
Màn thứ hai của vũ công ba lê
Chương 2
Khang Minh Anh POV:
Những ngày tiếp theo trôi qua như một cơn ác mộng. Tôi không thể ngừng theo dõi diễn đàn ẩn danh đó. Nickname "Bướm Đêm" liên tục cập nhật, và mỗi bài đăng của cô ta lại như một nhát dao đâm sâu hơn vào trái tim tôi.
"Hôm nay anh ấy ở lại với tôi cả đêm. Anh ấy không chạm vào tôi, chỉ ngồi trên ghế sofa và nhìn tôi ngủ. Tôi có thể cảm nhận được sự đấu tranh trong ánh mắt anh ấy. Anh ấy đang chìm đắm, và tôi chính là vực sâu đó."
"Anh ấy bắt đầu kể cho tôi nghe về công việc, về những áp lực anh ấy phải đối mặt. Anh ấy chưa bao giờ nói những điều này với 'bạch nguyệt quang' của mình. Anh ấy nói, ở bên cô ta, anh ấy luôn phải tỏ ra hoàn hảo. Chỉ ở bên tôi, anh ấy mới có thể là chính mình."
Tôi bắt đầu uống thuốc an thần, liều lượng ngày càng tăng. Tôi muốn ngủ, muốn chìm vào một cơn mê không bao giờ tỉnh lại để không phải đối mặt với sự thật tàn nhẫn này. Bức tranh lụa dang dở vẫn còn trên giá vẽ trong phòng làm việc, nhưng tôi không dám nhìn vào nó. Không có đôi tay, tôi chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch.
Chiều hôm đó, Tường Nguyên đến thăm tôi, trên tay cầm một hộp quà tinh xảo. Anh mỉm cười, nụ cười cố tỏ ra vui vẻ nhưng không che được vẻ mệt mỏi.
"Minh Anh, xem anh mang gì cho em này."
Anh mở chiếc hộp ra. Bên trong là một chiếc kẹp tóc hình con bướm bằng kim cương, lấp lánh dưới ánh nắng chiều. Y hệt như thứ được mô tả trong bài đăng của "Bướm Đêm".
Cả người tôi đông cứng lại. Máu trong huyết quản như ngừng chảy.
"Đẹp không?" Tường Nguyên không nhận thấy sự khác thường của tôi, anh cầm chiếc kẹp tóc lên, muốn cài nó lên mái tóc tôi. "Anh nhớ em từng nói em thích những con bướm, chúng tượng trưng cho sự tái sinh. Anh hy vọng nó sẽ mang lại may mắn cho em."
Sự tái sinh. Thật mỉa mai làm sao.
"Ở đâu... anh có cái này?" Giọng tôi khô khốc, lạc đi.
"À," Anh có vẻ hơi ngập ngừng, "trên đường đến đây anh thấy nó trong một cửa hàng trang sức, thấy đẹp nên mua cho em. Em không thích sao?" Anh nhìn tôi, ánh mắt mang theo một chút tổn thương. "Anh nhớ hồi nhỏ chúng ta hay đi bắt bướm ở cánh đồng sau nhà. Em đã từng cài một con bướm thật lên tóc và nói rằng em là công chúa bướm."
Ký ức ngọt ngào đó giờ đây chỉ còn là một sự tra tấn. Anh ta dùng chính những kỷ niệm của chúng tôi để dối trá.
"Tào Mai Hiền... cô ta thế nào rồi?" Tôi hỏi thẳng, giọng lạnh như băng.
Sắc mặt Tường Nguyên tối sầm lại. "Đừng nhắc đến cái tên đó trước mặt anh. Cô ta đang phải trả giá. Anh sẽ không để cô ta chết một cách dễ dàng. Anh sẽ hành hạ cô ta cho đến khi cô ta phát điên."
Lời nói của anh đầy căm hận, nhưng không hiểu sao, tôi lại nghe ra một sự ám ảnh bệnh hoạn. Anh ta không chỉ đang trả thù, anh ta đang bị cô ta cuốn vào một vòng xoáy độc hại.
"Minh Anh," anh đột nhiên nắm lấy đôi tay giả của tôi, giọng trở nên tha thiết. "Chúng ta kết hôn đi."
Tôi sững sờ.
"Anh đã chuẩn bị mọi thứ. Đám cưới sẽ diễn ra vào tháng sau. Anh muốn cả thế giới biết rằng em là người phụ nữ duy nhất của Đoàn Tường Nguyên, dù em có trở nên thế nào đi nữa."
Một đám cưới. Anh ta muốn kết hôn với tôi, trong khi trái tim đã bị một người phụ nữ khác chiếm giữ. Anh ta muốn dùng một đám cưới để che đậy sự phản bội của mình, để trói buộc tôi lại bằng cái gọi là trách nhiệm và tình yêu.
"Em..." Tôi nhìn xuống đôi tay giả của mình, cảm giác tự ti và tủi nhục dâng lên. "Em bây giờ đã là một kẻ tàn phế. Anh không sợ bị người khác chê cười sao?"
"Ai dám?" Ánh mắt Tường Nguyên trở nên sắc bén. "Anh yêu em, Minh Anh. Anh yêu đôi tay của em khi chúng có thể vẽ nên những tuyệt tác, và anh cũng yêu chúng khi chúng chỉ còn là kim loại lạnh lẽo. Dù em không thể vẽ được nữa, em vẫn là Minh Anh của anh. Anh sẽ là đôi tay của em, cả đời này."
Lời thề hẹn của anh hùng hồn và tha thiết đến mức ngay cả tôi cũng suýt chút nữa đã tin. Anh ta yêu tôi sâu đậm đến thế, làm sao có thể phản bội tôi được? Có lẽ... có lẽ bài đăng trên diễn đàn kia chỉ là một sự trùng hợp ác ý.
Tôi mệt mỏi gật đầu. "Em cần thời gian suy nghĩ."
Anh thở phào nhẹ nhõm, hôn lên tóc tôi. "Được, anh đợi em. Nhưng đừng để anh đợi quá lâu."
Trong những ngày chuẩn bị cho đám cưới, Tường Nguyên gần như biến tôi thành một con búp bê trong lồng kính. Anh thuê một đội ngũ y tá và người giúp việc 24/7 để chăm sóc tôi. Mọi thứ tôi chạm vào đều được khử trùng. Mọi món ăn tôi ăn đều được kiểm tra độc tính. Anh bao bọc tôi trong một tình yêu ngột ngạt, một sự bảo vệ đến mức cực đoan, như thể để bù đắp cho cảm giác tội lỗi đang gặm nhấm anh ta.
Nhưng tôi biết, đó chỉ là một màn kịch.
Bởi vì "Bướm Đêm" vẫn đang cập nhật.
"Anh ấy nói sẽ kết hôn với cô ta. Nhưng anh ấy nói đó chỉ là trách nhiệm. Anh ấy nói, trái tim anh ấy đã thuộc về tôi rồi."
Có thể bạn cũng thích





