có mắt nhìn, đã làm ra chuyện hồ đồ. Nhà họ Trần chúng tôi không thể để Lục gia chịu thiệt thòi."

Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm dường như chứa đựng một điều gì đó tôi chưa từng thấy. Bàn tay anh, vốn nổi tiếng dùng để ký những hợp đồng hàng tỷ đô la, giờ đây lại hơi run lên khi chìa ra trước mặt tôi một bản hợp đồng hôn nhân mới.

"Lục Phương Trang," anh gọi tên tôi, từng chữ rõ ràng. "Nếu đã định gả cho nhà họ Trần, chi bằng gả cho tôi."

Cả hội trường như nổ tung.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông trước mặt. Vị chủ tịch nổi tiếng lạnh lùng, quyết đoán, người mà chỉ cần một cái nhíu mày cũng đủ khiến thị trường chứng khoán chao đảo, giờ đây lại có vẻ bối rối. Vành tai anh hơi ửng đỏ.

Gả cho ai cũng là gả. Gả cho cháu trai anh ta, tôi sẽ trở thành trò cười. Nhưng gả cho anh ta, tôi sẽ trở thành thím của kẻ đã phản bội mình.

Một nụ cười bất ngờ nở trên môi tôi, một nụ cười lạnh lẽo và đầy thách thức. Giữa sự nhục nhã tột cùng này, đây là con đường duy nhất để tôi giữ lại chút danh dự cuối cùng.

Tôi chậm rãi gật đầu, giọng nói thanh thoát nhưng đầy quyết đoán.

"Được."

Trần Quang Minh dường như thở phào nhẹ nhõm. Nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh, nhanh đến mức tôi nghĩ mình đã nhìn lầm. Anh cầm lấy tay tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền đến, vững vàng và đáng tin cậy.

Hôn lễ tiếp tục. Chú rể đã được thay đổi.

Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh chóng như một giấc mơ. Tôi và Trần Quang Minh hoàn tất các thủ tục trước sự chứng kiến của hàng trăm con người vẫn chưa hết bàng hoàng. Buổi tiệc cưới vốn là một sân khấu cho sự sỉ nhục của tôi, giờ đây biến thành một màn lật ngược tình thế ngoạn mục nhất trong lịch sử giới thượng lưu.

Đêm đó, tôi theo Trần Quang Minh về Trần gia. Không phải căn biệt thự dành cho vợ chồng mới cưới của tôi và Minh Tuấn, mà là dinh thự chính, nơi ở của chủ tịch Trần Thị.

Quản gia nói rằng Trần Minh Tuấn và cô gái kia đã trở về từ chiều, và đã "động phòng" trong chính căn phòng tân hôn vốn được chuẩn bị cho tôi.

Trần Quang Minh nghe xong chỉ nhíu mày, không nói gì. Anh sắp xếp cho tôi một phòng ngủ riêng, còn anh ngủ ở phòng làm việc.

"Em cứ nghỉ ngơi cho tốt. Mọi chuyện, để anh giải quyết." Anh nói, giọng điệu vẫn xa cách nhưng lại ẩn chứa sự quan tâm không thể che giấu.

Đêm tân hôn của tôi trôi qua trong sự tĩnh lặng đến lạ thường.

Sáng hôm sau, theo quy củ, tất cả con cháu nhà họ Trần đều phải tập trung ở nhà chính để dùng bữa sáng và vấn an trưởng bối.

Tôi và Trần Quang Minh đến đúng giờ. Khi chúng tôi bước vào, tất cả mọi người đều đứng dậy, cung kính chào hỏi.

"Chào chú ạ, chào thím ạ."

Tiếng "thím" này, nghe thật lạ lẫm.

Chúng tôi ngồi xuống vị trí chủ tọa. Rất lâu sau, Trần Minh Tuấn và Mai Mỹ Tâm mới hớt hải chạy vào. Cả hai trông khá mệt mỏi, quần áo xộc xệch, trên cổ Mai Mỹ Tâm còn có những dấu hôn đỏ ửng không hề che giấu.

Ông nội Trần, người đã lui về ở ẩn nhưng vẫn nắm giữ quyền lực tối cao, đập mạnh cây gậy xuống sàn. "Vô phép tắc! Bắt trưởng bối phải chờ đợi! Lôi hai đứa ra sân quỳ gối cho ta!"

Cha mẹ của Minh Tuấn mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng quỳ xuống xin tha nhưng vô ích. Hai người họ bị lôi ra ngoài.

Trần Quang Minh chỉ thản nhiên dùng bữa, dường như không quan tâm. Giữa chừng, anh nhận một cuộc điện thoại rồi đứng dậy. "Anh có cuộc họp đột xuất ở nước ngoài, có thể phải đi vài ngày. Em ở nhà có chuyện gì cứ gọi cho quản gia."

Nói rồi anh vội vã rời đi.

Tôi ngồi một mình trong khu vườn rộng lớn của Trần gia, cảm giác cô đơn bao trùm. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, như một cơn lốc xoáy cuốn tôi đi.

Đang miên man suy nghĩ, tôi nghe thấy tiếng bước chân. Rồi một giọng nói quen thuộc đến đáng ghét vang lên, đầy kinh ngạc.

"Phương Trang? Sao... sao em lại ở đây?"

Tôi ngẩng đầu lên. Trần Minh Tuấn và Mai Mỹ Tâm đang đứng trước mặt tôi. Anh ta nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang hoảng hốt rồi lại thành một sự phức tạp khó tả.

"Em... em vào đây bằng cách nào? Em lén vào phải không?"

Đọc tiếp

Mục lục của Cô dâu bất ngờ của Thượng nghị sĩ

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Một người đóng thế cho nỗi ám ảnh của anh ấy
8.7
Suốt hai năm làm người tình bí mật của Triệu Tâm Lực, Lữ Hương Thủy chỉ là kẻ thế thân cho chị gái cùng cha khác mẹ. Ngay cả lúc mặn nồng, người đàn ông ấy vẫn gọi tên kẻ khác. Khi chị ta trở về và bày kế vu oan, anh ta đã nhẫn tâm bắt cô quỳ trên mảnh thủy tinh, thậm chí sai người đánh gãy đôi tay vũ công của cô. Bị ép đi tù thay và mất sạch sự nghiệp lẫn tình yêu, trái tim cô hoàn toàn chết lặng. Trong trại giam, người cha ruồng bỏ lại yêu cầu cô gả cho một người đàn ông tàn phế thay cho em gái. Cô chấp nhận đánh đổi để lấy lại hồi môn của mẹ, với điều kiện phải công khai thân phận con riêng của Lữ Linh Nhi.
Bìa tiểu thuyết Sau khi chia tay, cô bị ông chủ kiêng khem theo đuổi
8.1
Từ một thiên kim tiểu thư cao quý, Giang Âm lâm vào cảnh trắng tay khi gia đình phá sản. Trong lúc tuyệt vọng, cô chấp nhận trở thành trò tiêu khiển của Bùi Cảnh Xuyên - người đàn ông quyền lực giúp cô giải quyết mọi sóng gió. Cứ ngỡ sẽ được anh yêu chiều mãi mãi, cô bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong kế hoạch của anh. Đau đớn rời đi, Giang Âm trở lại đầy mạnh mẽ với tư cách là vợ người khác. Nhìn thấy cô rạng rỡ bên người mới, Bùi Cảnh Xuyên phát điên vì ghen tuông, điên cuồng tìm cách chiếm đoạt lại người phụ nữ mình từng bỏ rơi.
Bìa tiểu thuyết Hợp đồng hôn nhân hết hạn? Chiến tổng mỗi đêm quỳ gối van xin gia hạn!
9.0
Bị vị hôn phu và em gái phản bội đến mức thân bại danh liệt, Ninh Chi mới bàng hoàng nhận ra âm mưu chiếm đoạt gia sản tàn nhẫn của họ. Để trả thù, cô quyết định ký kết hợp đồng hôn nhân với Chiến Bắc Đình – người đàn ông bị đồn đại là tàn bạo và khó lường. Trong khi dư luận chờ đợi sự sụp đổ của cô, Chiến Bắc Đình lại cưng chiều cô hết mực, thậm chí công khai thừa nhận mình chính là người đàn ông bí mật trong quá khứ của cô. Khi những kẻ hãm hại phải trả giá và hợp đồng hôn nhân đến ngày đáo hạn, Ninh Chi định rời đi để bắt đầu cuộc sống mới. Thế nhưng, người chồng hờ vốn lạnh lùng lại bất ngờ thay đổi thái độ, giam giữ cô trong vòng tay suốt đêm và khát khao biến bản hợp đồng ngắn hạn thành sự gắn kết trọn đời bên cô.
Bìa tiểu thuyết Phó tổng đừng hành hạ nữa, phu nhân đã ký đơn ly hôn rồi
8.0
Suốt ba năm chung sống, Ôn Lương dùng mọi chân thành cũng chẳng thể lay động trái tim băng giá của Phó Tranh. Ngày người tình cũ của anh trở về, thứ cô nhận lại chỉ là tờ đơn ly hôn tuyệt tình. Dù cô có cố gắng níu kéo bằng hy vọng về một đứa con chung, anh vẫn nhẫn tâm đáp lại bằng sự lạnh lùng đến cực hạn. Tuyệt vọng và đau đớn, Ôn Lương quyết định buông bỏ tất cả. Trên giường bệnh với tâm hồn tan nát, cô đặt bút ký tên để chấm dứt mối quan hệ không lối thoát này. Thế nhưng, chính lúc cô muốn dứt khoát rời đi, người đàn ông vốn kiêu ngạo, tàn nhẫn ấy lại quỳ gối bên giường, khẩn thiết van xin cô đừng rời xa anh.
Bìa tiểu thuyết Chồng tồi đừng ngao nữa, tôi gả vào hào môn anh điên gì
9.8
Vì muốn cho tình cũ một danh phận khi cô ta mang thai, Lục Thần Chu tàn nhẫn ép Tống Nhiễm ký đơn ly hôn, quên sạch lời hứa bảo vệ cô trọn đời. Sau ba năm ẩn mình làm vợ hiền, Tống Nhiễm quyết định tháo bỏ lớp ngụy trang, để lộ nhan sắc tuyệt mỹ cùng hàng loạt thân phận chấn động: từ thiên tài y học, thiết kế đến tay đua vô địch. Khi cô trở lại đỉnh cao danh vọng, gã chồng cũ hối hận quỳ gối cầu xin tái hôn nhưng chỉ nhận lại sự khinh miệt. Lúc này, người quyền lực nhất Kinh Đô là Cố Đình Xuyên đã công khai ôm chặt cô vào lòng, khẳng định chủ quyền và thẳng tay trừng trị kẻ bội bạc dám làm phiền vợ mình.
Bìa tiểu thuyết Sự tàn ác của anh, sự trở lại của cô
8.2
Vào đúng kỷ niệm 5 năm ngày cưới, Đinh Diệp Vy bàng hoàng nhận ra mình đã bị Trương Sơn Quân ly hôn âm thầm từ ba năm trước. Đau đớn hơn, anh ta đã lập tức tái hôn với Tư Phương Nhi – kẻ từng tạt axit hủy hoại đôi tay nghệ thuật của cô. Hóa ra, lời hứa về việc giam cầm và trừng phạt kẻ thủ ác chỉ là màn kịch dối trá. Vì lòng chiếm hữu bệnh hoạn, anh ta đã ngầm tiếp tay cho Phương Nhi tàn phá tương lai của cô để dễ bề kiểm soát. Nhận ra tình yêu của chồng chỉ là chiếc lồng vàng giả tạo, Diệp Vy quyết định không cam chịu làm chim hoàng yến. Cô quay lại Ủy ban nhân dân, yêu cầu xóa sạch thông tin cá nhân cũ để bắt đầu kế hoạch đòi lại tất cả những gì đã mất.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ